Bẻ Cánh Nàng - Chapter 31

Bẻ Cánh Nàng - Chapter 31

 Chương 31

Khi tỉnh dậy, đã là ngày hôm sau.

Diệp Cẩn mở mắt, đập vào mắt nàng là tấm rèm giường màu nhạt xa lạ. Mãi một lúc lâu sau, nàng mới phản ứng lại được—nàng vẫn đang ở hậu viện thiền phòng của Tẫn Hương tự.

"Phu nhân tỉnh rồi."

Thải Vân tiến lên, đưa cho nàng một chén trà nóng.

"Bây giờ là canh mấy?"

Diệp Cẩn cố chịu đựng cơn đau đầu do say rượu để lại, cùng với cơn nhức mỏi quen thuộc trên cơ thể, miễn cưỡng ngồi dậy hỏi.

"Vừa qua giờ Tỵ."

Thải Vân đỡ nàng uống nửa chén trà, sau đó nhẹ giọng nói:

"Trong phủ có chuyện, Hầu gia đã hồi kinh từ sớm. Trước khi đi, ngài dặn rằng phu nhân cứ nghỉ ngơi cho tốt, không cần vội vã về phủ."

Diệp Cẩn gật đầu.

Thức dậy không thấy bóng dáng hắn đâu, đây mới đúng là tác phong của Cố Quân.

Có điều… hắn lại chủ động để nàng ở lại một mình bên ngoài phủ? Mặt trời mọc từ đằng Tây rồi sao?

"Ngoài ta và ngươi, Hầu gia còn để lại ai không?" Nàng hỏi.

"Hầu gia để nô tỳ và Xuân Lan theo hầu phu nhân, ngoài ra còn có đại nhân Thính Phong và một đội hộ vệ canh gác bên ngoài."

Quả nhiên, vẫn là kiểu sắp xếp quen thuộc.

Lần nào hắn cũng phái Thính Phong, người tâm phúc của hắn, ở lại trông chừng nàng.

Diệp Cẩn nằm trở lại giường, nhìn chằm chằm lên tấm màn trướng trên đầu, ánh mắt đăm chiêu.

Đi rồi cũng tốt.

Như vậy, nàng cũng không cần phải giả vờ mất trí nhớ vì say rượu.

Hôm qua, Diệp Cẩn thực sự đã uống say.

Nhưng cũng không say đến mức mất kiểm soát hoàn toàn.

Chỉ là, nàng bị những hành động kỳ quái của Cố Quân quấy nhiễu đến mức không thể yên lòng, thế nên dứt khoát mượn men rượu để làm vài chuyện mà bình thường mình không dám làm.

Ví dụ như—

Làm nũng, giả vờ ngây ngô.

Hay là… tận dụng cơ hội để thử xem liệu suy đoán đáng sợ trong lòng nàng có thật hay không.

Thật là hoang đường.

Ngay cả nàng cũng không tin vào suy đoán đó.

Sau một đêm trôi qua, mọi thứ dường như đã trở lại bình thường.

Điều này khiến Diệp Cẩn thở phào nhẹ nhõm.

Giữa nàng và hắn, chỉ nên giữ mối quan hệ trên giường là đủ.

Nàng không muốn có bất kỳ ràng buộc nào khác với hắn, dù chỉ là một chút.

Ánh mắt Diệp Cẩn quét qua căn phòng đơn sơ, tĩnh lặng.

Nàng nghĩ thầm—hắn đã nói bảo nàng nghỉ ngơi cho tốt, vậy thì nàng sẽ thực sự ở đây nghỉ ngơi vài ngày.

Lấy danh nghĩa mệnh lệnh của Hầu gia, Diệp Cẩn cứ thế ở lại Tẫn Hương tự.

Nàng rất vui khi phát hiện—trong số những người còn lại, nàng có địa vị cao nhất.

Vậy nên chỉ cần nàng không nói muốn về, mà Cố Quân cũng không gọi nàng về, thì không ai có thể quyết định lúc nào nàng phải trở về.

Cứ thế, đoàn người ở lại chùa từ ngày này qua ngày khác.

Không biết từ lúc nào, đã năm ngày trôi qua.

Buổi trưa hôm đó.

Diệp Cẩn lười biếng tỉnh dậy từ giấc ngủ trưa, nhận lấy chén trà nóng mà Thải Vân đưa, nhấp một ngụm, rồi thuận tay cầm một miếng mơ sấy từ đĩa bên cạnh, đưa vào miệng, nhấm nháp chậm rãi.

Khoảnh khắc này, nàng cảm thấy thư thái vô cùng.

"Phu nhân…"

So với vẻ thong dong của Diệp Cẩn, Thải Vân lại do dự mãi, muốn nói lại thôi.

"Có chuyện gì?" Nàng hỏi.

"Đã năm ngày rồi… có phải nên…"

Nàng chưa nói hết câu, nhưng ý rõ ràng là—đã đến lúc quay về phủ.

"Về làm gì?"

Diệp Cẩn chẳng hề bận tâm, đáp lời một cách ung dung:

"Hầu gia còn chẳng đoái hoài gì đến chúng ta, người ta không thèm nhớ, mà chúng ta lại tự chạy về, không biết chừng sẽ bị người khác cười chê sau lưng."

Thải Vân ngẫm lại, cảm thấy lời này cũng có lý.

Nhưng nghĩ thêm chút nữa, nàng lại càng lo lắng hơn:

"Nói thì nói vậy, nhưng Hầu gia bận trăm công nghìn việc, nếu ngài ấy thực sự quên mất phu nhân, chẳng lẽ chúng ta cứ ở đây mãi sao?"

"Không thể nào."

Diệp Cẩn khoát tay, vẻ mặt thản nhiên:

"Hắn chỉ có hai thiếp thất và một thông phòng, không lý nào lại quên ta được."

Nàng vừa dứt lời, lại cầm một miếng mơ sấy khác, đưa lên miệng, sau đó cầm lấy quyển kinh thư bên gối, tiếp tục đọc nốt phần còn dang dở.

"Được rồi, ta đọc sách một lát, ngươi lui xuống nghỉ đi."

Thải Vân không thể làm gì khác hơn, đành thở dài một tiếng rồi lui ra ngoài.

Ở gian phòng bên cạnh, Xuân Lan ngồi bên cửa sổ, tỉ mỉ khâu lại một chiếc áo lót cho phu nhân.

Thấy Thải Vân bước vào, nàng chỉ mỉm cười nhẹ, rồi lại cúi đầu tiếp tục công việc.

"Ta nói chứ, sao các ngươi ai cũng chẳng lo lắng gì vậy!"

Nhìn thấy bộ dáng điềm tĩnh, lặng lẽ của Xuân Lan, Thải Vân tức đến phát điên.

Nàng không dám lớn tiếng, đành đè thấp giọng, bực bội nói:

"Năm ngày rồi! Hầu phủ bên kia chẳng thèm đoái hoài gì đến chúng ta! Cái ả Linh Lan đó—con hồ ly chuyên làm bộ làm tịch, chắc chắn sẽ nhân cơ hội này mà trèo lên giường Hầu gia! Nếu còn không quay về, e là đến chỗ đứng trong phủ cũng không còn!"

Xuân Lan và Hạ Hà, hai nha hoàn theo phu nhân từ trước, đều là kiểu người ít nói, tính tình trầm lặng.

Hai người này từ trước đến nay không mấy hợp với Thải Vân, nên nàng cũng không mong họ sẽ phản ứng gì, chỉ có thể một mình tức giận lải nhải.

Một lúc thì nói về chuyện Linh Lan trong chính viện đang rắp tâm quyến rũ Hầu gia, lúc lại nghi ngờ Chu phu nhân bên viện Nam có khi lại được sủng ái trở lại.

Nàng vừa lầm bầm, vừa bực tức dậm chân, thì bất chợt—

Xuân Lan đột nhiên lên tiếng.

"Vừa rồi, ta lại thấy đại nhân Thính Phong rời đi."

Thải Vân lập tức ngừng nói, ngạc nhiên quay đầu nhìn nàng.

"Cứ cách hai ngày, đại nhân Thính Phong đều rời đi một lúc. Nhìn hướng đi, hẳn là vào kinh thành."

Xuân Lan vẫn không ngẩng đầu, chỉ thản nhiên nói tiếp:

"Chắc chắn là đi bẩm báo tình hình ở đây cho Hầu gia."

Nàng khâu xong tay áo, nhẹ nhàng cắt bỏ sợi chỉ thừa, sau đó mới ngẩng đầu nhìn Thải Vân, giọng nói thấp xuống:

"Hầu gia không bảo hắn đưa chúng ta về, chứng tỏ ngài ấy không muốn chúng ta quay về."

"Thế thì, ngoài việc tiếp tục ở lại đây, chúng ta còn có thể làm gì?"

---------

Cùng lúc đó, tại Hầu phủ Kinh thành.

Khi mặt trời đã ngả về Tây, Thính Phong cuối cùng cũng chờ được chủ nhân quay về phủ.

"Hầu gia."

Hắn quỳ một gối xuống hành lễ.

"Đứng lên đi."

Cố Quân vẫy tay.

Hôm nay là buổi triều sớm, hắn mặc triều phục thêu mãng xà, sắc đen nền kim tuyến, ánh lên vẻ cao quý nghiêm nghị, không ai dám khinh nhờn.

Nha hoàn dâng trà lên, hắn nhấp nhẹ một ngụm, rồi đặt xuống bàn, chậm rãi ra hiệu cho Thính Phong báo cáo.

Thính Phong không dám chậm trễ, đem toàn bộ sự việc ở Tẫn Hương tự trong những ngày qua kể lại chi tiết.

Cuối cùng, hắn bổ sung thêm một câu:

"Hôm qua, phu nhân nói vô tình bị gió thổi trúng, sáng nay có chút đau đầu, sợ bệnh lây sang Hầu gia.

"Nên muốn đợi khỏe hẳn rồi mới về phủ sau."

Trên ghế chủ vị, ngón tay thon dài nhẹ gõ lên mặt bàn.

Cố Quân chỉ thản nhiên nói một câu:

"Mặc nàng."

Xác nhận Hầu gia không có thêm chỉ thị gì khác, Thính Phong liền lui xuống.

Trong đại sảnh tĩnh lặng, Cố Quân chậm rãi nhấp nốt nửa chén trà, rồi mới đứng dậy, quay về phòng riêng ở hậu viện.

Trong phòng, một nữ nhân mặc váy lam nhẹ nhàng bước lên tiếp đón, nhanh tay giúp hắn cởi bỏ bộ triều phục nặng nề, thay sang trang phục thường nhật.

Giọng nói êm ái của nàng cất lên:

"Hầu gia có muốn dùng bữa tối không?"

Dùng bữa tối?

Cố Quân hoàn toàn không cảm thấy đói.

Hắn chỉ im lặng, ánh mắt dửng dưng quét qua nữ nhân bên cạnh—người đang cung kính cúi đầu chờ đợi.

Linh Lan.

Hôm nay nàng vấn kiểu tóc Triều Vân Cận Hương kế, mái tóc đen bóng búi cao gọn gàng.

Khi nàng cúi đầu, đường cong trên chiếc cổ trắng nõn dần lộ ra.

Người kia cũng có một chiếc cổ như thế.

Chỉ khác là—

Lúc nào cũng ngẩng cao đầu, kiên cường, lạnh lùng, không chịu khuất phục.

Ngoại trừ những lúc trong chăn gấm, bị hắn ép đến mức không thể chịu nổi, thì chiếc cổ kiêu hãnh ấy mới run rẩy cúi thấp.

Cứ mỗi lần như vậy, hắn đều cảm thấy thỏa mãn khó tả.

Ánh mắt Cố Quân dừng thật lâu trên Linh Lan.

Nhìn thấy nàng vì cái nhìn của hắn mà đỏ mặt, vệt đỏ lan từ cổ lên đến vành tai, cuối cùng nhuốm hồng cả đôi gò má.

Hắn vươn tay, chạm nhẹ vào cổ nàng, đầu ngón tay thong thả vuốt ve.

Cơ thể nữ nhân trong lòng bàn tay hắn khẽ run, gần như mềm nhũn.

"Hầu gia..."

Linh Lan ngước lên, đôi mắt long lanh ướt át, nhẹ nhàng tựa vào người hắn.

Hương thơm dịu nhẹ từ nàng len lỏi vào hơi thở của hắn.

Nhưng khoảnh khắc đó, Cố Quân bỗng nhiên mất hứng.

"Dọn cơm đi."

Hắn rút tay lại, xoay người bước ra ngoài.

Chỉ còn Linh Lan ngẩn người đứng tại chỗ, nhìn theo bóng lưng lạnh lùng, vô cảm của hắn, siết chặt khăn tay đến mức gần như bóp nát.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box