Mễ Nhất Ninh chẳng mấy chốc không còn thấy bóng dáng của Tịch Tông đâu nữa, bởi đám nữ sinh lớp anh đã phấn khích lao đến, vây kín lấy cô.
"Trời ơi, cô bé, sao em giỏi vậy chứ? Chị xem mà choáng luôn!"
"Đúng đó, đúng đó! Em từng luyện tập chuyên nghiệp à? Hay là vận động viên cấp quốc gia?"
"Wow, có thể mời được vận động viên quốc gia về đội, lớp mình quá đỉnh luôn!"
Những cô gái ríu rít không ngừng, khiến Mễ Nhất Ninh thậm chí không chen nổi một câu trả lời.
"Không, không phải… em chỉ là… sở thích thôi…"
Cô bị cơn bão nhiệt tình của họ làm cho choáng váng, đứng ngây ra, không biết phải làm sao.
Khác với sự náo nhiệt này, Vương Cầm đứng ngoài, lạnh lùng quan sát mọi thứ.
Một lát sau, cô quay người, bước đến chỗ Tịch Tông, lạnh nhạt nói:
"Em gái anh cũng giỏi thật đấy."
Tịch Tông chưa kịp trả lời, Hoàng Tuấn Vĩ ở bên cạnh đã cười phá lên:
"Em gái gì chứ, đó là bạn gái tương lai của người ta rồi!"
Vương Cầm khựng lại, mím môi, nói tiếp:
"Nhưng mà nhỏ quá, như vậy thì không nên đâu."
Tịch Tông chỉ cười nhạt, không đáp lời. Anh vòng qua Vương Cầm, tiến thẳng về phía đám đông đang ăn mừng.
Mễ Nhất Ninh lúc này đang bị các nữ sinh hào hứng vây quanh, véo má, nựng nịu, đến mức hai bên má trắng nõn của cô in đầy dấu đỏ.
Thậm chí, họ còn bắt đầu bàn bạc xem có nên nhấc bổng cô lên, tung hô trong không trung hay không.
Cô luống cuống, ra sức từ chối. Ngay lúc ấy, đám đông bỗng nhiên tách ra, tự giác dạt sang hai bên, nhường đường cho một người bước vào.
Mễ Nhất Ninh ngẩng đầu lên, thấy Tịch Tông đi đến.
Anh nhìn cô, giọng nói trầm ấm nhưng pha chút ý cười:
"Được rồi, đừng dọa cô bé của chúng ta nữa."
Mễ Nhất Ninh ngơ ngác nhìn anh, ánh mắt như bị hút chặt vào hình bóng ấy.
Tịch Tông bước đến với dáng vẻ từ tốn, giọng nói lười nhác, như thể màn trình diễn vừa rồi của cô không hề làm anh dao động. Thái độ bình thản, thoải mái như thường ngày.
Chỉ vài giây sau, Mễ Nhất Ninh quay mặt đi, ánh mắt lộ rõ sự không hài lòng.
Nhưng ngay sau đó, Tịch Tông đưa tay về phía cô, nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng kéo cô từ tấm đệm mềm lên, rồi đỡ cô đứng vững trên mặt đất.
Khi đầu ngón tay cô chạm vào lòng bàn tay anh, cảm nhận nhiệt độ cao hơn cơ thể mình đôi chút, cô lại không thể kìm nén được cảm giác trong lòng, mềm nhũn như nước.
Bên cạnh, một cô gái trong nhóm reo lên:
"Nhím Nhím, tối nay đi ăn mừng với bọn chị nhé! Em là đại công thần của lớp mà!"
Câu hỏi bất ngờ khiến Mễ Nhất Ninh có chút bối rối. Cô ngẩng đầu, theo bản năng nhìn về phía Tịch Tông.
Gương mặt cô vì vận động mà ửng đỏ, sắc hồng như ánh bình minh đầu ngày, nổi bật trên làn da trắng mịn.
Đôi mắt to tròn, ươn ướt như một chú nai nhỏ, ánh lên vẻ vừa do dự vừa tìm kiếm sự giúp đỡ.
Ánh nhìn ấy tràn đầy niềm tin và sự dựa dẫm.
Đôi mắt của Tịch Tông thoáng dao động.
Một lát sau, anh mới lên tiếng, giọng bình thản:
"Em muốn đi thì đi, không muốn thì về nhà."
Mễ Nhất Ninh ngẩn người:
"Nếu em về nhà, vậy..."
Vậy anh thì sao?
Anh sẽ quay lưng đi, tham gia buổi ăn mừng cùng các bạn nữ trong lớp à?
Ý nghĩ ấy khiến cô khẽ mím môi.
Khoảnh khắc vừa rồi, khi cô nhảy lên không trung, tiếng gió rít qua tai, ánh mắt chỉ thấy bầu trời xanh và những đám mây trắng.
Cô dường như không nghĩ gì, nhưng cũng như nghĩ rất nhiều.
Cảm xúc âm ỉ trong lòng, giống như một mầm cây nhỏ trong lớp đất nảy lên, một chú chim non phá vỏ, tiếp xúc với thế giới rộng lớn, bỗng nhiên trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Mặt đỏ, vì cô thích anh.
Không vui, vì cô đang ghen.
Cảm xúc vừa mới lạ vừa lúng túng, nhưng khi chúng thực sự ùa đến, Mễ Nhất Ninh dường như bản năng mà nhận ra, chẳng cần ai dạy dỗ hay chỉ bảo.
Cô không nói gì, nhưng Tịch Tông lại như nhìn thấu tất cả suy nghĩ của cô. Anh bật cười khẽ, giọng lười nhác nhưng tràn đầy ý trêu chọc:
"Đại công thần mà về nhà, chắc phải có pháo mừng đi theo nhỉ? Loại pháo cao cấp nhất ấy, bắn cả trăm phát, cứ vừa đi vừa bắn. Tôi đi đầu, cầm theo lá cờ to hơn cả bầu trời, đứng đó phất cờ cổ vũ cho em—em thấy sao?"
Một vòng người xung quanh đồng loạt hít vào một hơi, cả đám đều không tự nhiên mà ho khẽ vài tiếng, giả vờ như không nghe thấy gì.
Mễ Nhất Ninh lặng lẽ đưa tay lên che mặt, vành tai đỏ rực như bị lửa đốt.
Anh ta đang nói cái gì vậy chứ... mất mặt chết đi được.
Cô làm đà điểu một hồi, cuối cùng, từ kẽ ngón tay chui ra hai chữ lí nhí:
"Em đi."
Buổi tiệc được tổ chức ở một nhà hàng Quảng Đông gần trường. Dù thuộc loại nhà hàng cao cấp, nhưng vì nằm cạnh trường học, không khí cũng không thể gọi là yên tĩnh, thanh lịch được.
Một nhóm đông người ồn ào kéo vào cửa, như từng chiếc bánh chẻo rơi xuống nồi, tản ra ngồi vào hai bàn tròn đã được đặt trước. Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm
Mễ Nhất Ninh trước đó đã gọi cho bạn thân, hỏi xem cô ấy có muốn đến không. Bạn cô chỉ cười lớn, nói mình sẽ không làm "bóng đèn" đâu, rồi từ chối ngay.
Khi đang gọi điện, cô mới nhớ ra nhóm "fan bạn gái" của Tịch Tông trên ứng dụng chat. Nhìn vào, đã thấy cả đống tin nhắn chất đống chưa đọc.
Cô sững người, nhưng chưa kịp mở ra xem.
Chỗ ngồi trong nhà hàng được tùy ý chọn. Mễ Nhất Ninh bị Tịch Tông dẫn đến một vị trí và ngồi xuống, còn anh ngồi ngay bên phải cô.
Vừa ngồi được vài giây, ghế bên phải Tịch Tông đã bị kéo ra. Mễ Nhất Ninh quay đầu lại nhìn, thấy Vương Cầm mỉm cười dịu dàng với mình, rồi rất tự nhiên ngồi xuống.
Ánh mắt Mễ Nhất Ninh thoáng khựng lại, trong lòng có chút khó chịu. Nhưng cô còn chưa kịp phản ứng, Tịch Tông đã đứng lên, nói với cô:
"Chúng ta đổi chỗ."
Vương Cầm lập tức lúng túng, nhưng vẫn cố làm ra vẻ không có chuyện gì, nói:
"Vị trí này chẳng phải rất tốt sao, sao anh lại phải đổi chỗ?"
Tịch Tông khẽ cười, nhàn nhã đáp:
"Chỗ tốt thì phải để cho tiểu tổ tông ngồi chứ."
Tịch Tông ngừng lại một chút, rồi bổ sung:
"Thật sự mà nói, tôi ngồi ở đây cũng không hợp lắm."
Vương Cầm cắn nhẹ môi, không nói gì.
Cô ấy không hợp, vậy Mễ Nhất Ninh thì hợp sao? Một cô bé nhỏ tuổi hơn Tịch Tông rất nhiều, cứ luôn để anh ấy chăm sóc, chiều chuộng.
Cô bé đó, tính tình cũng chẳng phải dễ chịu gì, rõ ràng là bị nuông chiều đến quen rồi.
Vương Cầm nghĩ lại quãng thời gian hai năm học cùng lớp với Tịch Tông. Khác với cô luôn nỗ lực chăm chỉ, Tịch Tông là kiểu thiên tài bẩm sinh, làm việc gì cũng như không cần cố gắng, vẫn đạt kết quả xuất sắc.
Một người như anh lẽ ra phải gạt bỏ những phiền nhiễu xung quanh, tập trung vào những điều quan trọng, tạo nên thành tựu lớn lao.
"Cảm ơn bạn đã ghé thăm truyện nhà, nơi có chú mèo Bơ luôn thủ thỉ cùng những câu chuyện tuyệt vời. Sự đồng hành của bạn chính là món quà quý giá nhất với chúng mình và cả Bơ!"
Nếu là mình, chắc chắn mình có thể trở thành hậu phương vững chắc cho anh.
Chứ không phải một người như Mễ Nhất Ninh.
Mễ Nhất Ninh đứng dậy, im lặng đổi chỗ với Tịch Tông.
Theo trực giác nhạy bén của phái nữ, cô không mấy ưa Vương Cầm. Nếu có lựa chọn, chắc chắn cô sẽ không muốn ngồi cạnh người như vậy.
Nhưng khi nghĩ đến việc mình vừa ngăn cản được Vương Cầm ngồi cạnh Tịch Tông, trong lòng cô bỗng dưng lại thấy vui.
Nhớ lại câu nói của Tịch Tông vừa rồi...
Mễ Nhất Ninh chợt nghĩ đến một chuyện.
Cũng không lâu trước đây, trên con đường rợp bóng cây từ tiệm trà sữa về nhà, anh từng nói với cô câu y hệt, với thái độ và giọng điệu lạnh nhạt.
Cô chợt đưa tay, khẽ chọc vào Tịch Tông.
Anh quay đầu lại, nghiêng tai về phía cô, hỏi:
"Sao thế?"
Cô nhỏ giọng:
"Nè, anh có nói câu đó với ai khác không?"
"Câu gì?"
"‘Không hợp.’"
"..."
Lần này, Tịch Tông thật sự không biết nên trả lời thế nào.
Lật lại chuyện cũ để làm gì chứ?
Thực tế, đúng là Tịch Tông thường dùng câu này, nhất là khi đối mặt với những cô gái trẻ tuổi, bồng bột, mơ mộng theo đuổi anh.
Phần lớn họ không tỏ tình trực tiếp, mà thường bày tỏ bằng những cử chỉ ám chỉ, lúc thì thăm dò, khi thì tiếp cận. Nếu bị từ chối, họ thậm chí sẽ giả vờ ngây ngô, khăng khăng mình không có ý gì, biến Tịch Tông thành kẻ "đa nghi."
Thế nên, mỗi khi đối mặt với những cảm xúc mập mờ, không rõ ràng, Tịch Tông luôn trả lời dứt khoát: "Không hợp."
Dù là bạn bè, bạn học, hay chỉ là những người xa lạ, đối với anh, những hành động đó đều không phù hợp.
Đó là quy tắc mà bất cứ ai muốn bước vào thế giới của anh đều phải tuân theo.
Lời nói ấy thường khiến đối phương cứng họng, không thể phản bác.
Tịch Tông trước giờ luôn nói ra điều đó T𝓻u̴yện | n𝓱à Bơ̳ một cách nhẹ nhàng, không hối tiếc, chẳng chút gánh nặng tâm lý. Anh chưa từng nghĩ, sẽ có một ngày, khi nói cùng một câu, anh lại cảm thấy hối hận, muốn thu lại đến mức này.
Anh cúi xuống, ghé sát tai Mễ Nhất Ninh, khẽ nói:
"Anh chỉ nói với người khác thôi."
Giọng anh trầm thấp, mang theo chút dịu dàng:
"Với em... là vì anh không hiểu, trước kia anh đã sai. Sau này, sẽ không bao giờ nữa."
Trong khoảnh khắc ấy, Mễ Nhất Ninh như quên cả thở.
Cô thậm chí không bất ngờ với câu trả lời này. Từ những lần tiếp xúc trước đó, cô không thể không cảm nhận được sự quan tâm, chiều chuộng mà anh dành cho mình.
Nhưng cô vẫn thấy mình thật tham lam.
Như thể điều này vẫn chưa đủ.
Cô muốn hỏi thêm một câu:
—Tại sao vậy?
Tại sao em lại là ngoại lệ?
Thế nhưng cô chưa kịp nói ra, hoặc cũng có thể chưa đủ can đảm để thốt lên.
Bởi ngay lúc ấy, thức ăn đã được dọn lên bàn, lấp đầy không khí với mùi thơm ngào ngạt.
Cô lặng lẽ gác lại lời chưa nói, ánh mắt lướt qua Tịch Tông một lần nữa, rồi cúi đầu xuống, im lặng.
Về phía bên kia, Vương Cầm dường như cố tình, mỉm cười thân thiện rồi gắp không ít đồ ăn bỏ vào bát của Mễ Nhất Ninh.
Cô ta còn nói với vẻ như phụ huynh:
"Anh Tịch của em chẳng biết chăm sóc người khác đâu, đổi chỗ là để chị giúp anh ấy chăm em đấy."
Mễ Nhất Ninh nhíu mày, nói:
"Cảm ơn, nhưng đừng gắp thêm cho em nữa."
Vương Cầm hỏi:
"Sao thế? Không thích ăn mấy món này à?"
Lúc này trong lòng Mễ Nhất Ninh đang rối bời, cô đáp qua loa:
"Ừm."
Vương Cầm lại nhìn qua Tịch Tông, cố ý nói:
"Cuộc sống bây giờ sướng thật đấy, chị bằng tuổi em thì chẳng dám kén chọn đâu, cả nhà mắng chết."
Mễ Nhất Ninh còn chưa kịp đáp lại, Tịch Tông đã lên tiếng gọi phục vụ, bảo đổi cho Mễ Nhất Ninh một chiếc đĩa mới.
Đống đồ ăn Vương Cầm gắp bừa liền bị mang đi.
Vương Cầm thoáng sững sờ, rồi lập tức mỉm cười gượng gạo, cố tỏ ra quen thuộc, trách nhẹ Tịch Tông:
"Tịch Tông, anh chiều cô bé này quá rồi."
Tịch Tông khẽ cười, cánh tay vắt lười nhác trên lưng ghế, ánh mắt sắc lạnh lướt qua Vương Cầm.
Giọng nói của anh nhẹ tênh, hờ hững, nhưng từng chữ như xuyên thấu mọi tâm tư, không chỉ trả lời Vương Cầm, mà còn như giải đáp điều Mễ Nhất Ninh chưa kịp hỏi:
"Bởi vì tôi thích em ấy mà."
Nhận xét Box