Mỹ Nhân Bất Đắc Dĩ Của Thế Tử Bệnh Kiều - Chapter 21

Mỹ Nhân Bất Đắc Dĩ Của Thế Tử Bệnh Kiều - Chapter 21

 Chương 21

Yến Khuynh không ngờ Phó Thịnh lại đến.

Hắn tới khi nào vậy? Không phải hắn nói bận sao? Sao còn có thời gian ngồi đây đánh cờ với phụ thân nàng?

Tiền sảnh rộng lớn, chất đầy lễ vật đủ loại.

Có nhân sâm dại từ miền Bắc, trái cây từ vùng ngoại phiên, thậm chí còn có cả lụa là gấm vóc từ phương xa.

Nhưng thu hút ánh nhìn nhất vẫn là hai con heo vàng to hơn cả người thật.

Trên tai hai con heo còn được khắc dòng chữ nhỏ, nếu nhìn kỹ sẽ thấy đó là câu chúc mừng dành cho Hầu gia.

Chỉ riêng chuẩn bị hai con heo này thôi, Phó Thịnh chắc chắn đã tốn không ít công sức.

Yến Khuynh đứng đực ra đó, đầu óc có chút lơ mơ, chưa kịp phản ứng rốt cuộc là chuyện gì đang diễn ra.

Phu nhân phủ Hầu vỗ vỗ tay nàng, cười tủm tỉm nói:

"Thế tử còn siêng hơn con nữa, đến đây từ nửa canh giờ trước rồi. Còn con thì sao? Lười chảy thây, tới trễ muốn chết!"

Yến Khuynh ngơ ngác nhìn Phó Thịnh.

Hắn đã tới được nửa canh giờ rồi? Chẳng lẽ ngay sau khi nàng đi, hắn cũng rời phủ luôn?

Chẳng lẽ hắn đã sớm chuẩn bị, định cùng nàng về nhà mẹ đẻ từ đầu?

Phó Thịnh không nói gì, chỉ khẽ nhếch môi, ánh mắt cưng chiều vẫy tay gọi nàng lại.

Nhưng Yến Khuynh thì cứng đờ người, chẳng buồn nhúc nhích.

Phu nhân cười cười, nhẹ nhàng đẩy nàng một cái, vô tình thế nào lại đẩy đúng ngay vào lòng Phó Thịnh.

Hắn thuận tay kéo nhẹ một cái, lập tức ôm gọn nàng vào lòng, còn quay sang tặng nhạc mẫu một nụ cười đầy biết ơn.

Trong phủ Hầu chỉ có một phu nhân, Hầu gia không có thê thiếp. Vì trong nhà ít người, quy củ cũng không quá khắt khe như các gia đình quyền quý khác.

Vậy nên, cảnh tượng tân nương bị phu quân kéo ngồi lên đùi giữa thanh thiên bạch nhật… cũng không quá mức hiếm thấy trong mắt đám hạ nhân.

Nhưng nàng lại là người duy nhất thấy có gì đó sai sai!

Nhìn quanh, nha hoàn, bà vú, thậm chí cả mấy tiểu tỳ chạy vặt đều cười cười, ánh mắt chứa đầy ý cười như đang trêu chọc nàng.

Cảm giác như cả căn phòng này, chỉ có nàng là ngốc nghếch nhất vậy!

Mặt Yến Khuynh đỏ bừng như gấc chín.

Nàng không dám ngẩng lên, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào chiếc cằm thon gọn của Phó Thịnh, lí nhí nói:

"Phu quân… sao chàng lại đến đây?"

"Dĩ nhiên là đưa nàng về thăm phụ mẫu rồi."

Đôi mắt to tròn của Yến Khuynh chớp chớp, bờ môi đỏ mọng hơi cong lên, lộ ra một nét cười nhẹ.

Thật ra nàng rất vui.

"Cảm ơn bạn đã dành thời gian đọc truyện tại nơi mà bé mèo Bơ nhà chúng mình luôn được nhắc đến với tất cả yêu thương. Hy vọng những câu chuyện nơi đây mang lại cho bạn niềm vui, giống như cách Bơ mang lại niềm vui cho chúng mình!"

Nhưng nghĩ đến việc đang ở trước mặt phụ mẫu, lại bị một nam nhân ôm ấp thế này, nàng vẫn cảm thấy xấu hổ vô cùng.

Nàng nhanh chóng kéo tay áo phụ thân, nhỏ giọng nói:

"Phụ thân, A Khuynh ngồi kế người nha."

Hầu gia thậm chí chẳng buồn ngước lên, phất tay như đuổi ruồi:

"Thôi thôi, đừng làm phiền ta đánh cờ!"

Yến Khuynh bĩu môi.

Nàng khẽ nhích người, định chuồn khỏi lòng Phó Thịnh, nhưng chưa kịp đứng lên đã bị mẫu thân nhẹ nhàng ấn xuống trở lại.

Phu nhân lườm nàng:

"Ngồi yên đi! Ngày hồi môn mà còn dám dậy trễ, may mà thế tử cưng con, chứ người khác là bị trách phạt rồi đó!"

Yến Khuynh nhỏ giọng đáp:

"Dạ..."

Thì ra… Phó Thịnh không chỉ sớm chuẩn bị hồi môn lễ, mà còn cố ý chờ nàng, để giúp nàng khỏi bị người ta chê cười.

Bên ngoài phủ, tiếng pháo nổ vang trời, từ lúc Yến Khuynh bước vào cửa đến tận bây giờ vẫn chưa dứt.

Tiếng pháo rộn ràng, tưng bừng hệt như đang bù đắp cho nuối tiếc kiếp trước của nàng, khiến trái tim vốn trống trải của nàng như được phủ lên một lớp xanh non tươi mát.

Dù nhỏ bé, không quá rõ ràng, nhưng nó làm thế giới của nàng rực rỡ hơn rất nhiều.

Mấy nữ quyến cười nói rôm rả một hồi, sau đó cũng dần tản ra, để lại không gian riêng cho Hầu gia và con rể đánh cờ.

Chỉ còn lại mình Yến Khuynh ngồi kế bên.

Nàng vẫn còn đang bối rối về chuyện hồi môn của Phó Thịnh, nhưng lại không biết phải mở lời cảm ơn hắn như thế nào.

Phó Thịnh đặt xuống một quân cờ đen.

Hầu gia hít sâu một hơi, cầm một quân trắng lên nhưng lại chần chừ chưa biết nên đặt vào đâu.

Dưới bàn cờ, Phó Thịnh vẫn nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay, có vẻ như rất thích cầm tay nàng, một khi đã nắm thì rất lâu không chịu buông.

Nhưng lần này, Yến Khuynh bất ngờ nắm ngược lại bàn tay to lớn của hắn.

Hơi ấm phía sau lưng nàng thoáng cứng đờ trong giây lát, nhưng nét mặt của Phó Thịnh vẫn không đổi, chỉ lặng lẽ cười nhạt, kiên nhẫn chờ Hầu gia đánh cờ.

Dưới bàn cờ, trong bàn tay hắn, Yến Khuynh cẩn thận dùng đầu ngón tay viết lên lòng bàn tay hắn một chữ "Tạ".

Cảm giác tê tê, ngưa ngứa như lông vũ phất qua lòng bàn tay, làm trái tim Phó Thịnh cũng gợn lên từng tầng sóng nhẹ.

Hàng mi dài khẽ chớp một cái, hắn nhanh chóng cúi xuống nhấp một ngụm trà, mượn động tác này để kéo nàng vào lòng gần hơn một chút.

Phía sau lưng nàng áp sát vào ngực hắn, thân nhiệt nóng rực.

Yến Khuynh giật bắn cả người.

Hắn... hắn đang làm gì vậy?

Đây không phải dấu hiệu tốt chút nào!

Nếu để phụ thân phát hiện, hai người chắc chắn sẽ bị chọc cười đến muối mặt!

Nàng hơi cựa quậy, nhưng lại không dám quá rõ ràng, đành cố giữ vẻ bình tĩnh, tập trung nhìn vào bàn cờ.

Nhưng Phó Thịnh lại càng làm tới.

Hắn hơi nghiêng đầu, dựa nhẹ vào vai nàng, dáng vẻ như là bị nàng che mất tầm nhìn, nhưng lại giống như đang cố tình hít hà hương thơm trên người nàng.

Hàng mi rủ xuống, vẻ mặt bình thản nhưng ánh mắt lại thấp thoáng chút kiềm chế.

Tuy mắt hắn vẫn đang nhìn bàn cờ, nhưng thật ra...

Hắn có đang nhìn thật không?

Bàn tay to lớn vẫn nắm chặt tay nàng, lần này lại chậm rãi viết lên lòng bàn tay nàng một chữ "Ngoan".

Ngoan!

Yến Khuynh gần như có thể tưởng tượng cảnh hắn khẽ nhếch môi cười, thấp giọng gọi nàng là "nhóc con", sau đó cắn nhẹ vào vành tai nàng như đang chậm rãi xơi một con mồi.

Bỗng dưng, giọng nói của Hầu gia vang lên, kéo nàng trở về thực tại:

"Sao mặt con đỏ quá vậy?"

"Cảm ơn bạn đã dành thời gian đọc truyện tại nơi mà bé mèo Bơ nhà chúng mình luôn được nhắc đến với tất cả yêu thương. Hy vọng những câu chuyện nơi đây mang lại cho bạn niềm vui, giống như cách Bơ mang lại niềm vui cho chúng mình!"

Yến Khuynh hít sâu một hơi, cuối cùng cũng lấy lại được giọng nói.

Nàng vội vàng lùi người một chút, cố gắng kéo dài khoảng cách với Phó Thịnh.

"Dạ... do con bị cảm mấy hôm trước, người hơi nóng, cứ thấy oi oi."

Hầu gia gật gù:

"Đúng là có hơi nóng thiệt."

Ông thả quân cờ xuống bàn, đưa tay lau mồ hôi, rồi quay sang bảo hạ nhân dọn bớt hai chậu than.

Lúc này, hơi nóng trong tiền sảnh mới giảm bớt đi, một luồng gió lạnh từ cửa sổ thổi vào, cuốn trôi cơn bối rối của Yến Khuynh.

Nàng khẽ ngẩng đầu lên, nhưng vừa chạm mắt với Phó Thịnh, liền phát hiện ánh mắt hắn lạnh lẽo hẳn.

Cứ như nàng vừa làm một chuyện gì sai trái kinh thiên động địa vậy.

Nàng vội vàng giả vờ ho nhẹ, không tình nguyện mà nghiêng người lại gần hắn, thế là Phó Thịnh lập tức siết chặt tay, ôm chặt nàng vào lòng hơn cả lúc nãy.

Lần này còn nóng hơn!

Nhưng Hầu gia hoàn toàn chẳng có tâm trạng để ý mấy trò mờ ám của hai người họ.

Vì ông đang đau đầu với ván cờ!

Đánh thế nào cũng không thắng nổi!

Nhân lúc con gái và con rể đang uống trà, Hầu gia nhìn trái nhìn phải, thấy không ai để ý liền nhẹ nhàng dịch hai quân cờ đen của Phó Thịnh, sau đó còn lén giấu hai quân cờ trắng vào trong tay áo.

Sau khi làm xong, ông lập tức mở to mắt ra vẻ ngây thơ, rồi hớn hở vỗ tay:

"A Khuynh, lại đây coi thử, phụ thân thắng chưa?"

Yến Khuynh nghiêng đầu quan sát bàn cờ, càng nhìn càng thấy kỳ kỳ.

Rõ ràng hồi nãy bàn cờ không phải như vậy mà?

Nàng đếm thử quân cờ, sau đó ngẩng lên nhìn phụ thân, giọng đầy nghi ngờ:

"Phụ thân... chỗ này của người sao lại trống trơn vậy?"

"Cái... cái gì mà trống trơn?"

Bị phát hiện gian lận, Hầu gia mắt trợn tròn, nhanh chóng giả ngu:

"Nha đầu ngốc, con nỡ lòng nào  -\-T|r|u|y|ệ|n N|h|à B|ơ - ||- vu oan cho cha ruột mình sao? Cha nuôi con lớn vậy mà con lại nghi ngờ cha hả?"

Phó Thịnh ngồi bên cạnh khẽ bật cười, lười vạch trần ông, chỉ nhẹ nhàng lên tiếng:

"Phụ thân nói đúng. Ván này phụ thân thắng rồi, tiểu tế cam bái hạ phong."

Hầu gia cười lớn:

"Vẫn là thế tử biết nói chuyện! A Khuynh à, phụ thân rất vừa ý phu quân của con đó! Lại đây, hai cha con mình làm thêm ván nữa!"

"Không, không chơi nữa!"

Yến Khuynh cố tình chọc phá, quơ tay làm bàn cờ loạn xà ngầu, rồi chống nạnh hờn dỗi:

"Phụ thân chơi ăn gian, con đi méc mẫu thân đây!"

Vừa nói xong, nàng liền kéo Phó Thịnh đứng dậy, lôi hắn thẳng ra phía hậu viện.

Trên đường đi, Yến Khuynh cố tình bước chậm rãi.

Trận tuyết đã ngừng rơi, ánh nắng vàng rực rỡ xuyên qua tán lá, rọi lên gương mặt nàng.

Dù có nắng, nhưng thời tiết vẫn rất lạnh, chắc là có thể giúp Phó Thịnh… hạ nhiệt một chút chứ ha?

Để tránh bị người trong phủ phát hiện điều gì bất thường, đồng thời cũng để phá tan không khí ngượng ngùng, nàng liền nắm tay hắn đung đưa rồi ríu rít kể chuyện:

"Phu quân, cái ao nhỏ này hồi trước ta có trồng sen, khi nở sẽ có đủ màu sắc luôn á!"

"Hòn giả sơn kia có một cái mê cung nhỏ, hồi nhỏ ta với tỷ tỷ hay trốn vô đó chơi."

"Còn cái giàn nho này nữa, mỗi lần gần chín, ta sẽ tới đây hóng mát, thấy trái nào đen trước thì hái ăn trước..."

Phó Thịnh hiếm khi nào có thể thư giãn như vậy, chỉ cười nhạt, để mặc nàng kéo đi.

Hắn nhìn nàng lúc thì cúi xuống nhặt cọng cỏ xanh nhú lên giữa nền tuyết trắng, lúc thì nghịch mấy giọt băng rủ xuống từ mái hiên, trông như một tiểu cô nương hoạt bát đầy sức sống.

Đi qua hành lang dài, cuối cùng hai người cũng tới khuê phòng trước khi xuất giá của nàng.

Vừa vào phòng, Yến Khuynh lặng lẽ đóng cửa lại.

Gương mặt trắng hồng ửng đỏ, hàng mi dài khẽ rung, nàng không dám nhìn thẳng vào hắn.

"Ờm... cái đó... giờ chàng chắc là bình thường rồi ha?"

Lời vừa dứt, sắc mặt Phó Thịnh thoáng tối đi.

Hắn khẽ nhếch môi, hai tay chắp sau lưng, từ từ bước lại gần nàng.

Ánh mắt hắn vừa nóng rực, vừa thâm trầm, giọng nói lại mang chút khàn khàn đầy quyến rũ:

"Khuynh Khuynh nói gì? Ta nghe không hiểu."

Yến Khuynh hoảng loạn. Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com

Chuyện này… sao nàng nói thẳng ra được?!

Lúc còn ở phủ, bà vú dạy nàng rằng, nam nhân mà cứ "kiềm nén" hoài thì sẽ rất khó chịu.

Mà hắn cứ như vậy hoài, sớm muộn gì cũng bị phụ thân, mẫu thân phát hiện!

Nghĩ tới đây, nàng căng thẳng liếc xuống, rồi lập tức quay phắt đi.

Không được, nàng không muốn hắn mất mặt trước nhà ngoại.

Nàng bối rối chỉ về phía bình phong, giọng lắp bắp:

"Chỗ đó đó... nếu chàng còn chưa ổn... thì... tự mình... tự mình giải quyết đi."

Nói xong, nàng quay người chạy lẹ.

Nhưng còn chưa kịp chạm vào then cửa, cả người đã bị một bàn tay mạnh mẽ giữ chặt, rồi ép sát vào cánh cửa.

Bị nhốt chặt, không còn đường chạy trốn!

Lưng nàng lạnh toát, phía sau là cánh cửa gỗ buốt giá, còn trước mặt là cánh tay cứng như sắt thép của hắn.

Hơi thở nóng hổi của hắn vương đầy trên làn da nàng, làm nàng bất giác quay đầu né tránh, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt như sói hoang kia.

Giọng nói trầm thấp của hắn vang lên, nhẹ nhưng đủ sức làm nàng run cả người:

"Khuynh Khuynh, không sợ ta nữa sao?"

Rõ ràng chỉ là một câu hỏi, nhưng giọng điệu của Phó Thịnh lại mang theo sự khẳng định, thậm chí còn phảng phất niềm vui không thể che giấu.

Hắn lại tiến gần thêm chút nữa, như muốn chứng minh sự lợi hại của mình.

Nhưng… hắn đâu cần phải làm vậy, nàng… đã thấy rồi mà…

Yến Khuynh suýt khóc.

Tất cả công sức nãy giờ của nàng… coi như đổ sông đổ biển!

Hóa ra, từ đầu đến giờ… hắn vẫn như vậy?

Không lẽ hắn không thấy mệt sao?! Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm

Yến Khuynh sợ lắm, thật sự rất sợ, thậm chí đã bị ám ảnh tâm lý luôn rồi.

Nhưng nàng không dám nói thật.

Nàng sợ hắn giận, sợ hắn sẽ bóp nát nàng như cách hắn từng giết con chim sẻ nhỏ kia, hoặc tệ hơn… thưởng cho nàng một mũi kim tẩm độc.

Nàng mím chặt môi, răng khẽ cắn vào bờ môi mềm, rồi gật đầu nhẹ nhàng, giọng điệu mềm mại đáng yêu.

"Cảm ơn bạn đã ghé thăm truyện nhà, nơi có chú mèo Bơ luôn thủ thỉ cùng những câu chuyện tuyệt vời. Sự đồng hành của bạn chính là món quà quý giá nhất với chúng mình và cả Bơ!"

Nhưng nàng không biết rằng, ánh mắt hoảng loạn của nàng đã bán đứng trái tim nàng từ lâu rồi.

Phó Thịnh khẽ thở dài.

Những ngón tay thon dài, hơi chai sạn vì cầm kiếm, nhẹ nhàng lướt qua gương mặt nhỏ nhắn, từng chút một, cứ lặp đi lặp lại động tác vuốt ve dịu dàng.

"Khuynh Khuynh đang nói dối ta."

Tim Yến Khuynh hẫng một nhịp, lập tức mở to đôi mắt ướt át nhìn hắn.

Nhưng điều nàng tưởng tượng không xảy ra—không có giận dữ, không có bạo nộ.

Chỉ có một tiếng thở dài bất lực.

"Nhưng dù có gạt ta, ta vẫn vui."

Phó Thịnh cười khẽ, dùng hai ngón tay nâng nhẹ cằm nàng, khiến nàng bất giác mở môi, tạo thành hình dáng mà hắn muốn.

"Là do hôm nay ta ngoan, nên nàng quyết định thưởng cho ta sao?"

"Thưởng… thưởng cái gì?"

Yến Khuynh chớp mắt ngây ngốc hỏi.

Nhưng ngay khi nàng cảm nhận được thân nhiệt của hắn càng lúc càng nóng, nàng lập tức nhận ra hắn đang nói đến cái gì.

Nàng lắc đầu như trống bỏi:

"Không phải đâu! Phu quân, chàng… chàng hiểu lầm rồi!"

"Không, ta không có hiểu lầm."

Bàn tay to lớn đặt lên vị trí trái tim nàng, cảm nhận từng nhịp đập gấp gáp của nàng.

"Hôm nay nàng rất vui, tim nàng… không hề ghét bỏ ta."

Không…

Nàng chỉ là sợ hắn, chỉ là sợ hắn thôi mà.

Hơi thở của Phó Thịnh dần trở nên nặng nề hơn, ánh mắt sắc bén cũng dần dịu lại.

Hắn cúi xuống, giọng trầm thấp, chậm rãi thốt lên từng chữ, gần như mang theo sự khẩn cầu:

"Khuynh Khuynh, chúng ta thử xem."


Danh Sách Chương

Nhận xét Box