Bẻ Cánh Nàng - Chapter 21

Bẻ Cánh Nàng - Chapter 21

 Chương 21

Diệp Cẩn cắn răng chịu đựng, kiên trì đến khi dược tính tan hết, lần thứ ba bước ra khỏi thùng nước tắm.

Sáp nến tan chảy đọng lại thành một lớp dày trên giá cắm, những cây nến mới thay không lâu cũng đã cháy quá nửa. Nàng tựa vào lòng nam nhân, mặc cho hắn đặt mình xuống lớp chăn đệm mới trải.

Toàn thân nàng rã rời, mềm nhũn đến cực hạn. Nằm trên giường, nàng muốn vươn tay kéo chăn lên nhưng phát hiện mình run rẩy đến mức ngay cả một động tác đơn giản như vậy cũng không làm nổi.

Cố Quân nằm xuống bên cạnh, đưa tay kéo chăn đắp kín cho nàng. Dưới ánh nến, khuôn mặt tuấn tú lạnh nhạt của hắn mang theo vài phần lười biếng thoả mãn, cả đường nét gương mặt dường như cũng trở nên dịu dàng hơn, giống như đã nhiễm chút khói bụi trần gian, nhưng đáng tiếc, lúc này Diệp Cẩn chẳng còn tâm trạng mà ngắm nhìn.

“Ngủ đi.”

Hắn nói, định ra hiệu cho nha hoàn góc phòng tắt nến thì bị nàng cất giọng cắt ngang.

“Ta muốn ra ngoài.”

Nàng nghiến răng chịu đựng đến giờ, mệt đến mức sắp không chịu nổi, nhưng vẫn không muốn nghỉ ngơi, tất nhiên là có mục đích.

“Muốn làm gì?” Cố Quân hỏi.

“Sắp đến Thanh Minh rồi, ta muốn đi tảo mộ.” Diệp Cẩn đáp, “Là cho nha hoàn cũ của ta, Bích Uyên.”

“Đêm đó, thích khách xông vào phòng ta muốn giết ta, chính nàng ấy đã cứu ta.”

Nàng thực sự thấy có lỗi với Bích Uyên. Không chỉ không thể giúp nàng ấy tìm được muội muội, ngay cả hậu sự của nàng ấy cũng chưa lo liệu được. Bích Uyên bị chôn ở đâu? Có phải giống như Lục Văn Quân ngày trước, chỉ bị quấn trong một tấm chiếu rách rồi ném ra bãi tha ma hoang vắng hay không?

Giờ đây cuối cùng nàng đã có cơ hội, chuyện đầu tiên nàng muốn làm chính là bù đắp sai lầm của mình.

Người ôm nàng vào lòng không lên tiếng, rõ ràng là không vui.

“Sao? Sợ ta chạy mất à?”

Diệp Cẩn nhướng mày, không khách sáo nói, “Hầu gia có thể phái người đi theo ta, dù sao trước đây ngài cũng chẳng phải chưa từng làm vậy.”

Giọng nói của nàng mang theo chút châm chọc, Cố Quân cuối cùng cũng mở miệng, nhưng câu hắn hỏi lại là:

“Sao không nhắc đến chuyện đi tảo mộ cho Lục Văn Quân? Ngươi không phải cũng luôn day dứt vì cái chết của hắn sao?”

Khoảnh khắc yên lặng bao trùm.

Đây là lần đầu tiên kể từ sau đêm định mệnh ấy, hai người họ nhắc đến sự tồn tại của Lục Văn Quân.

Suốt bao ngày đêm qua, cái gai này vẫn đâm sâu vào lòng Diệp Cẩn, khiến nàng ăn không ngon, ngủ không yên.

Nhưng nàng hiểu rõ, không nhắc đến mới là lựa chọn tốt nhất.

Nàng không thể để liên lụy thêm bất cứ ai khác.

Lúc này, chuyện cũ bị nhắc lại, Diệp Cẩn tức đến mức bật cười vì sự vô liêm sỉ của Cố Quân.

“Thì ra ngươi cũng biết ta sẽ áy náy?”

Ánh mắt nàng tràn đầy vẻ không thể tin nổi, cứ như thể mới lần đầu nhận ra bản chất con người hắn. Giọng nói mang theo ý châm chọc:

“Ngươi hỏi câu này thật nực cười. Chẳng lẽ nếu ta nói muốn đi tảo mộ cho hắn, ngươi sẽ đồng ý thả ta về sao?”

Có lẽ nam nhân vừa mới thỏa mãn xong luôn dễ tính hơn một chút, đối mặt với sự chế giễu của nàng, Cố Quân cũng không tỏ ra khó chịu, chỉ bình thản nói:

“Hưu thư đã viết, hai người các ngươi sớm đã đoạn tuyệt. Vì vậy, tảo mộ cũng không cần thiết.”

“Ngươi cũng không đồng ý, vậy còn nhắc hắn làm gì?”

Diệp Cẩn hít sâu một hơi, tự nhắc mình không nên nổi giận với một kẻ có vấn đề trong đầu. Nàng không quên mục đích kiên trì đến tận giờ này của mình, bèn hỏi lại:

“Vậy ta có thể đi tảo mộ cho Bích Uyên không?”

“Đi đi, ta sẽ cử một đội hộ vệ đi theo.”

Cố Quân chăm chú quan sát sắc mặt nàng. Thấy nàng thực sự không có vẻ gì là để tâm đến người kia, cảm giác khó chịu trong lòng hắn cũng theo đó mà tan biến.

Mục đích đã đạt được, Diệp Cẩn không còn muốn tiếp tục trò chuyện nữa, nàng trở mình, đưa lưng về phía hắn.

Nến bị thổi tắt, gian phòng trong nháy mắt chìm vào bóng tối, một ngày bị dược tính giày vò cứ thế trôi qua.

Chớp mắt, Thanh Minh đã đến.

Diệp Cẩn từ chối những món trang sức lộng lẫy mà nha hoàn mang tới, chỉ chọn một cây trâm gỗ cài lên tóc, sau đó được đám người vây quanh bước ra khỏi phủ.

Bầu trời trong xanh, không một gợn mây.

Gió thổi qua bên người, mát mẻ dễ chịu.

Diệp Cẩn ngẩng đầu, xuyên qua lớp màn lụa rủ xuống từ mũ che, nhìn thấy bầu trời bên ngoài. Rõ ràng bị bắt trở về chưa lâu, nhưng khoảnh khắc này, nàng lại có cảm giác như đã qua cả một đời.

“Phu nhân, bên ngoài gió lạnh, mau vào trong xe ngựa đi.”

Thấy nàng đứng yên bất động, một nha hoàn nhỏ giọng nhắc nhở.

Diệp Cẩn gật đầu, để họ đỡ mình lên xe ngựa.

Tiếng roi ngựa vang lên, bánh xe lăn chậm rãi, đội hộ vệ cưỡi ngựa bao quanh bảo vệ xe ngựa ở giữa, đoàn người hướng ra ngoài thành mà đi.

Gần đến giờ Ngọ, xe ngựa dừng lại trên một vùng đất hoang vắng.

Trước mắt nàng, những nấm mồ đắp sơ sài mọc lên lác đác giữa vùng đất hoang, trơ trọi đứng đó, thậm chí không có lấy một tấm bia đá tử tế.

“Phu nhân, những hạ nhân thiệt mạng trong đêm ám sát đó đều được chôn ở đây.”

Một nam nhân trung niên, dáng vẻ giống quản gia, lên tiếng nói.

“Bích Uyên được chôn ở đâu?” Diệp Cẩn hỏi.

“Hẳn là ở bên kia.”

Người nọ giơ tay chỉ về phía một nấm mộ nằm khuất ở mép ngoài. “Đêm đó số nữ quyến không nhiều, người trẻ tuổi chỉ có hai nha hoàn của phu nhân, vì vậy hạ nhân đã chôn họ cùng một chỗ.”

Phải rồi, còn có Thúy Liễu.

Cô gái hoạt bát hay cười ấy đã bị một nhát cắt ngang yết hầu, lặng lẽ ngã xuống, máu nhuộm đỏ cả mặt đất.

Diệp Cẩn không để nha hoàn giúp mình, tự tay cầm giỏ đựng bánh và tiền giấy xuống xe ngựa, đi đến trước mộ.

Đang là tiết Thanh Minh, trời trong, cỏ mọc, chim oanh líu lo. Trên nấm mồ mới đắp đã có những mầm cỏ xanh non vươn lên. Nàng cúi xuống, cẩn thận nhổ đi những cọng cỏ mới nhú, sau đó bày bánh ra, châm lửa đốt tiền giấy.

Cơn gió xuân thổi qua, cuốn theo tro tàn của tiền giấy bay lên cao, xoay vòng trong không trung tựa như những cánh bướm đen.

Diệp Cẩn chậm rãi đốt hết từng tờ tiền giấy, rồi đứng dậy, lặng lẽ dõi mắt nhìn theo những mảnh tro bay xa.

Người đã khuất, thời gian chẳng chờ ai.

Sinh mạng yếu ớt đến vậy, có khi chỉ trong chớp mắt, tử thần đã ập đến. Biết đâu ngay khoảnh khắc tiếp theo, nàng cũng sẽ giống như họ, an tĩnh nằm lại dưới lòng đất này, để bùn đất dần dần xóa đi da thịt và xương cốt.

Trăm năm, ngàn năm sau, có lẽ ai đó sẽ tìm thấy bộ hài cốt còn sót lại của nàng, rồi dựa vào những món đồ tùy táng mà suy đoán về thời đại, thân phận của nàng, thậm chí dùng công nghệ phục dựng lại dung nhan nàng khi còn sống.

Nhưng nàng không thể chết ngay bây giờ.

Nếu bây giờ chết đi, nàng sẽ chỉ là một món đồ thuộc về Cố Quân.

Kiếp trước, nàng từng đi thăm nhiều di tích cổ. Những nữ nhân từng sống trong thời đại này, chỉ có những ai sinh được con trai xuất chúng mới có thể lưu lại danh tính. Còn không, bia mộ của họ chỉ khắc vỏn vẹn một chữ: “Mỗ thị.”

Nàng là Diệp Cẩn, không phải cái gì mà Diệp thị.

Hiện tại, nàng chưa thể trốn thoát.

Nhưng nàng có thể đợi.

Đời sống nữ nhân thời cổ đại ngắn ngủi, mà nam nhân nơi đây lại thích đổi mới. Nàng không tin Cố Quân có thể mãi duy trì hứng thú với nàng. Một khi hắn chán rồi, không còn tìm đến nàng nữa, nàng sẽ dần dần trở thành kẻ vô hình trong hậu viện, không ai để tâm sống chết ra sao.

Lúc đó, nàng sẽ tìm cơ hội rời đi!

Diệp Cẩn thu hồi ánh mắt, lặng lẽ nhìn nấm mộ trước mặt mà thầm hứa với bản thân—chỉ cần nàng còn sống một ngày, nàng sẽ không bao giờ từ bỏ ý định rời xa Cố Quân.

Nàng nhất định sẽ tìm được muội muội của Bích Uyên.

Bỗng nhiên, gió lớn nổi lên, cuốn bụi mờ mịt, khiến người ta không mở nổi mắt. Một mảnh tro tàn nhẹ nhàng đáp xuống vai nàng, xoay tròn rồi rơi xuống đất, tựa như một bàn tay vô hình đang dịu dàng phủi đi nếp nhăn trên y phục nàng.

Diệp Cẩn hít sâu một hơi, chậm rãi thở ra, đem những cảm xúc u uất trong lồng ngực theo hơi thở mà trút bỏ.

Nàng sẽ không bỏ cuộc.

Nàng tuyệt đối sẽ không chịu thua.

“Chúng ta về thôi.”

Diệp Cẩn xoay người, hướng về nhóm người đang chờ đợi, cất giọng bình tĩnh nói.

Hôm nay là ngày thứ bảy kể từ khi nàng bị ép uống thuốc.

Tối qua, Cố Quân đã nói rằng, sau mấy ngày này, bọn họ sẽ khởi hành về kinh.

Khi đặt chân đến phủ Hầu gia ở kinh thành, e rằng nàng sẽ còn một trận chiến khó khăn phải đối mặt.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box