Bẻ Cánh Nàng - Chapter 32

Bẻ Cánh Nàng - Chapter 32

 Chương 32

Diệp Cẩn hoàn toàn không biết gì về những chuyện đã xảy ra trong phủ hầu ở kinh thành, cũng chẳng có hứng thú muốn biết.

Những ngày thoát khỏi Cố Quân khiến nàng vui vẻ đến mức quên cả lối về. Ở trong ngôi chùa trên núi, nàng nhàn nhã uống trà, đọc sách, nghe giảng kinh và ngắm hoa. Ban đầu, nàng còn cố tìm vài lý do không quá lớn cũng chẳng quá nhỏ để trì hoãn, khi thì nói đau đầu, khi thì kêu ho khan, tóm lại là không thể quay về phủ hầu. Nhưng ai ngờ, Cố Quân như thể đã hoàn toàn quên mất nàng, chẳng hề sai người đến truyền lệnh đưa nàng về. Đến lúc này, Diệp Cẩn cũng lười nghĩ cớ, cứ thế thả mình tận hưởng những ngày tự do.

Thoáng chốc, năm ngày trôi qua, kinh thành vẫn không có tin tức gì gửi đến.

Cạnh bên, nha hoàn Thải Vân đã lo đến sốt ruột, nhưng Diệp Cẩn lại vô cùng bình thản—sớm biết chỉ cần hỏi hắn có thích mình hay không là có thể được yên tĩnh thế này, nàng đã nên tự chuốc lấy cảm giác mất mặt này từ sớm.

Sáng sớm hôm đó, Diệp Cẩn bảo nha hoàn khác là Xuân Lan lấy cho mình một cái giỏ và cần câu, sau đó hớn hở dẫn đầu đi về phía sau núi.

Phía sau núi Kính Hương có một con suối nhỏ chảy từ thác nước xuống. Dòng nước trong vắt, khi uống vào còn có chút vị ngọt thanh. Hôm qua khi dạo chơi, nàng phát hiện dưới thác có cá bơi lội, trên bờ còn mọc một đám bạch cao tươi tốt. Khi ấy trời đã xế chiều, nàng đành hẹn hôm nay quay lại, tự tay hái bạch cao và bắt cá, chuẩn bị cho mình một bữa ăn dã ngoại hoàn toàn tự nhiên.

Vừa ra khỏi cửa, thanh niên áo đen tên là Thính Phong đã dẫn theo vài hộ vệ lặng lẽ đi theo sau. Diệp Cẩn liếc nhìn bọn họ qua khóe mắt, nhưng giả vờ như không thấy gì.

Băng qua rừng đào, rẽ vào sau núi, xung quanh dần dần vắng bóng khách hành hương. Ngược lại, nàng trông thấy một tiểu sa di đang gánh nước. Khi thấy nàng, vị tiểu sa di lập tức dừng bước, nghiêng người nhường đường, đồng thời chắp tay hành lễ.

Diệp Cẩn hơi khẽ gập gối đáp lễ, vòng qua tiểu sa di để đi về phía thác nước trước mắt. Nhưng ngay khi lướt qua người nàng, vị tiểu sa di có chút do dự, thấp giọng nói:

“Thác nước này đã là điểm tận cùng, phía trước đều là nơi vắng bóng người, có thể nguy hiểm, nữ thí chủ không nên đi tiếp.”

Diệp Cẩn khựng lại một chút, sau đó gật đầu cảm ơn.

Câu cá, hái rau dại, mải mê bận rộn nên nàng chẳng hay thời gian trôi qua thế nào. Đến khi mặt trời lên cao, Diệp Cẩn mang theo chiến lợi phẩm đầy giỏ trở về, trong lòng vô cùng mãn nguyện.

Nàng không để nha hoàn đi lấy cơm chay nữa. Trong tiểu viện nơi nàng ở có sẵn một gian bếp nhỏ, vì thế nàng tự tay dùng cá bắt được và rau hái được để nấu một nồi cá kho. Dùng kèm với bánh bột trong chùa, nàng có được một bữa trưa tươi ngon vô cùng.

Những ngày tháng như thế này chẳng phải có ý nghĩa gấp trăm lần so với việc bị nhốt trong phủ, suốt ngày ngồi thêu hoa tranh giành nam nhân sao?

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi của giấc ngủ trưa, Diệp Cẩn từ tận đáy lòng hy vọng rằng Cố Quân có thể hoàn toàn quên mất nàng. Dù nàng cũng biết, điều này chỉ là một ảo tưởng viển vông mà thôi.

Người ta vẫn nói, chuyện bất ngờ luôn đến trước cả ngày mai. Diệp Cẩn không thể ngờ rằng, người đến tìm nàng đầu tiên không phải là Cố Quân đã cạn kiên nhẫn, mà là một cơn tai họa bất ngờ ập tới.

Nàng nhớ rất rõ, đó là ngày thứ mười ba kể từ khi nàng đặt chân đến chùa Kính Hương.

Hôm đó, như thường lệ, nàng cùng nha hoàn và thị vệ ra sau núi hóng gió. Mùa xuân rực rỡ, bên hồ nước dưới thác đã nở mấy cụm hoa vàng nhạt. Diệp Cẩn nổi hứng, bước tới ngắt mấy đóa hoa để đan thành vòng chơi.

Cách nàng vài bước, Thải Vân cùng những nha hoàn khác trải đệm ngồi lên chỗ khô ráo, nhóm lửa đun nước pha trà. Còn đám thị vệ thì tìm một tảng đá lớn ở xa hơn để tựa vào nghỉ ngơi.

Chung quanh chẳng có ai khác, nơi này cũng không phải lần đầu tiên bọn họ đến, vậy nên sự cảnh giác của mọi người dần lơi lỏng. Chính vì thế, khi những hạt mưa to bằng hạt đậu bất chợt rơi xuống người, tất cả đều sững sờ một thoáng, mãi sau mới phản ứng lại—trời mưa rồi?

Trời mưa?

Diệp Cẩn đưa tay quẹt đi giọt nước mưa rơi trên mặt, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy chẳng biết từ lúc nào, bầu trời vốn trong xanh đã bị bao phủ bởi một tầng mây dày đặc.

Do sau núi quanh năm không có ánh nắng, ánh sáng nơi này vốn đã u tối, vì thế không ai phát giác trời đã chuyển xấu.

“Phu nhân, chúng ta mau về thôi.” Thải Vân vội lấy ô từ trong bọc hành lý, chạy đến bung ô che lên đầu Diệp Cẩn.

“Ừ.” Diệp Cẩn gật đầu.

Tuy nhiên, chưa kịp quay về, cơn mưa đã nhanh chóng chuyển thành trận mưa xối xả, gió lớn gào thét, thổi đến mức ai nấy đều lảo đảo, khó mà đứng vững. Khung ô kiên cố cũng bị gió mạnh bẻ gãy, nha hoàn vội lấy áo choàng dự phòng muốn che chắn cho Diệp Cẩn, nhưng tất cả đều vô ích.

“Phu nhân, không bằng tìm nơi trú tạm, đợi mưa nhỏ lại rồi hẵng về chùa.” Thanh niên áo đen nhanh chóng bước đến bên nàng, nói.

Gió táp dữ dội khiến Diệp Cẩn không thể mở miệng, chỉ có thể gật đầu đồng ý.

“Thuộc hạ từng thăm dò phía trước, có một hang đá nhỏ có thể trú mưa.” Nhận được sự đồng ý, Thính Phong lập tức dẫn mọi người rẽ sang hướng khác, tiến sâu hơn vào con đường mà vị tiểu sa di đã cảnh báo là “hiếm dấu chân người.”

Mưa gió trút xuống không chút nương tay, từng đợt nước quất mạnh vào da thịt đau rát. Diệp Cẩn nheo mắt, hầu như không thể nhìn rõ đường đi, chỉ có thể dò dẫm bước từng bước khó nhọc.

Toàn bộ tinh thần của nàng đều dồn vào việc giữ thăng bằng, tránh để mình ngã xuống. Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, nàng chỉ cảm thấy mình đã đi rất lâu, rất lâu, đến mức lòng bàn chân đau buốt, hai chân mỏi nhừ.

Không phải nói là không xa sao?

Nàng chẳng thể nhìn rõ xung quanh, tất nhiên cũng không biết mình đã đi được bao xa.

May mà ngay khi nàng sắp không chịu nổi nữa, phía trước truyền đến một tiếng gọi:

“Đến nơi rồi.”

Diệp Cẩn thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng đúng vào khoảnh khắc ấy, tai họa bất ngờ ập đến.

Ban đầu là tiếng ầm ầm vang vọng xuyên qua màn mưa, ngay sau đó, mặt đất khẽ rung lên.

Diệp Cẩn sững người, vô thức ngoảnh đầu lại, cố mở to mắt nhìn—chỉ thấy một vùng bóng tối đang ập đến, từng khối đá vụn rơi xuống như muốn nuốt chửng tất cả.

“Không ổn! Mau tìm chỗ trốn!”

Một tiếng hét lớn vang lên bên tai.

Nhưng không kịp nữa rồi.

Suy nghĩ ấy chỉ vừa lướt qua trong đầu, một viên đá nhỏ đã lao tới, nàng không tránh kịp, bị đập mạnh vào trán.

Trước thiên tai, sức người nhỏ bé đến mức chẳng đáng nhắc đến.

Trong khoảnh khắc giữa lằn ranh sống chết, Diệp Cẩn cảm nhận được có người lao đến, kéo nàng sang một bên. Hai người theo sườn dốc lăn xuống không kiểm soát.

Cỏ dại, cành cây, đá sỏi, bùn đất… Những hình ảnh hỗn loạn lướt qua trong tầm mắt.

Đột nhiên, một cơn đau nhói ập đến trên đầu.

Trước mắt Diệp Cẩn tối sầm.

Nàng mất đi ý thức.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box