Bẻ Cánh Nàng - Chapter 26

Bẻ Cánh Nàng - Chapter 26

 Chương 26

Người ta vẫn nói: “Một bước vào cửa Hầu, sâu tựa biển.”

Trước đây, Diệp Cẩn chỉ nghĩ đó là một câu ví von, nhưng khi thật sự đặt chân vào nơi này, nàng mới cảm nhận được sự chính xác của nó.

Dưới ánh hoàng hôn, bức tường cao thăm thẳm kéo dài đến vô tận, giam cầm một khoảng trời tưởng như rộng mở nhưng thực chất chỉ là một cái khung hình vuông cứng nhắc.

Những bóng tối đổ dài, sâu thẳm, tạo nên bầu không khí trầm lặng, u ám.

Đứng giữa viện mới của mình, Diệp Cẩn cảm thấy bản thân vô cùng nhỏ bé, như bị vây kín trong một cái giếng sâu không lối thoát.

“Viện này là do Hầu gia đặc biệt chỉ định cho phu nhân đấy. Dù cảnh sắc không quá xuất sắc, nhưng lại rất gần chính viện.”

Bên cạnh, Thải Vân nhỏ giọng nói, giọng điệu có chút vui vẻ.

“Vậy à.”

Diệp Cẩn ngước nhìn bầu trời bị cắt gọn thành một hình vuông ngay trên đầu mình, nhếch môi cười nhạt.

Nàng không có tâm trạng giả bộ vui vẻ, chỉ thản nhiên nói:

“Bên ngoài có vẻ lạnh, vào trong thôi.”

Thải Vân vội vàng đáp lời, rồi theo nàng vào phòng.

Bên trong, hai nha hoàn được đưa về từ phủ Thái Nguyên đang cần mẫn lau dọn từng ngóc ngách dưới ánh mắt giám sát của Mã ma ma.

Thấy Diệp Cẩn bước vào, động tác của họ càng thêm gấp rút, như thể muốn dốc hết sức chứng minh sự chăm chỉ của mình.

“Không cần lau nữa, ta thấy đã sạch lắm rồi.”

Diệp Cẩn ngồi xuống cạnh cửa sổ, phất tay bảo bọn họ nghỉ ngơi.

Hai nha hoàn thoáng do dự, rồi đồng loạt đưa mắt nhìn về phía Mã ma ma.

Diệp Cẩn cũng theo ánh mắt họ, nhìn về phía vị phụ nhân trung niên có gương mặt hiền từ ấy.

“Phu nhân nhân hậu, biết thương hạ nhân.”

Mã ma ma mỉm cười, hơi cúi người, giọng nói ôn hòa nhưng hàm ý lại hoàn toàn khác:

“Có điều hai nha đầu này thật không biết phép tắc, lão nô chỉ muốn rèn giũa thêm đôi chút mà thôi. Dù sao sau này, nếu bọn chúng phạm lỗi ở bên ngoài, người mất mặt không chỉ có chúng mà còn cả phu nhân. Điều đó thì tuyệt đối không nên.”

Diệp Cẩn cũng mỉm cười, dịu dàng đáp lại:

“Ma ma lo xa rồi. Thể diện vốn là do bản thân tạo ra, chứ không phải dựa vào người khác mà có được.”

Vừa nói, nàng vừa nhìn sang hai nha hoàn, khẽ gật đầu ra hiệu:

“Cả ngày nay các ngươi đã vất vả rồi, lui xuống nghỉ ngơi đi.”

Trước khi rời phủ Thái Nguyên, khế ước bán thân của hai nha hoàn này đã được giao lại cho nàng.

Vì vậy, sau một thoáng chần chừ, cả hai liền cúi đầu hành lễ rồi lui xuống.

Còn lại Thải Vân, nàng ta lặng lẽ đứng một góc, len lén quan sát màn đối đầu nhẹ nhàng nhưng sắc bén giữa Diệp Cẩn và Mã ma ma.

Hai người đều mỉm cười.

Nhưng rõ ràng, trong nụ cười ấy, chẳng có chút ấm áp nào.

Một lúc sau, người lên tiếng trước là Mã ma ma.

“Chuyện nơi này coi như đã sắp xếp xong, lão nô xin cáo lui.”

Diệp Cẩn gật đầu:

“Đa tạ ma ma.”

Sau khi Mã ma ma rời đi, Thải Vân mới bước lên phía trước.

Khác với dáng vẻ có phần tùy tiện và thoải mái lúc trước, lần này giọng nàng ta mang theo chút cẩn trọng và lo lắng:

“Phu nhân đã đắc tội với Mã ma ma, nếu sau này bà ấy nói một câu gì đó trước mặt Hầu gia, vậy phải làm sao đây?”

“Cứ để bà ta nói.”

Diệp Cẩn hờ hững đáp.

So với việc lo lắng bị ai đó gièm pha, nàng quan tâm đến chuyện không để người khác khống chế mình hơn.

Nàng vốn đã có đủ phiền toái, chẳng cần tự chuốc thêm nữa.

“Chuẩn bị nước đi, lát nữa ta muốn ngâm mình một chút.”

Lúc này, Diệp Cẩn chỉ hy vọng Cố Quân, kẻ đã tiến cung từ sáng nay, sẽ bị giữ lại trong cung luôn, đừng trở về.

Càng đừng đến tìm nàng.

Nhưng cuối cùng, hy vọng của nàng vẫn thất bại.

Màn đêm buông xuống, sao sáng lấp lánh trên trời.

Thải Vân mang vẻ mặt phấn khởi chạy vào, vui mừng báo:

“Hầu gia dặn dò, lát nữa sẽ đến đây.”

Chỉ một câu nói của chủ nhân phủ Hầu, toàn bộ người trong viện lập tức bận rộn hẳn lên.

Diệp Cẩn cũng bị cuốn vào.

Dù đã tắm một lần, nàng vẫn phải ngâm mình thêm lần nữa.

Làn da được bôi trét bằng những loại cao dưỡng mềm mịn nhất, khoác lên lớp váy lụa mỏng nhẹ, trang điểm tinh tế, mái tóc búi cao cài trâm ngọc.

Thải Vân bận rộn điều chỉnh từng vị trí của đèn lồng trong phòng, chỉ để tìm ra góc chiếu sáng hoàn hảo nhất, giúp nàng trở nên xinh đẹp động lòng người trong mắt hắn.

Sau khi mọi thứ đã sắp xếp đâu ra đấy, Mã ma ma lại xuất hiện, mang theo hai cây nến đỏ.

Thải Vân đón lấy với vẻ thành kính, cẩn thận thắp sáng rồi cắm vào giá nến.

Sau đó, cả đám người đồng loạt quỳ xuống, cúi đầu nói:

“Chúc mừng phu nhân.”

Diệp Cẩn nhìn ngọn nến đỏ rực đang cháy sáng, rồi lại nhìn bộ váy hồng phấn trên người mình, cuối cùng cũng nhận ra…

Hôm nay, dường như là một ngày đặc biệt.

Ví dụ như…

Từ một kẻ vô danh tiểu tốt, nàng sắp chính thức trở thành một thành viên có danh phận trong phủ Hầu gia.

Nói dễ nghe thì là “trắc phu nhân”…

Còn nói thẳng ra, chẳng qua chỉ là một người thiếp mà thôi.

Đến cả việc làm một món đồ chơi cũng phải phân chia đẳng cấp, thật nực cười.

Diệp Cẩn ngồi bên mép giường, sắc mặt vô cảm, thầm nghĩ.

Ở một nơi khác trong phủ, nữ nhân vận váy xanh nhạt nhẹ nhàng thử nhiệt độ chén trà bằng mu bàn tay.

Xác nhận nước trà vừa vặn, nàng cẩn thận đặt xuống bên cạnh nam nhân.

“Nơi này không cần ngươi hầu hạ, lui xuống đi.”

Cố Quân đang xem đế báo, mắt không buồn ngước lên.

Linh Lan rũ mắt, giấu đi tia u oán trong đáy mắt.

Nhân lúc hắn vươn tay cầm lấy bút lông, nàng làm bộ giúp hắn nâng nhẹ tay áo rộng, đầu ngón tay thon dài khẽ lướt qua vạt áo lạnh lẽo, mang theo chút lưu luyến không đành lòng.

Sau đó, nàng cúi đầu lui sang một bên.

Nến trong phòng âm thầm cháy sáng, tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ mà lạnh lẽo.

Linh Lan đứng lặng trong góc tối, ánh mắt dừng trên vạt áo hắn, dần dần thất thần.

Nếu thời gian có thể dừng lại ở khoảnh khắc này thì tốt biết bao.

Chỉ có nàng và hắn, không có những nữ nhân mới đến rồi lại rời đi.

Chỉ có nàng mà thôi.

“Bây giờ là canh mấy rồi?”

Giữa cơn ngẩn ngơ, nam nhân đột nhiên lên tiếng.

“Bẩm Hầu gia, chính giờ Tuất.”

Linh Lan liếc mắt nhìn đồng hồ cát, khẽ đáp.

“Thu dọn đi.”

Cố Quân đặt bút xuống, lạnh nhạt ra lệnh:

“Bảo người thắp đèn.”

Đây là dấu hiệu cho thấy hắn sắp đến hậu viện.

Nghĩ đến nữ nhân khiến nàng mất mặt lúc sáng, Linh Lan cắn môi, đích thân cầm lấy áo choàng bằng gấm thêu hình hạc, khoác lên người hắn.

Nàng lặng lẽ tiễn hắn rời đi.

Từ đầu đến cuối, hắn chưa từng liếc nhìn nàng lấy một lần.

Nhưng có sao đâu?

Nàng tự an ủi bản thân.

Dựa vào bản tính bạc tình của hắn, sau bao nhiêu vòng luân chuyển, cuối cùng người còn ở lại bên hắn…

Chắc chắn vẫn sẽ là nàng mà thôi.

Trong hậu viện, thời gian lặng lẽ trôi qua.

Ánh đèn ảm đạm.

Những nha hoàn lặng lẽ đứng đợi.

Khung cảnh này khiến Diệp Cẩn chợt nhớ đến đêm hôm đó—đêm mà nàng bị hạ thuốc.

Lúc ấy, dường như cũng có ai đó làm bộ đặt hai ngọn nến đỏ lên bàn.

Giờ nghĩ lại, nàng chỉ cảm thấy bi ai.

Thân phận của nữ nhân trong cái xã hội này, thật sự chẳng khác gì ngọn nến đỏ kia—bị đốt cháy, bị thiêu rụi, chẳng ai quan tâm.

Giữa không gian tĩnh lặng, một tiếng động vang lên.

Cánh cửa khẽ mở.

Từ sau tấm bình phong vang lên tiếng hành lễ của Mã ma ma, cùng lúc đó, một giọng nam trầm thấp, lạnh lẽo vang lên, khớp với bóng dáng cao lớn vừa bước vào phòng.

Ánh mắt hai người giao nhau trong thoáng chốc.

Bước chân của Cố Quân khựng lại đôi chút.

Đôi mắt thâm trầm, băng lãnh của hắn chăm chú quét qua nàng, quan sát từng chi tiết trên người nàng.

“Lối trang điểm rực rỡ này thật hiếm thấy.”

Hắn đi đến trước mặt nàng, ánh mắt mang theo tia hứng thú nhàn nhạt.

“Suýt chút nữa thì quên, đêm nay có lẽ là ngày đại hỷ của nàng rồi.”

“... Hầu gia đã nhìn đủ chưa?”

Diệp Cẩn mỉm cười, giọng điệu thản nhiên:

“Nhìn đủ rồi thì cho phép ta đi tẩy trang. Trang sức nhiều quá, cổ ta đau.”

“Quả thực có hơi nhiều.”

Hắn nhìn lướt qua mái tóc nàng, giơ tay tháo xuống một cây trâm kim điệp bộ diêu [1].

Suy nghĩ giây lát, hắn lại tháo tiếp hai chiếc trâm hoa điền.

Gánh nặng trên đầu nàng dần nhẹ đi.

Chỉ đến khi trên tóc nàng chỉ còn lại một đôi trâm bạc điểm thúy khảm mã não để giữ búi tóc, hắn mới dừng tay.

“Như vậy hợp với nàng hơn.”

Hắn nhàn nhạt nói.

Diệp Cẩn không đáp.

Ánh mắt Cố Quân dừng trên gương mặt phẳng lặng như nước của nàng, chậm rãi khép mi.

Hắn nhận lấy chén rượu giao bôi từ tay Mã ma ma, cùng nàng đối diện uống cạn.

“Ngủ đi.”

Đặt chén xuống, hắn nói.

Đám nha hoàn lặng lẽ lui ra, cẩn thận đóng cửa lại.

Bàn tay hắn đặt lên vai nàng, dùng chút lực, ép nàng ngã xuống lớp chăn mềm.

Màn giường thả xuống, tạo thành một khoảng không gian tối mờ, tĩnh lặng mà ngột ngạt.

Diệp Cẩn hít sâu một hơi, không phản kháng khi hắn cởi bỏ dây lưng của nàng, cũng không chống cự khi hắn nâng cằm nàng lên, cúi xuống hôn.

Hơi thở ấm nóng của hắn phả lên má nàng.

Lớp tay áo rộng quét qua gò má nàng.

Ngay khoảnh khắc đó—

Một hương thơm mềm mại xa lạ bất chợt xâm chiếm khứu giác nàng.

Bàn tay đang định vòng qua cổ hắn của nàng khựng lại.

Cơn buồn nôn dâng lên trong dạ dày, khiến nàng cảm thấy vô cùng khó chịu.

Là mùi của một nữ nhân khác.

Hắn vừa mới thân mật với một nữ nhân khác, rồi lại tìm đến nàng.

Thậm chí, đến cả y phục cũng chẳng buồn thay.

Nàng không ngốc.

Nàng hiểu rõ.

Hắn biết nàng ghét nhất điều gì—

Nàng ghét phải chia sẻ nam nhân với kẻ khác.

Nếu không, nàng đã chẳng cắt đứt quan hệ với Lục Văn Quân.

Nếu không, nàng đã chẳng vì một chiếc lá vàng mà dung túng hắn, rồi từng bước từng bước rơi vào vòng xoáy này.

Nếu không, đã chẳng có tất cả những chuyện sau này…

Đúng vậy, hắn biết.

Hắn chỉ là không quan tâm mà thôi.

Bởi vì người hắn muốn thỏa mãn, từ đầu đến cuối, chỉ có chính hắn.

Khoảnh khắc ấy, cơn áp lực đè nén bấy lâu bỗng trỗi dậy dữ dội, như một cơn cuồng phong bất ngờ ập đến.

Diệp Cẩn cố gắng hít sâu, nhưng chẳng thể nào đè nén được cảm giác nghẹn ứ trong lồng ngực.

Diệp Cẩn, ngươi phải nhẫn nhịn.

Những ngày tháng sau này, trước khi hắn chán ngươi, cảnh tượng như hôm nay sẽ còn lặp lại vô số lần.

Nếu ngay cả điều này cũng không chịu nổi, vậy ngươi còn định sống tiếp thế nào đây?

Nhưng tất cả những lý lẽ đó đều sụp đổ khi hơi thở hắn xâm chiếm từng khoảng trống giữa hai người.

Hắn lần tìm, muốn cạy mở hàm răng nàng.

Mà nàng—

Chỉ cảm thấy cơn buồn nôn đã dâng đến đỉnh điểm.

Nàng không chịu nổi!

Dựa vào đâu mà chỉ có nàng phải nhẫn nhịn, phải chiều theo, còn hắn lại chẳng buồn giả vờ lấy một chút?!

Giữa nụ hôn quấn quýt, Cố Quân bất chợt nghe thấy hơi thở của nữ nhân dưới thân trở nên gấp gáp.

Còn chưa kịp phản ứng, khoảnh khắc tiếp theo—

Bộp!

Nàng lạnh lùng nghiêng đầu, thẳng chân đạp mạnh, đá hắn văng xuống giường.

“Đi tắm ngay!”

Giữa không gian tối mờ, ánh mắt nàng rực sáng như lưỡi dao sắc bén.

“Cố Quân.”

Nàng nói, giọng điệu bình tĩnh nhưng từng chữ lại như khắc vào xương cốt.

“Nếu còn dám mang theo hương thơm của nữ nhân khác mà đến tìm ta nữa…”

“Đừng trách ta trở mặt, đá ngươi lăn xuống giường!”

=================

==============

Chú Giải: 

[1] Kim điệp bộ diêu (金蝶步摇): Một loại trâm cài đầu có hình bươm bướm vàng, thường có phần rung động nhẹ theo bước chân.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box