Nuôi Dưỡng Bánh Bao Phản Diện - Chapter 119

Nuôi Dưỡng Bánh Bao Phản Diện - Chapter 119

 "Chương 119: Bánh bao nhỏ thứ tám (7)"

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi hiệu ứng che chắn xuất hiện, Ninh Tịnh đã kịp thấy rõ móng vuốt đại bàng toàn thân ánh lên sắc vàng tối, những đường vân tỉ mỉ tinh tế, móng đen dài sắc nhọn cong vào trong, đang siết chặt một trái tim vừa bị rút ra khỏi lồng ngực nhưng vẫn còn đập thình thịch.

Tình thế cấp bách, không kịp ngắm bắn, vậy mà lại có thể xuyên qua lớp cơ dày cộm, nhắm trúng ngay lập tức. Đây chắc chắn là bản năng săn mồi.

Máu văng tung tóe, nhưng chỉ trong chớp mắt, hiệu ứng "che chắn" đã kịp thời phủ lên, đến cả những giọt máu cũng bị thay bằng hình trái tim màu hồng bay lượn đầy trời, khiến bức tranh trước mắt bỗng chốc trở nên "hài hòa" một cách kỳ quái.

Ninh Tịnh: "..."

Khuôn mặt của tên người Soa đang giữ nguyên biểu cảm kinh ngạc, đôi mắt trừng lớn. Tay hắn buông thõng, mũi tên rơi xuống đất. Móng vuốt đại bàng rút ra khỏi lỗ máu lớn trên ngực hắn nhưng vẫn không buông trái tim kia. Thay vào đó, nó lạnh lùng giật mạnh, nghiền nát thành tro vụn.

Ninh Tịnh nuốt nước bọt Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com một cách khó khăn, lăn người sang bên cạnh, vừa lúc cơ thể tên người Soa đổ ập xuống chỗ cô vừa nằm. Hắn không còn động đậy nữa.

Hệ thống: "Đinh! Hoàn thành tiến độ câu chuyện, tổng giá trị hiện tại: 45%."

Theo "truyền thống" của hệ thống, mỗi lần thanh tiến độ nhảy lên là dấu hiệu kết thúc một sự kiện. Xem ra, tình huống nguy hiểm này cuối cùng cũng đã trôi qua an toàn. Hơn nữa, việc tăng vọt 15% ngay sau khi sự kiện kết thúc cũng chứng tỏ đây là một sự kiện cực kỳ quan trọng.

Móng vuốt đại bàng của Thương Linh nhỏ máu, hắn giữ thăng bằng trên không trung thêm vài giây trước khi kiệt sức và rơi xuống đất, nằm bẹp dí, bất tỉnh ngay tại chỗ.

Ninh Tịnh hốt hoảng, lập tức lao tới bên cạnh hắn, đưa tay kiểm tra hơi thở. Làn hơi thở gấp gáp phả nhẹ lên ngón tay khiến cô thở phào nhẹ nhõm. Nhưng ngay sau đó, cô bỗng nhận ra trạng thái kỳ lạ của hắn.

Rõ ràng trong suốt thời gian qua, Thương Linh luôn giữ hình dạng non nớt của một con chim nhỏ, vậy mà lúc này, một bên chân của hắn bỗng dưng dài ra vài phân. Móng vuốt đại bàng non nớt đột nhiên phát triển mạnh mẽ, đạt đến kích cỡ và độ sắc bén của cá thể trưởng thành. So với bên chân còn lại vẫn ngắn mập, sự chênh lệch này trông thật quái dị, như thể hai luồng sức mạnh khác nhau đang kéo co nhau, miễn cưỡng đạt được trạng thái cân bằng.

Không chỉ vậy, để bắt kịp tốc độ chạy của cô, ngay cả sải cánh của hắn cũng dường như kéo dài thêm vài centimet, tựa như một dạng biến hóa kỳ lạ nào đó trong truyền thuyết.

Ninh Tịnh lo lắng hỏi: "Chuyện này là sao? Chẳng phải tên nhóc này chưa trưởng thành sao lại có thể biến thân được?"

Hệ thống: "Dưới tình huống kích thích cao độ, các cá thể Thú Nhân chưa trưởng thành có thể kích hoạt một phần khả năng trưởng thành. Tuy nhiên, do chưa đạt đến độ chín muồi, biến hóa cưỡng ép này chỉ có thể dẫn đến trạng thái 'nửa vời' như hiện tại."

Ninh Tịnh: "Cậu ấy có thể trở lại bình thường không?"

Hệ thống: "Có thể. Nhưng sẽ phải trả một cái giá nào đó, tạm thời chưa rõ là gì. Có thể thời gian ở trạng thái trẻ con sẽ kéo dài hơn."

Ninh Tịnh gật đầu. Thôi được, so với việc bị giết thì cái "giá" này chẳng đáng là bao.

Quả nhiên, sự kiện vá lỗi cốt truyện đã kết thúc. Theo hướng dẫn của hệ thống, Ninh Tịnh ôm Thương Linh đang bất tỉnh đi về phía bộ tộc Cát Thổ. Trên đường đi, cô không gặp phải NPC nào chặn đường nữa. Dùng trái cây dại để chống đói, ban đêm cô nghỉ ngơi trên cây. Sau ba ngày, ôm theo một cục "quả cân" nhỏ, cuối cùng Ninh Tịnh nước mắt ngắn dài trở về bộ tộc Cát Thổ.

Tính đếm trên đầu ngón tay, đã nửa tháng trôi qua kể từ tai nạn rơi xuống vực. Trong khoảng thời gian đó, các chiến binh bị thương lần lượt tự tìm đường trở về. Sau khi nghe tin dữ, bộ tộc Cát Thổ lập tức cử người đi tìm kiếm những người còn sống sót.

Mặc dù cứu được một số người, nhưng cuối cùng, bộ tộc cũng mất đi khoảng hai phần ba đội ngũ. Đây là một tổn thất nghiêm trọng đối với bộ tộc vừa được tái thiết. Đồng thời, uy tín của ba vị pháp sư đứng đầu cũng bị ảnh hưởng nặng nề. Thậm chí, đã có ý kiến đòi bãi miễn chức vụ của họ.

Tuy nhiên, những chuyện này Ninh Tịnh không hề hay biết. Thực tế là, ngay sau khi trở về bộ tộc, cô đã tự giác nhận nhiệm vụ chăm sóc Thương Linh.

Cặp cánh và móng vuốt bị kéo dài quá mức của Thương Linh đã trở lại trạng thái ngắn mập bình thường trong hành trình quay về. Nhưng mấy ngày sau đó, hắn vẫn không thể từ hình dạng "gà con đen sì" biến lại thành người. Đây chắc chắn là một trong những tác dụng phụ của việc cưỡng ép biến hình, điều mà Ninh Tịnh đã đoán trước. Mỗi ngày, cô vẫn vui vẻ lau người, chải lông cho hắn, làm việc không biết mệt.

Nhưng điều thực sự khiến cô kinh ngạc là, hai ngày sau, Thương Linh bắt đầu rụng lông.

Không phải kiểu rụng lông tự nhiên từng chiếc một như khi thay lông khỏe mạnh, mà giống hệt như một bệnh nhân ung thư rụng tóc. Chỉ cần chạm nhẹ, cả mảng lông xù đã rụng thành từng búi. Cục lông tròn vo bắt đầu xẹp xuống nhanh chóng đến mức thấy rõ bằng mắt thường. Chưa đầy vài ngày, Thương Linh đã hói từng mảng, để lộ lớp da thịt mềm mại màu hồng nhạt, hoàn toàn tương phản với bộ lông đen ánh xanh trước đây.

May mà Thương Linh chỉ bị rụng lông, không có triệu chứng khó chịu nào khác. Xem ra, đây cũng là một trong những hậu quả của việc cưỡng ép biến hình.

Mặc dù biết là không nên, nhưng Ninh Tịnh vẫn không nhịn được mà ôm bụng cười sặc sụa, đấm tay xuống giường: "Trời ơi, ha ha ha, da hắn lại là màu hồng phấn!"

Hệ thống: "..." Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com

Ai cũng có lòng yêu cái đẹp. Từ khi biến thành xấu xí, Thương Linh trở nên cực kỳ u uất, cả ngày ru rú trong hang, dùng cái mông quay về phía cửa, im lặng dưỡng thương. Không còn dáng vẻ kiêu ngạo sai bảo Ninh Tịnh làm việc khi trước.

Ninh Tịnh vừa buồn cười vừa thấy có chút thương hại. Sau khi cười chán, cô cuối cùng cũng tìm lại được chút lương tâm, tốt bụng đề nghị: "Hay là cậu cạo sạch lông luôn đi?"

Tất nhiên, đề nghị này lập tức bị Thương Linh phản đối quyết liệt.

Nhưng khi Ninh Tịnh đã quyết tâm làm gì, rất ít người có thể thay đổi ý định của cô. Thêm vào đó, ấn tượng hung hãn, lạnh lùng trước đây của Thương Linh giờ đã bị hình dạng "gà đen béo ú" hiện tại hoàn toàn xóa nhòa. Lá gan của Ninh Tịnh ngày càng lớn hơn.

Tối hôm đó, sau khi lau người cho Thương Linh, cô lấy ra một con dao nhỏ sạch sẽ và mỏng nhẹ, chặn hắn vào góc tường, cố gắng nói lý: "Ngày nào cũng rụng từng búi lông như thế, chẳng phải rất đau sao? Cạo sạch luôn đi, vừa thoải mái, vừa mát mẻ. Sau này lông cũng mọc lại nhanh hơn."

Thương Linh tức giận kêu lên những tiếng chói tai, đôi mắt xanh nhỏ xíu như muốn phun lửa. Số lông còn sót lại của hắn dựng đứng lên, chống cự quyết liệt. Nhưng không thể đấu lại sự cưỡng chế của Ninh Tịnh. Cuối cùng, hắn bị cạo sạch trơn, chỉ còn lại một lớp lông tơ màu trắng sữa.

Ninh Tịnh cười híp mắt, thò tay sờ vài cái, cảm giác thật tuyệt.

Thương Linh: "……"

Hệ thống: "Đinh! Điểm nhân phẩm giảm, tổng giá trị hiện tại: 10 điểm."

Ninh Tịnh: "À ha, chỉ trừ 30 điểm, vẫn tốt hơn tôi nghĩ."

Hệ thống: "……"

Thời gian này, Thương Linh đều ngủ trên nền đá mát mẻ. Giờ không còn lông, Ninh Tịnh đặt hắn lên tấm da thú để ngủ, nhưng cũng chưa đến mức cần đắp chăn. Cô cứ để hắn ngủ như vậy. Ai ngờ, sáng hôm sau tỉnh dậy, Ninh Tịnh phát hiện trên làn da hồng phấn của Thương Linh xuất hiện vài nốt muỗi đốt.

Ninh Tịnh: "……"

Liên hệ với những nghi ngờ trước đây, Ninh Tịnh bỗng hiểu ra mọi chuyện. Thương Linh không phải không sợ muỗi, mà là hắn có cách đối phó. Hóa ra, trước đây, hắn lén mọc một lớp lông mỏng khi ngủ, ngăn cách da và không khí để muỗi không thể cắn được.

Ninh Tịnh: "……"

Quào! Tên nhóc hoang dã này, rõ ràng không bị muỗi đốt, thế mà còn ép mình phải quạt cho hắn ngủ? Đây là kiểu sở thích "ngược đãi" quái đản gì thế này? 

Mặc dù rất bực, nhưng Ninh Tịnh cũng không phải người nhỏ nhen đến mức đi trả thù một con gà đen. Sau khi biết Thương Linh thực sự cũng sợ muỗi, tối hôm đó, khi đi ngủ, cô cẩn thận ôm hắn vào lòng, đắp nhẹ chiếc váy mỏng mà cô đã lấy được từ người Na Phi khi mới đến thế giới này.

——Dựa theo cốt truyện gốc, lục địa hoang dã này và nước Khôn ở bên kia đại dương vốn không hề biết đến sự tồn tại của nhau. Phải đến khi A Lực bị ném xuống biển cho cá ăn, gặp được một quý tộc Khôn, hai vùng đất mới lần đầu có sự giao thoa. Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm

Tuy nhiên, từ trang phục của Na Phi, Ninh Tịnh đoán rằng nước Khôn phát triển kia đã biết về sự tồn tại của lục địa hoang dã này từ lâu.

Nếu Na Phi từng xem qua bản đồ của lục địa nguyên thủy này, điều đó có nghĩa, cô ấy cũng là một người biết chuyện.

Đúng là Na Phi đến đây vì tai nạn tàu. Nhưng việc cô ấy, sau nhiều ngày trôi dạt trên biển, lại có thể vượt qua tỷ lệ cực thấp để đến được bờ biển của một lục địa xa lạ, liệu có phải chỉ là may mắn? Hay còn có khả năng nào khác—rằng con tàu Na Phi đi từ đầu đã có mục đích tiếp cận lục địa này?

Giống như Columbus khám phá châu Mỹ vậy.

Đáng tiếc là trí nhớ của Na Phi chỉ cung cấp được những thông tin đơn giản: "con gái của bác sĩ, đến đây do tai nạn tàu." Có lẽ, phần ký ức quan trọng đã mất trong lúc rơi xuống biển.

Hai lục địa này chắc chắn sẽ giao thoa vào một ngày nào đó. Với những điều bí ẩn trong thân phận của Na Phi, Ninh Tịnh quyết định bảo quản cẩn thận những thứ cô mang từ thế giới văn minh, như quần áo và trang sức. Đây sẽ là bằng chứng hữu ích, biết đâu một ngày nào đó lại có thể trở thành quân bài quan trọng.

Một tháng sau khi Thương Linh bị cạo sạch lông, những ngày tháng an nhàn của Ninh Tịnh cuối cùng cũng đến hồi kết.

Buổi sáng.

Đêm qua trời mưa, Ninh Tịnh ngủ rất sâu. Ánh nắng đã rọi đến mi mắt nhưng cô vẫn không chịu mở mắt, uể oải trở mình, theo phản xạ đưa tay ra xoa mông "cục bông lông" trong lòng.

Ai ngờ, thay vì chạm vào một lớp lông mềm mại, cô lại sờ phải một bề mặt da ấm nóng, đàn hồi—rõ ràng là da người.

Ninh Tịnh lập tức tỉnh táo hoàn toàn. Cô mở bừng mắt, nhận ra bên cạnh mình không còn là chú "gà đen béo ú" nữa. Thương Linh đang nằm nghiêng bên cạnh cô, một tay chống đầu, nhìn cô từ trên cao với ánh mắt lạnh lùng, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười chế giễu:

"Cuối cùng cô cũng dậy rồi."

Ninh Tịnh lẩm bẩm với hệ thống: "Ồ, hóa ra cạo sạch lông cũng không làm người ta hói đâu nhỉ."

Hệ thống: "Đây là điểm mấu chốt sao?"

Ninh Tịnh: "…" Cô quyết định từ bỏ việc tự thôi miên mình.

Hệ thống: "Chúc cô may mắn."

Ngay sau đó, cổ tay cô bị nắm chặt, đau đến mức cô kêu lên. Trời ạ, sức mạnh của hắn sau khi biến lại thành người thật đáng sợ, hoàn toàn không còn là "cục lông dễ bắt nạt" nữa. Nhưng… hắn mới chín tuổi thôi mà, làm sao lại có sức mạnh phi lý thế này?

"Chơi tôi vui lắm phải không?" Thương Linh cúi xuống, một tay hắn vươn ra, móng tay đột ngột dài ra, sắc nhọn và đầy uy hiếp. Hắn dùng đầu móng lướt qua gương mặt cô, giọng điệu lạnh lùng: "Hay là tôi vẽ lên mặt cô vài vết, để cô nhớ rõ cái gì không nên làm?"

Ban đầu, Ninh Tịnh chỉ biết co rúm người lại, nhưng khi hắn đến gần, cô bỗng nhận ra một điều gì đó kỳ lạ. Là ảo giác chăng? Sau khi biến lại thành người, Thương Linh dường như… cao hơn, khuôn mặt cũng thay đổi, ngay cả bàn tay cũng to hơn!

Quên cả đau đớn, cô buột miệng hỏi: "Thương Linh, cậu có phải cao lên không?"

Thương Linh ngây người một chút, lơi lỏng tay ra. Nhân cơ hội, Ninh Tịnh lăn một vòng rồi nhanh chóng bò dậy, xoa xoa cổ tay đỏ ửng, lắp bắp nói: "Tôi đi lấy bữa sáng đây!"

Theo quy định, những chiến binh bị thương sẽ được bộ tộc cung cấp thức ăn cho đến khi hồi phục, đây cũng là một phần ý nghĩa của việc gia nhập bộ tộc.

Khi Ninh Tịnh rời đi, Thương Linh ngồi lại trên giường, một chân chống lên, trầm ngâm nhìn cánh tay mình.  -\-T|r|u|y|ệ|n N|h|à B|ơ - ||- Đôi mắt vàng rực của hắn co lại một chút. Từ cánh tay thon dài, đều đặn của hắn, lông vũ dần mọc ra. Cảnh tượng một cơ thể người mọc lông vũ nhưng không hoàn toàn biến đổi là khá quái dị, nhưng đối với Thương Linh, việc này chẳng có gì mới mẻ.

Dưới ánh sáng ban ngày rõ ràng, Thương Linh cúi xuống nhìn kỹ. Hắn bỗng khựng lại.

Như mọi người đều biết, lông chim có một trục chính ở trung tâm. Nhưng giờ đây, thay vì mềm mại như lông tơ trước đây, trục lông đã trở nên cứng cáp, giống như một ống dày chắc chắn. Những sợi lông phân nhánh đen bóng, mịn màng, không còn trạng thái nhẹ mềm dễ rụng trước khi bị cạo lông nữa.

Hắn bắt đầu thay lông rồi.

Việc thay lông chính là dấu hiệu cho thấy quá trình chuyển đổi chính thức sang giai đoạn trưởng thành đã bắt đầu.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box