Trình Dao: “...Phụt.”
“Nương nương, chuyện này tuyệt đối không thể đâu ạ,” Trình Dao giả vờ khuyên nhủ đầy nghiêm túc, “Nương nương có lẽ thỉnh thoảng cũng nên gác lại âm nhạc, nghĩ cho vị Tần phi Tịch đang trằn trọc đêm đêm trong lãnh cung đi ạ.”
Mễ Nhất Ninh không nhịn được nữa, phụt một tiếng bật cười. Hai cô gái túm tụm lại, cười rúc rích một lúc lâu.
Bỗng nhiên, từ chiếc tai nghe vẫn vắt bên cổ, truyền đến một giọng nam lười biếng:
“Đang nói gì đấy?”
Mễ Nhất Ninh lập tức cứng đờ cả người.
Lúc này cô mới sực nhớ, nãy giờ chỉ lo tán gẫu với Trình Dao mà quên mất mình vẫn chưa cúp máy cuộc gọi với Tịch Tông.
Không ngờ… bị anh nghe hết rồi.
Cô lén liếc Trình Dao một cái.
Cô nàng này vừa mới cười đến vô tư vô lo, vậy mà vừa nghe thấy giọng của Tịch Tông, nụ cười cũng đông cứng lại.
Giây tiếp theo, cô ấy bỏ của chạy lấy người ngay lập tức.
Chỉ còn lại Mễ Nhất Ninh đứng trơ trọi đối mặt với người vừa bị hai cô đem ra bàn tán.
Mễ Nhất Ninh: …Đồ không có lương tâm.
Cô nhấc tai nghe lên, liền nghe thấy giọng điệu hờ hững từ đầu dây bên kia:
“Phi tần bị thất sủng trong lãnh cung…?”
Âm thanh ấy mang theo chút bâng quơ trêu chọc, dường như còn có ý ghi thù trong đó.
Mễ Nhất Ninh do dự một lúc, cuối cùng quyết định giả chết.
Cô lấy điện thoại ra, mặt không cảm xúc nhấn nút cúp máy, giả vờ như mình chưa nghe thấy gì cả.
…Dù sao lát nữa cũng gặp rồi.
----------
Sau khi cúp máy, thực ra Mễ Nhất Ninh vẫn có chút chột dạ.
Thêm cả chuyện so sánh Tịch Tông với phi tần bị thất sủng trong lãnh cung nữa, cảm giác mình là một kẻ tệ bạc cứ mãi lảng vảng trong đầu.
Vậy nên cô quyết định mua một món quà nhỏ để dỗ dành anh một chút.
Nghĩ vậy, cô liền quay người đi đến siêu thị gần trường.
Hoàn toàn không hay biết rằng, vào thời điểm này, Tịch Xuyên đã lái xe đến nhà Tịch Tông.
Tịch Tông mãi đến khi xong việc mới thấy được tin nhắn của Tịch Xuyên.
Anh không rõ lý do vì sao cha mình đột nhiên muốn đến nhà, nhưng nghĩ lại thì hôm nay Mễ Nhất Ninh không ghé qua, nên cũng đồng ý để ông đến.
Chỉ là vì công việc bận rộn, anh nhất thời chưa thể về ngay, đành để Tịch Xuyên vào nhà trước chờ mình.
Căn hộ này anh đã mua từ lâu, thỉnh thoảng khi Tịch Xuyên và Giang Vãn về nước cũng sẽ ghé qua.
Vậy nên vị trí và tầng lầu hai người họ đều đã rõ, chẳng cần anh phải hướng dẫn.
“Tối con mới về được.” Anh nhắn cho Tịch Xuyên. “Khoảng mười giờ.”
Mễ Nhất Ninh bước vào siêu thị.
"Chú mèo Bơ đáng yêu nhà mình vẫn luôn nằm cạnh bàn phím mỗi khi chúng mình soạn truyện. Cảm ơn bạn đã yêu thương và đồng hành tại nơi mà những câu chuyện luôn được viết bằng cả trái tim."
Giờ này siêu thị đã khá vắng, nhân viên bán hàng uể oải ngáp dài, lười biếng tựa vào quầy tính tiền.
Cô mua một ít cherry, lại lấy thêm một gói chanh sấy khô để pha trà.
Mấy thứ này đều là đồ dùng hàng ngày, chẳng thể coi là quà bù đắp được.
Cô đắn đo suy nghĩ xem nên chọn gì làm quà.
Dù sao siêu thị cũng không phải cửa hàng chuyên bán quà tặng, phần lớn đều là đồ dùng sinh hoạt, không có món nào thích hợp để làm quà xin lỗi cả.
Cô cứ đi vòng quanh chọn bừa, đến khi ánh mắt vô tình dừng lại ở khu vực quần áo trẻ em phía xa.
Khu vực quần áo trẻ em đã tắt gần hết đèn, nhân viên bán hàng nhanh nhẹn kiểm kê hàng hóa. Ở nơi vẫn còn ánh sáng, trên kệ cuối có treo vài chiếc bờm tóc mang tính trang trí.
Không giống những chiếc bờm bình thường chỉ dùng để giữ tóc, những chiếc bờm này dường như được thiết kế để thỏa mãn giấc mơ hồng phấn đáng yêu của các bé gái.
Chúng có đủ loại hình dạng tai động vật. Dù chỉ được bày trong siêu thị, nhưng chất lượng gia công lại khá tinh xảo.
Mễ Nhất Ninh tiến lại gần, cầm lên một chiếc. Lông nhung trắng muốt bao quanh toàn bộ vòng bờm, trên đỉnh đầu nhô lên hai chiếc tai mèo nhọn nhọn.
Đôi tai này trông vô cùng chân thực, khi dùng tay chạm vào, cảm giác mềm mại dễ chịu, vô cùng êm ái. Mặt trong của tai còn phớt hồng, tạo cảm giác sống động đáng yêu.
Thấy bên cạnh có một chiếc gương nhỏ, cô liền thử đội lên đầu, soi vào đó.
Trong gương phản chiếu hình ảnh một cô gái với làn da trắng ngần, mái tóc đen dài xõa hai bên, trên phần chân tóc như thể mọc ra hai chiếc tai động vật một cách tự nhiên, hoàn toàn không có chút nào gượng ép.
Cô đưa ngón trỏ ra sau tai, nhẹ nhàng nhấn xuống, trông chẳng khác gì một chú mèo con cảnh giác đang dựng tai lên nghe động tĩnh xung quanh.
Mễ Nhất Ninh nhìn chính mình trong gương, gò má bất giác ửng đỏ.
Có chút ngại ngùng.
Hơn nữa…
Cũng quá là lợi cho vị phi tần thất sủng kia rồi đi…
Ở bên cạnh, nhân viên bán hàng T𝓻u̴yện | n𝓱à Bơ̳ vừa sắp xếp đồ xong, đang mong ngóng được tan làm sớm. Thế nhưng khi nhìn thấy Mễ Nhất Ninh, ánh mắt cô ấy chợt lóe lên vẻ kinh ngạc.
Như thể chính vào khoảnh khắc này, ngày làm việc tẻ nhạt của cô cuối cùng cũng được thắp sáng.
Nhân viên bán hàng bước tới, chân thành khen ngợi liên tục:
“Cô bé, em đội cái này trông đáng yêu quá đi mất! Những chiếc bờm này đều làm từ lông thú mô phỏng cao cấp, do nhà thiết kế chuyên nghiệp nghiên cứu theo hình dáng động vật thật đấy, thật sự rất hợp với em!”
Rồi cô ấy nhiệt tình nói thêm:
“Nếu em mua, chị giảm giá 20% cho em nhé!”
Mễ Nhất Ninh vốn còn đang phân vân, nghe nhân viên nói vậy, liền quyết định mua luôn.
--------
Rời khỏi siêu thị, trời đã chín rưỡi. Cô mở ứng dụng đặt xe, chọn điểm đến là nhà của Tịch Tông.
Trên đường đi, Mễ Nhất Ninh chụp một nửa chiếc bờm tai mèo, rồi gửi cho Tịch Tông.
Tịch Tông nhắn lại: 【Cái gì đây?】
【Mèo con, mua ở cổng trường. Em muốn nuôi.】
Tịch Tông lập tức trả lời:
【Giả. Em mua thú nhồi bông à?】
Mễ Nhất Ninh: …Sao lại khó lừa thế nhỉ?
Dù thực ra anh đoán vẫn còn sai, nhưng cũng không cách biệt lắm.
Tịch Tông lại hỏi: 【Không ở ký túc xá?】
Rồi nhanh chóng gửi thêm một tin: 【Nương nương tối nay định đến sủng hạnh phi tần thất sủng của mình à?】
Mễ Nhất Ninh: …Sao cái trò này cứ mãi không dứt vậy?
Cô giả vờ không hiểu, nhắn lại: 【Ai nói em đi? Đừng có tự luyến.】
Đầu bên kia cũng rất dứt khoát: 【Không đến là được.】
Mễ Nhất Ninh: ?
Cái thái độ gì đây?
Đang làm chuyện gì mờ ám sao?
Giờ này không có tắc đường, chẳng mấy chốc xe đã đến dưới khu căn hộ của Tịch Tông.
Mễ Nhất Ninh thanh toán tiền, cầm theo túi đồ rồi vào thang máy lên lầu.
Đứng trước cửa nhà anh, cô nhìn qua mắt mèo, thấy bên trong vẫn sáng đèn.
Hẳn là anh đang ở nhà.
Dù biết rõ mật mã cửa, nhưng cô cố tình không mở ngay, mà lặng lẽ đội chiếc bờm tai mèo vừa mua lên.
Sau đó, cô soi camera trước của điện thoại để chỉnh lại lần cuối.
Hoàn hảo.
Rồi cô khẽ bặm môi, điều chỉnh tư thế, cố gắng để bản thân trông thật đáng yêu qua mắt mèo, sau đó mới đưa tay gõ cửa.
Bên trong truyền ra tiếng bước chân.
Cô ngẩng đầu, đối diện với mắt mèo, nơi đã bị bóng người phủ lên.
Cô nở một nụ cười ngọt ngào.
…
Năm giây trôi qua.
Cửa vẫn không mở.
Mễ Nhất Ninh: ?
Là do Tịch Tông dám coi thường cô quá, hay là do bộ dáng làm nũng của cô vẫn chưa đủ đáng yêu?
Mễ Nhất Ninh bỗng nhiên nổi hứng.
Dù sao hôm nay cũng đã đeo tai mèo rồi, xem như tiêu chuẩn xấu hổ của cô đã hạ xuống một chút.
Vậy thì mấy câu mà Tịch Tông từng muốn cô nói, mấy lời gọi là bù đắp kia, giờ nói cũng chẳng phải là không được. Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm
Nghĩ vậy, cô khẽ hắng giọng, ghé sát vào cửa, giọng nhỏ nhẹ:
“Anh ơi, bạn gái nhỏ của anh…”
Nói được nửa câu, cô khựng lại.
Năm đó đặt biệt danh này trong WeChat cho Tịch Tông, cô chỉ tiện tay ghi bừa.
Nhưng chữ viết và lời nói trực tiếp mang lại cảm giác hoàn toàn khác nhau.
Cô không ngờ rằng, khi vừa đeo tai mèo vừa nói những lời này, lại khiến cô thấy xấu hổ đến thế.
Mễ Nhất Ninh cúi đầu, hai tay ôm mặt đứng yên một lúc.
Tịch Tông vẫn chưa mở cửa.
Cô hít sâu, lại hắng giọng, lần nữa chuẩn bị tinh thần. Má cô hơi ửng đỏ.
Giọng cô càng nhỏ hơn:
“Anh ơi, bạn gái nhỏ của anh đã đến cửa nhà rồi nè, mau mở cửa đón cô ấy đi~”
Vì nội dung câu nói mà ngay cả giọng điệu của cô cũng mềm mại hơn, mang theo sự nũng nịu vô thức.
Thế nhưng… mười giây nữa trôi qua.
Bên kia cửa vẫn không có động tĩnh gì.
Mễ Nhất Ninh hơi sững người.
Không phải chứ? Anh ấy thật sự giận à?
Giận đến mức này luôn sao?
Cô dần mất kiên nhẫn, dứt khoát đưa ra tối hậu thư:
Ngay lúc cô nói xong, thang máy bên ngoài vang lên tiếng chuông báo đến tầng, sau đó là tiếng cửa mở và tiếng bước chân.
Nhịp bước chân quen thuộc, nhưng Mễ Nhất Ninh cũng không để tâm lắm.
Cô lại đợi thêm một chút, thấy bên trong vẫn không có dấu hiệu mở cửa. Cô bực bội nhập mật mã, ngay khi dãy số hoàn thành, ổ khóa phát ra tiếng tít báo hiệu chính xác, chốt cửa xoay nhẹ, cửa mở ra.
Cùng lúc đó, tiếng bước chân phía sau càng lúc càng gần, cuối cùng dừng lại ngay sau lưng cô.
Mễ Nhất Ninh theo phản xạ quay đầu—
Và ngoài dự đoán của cô, lại nhìn thấy Tịch Tông đang đứng cách mình chỉ vài bước chân.
…Hả?
Mễ Nhất Ninh ngẩn ra một chút.
Trong khoảnh khắc này, cô không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Thế nhưng—
Cơ thể vẫn tiếp tục hành động theo quán tính.
Dưới sự điều khiển của não bộ vài giây trước—
Cô kéo cửa ra, quay lại, ngẩng đầu lên.
Hai chiếc tai mèo lông xù trên đầu khẽ đung đưa.
Và cô—
Bốn mắt nhìn nhau với Tịch Xuyên.
Nhận xét Box