Hương Chanh Mùa Hè - Chapter 52

Hương Chanh Mùa Hè - Chapter 52

 Chương 52

Trong giải bình chọn Game xuất sắc nhất năm, Tận Cùng Vùng Đất Hoang đã xuất sắc giành vị trí quán quân.

Một nhà phê bình game nổi tiếng đã nhận xét như sau:

“Tận Cùng Vùng Đất Hoang là một tựa game bắn súng màn hình ngang xuất sắc. Tính chơi game, thiết kế màn chơi, và độ cân bằng thử thách được thực hiện vô cùng tinh tế. Thật khó tin khi đây là sản phẩm của các sinh viên đại học chưa tốt nghiệp.”

“Nếu phải tìm một khuyết điểm, thì có lẽ chính là phần cốt truyện của game, khi so với tính chơi game, vẫn còn hơi thiếu sót.”

“Tuy nhiên, vấn đề này đã được giải quyết một cách hoàn hảo thông qua nội dung ẩn trong đợt thử nghiệm thứ hai.”

“Nhân vật Belle, với hành trình đi giữa các tầng mây, thỏa mãn những mong ước của những sinh vật bị tổn thương, chữa lành cho họ, và cuối cùng quay về nhà, đã nhận được rất nhiều lời khen ngợi từ cộng đồng mạng.”

Belle không chỉ là một nhân vật trong game, mà còn là cầu nối giữa người chơi và những cảm xúc sâu lắng về sự chữa lành, sự gắn kết, và ý nghĩa của việc quay về bên những người yêu thương.

“Cũng như một đóa hoa nhỏ mọc lên trên vùng đất hoang tàn.”

--------

Trong phòng làm việc.

Mễ Nhất Ninh ngồi thẫn thờ rất lâu, nước mắt không ngừng rơi xuống mà cô không thể kiểm soát được.

Cô lấy điện thoại ra, định gọi cho Tịch Tông nhiều lần, nhưng nước mắt đã làm mờ tầm nhìn.

Những ký ức ba năm qua ùa về trong đầu cô.

Cô nhớ lại việc mình đã khiến ba thất vọng, không ủng hộ lý tưởng của ông, cũng không thực hiện mong ước nhỏ bé là được đưa cô bay trên bầu trời.

Cảm giác áy náy, hối tiếc như bị chôn chặt trong lòng, day dứt mãi không quên.

Mỗi lần nhớ đến, trái tim lại đau nhói.

Cũng chính vì sợ lãng quên mà cô không dám đối mặt để bù đắp.

Nhưng giờ đây, tất cả những kỷ niệm giữa cô và ba – Mễ Hàng – đã được lưu giữ ở đây, bằng một cách khác, mãi mãi không phai.

Mễ Nhất Ninh giơ tay lau nước mắt, nhưng đột nhiên cô đứng bật dậy, đẩy ghế ra sau.

Quần áo còn chưa kịp thay, cô lao ra cửa.

Có thể Tịch Tông đang ở Summer Iced Tea, có thể ở nhà, hoặc có thể ở trường.

Nhưng bất kể anh ở đâu, cô muốn gặp anh ngay lập tức.

Ngay khoảnh khắc cô mở cửa ra.

Bất ngờ thay, Tịch Tông đã đứng đó, ngay trước cửa, tay cầm túi đồ ăn, chuẩn bị gõ cửa.

Dáng người anh cao ráo, vững chãi, gương mặt tuấn tú, ánh mắt ánh lên một vẻ dịu dàng.

Thấy Mễ Nhất Ninh, tay Tịch Tông đang chuẩn bị gõ cửa liền hạ xuống, anh nhướng mày, mỉm cười:

“Dậy rồi à? Hôm qua say đến mức đó Tru13n nha Bơ, anh tưởng em phải ngủ đến trưa chứ.”

Mễ Nhất Ninh không nói một lời, bất ngờ lao đến ôm chặt lấy anh.

Lực siết mạnh đến mức như muốn bẻ gãy xương sườn anh.

Tịch Tông nhận ra đôi mắt cô đỏ hoe từ trước, liền khẽ thở dài, đưa tay xoa nhẹ đầu cô.

Mái tóc mềm mại dưới tay anh, tựa như chạm vào một chú thú nhỏ.

Chú thú nhỏ ấy rúc vào ngực anh, đôi vai run lên từng hồi, phát ra tiếng nức nở khe khẽ.

Sau đó, không nhịn được nữa, cô bật khóc thành tiếng, tiếng khóc lớn như đứa trẻ.

Người này… luôn như thế.

Khi cô muốn gặp anh, khi cô còn chưa kịp đi tìm, thậm chí khi cô còn chưa nói ra mong muốn của mình, còn mơ hồ chẳng biết phải làm gì…

Anh đã xuất hiện, luôn âm thầm sắp xếp mọi thứ, nghĩ cho cô, dành cho cô tất cả sự dịu dàng và chỗ dựa.

"Chú mèo Bơ đáng yêu nhà mình vẫn luôn nằm cạnh bàn phím mỗi khi chúng mình soạn truyện. Cảm ơn bạn đã yêu thương và đồng hành tại nơi mà những câu chuyện luôn được viết bằng cả trái tim."

Khiến cô cảm thấy như được ánh nắng rực rỡ bao phủ, mãi mãi ấm áp và khô ráo.

Mễ Nhất Ninh khóc hồi lâu vẫn chưa có dấu hiệu ngừng lại. Tịch Tông bất đắc dĩ kéo cô ra một chút, cúi người xuống, dùng tay lau những giọt nước mắt còn đọng trên gương mặt cô.

Mễ Nhất Ninh nấc lên từng hồi, những giọt nước mắt long lanh đọng trên lông mi, như những giọt sương mai đọng trên cánh hoa buổi sớm.

“Sao lại khóc nữa rồi?” Tịch Tông dịu dàng hỏi.

Mễ Nhất Ninh hít mũi liên tục, giọng nghèn nghẹn trách móc:

“…Không phải tại anh thì là tại ai!”

Tịch Tông bật cười:

“Lỗi của anh à?”

Mễ Nhất Ninh không hề nhượng bộ:

“Chính là lỗi của anh!”

Ngay sau đó, Tịch Tông đột nhiên cúi người, vòng tay ngang người bế bổng Mễ Nhất Ninh lên.

Mễ Nhất Ninh giật mình, cảm giác cả người bay lên không trung khiến cô kinh ngạc thốt lên một tiếng.

Anh bế cô đi thẳng vào phòng khách, đứng giữa căn phòng rồi xoay vòng.

Cảm giác chóng mặt bất ngờ ập đến làm Mễ Nhất Ninh kêu lên, mọi đồ vật trong phòng khách dường như quay cuồng, để lại những vệt mờ trong tầm mắt cô.

Ban đầu, cô sợ hãi, vội vàng bám chặt lấy cánh tay Tịch Tông, lo rằng mình sẽ bị rơi. Nhưng chẳng bao lâu sau, cô bắt đầu thích thú với cảm giác xoay tròn này.

Cuối cùng, cô không nhịn được mà bật cười, vừa cười vừa đập tay lên người Tịch Tông.

“Trời ơi, em chóng mặt quá! Mau thả em xuống! Em mà ói lên người anh thì đừng có trách nha!”

Lồng ngực Tịch Tông khẽ rung, anh bật cười trầm thấp, cuối cùng cũng đặt Mễ Nhất Ninh xuống.

Anh cúi đầu nhìn cô, hai người mắt đối mắt trong giây lát.

Rồi anh bất ngờ đưa tay, T---ruy----ện nhà Bơ dùng ngón trỏ khẽ gõ nhẹ lên mũi Mễ Nhất Ninh, nơi còn chút ẩm ướt vì nước mắt.

“Xong rồi.”

Giọng anh thấp nhẹ nhưng vô cùng chắc chắn:

“Sẽ không để em khóc nữa. Được chứ?”

----------

Một tuần sau.

“Làm sao đây? Mặc bộ này có phải quá trang trọng không?”

Chu Lạc Thiên đứng trước gương, căng thẳng chỉnh lại cà vạt lần thứ một nghìn lẻ một, mặt mày đầy lo lắng.

Mễ Nhất Ninh lật mắt, dù kiên nhẫn đến đâu, cô cũng bắt đầu cảm thấy phát bực. Cô lạnh lùng đề nghị:

“Hay là chú mặc quần đùi đi? Có khi mẹ cháu sẽ nghĩ chú bị điên, rồi vì không muốn kích thích chú thêm, bà sẽ đồng ý mọi thứ ngay.”

Chu Lạc Thiên:

“...”

Chuyến đi đến Lâm Thị, cuối cùng Mễ Nhất Ninh vẫn đồng ý với đề nghị của Bạch Lạc Mai và gọi thêm Tịch Tông, để cả bốn người cùng nhau đi chơi vài ngày.

Tuy nhiên, vào ngày cầu hôn, Mễ Nhất Ninh rất biết điều, nhường không gian riêng tư cho Chu Lạc Thiên. Cô nói với mẹ rằng mình muốn cùng Tịch Tông ra ngoài chơi riêng.

Giờ đây, đã là năm, sáu giờ sáng. Mễ Nhất Ninh bị Chu Lạc Thiên lôi dậy, yêu cầu cô giúp chọn trang phục cho ngày trọng đại này.

“Ông mặc vest đi chơi là muốn tự làm khó mình à?” Mễ Nhất Ninh không nói nên lời. “Hay là muốn để mẹ cháu nhìn chú cái là đoán ngay chú định làm gì?”

Chu Lạc Thiên im lặng hai giây, rồi đồng tình với cô:

“cháu nói có lý.”

Ngay sau đó, Ông  phát huy tinh thần phô trương của mình, gọi trợ lý đi mua gần như toàn bộ các mẫu quần áo trong thành phố, chất đầy cả phòng thay đồ của khách sạn.

Mễ Nhất Ninh nhìn Ông xoay qua xoay lại như một cô gái sắp xuất giá, cảm thấy chán chẳng buồn để ý nữa. Cô quay sang Tịch Tông và nói:

“Này, Tịch Tông.”

“Ừ?”

“Em muốn thử một lần đi máy bay, ngắm mặt trời lặn đến mặt trời mọc.”

“Được thôi. Anh sẽ đi với em.”

Hai người thì thầm nói chuyện, trong khi Chu Lạc Thiên vẫn loay hoay trước gương, đầu óc rối bời. Nhưng họ chẳng còn để ý đến Ông nữa.

Tình yêu của những người trưởng thành cứ để họ tự lo, còn hai người họ cũng có câu chuyện riêng cần tiếp tục.

Cả hai cùng bàn kế hoạch đến núi Tử Đài, treo khóa tình yêu, và nghiên cứu chuyến bay nào thích hợp nhất để thực hiện mong muốn ấy.

Ngoài kia, ánh nắng buổi sáng rực rỡ chiếu sáng không gian, bầu trời trong xanh thẳm, gió thổi qua những tán cây, phát ra âm thanh xào xạc dịu dàng.

Trong quán trà sữa, những viên đá trong cốc va vào thành ly, phát ra âm thanh khẽ khàng. Trên vỉa hè, lũ trẻ đuổi bắt nhau, cười đùa hồn nhiên, tiếng cười giòn tan vang lên trong buổi sáng yên bình.

Ở quầy trái cây, một quả dưa hấu vừa được cắt ra, hương thơm ngọt ngào và tươi mát của trái chín tràn ngập không khí.

Họ chuẩn bị đi tận hưởng nốt những khoảnh khắc cuối cùng của mùa hè rực rỡ này.

----------

HOÀN CHÍNH VĂN

Danh Sách Chương

Nhận xét Box