Chương 137: Bánh bao nhỏ thứ chín (10)
So với việc mơ hồ không rõ ai là kẻ xấu, bi kịch hơn là biết rõ có hổ ở trước mặt mà vẫn phải tiến tới.
Trời đổ mưa lất phất. Ninh Tịnh dùng sách che đầu, đôi giày vải mềm vấy nước từ những vũng nhỏ trên nền đá xanh. Cô vội vã xuyên qua màn mưa, trở về ký túc xá.
Thứ đó càng lúc giết người càng nhanh, lại càng không thèm che giấu. Điều này chứng tỏ, cùng với âm khí tăng lên, nó ngày càng trở nên táo tợn. Hệ thống đã nói, chuyện của Lâm Thanh Thanh sẽ kết thúc vào tối nay. Xem xét việc thứ đó đã ẩn náu lâu như vậy, giờ chỉ còn thiếu một vật chủ để hoàn thành, đương nhiên nó sẽ không bỏ cuộc giữa chừng.
Nói cách khác, tối nay sẽ là một đêm sát nhân kinh hoàng.
Để sử dụng được cơ thể của Tằng Nguyệt Như, thứ đó chắc chắn sẽ không từ bất kỳ thủ đoạn nào để hại cô ấy. Ác ý đổ dồn về phía cô như thế, không thể nào giả vờ ngốc nghếch mà tránh được.
Đối mặt với một yêu vật xảo quyệt như vậy, chưa biết pháp lực của Yến Vô Hoài có đủ sức chống lại không. Nhưng Ninh Tịnh phát hiện, thứ đó dường như có chút kiêng kỵ Yến Vô Hoài.
Mỗi lần "Lâm Thanh Thanh" đề nghị muốn ở riêng với cô, Yến Vô Hoài chỉ là một kẻ hầu tầm thường, lại mù lòa, không có sức lực. Thế nhưng, mỗi lần cậu mở miệng từ chối, thứ đó sẽ theo phản xạ lùi lại, không ép buộc thêm. Đồng thời, nó dường như cũng rất sợ phải ở cùng một phòng với Yến Vô Hoài.
Ninh Tịnh: "..."
Thế này thì tối nay chắc chắn phải ôm chặt lấy đùi Yến Vô Hoài mà sống sót rồi!
Nhưng cái hệ thống chết tiệt này lại yêu cầu cô một mình đến phòng lưu trữ lịch sử trường vào tối nay. Chỗ đó tối om không một ánh đèn, trước đây còn có mấy cặp đôi lén lút hẹn hò, nhưng sau vụ án mạng thì chẳng ai dám bén mảng tới nữa. Nhiệm vụ quái quỷ này chẳng phải đang tạo điều kiện cho thứ đó ra tay sao?!
Khi đẩy cửa phòng ký túc, giày vải của Ninh Tịnh đã ướt sũng, đầu ngón tay lạnh run. Lúc đi ngang qua phòng của Lâm Thanh Thanh, cô nhận thấy không có ánh sáng từ khe cửa hắt ra. Không rõ thứ đó đã đi đâu.
Yến Vô Hoài đang ngồi trên bàn học, đung đưa đôi chân, tay chậm rãi lướt trên những ký tự nổi của cuốn sách chữ Braille. Đây là cuốn sách Ninh Tịnh đã nhờ Lương Dung gửi tới cách đây không lâu. Hóa ra, thời đại này cũng đã có sách chữ nổi khá hiện đại cho người mù.
"Chị về muộn vậy," Yến Vô Hoài phồng má lên, trông như một chú cá vàng nhỏ.
"Ừ, né mưa một lúc," Ninh Tịnh đáp.
"Vậy à, chị không bị ướt chứ?" Yến Vô Hoài đưa tay đẩy chiếc chén sứ chứa chè đậu đỏ về phía cửa: "Vừa hay, tối nay học viện có phát chè đậu đỏ cho mỗi người. Chị ăn khi còn nóng đi."
"Không bị ướt." Ninh Tịnh ngồi xuống bàn, quyết định ăn no trước trận chiến sắp tới, cầm lấy chén chè đậu đỏ: "Em thì sao? Ăn chưa?"
"Em ăn rồi." Yến Vô Hoài nhẹ giọng trả lời, bất ngờ vươn tay chạm lên tóc cô: "Chị nói dối, rõ ràng là ướt."
Bàn tay lạnh lẽo ấy dừng trên đỉnh đầu cô. Động tác không phải kiểu dịu dàng nâng niu như với đồ dễ vỡ, mà là những cái xoa nhịp nhàng, xen lẫn những cái vỗ nhẹ, tựa như đang trấn an một con mèo run rẩy, bất an.
Mặc dù Yến Vô Hoài không nói lời an ủi nào, nhưng kiểu xoa đầu như thế này lại khiến người ta cảm thấy an tâm hơn. Rất lâu trước đây, khi cô gần như đã rơi vào đường cùng, cũng từng có một người lặng lẽ dùng cách này để an ủi cô trong một góc khuất. Dù lúc đó hai người chưa thân thiết, nhưng hơi ấm từ bàn tay ấy lại quý giá hơn ngàn lời nói.
Chỉ là, chuyện như vậy sẽ không bao giờ xảy ra nữa.
Những ký ức xa xưa thoáng hiện qua trước mắt, khiến Ninh Tịnh có chút thẫn thờ, mắt như dính phải hạt cát. Lúc này, Yến Vô Hoài đã thu tay lại, nói:
"Chị bị ướt rồi thì đi tắm nước nóng đi. Dù trời nóng nhưng mặc đồ ướt sát người dễ bị cảm lắm. Để em đi chuẩn bị nước cho chị."
"Không cần đâu, Vô Hoài. Một lát nữa chị còn phải đến phòng lịch sử trường. Em tắm trước đi."
"Phòng lịch sử trường?" Yến Vô Hoài có vẻ hơi ngạc nhiên nhưng không hỏi thêm gì.
Cậu ngoan ngoãn xách khăn và chậu nước vào phòng tắm. Ký túc xá của học viện chỉ có một số ít phòng được trang bị nhà vệ sinh riêng, còn lại đa phần sinh viên phải sử dụng phòng tắm công cộng. Những căn phòng có tiêu chuẩn cao hơn, dĩ nhiên dành cho những người có địa vị như Tằng Nguyệt Như. Vì hạn chế về không gian, những phòng tắm này khá nhỏ, không đủ chỗ để lắp bồn tắm, chỉ có vòi sen.
Một lát sau, Yến Vô Hoài mặc bộ đồ ngủ, mang quần áo đã cởi ra và sắp giặt để vào chậu, đặt bên cạnh bồn rửa tay. Cậu dự định tắm xong sẽ giặt đồ, sau đó quay lại phòng tắm.
Khi nghe tiếng cửa khóa lại, nước từ vòi sen bắt đầu chảy, Ninh Tịnh mới rón rén bước đến bên bồn rửa. Yến Vô Hoài có thể chất lạnh Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm, thường khoác thêm áo khi ngồi lâu ở nơi râm mát. Trong chậu có một chiếc quần dài bằng lụa màu xanh nước, và một chiếc áo khoác mỏng nhẹ như cánh ve, may mắn là không có đồ lót.
Ninh Tịnh lén lút như đang làm chuyện mờ ám, nhanh chóng lấy đi hai chiếc áo của Yến Vô Hoài, nhét chặt vào trong người. Nghĩ một lúc, cô trải phẳng một chiếc, áp sát vào ngực mình.
Không sai, trước khi đi vào "chốn hành hình," cô cố tình quay lại ký túc xá chỉ để lấy những món đồ mang hơi thở của Yến Vô Hoài làm "bùa hộ mệnh." (=_=) Dù không thể mang theo chính chủ, nhưng mang đồ của cậu ấy, chắc cũng hữu ích chứ nhỉ?
Hệ thống: "..." Một cảm giác muốn châm chọc mà không biết bắt đầu từ đâu.
Ninh Tịnh: "Thở dài, không cần nói, tôi biết hành động này thật biến thái."
Hệ thống: "..." Được lắm, ít ra cũng có chút tự giác.
Ninh Tịnh: "Nhưng không còn cách nào khác. 'Ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục chứ!'"
Hệ thống: "???" Câu này mà dùng như vậy được sao?
Trước khi rời đi, Ninh Tịnh âm thầm xin lỗi trong lòng, rồi kéo ngăn kéo của Yến Vô Hoài ra. Bên trong là vài món đồ chơi trẻ con và sách, được sắp xếp rất gọn gàng. Cô để ý thấy trên bàn có một cây bút lông, dường như Yến Vô Hoài từng cầm chơi. Nghĩ một lát, cô cũng nhặt luôn cây bút ấy.
Hệ thống: "Xong chưa?"
Ninh Tịnh: "Xong rồi, đi thôi."
Ngoài trời, mưa càng lúc càng nặng hạt, trên đường gần như không còn bóng dáng người qua lại.
Tim Ninh Tịnh đập nhanh đến bất thường, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Cô cầm chiếc ô giấy dầu, bước về phía phòng lịch sử trường.
Trong thế giới nhiệm vụ, mất mạng không đáng sợ, bởi cô biết mình vẫn có cơ hội quay lại trong các nhiệm vụ khác. Điều thật sự khiến người ta khiếp sợ chính là cảm giác kinh hoàng trước cái chết đang cận kề.
Không khí yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ còn tiếng thở của chính mình. Để trấn tĩnh, Ninh Tịnh mở miệng nói chuyện với hệ thống:
"Hệ thống, nếu thứ đó ra tay thành công tối nay, Lâm Thanh Thanh sẽ có kết cục giống như Berkeley, đúng không?"
Hệ thống: "Đúng vậy."
Ninh Tịnh: "Lâm Thanh Thanh trong nguyên tác ít nhất còn sống đến sau khi kết hôn mới qua đời. Tôi can thiệp rồi, chẳng phải lại đẩy nhanh thời điểm chết của cô ấy sao? Còn nữa, mi muốn tôi giải quyết rắc rối của Lâm Thanh Thanh, nhưng bây giờ cô ấy đã bị chiếm đoạt rồi, liệu còn đường xoay chuyển không?"
Hệ thống: "Ký chủ, giải quyết là một từ trung tính. Tôi chưa bao giờ nói giải quyết rắc rối đồng nghĩa với cứu Lâm Thanh Thanh. Ngoài ra, tôi cũng không nói rằng giải quyết rắc rối là mục đích cuối cùng của nhiệm vụ."
Ninh Tịnh sững sờ: "Ý mi là…"
Hệ thống: "Lâm Thanh Thanh chắc chắn sẽ bị chiếm đoạt, và cũng chắc chắn phải chết. Nếu cô ấy không còn, sự thù hận của Trương Kiều với yêu ma quỷ quái sẽ được lấp đầy từ nơi khác. Việc cô ấy có sống đến sau khi kết hôn hay không không ảnh hưởng quyết định đến vận hành của thế giới này. Trái lại, Yến Vô Hoài mới là vấn đề lớn. Cậu ấy vốn định trở thành sát khí trong quan tài, sau khi phá mộ sẽ bắt đầu với gia tộc Yến đầu tiên. Khi cô cứu cậu ấy ra ngoài, cậu ấy đã không còn hoàn toàn là con người, nhưng cũng chưa phải là yêu tà, mà là một nửa sát khí. Do những sự kiện tiếp theo bị cô vô tình ngăn chặn, Yến Vô Hoài đến giờ vẫn chưa thể 'nhuốm máu' để tỉnh ngộ—đây mới là lỗi nghiêm trọng ảnh hưởng đến thế giới."
Ninh Tịnh càng nghe càng cảm thấy kinh hãi.
Hóa ra là vậy…
Khi còn ở lại Xuyên Diên, hệ thống đã nói với cô rằng nhiệm vụ không thể bỏ qua là giải quyết rắc rối của Lâm Thanh Thanh. Lúc đó, cô nghĩ rằng người cần phải giải quyết rắc rối chính là mình.
Nhưng không ngờ, cô chẳng qua chỉ là một con cờ thúc đẩy sự kiện. Người thực sự phải ra tay giải quyết rắc rối, lại chính là Yến Vô Hoài bên cạnh cô.
Hơn nữa, mục tiêu cuối cùng của nhiệm vụ này hoàn toàn không phải để can thiệp vào số phận của Lâm Thanh Thanh. Mục đích thực sự là để Yến Vô Hoài nhuốm máu, triệt để trở thành sát khí, đưa mạch truyện lệch lạc trở lại quỹ đạo.
Không lạ khi dù Yến Vô Hoài chưa "khai ngộ," thế giới vẫn vận hành bình thường, không hề sụp đổ. Đó là vì thế giới này đã chuẩn bị "kế hoạch dự phòng," đặt ra bẫy ở học viện để bổ sung phần thiếu hụt của cốt truyện.
Không lạ khi hệ thống hoàn toàn không đưa ra bất kỳ gợi ý nào. Tất cả những sự việc xảy ra những ngày qua Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm, vốn được thiết kế để đẩy cô vào tình cảnh nguy hiểm, buộc Yến Vô Hoài phải ra tay, qua đó đưa cốt truyện quay về đúng hướng.
Nếu biết trước toàn bộ kế hoạch, khi đối mặt với thứ đội lốt Lâm Thanh Thanh, cô chắc chắn không thể giữ được bình tĩnh, có khả năng còn để lộ sơ hở.
Không lạ khi những thứ kia thấy Yến Vô Hoài liền lẩn trốn. Không phải vì cậu ta chính khí lẫm liệt, mà bởi cậu ta mới là tà khí lớn nhất—dù chưa "khai ngộ," vẫn đủ để khiến những tiểu yêu sợ hãi.
Ninh Tịnh chậm rãi tiến gần đến phòng lịch sử trường.
Cô đứng dưới màn mưa. Đêm nay, ánh trăng bị mây che khuất, những vì sao cũng giấu mình sau tầng mây xám xịt. Trên bầu trời u ám, chỉ có thể lờ mờ thấy mái nhà của phòng lịch sử trường, một tòa nhà khổng lồ đang ẩn mình trong bóng tối. Những bức tường sập trước đó giờ chất thành đống đổ nát. Chiếc đèn dầu duy nhất trên hành lang bị gió mưa thổi lắc lư, ánh sáng lúc tỏ lúc mờ.
Ninh Tịnh lẩm bẩm:
"Quả là một đêm trăng mờ gió lớn, thích hợp để giết người."
Hệ thống: "..."
Không thấy Lâm Thanh Thanh đâu, Ninh Tịnh nhanh chóng quan sát địa hình xung quanh, thầm tính toán đường chạy trốn. Đúng lúc này, hệ thống lên tiếng:
"Ký chủ, Lâm Thanh Thanh đã đến rồi."
Không cần hệ thống báo vị trí, Ninh Tịnh cũng nghe thấy một giọng nói mềm mại từ phía sau vang lên:
"…Nguyệt Như tỷ tỷ."
Toàn thân Ninh Tịnh cứng đờ, lập tức xoay người lại như gặp kẻ thù.
Lâm Thanh Thanh không che ô, đứng trong màn mưa, toàn thân ướt sũng. Mái tóc đen bết lại, dính chặt vào trán và hai bên má. Cô ta ngẩng đầu lên, để lộ khuôn mặt xanh xám, không chút sức sống, lạnh lẽo và vô hồn. Làn da giống như bùn, cổ lấm tấm vết hoen tử thi, trông không khác gì những thứ mà Ninh Tịnh từng gặp.
"Nguyệt Như tỷ tỷ, tối nay gặp được chị ở đây, em thật vui quá."
Ninh Tịnh: "…" Vui cái đầu nhà cô!
Nếu đoán không sai, Lâm Thanh Thanh đã chết.
Bởi mùi hôi thối của nội tạng phân hủy đã theo gió len vào mũi cô. Cảm giác buồn nôn khiến Ninh Tịnh dựng tóc gáy, cố gắng kìm nén để không ói. Cô nhích từng bước nhỏ lùi về phía sau, gót chân đè sát mặt đất, không để lộ sơ hở.
Lâm Thanh Thanh nghiêng đầu, vẻ mặt ngây thơ vô tội, nhẹ nhàng hỏi:
"Nguyệt Như tỷ tỷ, sao chị lại tránh em?"
Ninh Tịnh siết chặt nắm tay, giọng lạnh lùng:
"Cô rốt cuộc muốn làm gì?"
Lâm Thanh Thanh nở một nụ cười nhợt nhạt:
"Nguyệt Như tỷ tỷ, em rất thích cơ thể của chị, cũng rất thích mùi hương của chị. Nhưng bên cạnh chị lúc nào cũng có người cản đường."
"Chắc hẳn cơ thể cô thích không chỉ có mỗi tôi nhỉ," Ninh Tịnh lạnh lùng đáp.
Lâm Thanh Thanh khẽ cười, sau đó bất ngờ biến mất trong màn mưa. Ninh Tịnh tưởng mình hoa mắt, nhưng giây tiếp theo, cô ta đã xuất hiện cách mình chỉ một sải tay.
Ở khoảng cách gần như vậy, nhìn thẳng vào khuôn mặt đáng sợ ấy, sắc mặt Ninh Tịnh xanh mét.
Lâm Thanh Thanh cất giọng nhẹ nhàng:
"Nguyệt Như tỷ tỷ, cho em mượn cơ thể của chị được không?"
Ninh Tịnh đã có chuẩn bị, nhưng vẫn không thể nhanh hơn đối phương. Trong khoảnh khắc, cô cảm nhận được một lực mạnh mẽ lao thẳng vào ngực mình. Thế nhưng, cơn đau dự kiến lại không xảy ra. Thay vào đó, là tiếng thét đau đớn xé lòng của Lâm Thanh Thanh.
Ninh Tịnh mở mắt, thoáng thấy lòng bàn tay của cô ta đang bốc khói trắng. Không kịp suy nghĩ nhiều, cô tận dụng cơ hội, bỏ lại chiếc ô giấy dầu và quay đầu chạy thẳng về phía tàn tích của nhà thờ cổ trong khuôn viên học viện.
Đường đến phòng lịch sử trường cũng như đường quay lại đều bị Lâm Thanh Thanh chặn đứng. Thư viện thì quá xa, còn phải leo cầu thang, mà lối đi kín luôn nguy hiểm hơn nơi rộng rãi. Điểm đến khả dĩ nhất chính là nhà thờ cũ đã bị niêm phong nhiều năm. Gần đây, do phòng lịch sử trường đang sửa chữa, một số vật phẩm không có giá trị lớn nhưng mang tính kỷ niệm đã được chuyển vào đây cất tạm, vì vậy cánh cửa chỉ được đóng từ bên ngoài mà không khóa.
Ninh Tịnh đẩy mạnh cánh cửa lớn của nhà thờ, lao vào bên trong rồi lập tức đóng cửa lại. Cô dựa lưng vào cửa, thở hổn hển, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.
Nhận xét Box