Nửa canh giờ trước.
Ở một góc khuất, Tần Chân đang báo cáo tình hình cho Phó Thịnh.
Tần Chân: “Thế tử, người đã đưa đi rồi, chuyện ngài dặn đã làm xong.”
Phó Thịnh gật đầu, đôi mắt đen ánh lên tia lạnh lẽo.
Trời xám xịt bắt đầu rơi tuyết, tựa như tâm trạng hắn lúc này, chìm tận đáy vực sâu.
Tần Chân tiếp tục: “Công tử họ Từ từ biên cương trở về rồi, nói là mang tin tốt.”
Từ công tử tên là Từ Lạc Thiên, con trai của đương triều Thái sư. Hắn và Phó Thịnh, Triệu Cảnh kết nghĩa huynh đệ, đứng thứ ba trong nhóm.
Dạo trước, Phó Thịnh sai Từ Lạc Thiên đi biên cương tìm lại tàn quân năm xưa của Phó gia. Nếu chuyện suôn sẻ, việc lật đổ con cáo già kia sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Phó Thịnh trầm giọng: “Cực cho hắn rồi. Sắp xếp đi, ngày mai ta hồi phủ, mở tiệc tẩy trần cho hắn.”
Tần Chân cau mày, do dự một lát mới nói: “Chắc… không được đâu. Từ công tử bảo rằng muội tốt của hắn xuất giá rồi, hắn còn chưa kịp uống rượu mừng, phải ghé qua nhà cậu để chúc mừng trước.”
Phó Thịnh nhếch môi.
Tam đệ này của hắn, tính tình hoàn toàn trái ngược với phụ thân. Thái sư đại nhân là người nho nhã, luôn miệng nói đạo lý ‘một lòng một dạ’, trong mắt con trai thì đúng kiểu ‘có gan nghĩ mà không có gan làm’ – đúng là đồ sách vở!
Từ Lạc Thiên không muốn đi theo con đường đó, lúc nào cũng hô hào phải ‘tận hưởng nhân sinh’, mà nói thẳng ra thì chính là đa tình, lả lướt, khắp kinh thành này ai mà không biết chứ!
Phó Thịnh hờ hững hỏi: “Lại nhà ai có cô nương bị hắn làm bể nồi cơm đây?”
Tần Chân nghẹn lời, trán lấm tấm mồ hôi. Hắn không dám nhìn Phó Thịnh, tay nắm chặt chuôi kiếm đến mức gân xanh nổi rõ: “Chắc… chắc cũng không đến mức đó… Có lẽ… họ chỉ là bạn bè thân thiết thôi…”
Phó Thịnh khoanh tay, nhìn lên trời: “Không sao, nói thẳng ra đi.”
Tần Chân cảm thấy thái dương giật liên hồi. Nghĩ một lúc, hắn quay sang nhìn Cao Viễn đang đứng ngoài tường viện, rồi chau mày nói: “Chuyện này, Cao Viễn rõ hơn ta.”
Cao Viễn nãy giờ hóng chuyện, nghe tên mình được gọi liền dựng tai lên. Chỉ thấy hắn lộn một vòng qua tường, nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt Phó Thịnh. Không chút lúng túng, hắn lấy cọng cỏ trong miệng ra, trả lời dõng dạc:
“Từ công tử là biểu ca xa của Thế tử phi. Vừa từ biên cương về chưa kịp đặt chân vào Từ phủ, đã cho người mang cả đống quà sang chúc mừng nàng. Giờ này hầu gia còn đang ở tiền viện kiểm quà kia kìa.”
“Thật ra, giữa Từ công tử và Thế tử phi cũng chẳng có gì đặc biệt, chỉ là từ nhỏ chơi thân thôi.”
“Có điều… chắc là một người muốn cưới, một người chịu gả, nhưng số phận trớ trêu, Hoàng thượng lại loạn điểm uyên ương, thành ra thế tử lại được lợi.”
Cao Viễn thao thao bất tuyệt, không phát hiện ra nhiệt độ quanh người Phó Thịnh đột ngột giảm xuống. Cả người hắn toát ra khí lạnh khiến Cao Viễn rùng mình, nhận ra mình lỡ miệng, liền vội vàng nhổ bừa xuống đất mấy cái.
“À, phun phun phun! Thế tử gia và Thế tử phi là trời sinh một cặp, duyên trời định…”
“Đủ rồi.”
Phó Thịnh ngắt lời hắn, giọng điệu lạnh lùng: “Tự đi lĩnh phạt, mười trượng.”
Dứt lời, Phó Thịnh xoay người, khuất dần trong màn tuyết trắng.
Tần Chân thấy vậy cũng định rời đi, nhưng Cao Viễn cuối cùng cũng phản ứng kịp, nhanh chóng cản lại.
Hắn đẩy Tần Chân một cái, nghiến răng: “Tên trời đánh, cố tình hại ta đúng không?”
Biết rõ thế tử sẽ nổi giận, vậy mà còn cố ý để hắn mở miệng, không phải cố tình đẩy hắn ra đỡ đạn sao?! Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm
Tần Chân ho khan, hiếm khi nào không cãi lại. Hắn nghiêng đầu, mặt có chút nóng lên: “Mười lượng bạc hôm bữa khỏi trả.”
Cao Viễn: “Mười trượng mà chỉ đáng mười lượng bạc? Nếu vậy, để ta đánh ngươi mười trượng, rồi ngươi đưa ta mười lượng, hả?”
Cao Viễn tức tối dậm chân. Hắn đúng là đánh giá thấp Tần Chân rồi! Cái tên này bây giờ cũng biết giở trò lươn lẹo!
Tần Chân không nói gì, chỉ liếc hắn một cái đầy ẩn ý. Cao Viễn lập tức yếu thế: “Thôi… thôi, thêm chút nữa cũng được…”
“Tối đa một lượng.”
“Không được, ba lượng, chứ ít hơn thì thiệt quá.”
Bước chân Tần Chân khựng lại. Hắn hừ lạnh, mũi chân điểm nhẹ lên mặt đất rồi phóng lên mái nhà, nhanh chóng lướt đi trong gió tuyết.
Cao Viễn hối hả đuổi theo, thở hổn hển:
“Một lượng thì một lượng! Này! Lại chạy nữa hả, đúng là thứ không có tiền đồ mà!”
__________________
Trong viện của Nhị tiểu thư phủ Hầu
Yến Khuynh bị phu nhân khóa trái trong phòng ngủ.
Nàng cảm thấy mẫu thân thật sự quá mức lo lắng cho “hạnh phúc” của mình rồi. Chọn ngay lúc Phó Thịnh đang tắm mà đẩy nàng vào, chẳng phải là muốn nàng tận tình “hầu hạ” hắn sao?
Phó Thịnh là người cực kỳ khó tính, mỗi tối phải dùng nước tuyết tan để tắm rửa.
Nước tuyết phải lấy từ mái hiên sạch nhất, nấu sôi rồi đổ vào thùng gỗ. Trong thùng còn phải rải cánh hoa hồng khô, ngâm đúng nửa nén nhang.
Hoa hồng phải là loại nụ đỏ sậm, bên ngoài còn quấn năm cánh lá xanh nhỏ xíu.
Đợi đến khi nước vừa ấm vừa thơm, Phó Thịnh mới bước vào.
Yến Khuynh nhìn cánh cửa bị khóa chặt, lòng bàn tay toát đầy mồ hôi.
Sau tấm bình phong, hơi nước lượn lờ, lờ mờ có thể thấy được một tấm lưng rắn chắc. Cơ bắp ở bờ vai và gáy của hắn như dòng nước, đường nét trơn tru, hai cánh tay lười biếng đặt lên thành thùng gỗ. Nếu so với tranh vẽ mỹ nam, thì e rằng cũng chỉ đến mức này thôi.
Phó Thịnh đúng chuẩn một người có thể mặc đẹp mọi loại y phục, khoác vào trông cao sang, cởi ra lại… cực phẩm. Nàng đã phát hiện điều này từ lần đầu ôm hắn.
Dù bệnh tật khiến da hắn có phần nhợt nhạt, nhưng lại vô tình làm tăng thêm vẻ đẹp dịu dàng, hòa tan bớt khí chất lạnh lùng thường ngày.
Đặc biệt là cơ bụng… đúng chuẩn gọn, săn chắc, không thừa một lạng mỡ nào.
“Tiểu Khuynh, còn đợi gì nữa?”
Giọng Phó Thịnh khàn khàn, chậm rãi thúc giục, lạnh lùng đến mức nghe như chẳng mấy để tâm, nhưng lại khiến nàng cảm nhận được sự ẩn nhẫn trong đó.
Yến Khuynh hít sâu, cắn răng tiến đến bên cạnh thùng tắm.
“Phu quân, thiếp… tới rồi.”
Nàng nhỏ nhẹ đáp, giọng điệu mềm nhũn, còn mang theo chút run rẩy do căng thẳng.
Câu nói này nghe sao mà giống một con mèo nhỏ đang làm nũng quá vậy? Còn cố tình cào nhẹ một cái vào lòng hắn nữa chứ!
“Giúp ta kỳ lưng.”
Phó Thịnh không quay lại, chỉ đưa tay cầm một chiếc khăn bông.
Dưới ánh đèn lờ mờ, góc nghiêng của hắn đẹp như một bức tranh sơn thủy. Đường nét cứng cáp nhưng căng chặt, dường như đang cố hết sức kiềm chế một cảm xúc nào đó.
Yến Khuynh không đoán -\-T|r|u|y|ệ|n N|h|à B|ơ - ||- được hắn đang nghĩ gì, chỉ biết giờ mà không làm theo, chắc chắn không xong. Nàng nhận lấy khăn, ngón tay nhẹ nhàng chạm lên vai hắn.
Vừa mới chạm vào là bị bỏng liền!
Toàn thân hắn ngâm trong nước ấm, những cánh hoa hồng trôi lững lờ trên mặt nước, che mất cảnh tượng phía dưới.
Yến Khuynh liếc nhanh một cái, rồi giật mình thu lại ánh mắt, giả vờ như không có gì xảy ra.
Chắc là nàng nhìn nhầm thôi… chứ chẳng lẽ đàn ông mà cũng có sắc đẹp hại người sao?
“Cố lên, cố lên…”
Nàng thầm niệm trong lòng, lấy dũng khí đặt tay lên vai hắn, bắt đầu xoa nhẹ.
Nói thiệt, nàng không có tố chất làm “hiền thê” chút nào!
Từ nhỏ được cưng chiều, tay chưa từng chạm qua nước lạnh, chứ đừng nói là giúp người ta kỳ lưng.
Nàng run run tay, khăn cứ lau tới lau lui ngay một chỗ, không dám di chuyển xuống dưới.
Phó Thịnh cất giọng trầm thấp: “Tiểu Khuynh có tâm sự gì sao?”
“Hả? Dạ không có mà!”
Nàng giật mình, ngây ngốc đáp lại, rồi vội hỏi ngược lại: “Sao phu quân lại nghĩ vậy?”
Phó Thịnh nghiêng đầu, giọng lạnh tanh: “Tại nàng chà lưng ta tới mức muốn tróc da luôn rồi.”
Yến Khuynh lập tức dừng tay, le lưỡi cười hối lỗi: “Cũng không có gì… chỉ là… chỉ là thiếp thấy… phu quân đẹp quá…”
Không thể phủ nhận, bất kể kiếp trước hắn đối xử với nàng ra sao, nhưng gương mặt này đúng gu nàng thiệt!
Làn da trắng trẻo, đôi mắt phượng hơi xếch, lông mi dài rậm, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng đẹp đến hoàn mỹ. Ngay cả đường cong cằm cũng vừa vặn trúng vào sở thích của nàng.
Nàng nghi ngờ hồi xưa Nữ Oa nặn đất tạo người, chắc chắn đã hỏi trước sở thích của nàng rồi mới làm ra hắn!
Phó Thịnh rõ ràng khựng lại.
Hắn quay hẳn người sang, đôi mắt đen nâu nhìn chằm chằm vào nàng, trong đáy mắt chất chứa một tia mong chờ khó tả.
“Tiểu Khuynh, nàng thích?” Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com
Yến Khuynh khẽ cắn môi, lí nhí nói: “Thích… thích chứ.”
Nhưng mà… nàng chỉ thích gương mặt của hắn thôi nha!
Phó Thịnh đột nhiên bật cười.
Hắn cầm lấy bàn tay nhỏ của nàng, đặt lên môi hôn từng chút một, giọng nói dịu dàng:
“Ngoài phu quân ra, Tiểu Khuynh có thích ai khác không?”
Yến Khuynh lắc đầu ngay tắp lự.
Trời ơi, Phó Thịnh là đệ nhất mỹ nam của kinh thành, nhìn mặt hắn xong rồi thì còn ai lọt vô mắt nàng được nữa chứ?
Phó Thịnh lại hỏi: “Vậy còn mấy người bạn thuở nhỏ của nàng? Có ai làm nàng rung động không?”
“… Không có.”
“Họ hàng trong nhà nàng thì sao? Có ai hợp ý nàng không?”
“… Cũng không có.”
Lúc này, Phó Thịnh thở dài một hơi, trông như vừa trút được gánh nặng ngàn cân. Hắn có vẻ nhẹ nhõm hơn hẳn, kéo nàng lại gần, rồi ghé sát tai nàng thì thầm.
Yến Khuynh “á” lên một tiếng, mặt đỏ như tôm luộc, môi run run, ánh mắt đáng thương nhìn hắn cầu xin:
“Phu quân… có thể đừng chọn không?”
Phó Thịnh vừa nói ra một điều kiện cực kỳ vô liêm sỉ:
Một là cùng hắn tắm chung.
Hai là… để hắn nhìn nàng… tắm.
Quá mất mặt!
Phó Thịnh nhìn bề ngoài thì lạnh lùng cấm dục, mà sao trong lòng lại đen tối như vậy? Đừng nói là làm, nàng chỉ mới tưởng tượng thôi là đầu óc đã quay cuồng, toàn thân nóng bừng rồi.
Nàng cắn môi, không dám trả lời.
Phó Thịnh không hề gấp gáp hay ép buộc như thường ngày, mà chỉ dùng giọng điệu dịu dàng dỗ dành nàng.
“Phu quân thật sự rất thèm muốn Tiểu Khuynh, nhưng nàng lại sợ đau, ta không đành lòng làm nàng khó chịu.”
“Nàng cho ta một chút ngọt ngào, để ta đỡ thèm là được.”
“Ta đảm bảo, chỉ nhìn thôi, không chạm vào.”
“Sáng nay nàng đã hứa với ta rồi mà…”
“Tiểu Khuynh…”
Yến Khuynh bị hắn quấn lấy đến phát bực.
Nàng thật sự không biết hắn lấy đâu ra nhiều sức lực như vậy, từ sáng đến tối cứ quanh quẩn nghĩ cách “đòi quyền lợi”!
Không đúng, ngay từ lúc hắn bắt đầu ôm nàng ngủ, hắn đã chẳng còn an phận rồi.
Mà hắn còn rất có chiến lược nữa, ban đầu thì hăm dọa dụ dỗ, bây giờ thì chuyển sang năn nỉ ỉ ôi. Làm chuyện đó… thú vị đến vậy sao?
Yến Khuynh hít sâu một hơi, nghiến răng: “Nói rồi đó! Không… không được chạm vào ta! Chỉ… chỉ được nhìn thôi!”
Phó Thịnh kiên nhẫn gật đầu, khóe mắt ánh lên một tia gian xảo mà nàng không hề nhận ra.
Giống như một con thú hoang mai phục bên bờ suối, vừa giăng bẫy xong là chờ con mồi tự dâng tới cửa. Làm sao có chuyện đến giây phút quyết định rồi mà hắn lại để sổng được?
Yến Khuynh ngẫm nghĩ một hồi, đỏ mặt lắp bắp:
“Vậy ta chọn…”
Nhận xét Box