Chương 131: Bánh bao nhỏ thứ chín (4)
Ninh Tịnh ngủ một giấc đến tận sáng hôm sau, không có bất kỳ sự việc kỳ quái nào xảy ra trong đêm.
Khi tỉnh dậy, cô phát hiện mình không biết từ lúc nào đã trượt xuống dưới gối, chóp mũi tựa vào lồng ngực nhỏ của Yến Vô Hoài, cả đầu nghiêng hẳn qua phía cậu ta. Gương mặt khi ngủ của Yến Vô Hoài mang nét trẻ con, mái tóc đen rủ xuống, từng sợi rõ ràng. Cậu vẫn duy trì tư thế nằm nghiêng như tối qua, trái ngược với Ninh Tịnh, phần thân trên của cậu hơi dịch lên phía gối, cánh tay phải gập lại đặt dưới tai, như đang dùng nửa thân mình để chắn tầm nhìn của Ninh Tịnh.
Chăn trên tàu hỏa không rộng, hai người dùng chung một chiếc, bắt buộc phải nằm sát nhau. Hơi thở giao hòa, tựa như ta trong ngươi, ngươi trong ta.
Ninh Tịnh khẽ thở dài, chậm rãi nằm thẳng lại, ánh mắt đăm đăm nhìn trần gỗ cũ kỹ của tầng trên.
Trời vẫn còn sớm, Hằng Thu và Tố Lương vẫn đang ngủ. Ánh nắng len qua khe rèm khép hờ, ngoài hành lang, một vài hành khách xuống tàu sớm, tay cầm bữa sáng đi qua khoang. Tiếng thìa đụng vào bát đĩa vang lên, đầy chất đời thường, mang lại cảm giác an toàn khó diễn tả.
Lại thoát thêm một lần nữa rồi. Đến giờ, nhiệm vụ mới chỉ trôi qua chưa đầy nửa tháng. Nếu trong những năm tiếp theo, cứ cách vài ngày cô lại phải đối mặt với những thử thách thế này, thử hỏi có trái tim ai chịu nổi? Có lẽ sau khi trở về, cô cần tìm một vị thiên sư khác để xem vận hạn. Làm nhiệm vụ rất quan trọng, nhưng tiên quyết là cô phải bảo toàn mạng sống.
Thông thường, các thiên sư sẽ gieo quẻ cho những người đến tìm họ. Nếu cảm thấy đạo hạnh của mình không đủ để giải quyết, họ sẽ từ chối khéo. Như trường hợp của Ninh Tịnh, những thiên sư có đạo hạnh ở vùng Hoài Xuân sau khi nhận được tin, nếu không có gì đặc biệt, chắc chắn sẽ không ra tay giúp cô thêm lần nào nữa.
Việc từng nhận được sự hỗ trợ của Tằng Lễ Phàm đã chứng minh rằng vị thiên sư già đó không phải kẻ lừa đảo sống ngày qua ngày. Ông ấy rất có tiếng trong giới Yến gia, năng lực cũng vượt trội.
Nói cách khác, nếu Ninh Tịnh muốn tiếp tục nhờ cậy thiên sư, cô chỉ có hai con đường: một là tránh xa Yến gia, tìm những thiên sư ở nơi khác không biết đến chuyện của cô; hai là nhờ vả một người tài giỏi hơn vị thiên sư già đó. Cách đầu tiên phụ thuộc vào cơ duyên, cách thứ hai lại càng khó tìm.
Mí mắt Ninh Tịnh trĩu nặng, suy nghĩ mơ màng về những việc cần làm sau khi trở lại Hoài Xuân. Không biết từ lúc nào, cô lại chìm vào giấc ngủ. Đến khi tỉnh dậy lần nữa, thời gian đã gần trưa, bên cạnh cô đã không còn ai.
Tố Lương và Hằng Thu đều đã dậy, đang thu dọn hành lý. Yến Vô Hoài ngồi một mình bên cửa sổ, lặng lẽ chơi đùa với một vòng xích nhỏ. Đó là món đồ chơi Ninh Tịnh đã bỏ tiền mua từ một đứa trẻ trên cùng chuyến tàu, sợ rằng cậu sẽ buồn vì không thấy được mọi thứ.
Ninh Tịnh ngồi dậy, dựa vào thanh chắn giường, ngạc nhiên hỏi:
"Chẳng phải đây mới là ga Xuyên Diên sao? Sao lại dọn hành lý sớm vậy?"
Xuyên Diên là trạm dừng cuối cùng thuộc địa phận nhà họ Trần trên hành trình tàu quay về. Trạm kế tiếp sẽ là địa phận của họ Tằng.
Tố Lương ân cần dựng chiếc bàn nhỏ lên, Hằng Thu bưng đến một bát cháo rắc thịt, lo lắng nói:
"Tiểu thư, vừa rồi khi đi mua bữa sáng, Tố Lương nghe được tin tức. Nghe nói đêm qua nơi này xảy ra một cuộc đấu súng. Có kẻ phản bội trong quân đội của Trương Nguyên Soái chạy trốn đến Xuyên Diên. Hiện tại, nhà họ Trương đã được cấp phép truy bắt, định biến Xuyên Diên thành một cái bẫy lớn để tóm gọn chúng. Mọi người bảo, để phòng ngừa kẻ phản bội trà trộn vào hành khách để tẩu thoát, từ tối qua, mọi lối ra đã bị phong tỏa. Bây giờ Xuyên Diên là nơi chỉ vào chứ không ra được, đến cả một con ruồi cũng khó mà bay đi."
Ninh Tịnh căng thẳng:
"Tình báo này có chính xác không?"
"Không rõ nữa. Báo chí hoàn toàn không nhắc đến chuyện này," Tố Lương trả lời. "Nhưng chúng ta có bàn qua với Lê Nhai, chuyện này tám chín phần là thật, vì vừa nãy trưởng tàu đã thông báo rằng tàu gặp sự cố, ngày khởi hành lại chưa xác định, phải chờ thông báo. Làm gì có chuyện trùng hợp đến vậy chứ?"
Nói rồi, Tố Lương vén rèm cửa sổ xe lửa lên.
Ninh Tịnh ghé lại nhìn, quả nhiên, rất nhiều hành khách đã lục tục kéo hành lý xuống tàu, chuẩn bị làm thủ tục trả vé hoặc đổi vé.
Hằng Thu tiếp lời:
"Chúng tôi nghĩ không biết lần dừng này sẽ kéo dài bao lâu. Nếu mọi người trên tàu đều xuống hết, không rõ nước và thức ăn có còn được cung cấp hay không, nên tốt nhất cứ dọn đồ trước."
"Phải rồi, đã đến đây rồi thì cứ thuận theo tự nhiên. Chúng ta tìm một nhà trọ gần ga mà nghỉ lại, nghỉ ngơi cho tử tế. Cứ chờ đợi vô nghĩa thế này cũng chẳng ích gì."
Ninh Tịnh thở dài, đứng dậy, cười trấn an hai người, đồng thời cũng là để Yến Vô Hoài đang ngồi cạnh nghe:
"Nếu Trương gia thật sự có phản bội, chặn được hắn ở Xuyên Diên là điều tốt. Để hắn đi xa hơn, chẳng may lọt vào địa bàn nhà họ Tằng, thì rắc rối lắm."
Bắt phản bội chỉ là lý do bề ngoài. Trong bối cảnh các gia tộc lớn đang công khai tranh đấu và ngấm ngầm đối đầu, nếu Trương gia có ý đồ, họ hoàn toàn có thể lấy lý do truy tìm phản đồ để công khai thăm dò nội tình nhà khác.
Cả nhóm thu xếp hành lý xong, rời khỏi tàu. Chuyến hành trình bị gián đoạn bất ngờ tại một nơi xa lạ khiến hai vệ sĩ luôn trong tình trạng căng thẳng, lúc nào cũng kè kè bên cạnh Ninh Tịnh, một người đi trước, một người theo sau. Vì vậy, việc bế trẻ con không thể giao cho họ được.
Tố Lương định bế Yến Vô Hoài, nhưng cậu dường như không thích cô đến gần.
Ban đầu, Ninh Tịnh chỉ lo cậu không nhìn thấy đường mà ngã, thấy vậy, cô bèn vẫy tay ra hiệu Tố Lương lui lại, rồi tự mình nắm lấy bàn tay nhỏ của cậu, dẫn cậu đi.
Khi đi ngang qua quầy hoàn vé ở ga, nơi đó đã xếp thành hàng dài. Tiếng hành khách phàn nàn và bàn tán ầm ĩ, xen lẫn vẻ không hài lòng và bối rối. Trong khi đó, quầy bán vé và đổi vé ở phía bên kia lại bị chắn bởi một tấm sắt hoen gỉ -\-T|r|u|y|ệ|n N|h|à B|ơ - ||-. Ninh Tịnh ngước lên nhìn, đúng như dự đoán, bảng thông tin không có lịch trình khởi hành nào trong những ngày tới.
Quả nhiên là "bắt cá trong chậu" thật.
Cả nhóm đi bộ ra khỏi nhà ga, gọi một chiếc xe kéo và hướng về trung tâm thành phố Xuyên Diên. Dọc đường, họ thấy nhiều nhà nghỉ quanh ga, nhưng thường thì nơi tập trung đông người như ga tàu lại là khu vực phức tạp và kém an toàn nhất trong thành phố. Tốt nhất là nên tránh xa một chút.
Khi xe dừng lại tại trung tâm thành phố, cả nhóm bắt đầu đi bộ dọc theo con phố chính.
Xuyên Diên là một thị trấn nhỏ cổ kính, diện tích chỉ bằng một phần ba Hoài Xuân, nổi tiếng với đất đai màu mỡ, truyền thống trồng dâu nuôi tằm và ẩm thực cay nồng. Cứ cách vài mét, mùi thơm từ các cửa tiệm lại thoảng qua. Trẻ con tụ tập thành từng nhóm, tay cầm ná cao su chạy ngang qua đường. Trong bầu không khí này, tâm trạng căng thẳng của cả nhóm cũng dịu đi đôi chút. Họ bắt đầu tìm nhà trọ từng nơi một.
Dù kế hoạch bị thay đổi đột ngột, Ninh Tịnh vốn là người biết tận hưởng từng khoảnh khắc, nên không tỏ ra quá lo lắng. Ngửi thấy mùi lẩu thoang thoảng, cô bỗng thèm ăn, hào hứng kể với Yến Vô Hoài về cảnh vật xung quanh. Cô còn quay lại đề nghị với mọi người, sau khi tìm được chỗ ở, cả nhóm nên cùng nhau ra tiệm ăn một bữa.
Yến Vô Hoài ngẩng đầu, môi nở một nụ cười nhàn nhạt, lặng lẽ nghe cô nói, thỉnh thoảng nhẹ nhàng "ừm" một tiếng đáp lời.
Trung tâm thành phố là nơi tập trung nhiều nhà trọ nhất, nhưng họ tìm liên tiếp bốn, năm chỗ đều kín phòng. Thì ra, từ đêm qua, du khách đã ùn ùn kéo đến Xuyên Diên thuê phòng, đoàn tàu của họ đến sau nên các phòng còn trống đã sớm bị đặt hết.
Sau ba, bốn tiếng tìm kiếm mà vẫn không có kết quả, Ninh Tịnh cho cả nhóm vào một quán chè để nghỉ ngơi. Cô cử Lê Nhai, một trong hai vệ sĩ, mang thư về Hoài Xuân thông báo trước cho Lương Dung để bà ấy khỏi lo lắng.
Dù Xuyên Diên hiện tại phong tỏa không cho người ra ngoài, nhưng nếu trong thư không nhắc đến thông tin nhạy cảm và không tiết lộ danh tính thật, thì vẫn có thể gửi đi bình thường. Sau khi Lê Nhai rời đi, mọi người gọi mỗi người một chén chè hoa quế, vị ngọt thanh mát giúp xoa dịu sự mệt mỏi sau cả ngày rong ruổi.
Tố Lương, vốn nhát gan, lo lắng nói:
"Tiểu thư, tìm cả ngày mà không có nhà trọ, chẳng lẽ tối nay chúng ta phải ngủ ngoài đường? Nguy hiểm lắm!"
"Đừng nói bậy, sao có thể ngủ ngoài đường được chứ!" Hằng Thu mắng nhẹ, sau đó quay sang Ninh Tịnh:
"Tiểu thư, tôi thấy nhà cửa ở đây khá rộng rãi, có khi trả chút tiền là người ta chịu dọn phòng cho mình ở nhờ."
"Ở nhà người lạ thì không hay đâu," Ninh Tịnh khẽ khuấy chén chè, giọng thản nhiên:
"Để xem sao đã. Ta còn chưa vội, các em gấp cái gì."
Yến Vô Hoài ngồi yên, bàn tay nhỏ bé mày mò tìm chiếc thìa trên mặt bàn. Cử chỉ ấy khiến cậu trông giống như một chú thú con mù lòa ngây ngô. Ninh Tịnh ngồi bên phải cậu, nhẹ nhàng đẩy chiếc thìa lại gần hơn. Khi ngón tay của Yến Vô Hoài chạm được vào cán thìa, cậu thở phào nhẹ nhõm. Nhưng ăn chè không giống như ăn cơm, chỉ cần lơ đễnh một chút, nước chè ngọt dính đã vấy lên quần áo của cậu.
Ninh Tịnh thản nhiên rút khăn tay, lau sạch bàn tay và khóe miệng cho cậu, sau đó cầm chiếc thìa lên, đút cho cậu ăn:
"A, nào."
Yến Vô Hoài ngoan ngoãn há miệng, nuốt miếng chè hoa quế, đôi chân mang giày vải đen bên dưới chiếc ghế dài khẽ đung đưa nhịp nhàng, biểu lộ tâm trạng vui vẻ.
Hằng Thu và Tố Lương tròn mắt ngạc nhiên. Thực ra, sáng nay khi thấy tiểu thư nhà mình ngủ trên giường của cậu bé này, họ đã rất đỗi thắc mắc. Nhưng họ đoán rằng chắc vì cậu bé có khả năng trừ tà, nên tiểu thư mới thân thiết với cậu như vậy.
"Không biết có nhà trọ nào bị sót không, lát nữa chúng ta quay lại tìm thử lần nữa xem," Hằng Thu đề xuất.
"Quý khách, các vị cũng đang tìm nhà trọ sao?" Một cô gái trẻ bưng khay đi qua, nghe câu nói của Tố Lương liền tò mò hỏi.
Ninh Tịnh ngẩng lên, dịu dàng đáp:
"Đúng vậy, cô biết quanh đây còn chỗ nào trống không?"
"Từ hôm qua, tôi đã thấy nhiều khách từ nơi khác đến cũng như mấy vị, mà lúc đó đã chẳng còn phòng rồi, giờ lại càng không có." Cô gái nói, giọng thoải mái. "Nhưng mà, lúc tôi đi lấy hàng, có nghe nói một nhà trọ gần núi Tư Nguyên mới đóng cửa vài ngày trước. Chủ nợ đã lấy hết đồ giá trị, nhưng chăn gối, bát đĩa vẫn còn Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm. Hiện giờ giấy tờ sở hữu chưa sang tên, chỉ có một bà già trông coi, không cho kẻ lang thang vào trộm đồ. Nếu các vị trả bà ấy chút tiền, có khi ở được vài hôm."
Ninh Tịnh cảm ơn cô, cảm thấy cô gái khá thông thạo tin tức, nên hỏi thêm:
"À, cô gái, ở Xuyên Diên này, cô có biết thiên sư nào giỏi không?"
Yến Vô Hoài yên lặng, chăm chú lắng nghe.
"Thiên sư? Tôi thì không quen, nhưng nghe nói ở khu núi Tư Nguyên có một người đàn ông chuyên giúp người khác bắt quỷ trừ yêu. Ông ấy không thường xuyên ở đó, nhưng có thể thử vận may," cô gái trong quán chè trả lời.
Cô gái quả thật không lừa. Khi Lê Nhai quay lại, cả nhóm kéo hành lý, đi tìm núi Tư Nguyên—dãy núi nằm ở phía sau thị trấn Xuyên Diên. Núi Tư Nguyên thực ra chỉ là một phần của dãy núi lớn, kéo dài và tạo thành một rặng núi thấp. Nhà trọ mà cô gái nhắc đến nằm trên sườn dốc của ngọn núi.
Người trông coi nhà trọ là một phụ nữ trung niên do chủ nợ thuê. Việc xử lý giấy tờ chuyển nhượng còn mất vài ngày nữa, nên trước mắt những người liên quan đến nợ nần sẽ không quay lại. Người phụ nữ này ở tạm trong căn phòng của chủ nhà ở tầng trệt. Khi thấy nhóm Ninh Tịnh ăn mặc chỉn chu, thái độ đoan trang, lại có thể kiếm thêm chút tiền, bà cân nhắc một lát rồi đồng ý cho họ ở trên tầng hai.
Nhà trọ được xây theo kiểu hình chữ "hồi" (回), với hành lang chạy bao quanh các phòng. Cả nhóm chọn hai phòng đôi gần cửa sổ hành lang nhất. Giường ở đây đều là loại đơn, rất hẹp, không đủ chỗ cho hai người nằm chung. Chăn nệm phần lớn đã ẩm mốc, chỉ có vài chiếc còn dùng được. Cuối cùng, hai vệ sĩ ở phòng bên cạnh, còn Hằng Thu và Tố Lương định trải nệm nằm đất để ở cùng phòng với Ninh Tịnh. Yến Vô Hoài thì bị đề nghị chuyển sang ngủ chung phòng với hai vệ sĩ.
Nhưng sau đêm kinh hoàng hôm trước, Ninh Tịnh nhận ra rằng so với hai cô hầu không thể nghe thấy tiếng cô kêu cứu trong tình huống nguy hiểm, Yến Vô Hoài lại có thể lắng nghe và đáp lại cô, khiến cô cảm thấy yên tâm hơn. Cô không chắc điều này chỉ là ngẫu nhiên, nhưng trong tiềm thức, cô không muốn Yến Vô Hoài ở cách mình quá xa. Vì vậy, cô quyết định:
"Không cần đâu, để Vô Hoài ngủ trên chiếc giường còn lại trong phòng tôi."
Phân chia xong phòng, bên ngoài trời bắt đầu lất phất mưa. Cả nhóm từ bỏ kế hoạch đi ăn ngoài, thay vào đó ăn qua loa vài món mang theo. Đến khoảng hơn bảy giờ tối, khi Tố Lương chuẩn bị trải giường cho Ninh Tịnh, cô lại ngăn cô hầu lại, nói:
"Tôi muốn đi tìm vị thiên sư mà cô gái kia nhắc đến."
Ninh Tịnh biết rằng sự an ủi mà Yến Vô Hoài mang lại chỉ là tâm lý. Nếu đêm nay cô lại gặp phải "thứ kia," tốt nhất vẫn nên có pháp khí hoặc bùa chú của thiên sư bên mình. Không có chúng, cô không chắc mình đủ can đảm để chịu thêm một lần hoảng sợ.
Nếu may mắn, Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm vị thiên sư này thật sự có năng lực, biết đâu cô còn có thể tìm được một giải pháp lâu dài hơn.
Hằng Thu và Tố Lương không hiểu rõ lý do cô nhất quyết đi tìm thiên sư, nhưng vì trời còn sớm, nhìn xuống phố dưới chân núi, các nhà dân vẫn sáng đèn khá nhiều, nên đi thử cũng chẳng sao.
Yến Vô Hoài, vì là trẻ nhỏ lại khiếm thị, không tiện đi lại, nên Ninh Tịnh muốn để cậu ở lại nhà trọ.
Cô dỗ dành:
"Vô Hoài, chúng ta ra ngoài một lát, em ở lại đây chờ nhé."
"Em muốn đi với mọi người." Yến Vô Hoài khẽ lắc đầu, giọng nũng nịu, ôm lấy cánh tay Ninh Tịnh, nói bằng giọng ngọt như mật:
"Ở một mình em sợ lắm."
Ninh Tịnh không thể chống lại sự nũng nịu của trẻ con, trái tim lập tức mềm nhũn. Cô mỉm cười dỗ:
"Được rồi. Em nắm tay ta, chúng ta đi từ từ nhé."
Yến Vô Hoài cuối cùng cũng cười, nét mặt vui sướng hiện rõ.
Cả nhóm giương dù, bước đi dưới màn mưa phùn, đến nơi mà cô gái trong quán chè đã chỉ. Quả thật, trong núi có một căn nhà nhỏ độc lập, trông giống hệt như lời miêu tả. Hơn nữa, cửa sổ nhà đó còn sáng đèn, chứng tỏ chủ nhân đang ở nhà.
Lê Nhai và Hằng Thu, người có vẻ dễ gần hơn, tiến lên gõ cửa. Chẳng mấy chốc, cánh cửa hé ra một khe nhỏ. Chủ nhà là một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, khuôn mặt có nét già dặn, nghiêm nghị.
Hằng Thu trình bày lý do đến, mong ông giúp đỡ tiểu thư trừ tà. Thiên sư nheo mắt, ánh nhìn dò xét lướt qua Ninh Tịnh đang đứng dưới chiếc ô cách đó không xa, đôi mày từ từ nhíu lại.
Ninh Tịnh đứng ở xa, không biết họ nói gì. Một lúc sau, Hằng Thu quay đầu ra hiệu cô lại gần.
Khi Ninh Tịnh bước tới gần hơn, ánh mắt của thiên sư càng trở nên nghiêm trọng và khó hiểu. Nếu ông không nhầm, trên người cô tiểu thư này tràn ngập khí u ám. Âm khí xâm nhập tận cốt tủy, có lẽ liên quan đến mệnh cách trời sinh. Người như vậy phải liên tục mượn mạng từ trời, nếu không chắc chắn khó sống lâu.
Âm khí nặng nề không phải điều kỳ lạ. Nhưng ngoài ra, ông còn cảm nhận được một chút tà khí mơ hồ, không giống hơi thở của con người.
Ánh mắt thiên sư khẽ dừng lại ở phía xa, sắc mặt lập tức biến đổi, lòng dấy lên cảnh giác. Khi Ninh Tịnh đến gần, ông liền lắc đầu, từ chối giúp đỡ:
"Xin lỗi, tôi không giúp được. Mời tiểu thư tìm người khác giỏi hơn."
Ninh Tịnh: "???"
Khi được gọi đến, cô đã tưởng rằng có hy vọng, không ngờ vẫn bị từ chối ngay trước cửa. Quả là một chuyến đi không công. (=__=)
Cả nhóm đành quay về nhà trọ.
Như đã đề cập trước đó, chủ nhân cũ của nhà trọ vì trả nợ đã cầm cố tài sản cho chủ nợ. Để thu hồi vốn, chủ nợ tháo dỡ toàn bộ đồ đạc có giá trị, ngay cả thiết bị trong phòng tắm cũng không tha. Phòng tắm trên tầng hai không còn nước, chỗ duy nhất có thể sử dụng là phòng tắm cạnh phòng của người trông coi.
Hằng Thu và Tố Lương thay nhau vào trước, lau dọn sạch sẽ phòng tắm và nấu nước nóng, sau đó mới gọi Ninh Tịnh xuống. Vì Ninh Tịnh sợ ở một mình, cô dặn Hằng Thu đứng chờ ngoài cửa.
Nhà trọ này từng được đầu tư rất nhiều khi xây dựng, các thiết bị đều thuộc loại hiện đại. Phòng tắm có lắp đèn điện kiểu Tây, ánh sáng vàng dịu nhẹ, rất dễ chịu. Hai chiếc gương nửa thân được đặt đối diện nhau, tiện cho việc chải tóc. Bồn tắm thì đã quá lâu không được vệ sinh, nên Ninh Tịnh không dùng. Cô đứng trên nền gạch, dùng nước xối qua người.
Sau khi dội sạch xà phòng bằng một xô nước, Ninh Tịnh vén tóc ướt ra sau, lau khô mặt gương. Cô nghiêng người, thông qua gương phía trước để nhìn gáy mình. Tối qua ngủ sai tư thế, cổ cô giờ mới bớt đau, vẫn còn rất mỏi.
Gương đối diện phản chiếu một đôi mắt đen sẫm, ánh nhìn rỗng không, lạnh lẽo.
Chờ đã... mắt?
Ninh Tịnh chớp mắt, trái tim như ngừng đập.
Ninh Tịnh sững người. Khi nhận ra sự bất thường, máu trong người cô như đông cứng lại.
Hai tấm gương đối diện nhau, lý ra trong tấm gương phía trước, cô chỉ có thể nhìn thấy lưng mình phản chiếu qua tấm gương phía sau. Nhưng hiện tại, gương trước lại hiển thị khuôn mặt cô một cách trực diện.
Ngón tay Ninh Tịnh run rẩy, chiếc gáo nước trong tay rơi xuống nền gạch, phát ra tiếng "cạch" khô khốc.
Thứ đó... đang đứng trong gương, nhìn cô. -+-Truyện Nhà Bơ -+-
Khoảnh khắc ấy, "cô" trong gương khẽ động đậy, rồi nhoẻn miệng cười. Nhưng nụ cười ấy không giống của con người, mà như một vết cắt rạch ngang trên khuôn mặt.
Trái tim Ninh Tịnh đập liên hồi, cô vội cúi gằm mặt, gần như bỏ chạy khỏi vị trí giữa hai tấm gương.
Hằng Thu đang đứng ngoài cửa, sự hiện diện của cô ấy giúp Ninh Tịnh lấy lại chút bình tĩnh. Cô định giả vờ như chưa nhìn thấy gì, mặc quần áo và nhanh chóng rời đi. Nhưng ngay khi cầm lấy chiếc khăn tắm, bóng đèn điện kiểu Tây trên trần bỗng phụt tắt.
Căn phòng tắm đột ngột chìm vào bóng tối. Trong sự im lặng, tiếng nước nhỏ giọt càng rõ rệt, như gõ từng nhịp vào thần kinh của cô.
Ninh Tịnh hoảng sợ, dựa chặt lưng vào cánh cửa, cố gắng xoay nắm đấm để mở cửa ra, nhưng cảm giác như có thứ gì đó chặn lại, khiến cô không tài nào kéo nổi. Trong cơn kinh hoàng, cô hét lên, giọng nghẹn ngào:
"Hằng Thu! Hằng Thu! Mở cửa!"
Tiếng nước nhỏ giọt bỗng chốc dồn dập hơn. Cô có thể nghe thấy tiếng nước chảy trong chiếc bồn tắm khô cạn—rõ ràng, không thể có nước ở đó.
Căn phòng vốn đang mờ sương bởi hơi nước nóng bỗng trở nên lạnh lẽo hơn, như thể nhiệt độ giảm đột ngột.
Dù không thể nhìn thấy, giác quan thứ sáu mách bảo cô rằng có thứ gì đó đang đến gần. Từng sợi lông tơ trên người dựng đứng. Thứ đó… đang ở trong bồn tắm. Ngay sát cô.
Khi cơn hoảng loạn gần như khiến cô suy sụp, cánh cửa phía sau bất ngờ vang lên một tiếng gõ.
Ninh Tịnh đã trong trạng thái căng thẳng cực độ, tiếng gõ ấy khiến cô hét lên thất thanh.
Bên ngoài, một giọng nói trẻ con vang lên, nhẹ nhàng nhưng cũng rõ ràng:
"Chị ơi, chị ở trong đó không?"
Giọng nói ấy giống như một chiếc phao cứu sinh. Ninh Tịnh run rẩy đáp lại:
"Chị đây!"
Giọng của Yến Vô Hoài vọng qua cánh cửa, nghe hơi mơ hồ:
"Ừm. Chị ơi, chị cầm nhầm áo ngủ của em rồi. Chị mở cửa một chút, em đưa đồ của chị vào."
Cậu vừa dứt lời, bóng đèn trên trần chợt lóe sáng rồi bật sáng trở lại.
Căn phòng tắm trống trải trở về vẻ yên bình như trước. Chiếc bồn tắm cũ kỹ khô ráo, hoàn toàn không có dấu vết của hơi nước hay thứ gì khác. Thứ gì đó ẩm ướt, lạnh lẽo… đã biến mất.
Nhận xét Box