Chương 138: Bánh bao nhỏ thứ chín (11)
Đây là lần đầu tiên Ninh Tịnh bước vào nhà thờ này. Công trình bằng đá trắng, mái vòm cao vút, những cột trụ mảnh mai, cùng vô số cửa kính màu vẽ hình Đức Mẹ. Mưa đập vào kính, tạo nên những vệt nước lấm tấm chảy dọc qua khuôn mặt từ bi của các bức tranh.
Trước bàn thờ lớn, có nhiều dãy ghế dài được sắp xếp ngay ngắn, nhưng tất cả đều trống không.
Phía xa, một cây thánh giá đứng sừng sững trên bục giảng cao chót vót. Hai bên là các tượng Đức Mẹ. Không khí chết lặng, đêm nay không có ánh trăng, may mà vẫn có chút ánh sáng le lói chiếu vào, đủ để nhìn đường mờ mờ.
Nhìn giống như một ngôi nhà ma, nhưng so với thứ bên ngoài, nơi đây đúng là thiên đường.
Dù theo kịch bản, Yến Vô Hoài sẽ đến để xử lý thứ ngoài kia, nhưng cô không biết chính xác khi nào cậu sẽ xuất hiện. Nhiệm vụ luôn đi kèm với đủ loại bất ngờ, nếu tiến triển thuận lợi thì không sao, nhưng ở thời điểm quan trọng thế này, chỉ một sai lệch nhỏ cũng có thể dẫn đến hậu quả lớn. Cô không thể ngồi yên chờ được cứu, mà phải tìm cách sống sót đến khi Yến Vô Hoài tới.
Ninh Tịnh lau đi mồ hôi đọng trên lông mi, phát hiện vùng ngực mình nóng rực. Cô kéo cổ áo ra, nhìn thấy chiếc áo lụa xanh nhạt lót bên trong đã in một dấu tay đỏ sẫm. Bàn tay nhỏ, các ngón tay dài và mảnh, viền dấu tay hơi cháy xém, tạo thành những mép cuộn lại, và một lỗ nhỏ đang dần lan rộng.
Quả nhiên, những "bùa hộ mệnh" này có hiệu quả. Chúng tạm thời ngăn cản được thứ kia, khiến nó không thể lập tức đuổi theo cô.
Tuy nhiên, chiếc áo đã bị đốt thủng. Ninh Tịnh rút nó ra, đặt xuống sàn cạnh bên, trong lòng tiếc nuối. Giá như lúc đó lấy thêm vài cái nữa thì tốt biết bao.
Nhưng nghĩ lại, cô cũng hiểu. Áo này tuy mang theo hơi thở của Yến Vô Hoài, nhưng giống như mùi hương, nó không thể sánh được với sự hiện diện của chính chủ. Khi cô toát mồ hôi, cộng thêm gió đêm, mùi hương bám trên áo nhanh chóng nhạt dần.
Chiếc áo này đã phát huy tác dụng một lần. Nếu thứ kia lại xuất hiện, có lẽ lần này nó sẽ không cho cô cơ hội sống sót.
Ninh Tịnh hít sâu vài hơi, ép bản thân phải bình tĩnh lại.
Cô không phải vì hoảng loạn mà chạy vào nhà thờ để tránh nạn. Ai cũng biết, cửa nhà thờ trông có vẻ nặng nề, nhưng trước yêu vật thì dù chặn bao nhiêu thứ cũng vô ích, chưa kể nơi này còn nhiều cửa sổ, trong khi thứ kia có thể dịch chuyển tức thời.
Nhưng ngay lúc nhìn thấy nhà thờ, Ninh Tịnh đã nhớ đến lời Yến Vô Hoài từng nhắc nhở: "Đừng mở cửa cho người lạ." Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu cô.
Cô biết, khi các thiên sư bày trận, họ thường dựa vào những công trình kín để thực hiện pháp thuật. Vì một căn nhà đóng kín cửa sổ và cửa ra vào vốn dĩ đã là một kết giới tự nhiên—chỉ là nếu không được truyền pháp lực, nó chỉ như một cái vỏ bình thường, chỉ chặn được con người. Chỉ khi pháp lực được thêm vào, nó mới có thể ngăn yêu ma.
Hệ thống: "Ký chủ, thứ đó đang bò về phía này, còn 20 giây nữa sẽ đẩy được cửa."
Cây bút lông Yến Vô Hoài từng chạm qua trượt ra khỏi tay áo, rơi vào lòng bàn tay Ninh Tịnh. Cô vội bật dậy, nhưng không lập tức chạy về phía bục giảng.
Hệ thống: "Còn 10 giây! Mau rời khỏi cửa đi!"
"Đánh cược một lần vậy!" Ninh Tịnh nghiến răng, nhanh chóng xoay người, dùng cây bút lông làm chốt cửa, cắm mạnh vào giữa hai vòng kim loại trên tay nắm. Xong xuôi, cô lập tức quay đầu, chạy nhanh khỏi cửa, hướng về phía tượng Đức Mẹ xa xa.
Ngay khi cô vừa xoay lưng, cánh cửa vang lên một tiếng va đập nặng nề và kinh hoàng.
Điều đáng kinh ngạc là, cánh cửa không hề bị phá vỡ. Ngược lại, bên ngoài phát ra tiếng gào thét chói tai đầy đau đớn, âm thanh ghê rợn không còn giống tiếng người, mà như một sinh vật bí ẩn nào đó đang gào rú.
Ninh Tịnh vừa bò vừa lăn, cuối cùng leo được lên bàn thờ, chui vào gầm bàn phía dưới tượng Đức Mẹ, cảnh giác quay đầu nhìn chằm chằm về phía cửa.
Cô đã đặt cược đúng. Cây bút lông cũng mang theo hơi thở của Yến Vô Hoài. Khi nó được sử dụng làm chốt cửa, cả nhà thờ lập tức trở thành một vòng kết giới tạm thời. Không chỉ cánh cửa bị phong tỏa, mà tất cả những cửa sổ kính màu xung quanh cũng được bảo vệ, khiến thứ kia không thể dịch chuyển tức thời để vào bên trong.
Tuy nhiên, hiệu quả này chỉ kéo dài trong thời gian giới hạn, không rõ nó có thể cầm cự được bao lâu.
Bên ngoài hoàn toàn yên tĩnh, nhưng Ninh Tịnh thừa biết thứ đó vẫn đang đứng chờ ở ngoài cửa. Vừa rồi, nó đã chịu thiệt từ chiếc áo, lần này nó khôn ngoan hơn, nhận ra cánh cửa có thể làm tổn thương mình nên không tiếp tục xông vào.
Trước khi cây bút hết tác dụng, liệu Yến Vô Hoài có kịp tới không? Nếu không, cô sẽ làm gì để kéo dài thêm thời gian?
Lúc này, nhà thờ vẫn tạm thời an toàn. Ninh Tịnh hít một hơi sâu, ép bản thân phải bình tĩnh. Đôi tay run rẩy lấy chiếc áo khoác còn lại của Yến Vô Hoài, nhét vào bên trong lớp áo mình, ép sát vào da thịt, khiến cô cảm thấy an tâm hơn một chút.
Sau đó, cô bò ra khỏi gầm bàn, dùng cả tay và chân, đứng dậy thăm dò xung quanh. Nếu không định ngồi chờ chết, cô phải tìm được thứ gì đó có thể đối phó với thứ kia. Phải có một món pháp bảo nào đó hữu dụng trong nhà thờ này!
Đạo thuật và yêu ma quỷ quái vốn là đặc sản của phương Đông, nhưng đây lại là một nhà thờ kiểu phương Tây, vừa nhìn đã thấy không phù hợp.
Bồn thánh nước đã phủ đầy bụi, nguồn nước từ lâu đã cạn khô. Thánh giá thì không thiếu, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, những thứ này chủ yếu để đối phó với quỷ dữ, người sói, hay ma cà rồng của phương Tây. Nếu dùng để đối phó với thứ ngoài kia, chắc còn không bằng… một bát máu chó.
Ninh Tịnh rùng mình, cố xua đi cảm giác lạnh sống lưng. Cô đi quanh bàn thờ vài vòng, vò đầu bứt tai, cuối cùng nhặt được một cây gậy sắt to, vung vẩy vài cái trong không khí.
Hệ thống: "..."
Ninh Tịnh: "..."
Dù biết tấn công vật lý chưa chắc hiệu quả, nhưng so với vung thánh giá thì đáng tin hơn một chút, có vẫn hơn không.
Ngay lúc đó, ở phía cửa nhà thờ, vang lên tiếng "kẽo kẹt" kéo dài. Ninh Tịnh nổi da gà toàn thân, biết rằng thứ kia đã hồi phục, đang thử xem liệu kết giới từ cây bút lông còn hoạt động không.
Nếu nó vẫn chưa vào được, chứng tỏ kết giới còn đó. Nhưng rõ ràng sức mạnh đã suy yếu, nếu không, chỉ cần chạm vào cửa, nó hẳn phải đau đến mức bật ngược ra.
Thứ kia thở ra hơi lạnh qua khe cửa, giọng nói âm u vang lên:
"Nguyệt Như tỷ tỷ, mở cửa ra nào."
Ninh Tịnh: "..." Cô lập tức tập trung tinh thần, trong lòng lẩm nhẩm ba lần: "Tôi là người kế thừa sự nghiệp vĩ đại của chủ nghĩa cộng sản."
Hệ thống: "..." Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm
Ngay sau đó, từ phía bên kia cánh cửa, không chỉ có giọng của Lâm Thanh Thanh, mà còn vang lên giọng nói của bảy nạn nhân khác. Tám giọng nói đủ cao thấp, đủ trầm bổng hòa quyện, vừa cười quái dị vừa rên rỉ oán trách:
"Nguyệt Như tỷ tỷ… sao chị không mở cửa? Chị không thích tôi nữa à?"
Đến nước này, Ninh Tịnh không thể nhịn được nữa, hét lên:
"Ai thèm thích cô chứ, còn biết xấu hổ không hả?!"
Giọng cười quái dị đáp lại:
"Hi hi… Nguyệt Như tỷ tỷ, tay em đau quá… hi hi…"
"Nguyệt Như tỷ tỷ, mở cửa ra đi…"
Ninh Tịnh cố gắng bịt tai lại, phớt lờ những lời ma mị. Thời gian không còn nhiều. Cô hối hận vì trước đây không bảo Tằng Lễ Phàm mời một thiên sư đến dạy cô vài phép thuật. Nếu vậy, ít ra lúc này cô sẽ không lúng túng như thế.
Nghĩ đến quãng thời gian khi cô còn trong vai Hera, đọc thuộc quyển "Thần Điển" dày cộp, hệ thống thỉnh thoảng lại nhắc cô vài điều. Ninh Tịnh liền nói:
"Hệ thống, cậu có thể dạy tôi vài câu chú trừ tà ngay bây giờ không?"
Hệ thống: "Ký chủ, chỉ biết chú thuật thì không làm được gì. Cô cần phải có pháp lực hoặc dòng máu đặc biệt."
Hera trong nguyên tác có thể niệm chú là nhờ thân phận thần quan của Thiên tộc. Tằng Nguyệt Như lại là một người bình thường, không có căn cơ gì. Dù có nghiền nát sách, học chú thuật đến mức thuộc lòng, cũng không thể tạo ra phép thuật.
Ninh Tịnh thất vọng, vai rũ xuống.
Nếu là trước đây, cô có lẽ sẽ tin tưởng vào kịch bản, ngoan ngoãn ngồi chờ Yến Vô Hoài đến cứu. Nhưng sau khi bị chơi xỏ quá nhiều lần, cộng thêm việc thứ ngoài kia quá đáng sợ, cô không thể ngồi chờ thêm dù chỉ một giây.
Nếu có cách nào đó để triệt để giải quyết được thứ kia, thì tốt biết mấy.
Giải quyết từ gốc rễ...
Một ý nghĩ bất chợt như tia chớp lóe lên trong đầu Ninh Tịnh, khiến cô rùng mình.
Cô đã hiểu rồi!
Những thứ như yêu tà không thể tự nhiên mà xuất hiện. Trong thời kỳ quân phiệt loạn lạc này, yêu ma hoành hành là vì máu tanh ngập trời, dân chúng lầm than, tai ương chồng chất. Những vật vô tri vốn đã mang chút tà khí, khi bị ngấm máu tanh lâu ngày, sẽ dần trở nên sống động, hóa thành yêu tà gây hại.
Thứ ngoài kia chính là kết tinh từ tà khí trong Học viện Thánh Norman. Theo lẽ thường, một nơi thiêng liêng để dạy dỗ và hướng thiện như vậy không thể sản sinh ra loại yêu ma tàn ác này. Nhưng trong quá khứ, nơi đây từng xảy ra một thảm kịch lớn: hơn mười năm trước, quân đội nước Tự thiêu rụi nhà thờ, nơi thường dân trú ẩn để tránh chiến tranh. Vị mục sư vì bảo vệ dân chúng mà bị bắn chết ngay trước cổng.
Máu tanh thấm đẫm từng tấc đất của nhà thờ. Sau đó, cánh cửa bị niêm phong, thời gian trôi qua hơn một thập kỷ. Những đồ vật vốn vô tri tại đây dần bị tà khí nuôi dưỡng, trở thành yêu tà.
Ninh Tịnh càng nghĩ càng chắc chắn: Nguyên thể của thứ đó chính là một vật nào đó trong nhà thờ này.
Khi tà khí mạnh lên, nó không còn thỏa mãn với việc gắn liền với vật chết, mà thoát ra ngoài để tìm những cơ thể mới. Nếu phá hủy nguyên thể của nó, dù không thể tiêu diệt hoàn toàn, vẫn có thể gây tổn hại nghiêm trọng.
Hành động ngay lập tức! Ninh Tịnh nhanh chóng quét mắt khắp nhà thờ.
Những vật có hình người càng dễ hấp thụ linh khí và hóa thành yêu tà. Trong nhà thờ, vật có hình người rõ ràng nhất chính là hai bức tượng Đức Mẹ bên cạnh cây thánh giá. Ninh Tịnh bước lên bàn thờ, vung cây gậy sắt, đập mạnh vào một bức tượng.
“Rầm!” Tượng Đức Mẹ đổ xuống đất, phần ngực nứt toác, để lộ một khoảng trống rỗng bên trong, các mảnh vỡ bắn tung tóe.
Tiếng động này lập tức thu hút sự chú ý của thứ bên ngoài. Nó phát ra tiếng gào rú chói tai, giống như tiếng sói tru, rồi điên cuồng đâm vào cánh cửa, cố xông vào.
Cây bút lông trên cửa bắt đầu rung lên từng hồi, từ từ cong lại thành một đường vòng cung không rõ ràng.
Phản ứng dữ dội như vậy, chứng tỏ phá hủy nguyên thể thực sự có tác dụng! Nhưng cả hai bức tượng Đức Mẹ đều đã bị phá, mà thứ kia vẫn chưa bị tiêu diệt, chỉ tức giận hơn. Điều này cho thấy, cô đã chọn sai mục tiêu.
Trong nhà thờ còn có thứ gì mang hình người? Không lẽ phải đập vỡ những bức kính màu vẽ Đức Mẹ sao? Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm Làm vậy chẳng khác nào tự phá hủy kết giới.
Lúc này, mặt trăng từ sau tầng mây ló ra, ánh sáng bạc yếu ớt rọi lên một bức tượng thiên sứ cưỡi rồng trên tường ngoài nhà thờ. Thiên sứ cầm kiếm và cân, khuôn mặt đầy bi thương bị ánh sáng nhợt nhạt bao phủ, tạo thành một bóng mờ u ám.
Không kịp nghĩ nhiều, Ninh Tịnh vội lao lên cầu thang xoắn dẫn đến tầng hai. Tượng thiên sứ nhô ra khỏi tường, treo lơ lửng giữa không trung. Cô trèo lên lan can, đặt một chân lên đó, rồi đập mạnh vào đầu bức tượng.
“Rắc!” Một âm thanh vỡ vụn giòn tan vang lên, đầu tượng thiên sứ rỗng ruột vỡ thành từng mảnh, rơi xuống nền đá phía dưới.
Nhưng cánh cửa nhà thờ vẫn đang rung lên dữ dội. Rõ ràng, bức tượng này không phải nguyên thể.
Hệ thống: "Ký chủ, nhanh lên! Thứ đó chỉ còn 20 giây nữa là phá được cửa!"
Khoảnh khắc sinh tử, ai cũng có thể biến thành Usain Bolt. Ninh Tịnh lao về phía bên kia, vừa kịp trèo lên lan can thì hệ thống thông báo:
"Ký chủ, nó đã vào rồi."
Dồn hết sức lực, cô dùng cây gậy sắt đâm mạnh vào phần cổ mảnh nhất của bức tượng thiên sứ.
“A!”
Cây gậy xuyên qua lớp tượng làm từ thủy tinh tráng men. Nếu có thể quay chậm, người ta sẽ thấy những mảnh vỡ hình kim cương xoay tít, bắn ra mọi hướng như một cơn mưa sao băng. Một mảnh vỡ rạch ngang gò má Ninh Tịnh, khiến cô cảm thấy bàn tay tê rần, cánh tay đau buốt.
Ngay lập tức, một tiếng thét đầy oán hận vang lên. Đó là tiếng của Berkeley, tiếng của Lâm Thanh Thanh, và rất nhiều giọng nói khác từ những linh hồn đã khuất, hòa quyện thành một cơn gào rú kinh khủng. Một bàn tay nóng rực, tràn đầy ý định giết chóc, siết chặt cổ cô.
Thứ đó không còn giữ được hình dạng con người nữa. Toàn thân nó như bị ngọn lửa thiêu đốt, lớp da ướt át bị sấy khô, đen lại và nứt nẻ, tóc rụng từng mảng. Cơ thể nó co quắp, vặn vẹo, với ánh mắt căm hận, nó đẩy Ninh Tịnh lơ lửng lên không trung.
Nếu nguyên thể của nó chưa bị phá hủy, cú đầu tiên chắc chắn đã bóp nát cổ cô. Nhưng dù đang hấp hối, sức nóng như lửa thiêu của nó vẫn khiến Ninh Tịnh nghẹt thở. Xương cổ cô vang lên vài tiếng kêu "rắc rắc," và ngay khi ý thức sắp tan biến, áp lực trên cổ đột nhiên biến mất.
Ninh Tịnh đã bị đẩy lên không trung. Mất đi bàn tay kia, cô lập tức mất thăng bằng và rơi ngược xuống. Cây gậy sắt trong tay rơi xuống đất với một tiếng “bịch.” Nhưng cú rơi của cô chững lại khi còn cách mặt đất khoảng hai ba mét, như thể có một bàn tay vô hình đang đỡ lấy cô giữa không trung.
Một giọng thở dài khẽ vang lên trong không khí:
"Thật là liều lĩnh."
Mọi thứ dừng lại. Giữa lớp không khí mờ mờ sau lưng Ninh Tịnh, một bóng đen mờ nhạt hiện ra, hoặc có thể nói, đó là một dòng khí đang xoáy lại thành hình.
Cửa sổ nhà thờ bật mở. Từ trong bóng tối, những tiếng bước chân khe khẽ vang lên, Yến Vô Hoài xuất hiện. Điều kỳ lạ là, mỗi bước chân, T-r-u-y-e-n-n-h-a-b-o cơ thể cậu lại dần thay đổi. Trong bóng tối, cậu mang hình dáng của một thanh niên, nhưng khi bước ra dưới ánh trăng, cậu lại trở về hình dạng của một đứa trẻ.
Cậu nhẹ nhàng đặt Ninh Tịnh, giờ đã bất tỉnh như một con mèo nhỏ, nằm xuống đất. Làn khói đen lao vút lên tầng hai, chui vào ống tay áo trống rỗng của cậu, sau đó từ từ biến thành một bàn tay đầy đặn, hoàn chỉnh.
Thứ yêu vật kia lăn lộn trong đống đổ nát gần cửa, phát ra tiếng rên rỉ kỳ dị. Khi nguyên thể bị phá hủy, nó không còn sức chống đỡ, và mùi thối rữa từ cơ thể bắt đầu lan ra khắp không gian.
Yến Vô Hoài cụp mắt, nhìn xuống nó, giọng thản nhiên:
"Thối quá."
Ngay khi lời vừa dứt, trước mắt cậu, thứ đó rú lên một tiếng kinh hoàng. Toàn thân nó co rút lại với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường, cuối cùng chỉ còn lại một lớp da khô héo.
Đó chính là thân xác cuối cùng của nó—lớp da của Lâm Thanh Thanh.
Yến Vô Hoài đáp nhẹ xuống mặt đất. Tóc đen ngắn của cậu khẽ bay, mềm mại mà lạnh lùng.
Cậu mở mắt ra. Mắt trái vẫn đục mờ vô hồn, nhưng mắt phải thì rực sáng như ánh sao, sáng lấp lánh một vẻ đẹp lạ thường—cậu đã khôi phục thị lực bên mắt phải.
Nhận xét Box