Nuôi Dưỡng Bánh Bao Phản Diện - Chapter 134

Nuôi Dưỡng Bánh Bao Phản Diện - Chapter 134

 Chương 134: Bánh bao nhỏ thứ chín (7)

Ninh Tịnh chỉ cần nghĩ cũng biết, chuyện cô lặn lội đến vùng thượng nguồn Nam Hà đang chịu hạn hán, rồi còn bị mắc kẹt ở Xuyên Diên loạn lạc, chắc chắn sẽ lan đến tai Tằng Lễ Phàm. Quả nhiên, tối ngày ông trở về trong trạng thái bụi bặm phong trần, ông không nghỉ ngơi mà ngay lập tức gọi cô đến phòng khách để hỏi chuyện.

Người hầu mở cửa, và ngay khi bước vào, Ninh Tịnh đã thấy cảnh tượng trong hoa sảnh. Tằng Lễ Phàm ngồi trên ghế sofa, trước mặt ông là một hàng người hầu đang đứng, dẫn đầu là Lương Dung. Ai nấy đều im như thóc, bầu không khí nặng nề đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi.

Chỉ nhìn thôi cũng biết, họ vừa mới bị mắng té tát—Ninh Tịnh thầm nghĩ trong lòng.

Tằng Lễ Phàm ngẩng mặt lên, đôi mắt sắc bén như chim ưng trên gương mặt gầy gò, ánh nhìn sắc lẹm như tia chớp đâm thẳng vào Ninh Tịnh.

Hệ thống từng nói, bà ngoại của Tằng Lễ Phàm là giáo viên dương cầm người Tây. Mặc dù dòng máu Tây đã pha loãng đến 1/4, nhưng trên gương mặt ông vẫn lưu lại không ít đặc điểm của người nước ngoài: cấu trúc xương nổi bật, hốc mắt sâu. Đáng tiếc, đến thế hệ Tằng Nguyệt Như, những đặc điểm ấy đã nhạt dần, khiến cô không giống cha mà giống mẹ đã khuất hơn.

Khi thấy người bước vào là Ninh Tịnh, nét mặt của Tằng Lễ Phàm dịu đi một chút. Ông vẫy tay đuổi những người không liên quan ra ngoài. Đám người hầu như được thả lỏng, vội vàng rời khỏi phòng. Lương Dung trước khi đóng cửa còn lo lắng ngoái lại nhìn Ninh Tịnh.

"Nguyệt Như, ngồi xuống."

Ninh Tịnh ngoan ngoãn ngồi vào chiếc ghế sofa nhỏ bên cạnh ông.

May thay, Tằng Lễ Phàm không lập tức trách mắng cô. Ông hiểu rõ tính cách nhút nhát, trầm lặng của con gái mình do thể chất yếu kém mà thành. Cô chưa bao giờ là kiểu tiểu thư bướng bỉnh hay rời nhà trong cơn nóng giận. Việc này hẳn có nguyên do. Nhân lúc này, Ninh Tịnh lặp lại lý do cô từng nói với Lương Dung, rằng việc đưa Yến Vô Hoài về nhà là để trừ tà.

Tằng Lễ Phân nghe xong, bán tín bán nghi:

"Việc mà ngay cả Yến lão thiên sư cũng không làm được, một đứa trẻ nhỏ có thể sao?"

"Cha, thật ra con cũng bán tín bán nghi lúc đầu. Lương Dung chắc đã kể với cha rồi, thứ đó từng để lại dấu chân trên tường bên ngoài phòng con. Con rất sợ hãi. Hơn nữa, Yến lão thiên sư nói rất chắc chắn rằng con phải đích thân đi đón cậu bé. Vì vậy, con quyết định thử xem sao." Ninh Tịnh không giấu giếm, chỉ nói những gì có thể:

"Trên đường, con gặp không ít thứ kỳ quái. Nhưng mỗi lần, chỉ cần chạm vào Yến Vô Hoài, những thứ đó liền biến mất. Nhờ có em ấy, con mới ngủ ngon được."

Việc Yến Vô Hoài có được ở lại nhà hay không, cuối cùng phụ thuộc vào quyết định của Tằng Lễ Phàm. Để tăng thiện cảm của ông với cậu bé, Ninh Tịnh cố tình nhấn mạnh những lần nhờ có Yến Vô Hoài mà cô thoát hiểm trong 10 ngày qua.

Tằng Lễ Phàm, không trực tiếp trải qua, nên không thể xác minh năng lực của cậu bé. Nhưng nếu con gái ông khẳng định cậu ấy hữu ích, thì việc nhà Tằng gia có thêm một miệng ăn cũng chẳng là vấn đề.

Quyết định cuối cùng được đưa ra: Yến Vô Hoài sẽ ở lại. Vì cậu là trẻ mù và chưa đủ 12 tuổi, không cần tuân theo quy tắc quá khắt khe. Theo ý Ninh Tịnh, cậu sẽ ngủ trong phòng cô vào ban đêm, nhưng vẫn cần có bình phong ngăn cách để giữ lễ nghĩa.

Sau đó, Tằng Lễ Phàm trách cô vài câu nhẹ nhàng về sự liều lĩnh. Ninh Tịnh ngoan ngoãn lắng nghe. Cuối cùng, cô hỏi:

"Cha, chuyện con quay lại trường học là đã sắp xếp trong hai tuần nữa, đúng không ạ?"

"Đúng vậy. Sao thế?"

"Con muốn trở lại sớm hơn. Lâu rồi con chưa gặp bạn bè, hơn nữa trường học đông đúc, con nghĩ mình cần thời gian thích nghi."

Nghe cô chủ động muốn trở lại trường, Tằng Lễ Phàm khá bất ngờ nhưng vui mừng hơn cả:

"Tất nhiên rồi."

Ninh Tịnh mỉm cười:

"Cảm ơn cha. Vậy ba ngày nữa con sẽ lên đường và mang theo Yến Vô Hoài."

Thực tế, cô không phải vì muốn học hành mà sốt sắng trở lại. Lý do chính là câu chuyện về vị hôn thê của Trương Kiều, Lâm Thanh Thanh—một phần trong nhiệm vụ của hệ thống.

Hệ thống yêu cầu cô giải quyết "rắc rối" của Lâm Thanh Thanh để cốt truyện có thể tiếp tục. Điều này khiến cô cảm thấy khó hiểu, vì hệ thống khẳng định đây là nhiệm vụ bắt buộc trong cốt truyện, chứ không phải nội dung tùy chỉnh. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ: việc Lâm Thanh Thanh bị yêu tà xâm chiếm là chi tiết đã được định sẵn. Nếu cô bảo vệ Lâm Thanh Thanh khỏi bị hại, chẳng phải điều đó đi ngược lại với nguyên tác sao?

Mặc dù không thể hiểu thấu, nhưng vì hệ thống đã nghiêm túc nhắc nhở, Ninh Tịnh quyết định tin tưởng.

Thông thường, việc yêu tà chiếm hữu không xảy ra ngay lập tức. Từ lúc bị chúng để ý cho đến khi hoàn toàn bị khống chế, sẽ là khoảng thời gian nạn nhân bị quấy nhiễu, hù dọa liên tục—hoàn cảnh này không khác mấy so với những gì Tằng Nguyệt Như từng trải qua.

Khác biệt nằm ở chỗ, Tằng Nguyệt Như may mắn có "kỹ thuật đầu thai" tốt, lại được cha tìm cao nhân bảo vệ. Dù thể chất yếu ớt, Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm nhưng cô vẫn sống sót qua nhiều năm mà không bị tà ma xâm hại. Lâm Thanh Thanh thì không có may mắn ấy. Mặc dù gia đình cô giàu có, nhưng chỉ thuộc dạng "phú mà không quý," các mối quan hệ không đủ rộng để nhờ cậy những gia tộc như nhà họ Yến. Khi gặp chuyện kỳ lạ, cô chỉ có thể tự chịu đựng, thậm chí có thể bị dọa đến phát điên, tạo điều kiện cho tà ma xâm nhập.

Trương Kiều nói rằng Lâm Thanh Thanh đã một tháng không trả lời thư của anh. Ninh Tịnh đoán rằng hiện tại cô ấy có lẽ đã bắt đầu gặp những hiện tượng quấy rối. Nếu cô sớm quay lại học viện, có thể nắm được thế chủ động.

Ba ngày sau, Lương Dung chuẩn bị hành lý xong xuôi cho Ninh Tịnh. Tằng Lễ Phân cử đội ngũ vệ sĩ đông đảo hộ tống cô ra ga tàu.

Học viện Thánh Norman tọa lạc tại Đan Hôi, cách Hoài Xuân vài trăm cây số về phía tây. Trước đây, nơi này vốn là một nhà thờ được xây dựng bởi một vị mục sư từng là bác sĩ. Khi đó, những gia tộc lớn hiện tại còn chưa nổi lên. Mặc dù được xây theo phong cách nhà thờ, nhưng mục đích thực sự của nó là cung cấp cháo và nơi trú ẩn cho dân thường trong thời chiến, đồng thời mục sư cũng hỗ trợ chữa bệnh.

Tiếc thay, vài năm sau, nhà thờ Thánh Norman trở thành hiện trường của một vụ thảm sát do quân đội Xứ Quốc thực hiện. Mục sư bị bắn chết ngay trước cửa khi cố bảo vệ dân thường.

Nhiều năm sau, khi Tằng Lễ Phàm vươn lên nắm quyền, Đan Hôi sáp nhập vào lãnh thổ của Tằng gia. Nghe về lịch sử của nhà thờ, lãnh chúa của thành phố đã trùng tu lại công trình bị phá hủy và biến nó thành một học viện nội trú kiểu mới. Nơi này không chỉ giảng dạy Tứ Thư Ngũ Kinh mà còn dạy thiên văn, địa lý, sinh học và khoa học hiện đại. Chỉ trong chưa đầy mười năm, danh tiếng học viện đã vang xa trong giới học thuật. Việc Tằng Lễ Phàm gửi con gái đến đây học là minh chứng cho chất lượng đào tạo của trường.

Chuyến hành trình lần này không kéo dài qua đêm nên không xảy ra bất kỳ sự cố nào. Ninh Tịnh an toàn đến Đan Hôi. Khi ngồi trong xe cổ đi qua những con phố, cô để ý thấy Đan Hôi khá vắng vẻ, nhà cửa thấp bé, dân cư thưa thớt. Nếu ví Hoài Xuân như một thành phố lớn, thì Đan Hôi chỉ như một đô thị loại ba. Ưu điểm là yên tĩnh, phù hợp cho việc học hành, nhưng nhược điểm là thiếu các hoạt động giải trí, ngay cả một rạp chiếu phim cũng không có.

Học viện Thánh Norman nằm ở phía bắc Đan Hôi, bao quanh bởi những cánh đồng lúa rộng lớn. Các công trình của học viện đều mang phong cách Gothic với mái nhọn cao vút, trải dài cả một ngọn đồi. Phía trước là khu giảng đường, phía sau là ký túc xá, bên trái là viện bảo tàng lịch sử, còn bên phải là di tích nhà thờ cũ trước khi được mở rộng. Vì là tòa nhà nguy hiểm, nhà thờ cũ đã bị đóng cửa, hầu như không mở cho công chúng.

Ninh Tịnh đứng trước cổng trường. Bầu trời u ám, hai con quạ vỗ cánh đáp xuống một đỉnh mái nhọn, tượng Thánh Nữ trên đó phủ một lớp rêu xanh mỏng.

Ninh Tịnh: "…"

Không biết có phải vì tính nhát gan hay không, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc trong khuôn viên này có một yêu vật hung ác, cô đã thấy ngôi trường này chẳng khác nào một nơi u ám rợn người. Cô thở dài—đúng là bản thân còn khó bảo toàn, vậy mà lại phải đi giải quyết yêu tà. Đây chẳng khác gì thả một con cừu đối đầu với sói.

Yến Vô Hoài mò mẫm bước xuống xe, kéo tay áo cô hỏi:

"Chị, chúng ta đến nơi rồi à?"

"Đến rồi." Ninh Tịnh lấy lại tinh thần, theo sự dẫn dắt của giáo viên bước về khu giảng đường. Những người khác chỉ có thể tiễn cô đến cổng. Trên xe, Lương Dung đã dặn dò cô đủ điều. Cô vẫy tay chào mọi người, sau đó nắm tay Yến Vô Hoài, cùng nhau bước vào trong.

Mặc dù Học viện Thánh Norman là một ngôi trường hiện đại, nhưng vì Xứ Quốc vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi ảnh hưởng của xã hội phong kiến, phong cách sinh hoạt của con người nơi đây vẫn còn khá truyền thống. Những học sinh theo học tại đây đa phần đều xuất thân từ gia đình giàu có, không phải lo cơm ăn áo mặc, đồng thời bản thân cũng có chí hướng. Họ vốn quen được người khác phục vụ ở nhà, nên việc yêu cầu tự giặt quần áo hay lau chùi phòng ốc là điều khó thực hiện. Vì vậy, trường cho phép mỗi học sinh mang theo một người hầu để phụ giúp.

Vị giáo viên dẫn đường, khi nhìn thấy Yến Vô Hoài bước đi khó khăn, trong lòng không khỏi thầm nghĩ: "Tất cả học sinh đều mang theo người hầu giỏi giang để làm việc, vậy mà tiểu thư họ Tằng này lại đưa theo một cậu bé mù. Không biết sau này là ai phải chăm sóc ai đây."

Ninh Tịnh được phân vào căn phòng ở cuối hành lang tầng hai ký túc xá nữ. Trên cửa đã dán sẵn bảng tên của cô. Bên trong rất gọn gàng, với bố cục đơn giản: hai giường, một bàn, và hai tủ quần áo. Trên bàn còn được đặt một bó hoa tươi rực rỡ, tỏa hương thơm ngát.

Yến Vô Hoài cẩn thận lần mò đến giường, lấy gói đồ từ trên ghế và đặt lên đùi, hỏi:

"Chị, bây giờ em nên mở những gói đồ này ra không?"

"Đúng vậy." Ninh Tịnh vừa trả lời thì nghĩ lại, liền sửa lời:

"Không cần đâu, để đó chị làm."

Thế nhưng, Yến Vô Hoài rất kiên quyết, lắc đầu:

"Chuyện nhỏ thế này em làm được mà. Sau này chúng ta còn ở chung lâu, em không muốn chuyện gì cũng để chị phải chiều chuộng. Hãy để em làm quen dần đi."

Ninh Tịnh thoáng sững sờ, sau đó bật cười, xoa đầu cậu:

"Được thôi."

Hiện tại là giờ học nên hành lang rất yên tĩnh. Ninh Tịnh bước ra khỏi phòng, ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài một lúc, rồi chậm rãi đi ngang qua các phòng ký túc xá gần đó. Thật bất ngờ, cô phát hiện ra phòng của Lâm Thanh Thanh chỉ cách phòng mình hai phòng. Điều đáng chú ý là cửa phòng của cô ấy không đóng chặt.

Trong lòng Ninh Tịnh dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Đúng lúc này, từ bên trong vang lên tiếng ly vỡ và tiếng ho dữ dội Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm. Ninh Tịnh đẩy cửa bước vào, thấy rèm cửa chỉ được kéo một nửa, căn phòng hơi tối. Một dáng người gầy gò đang cúi xuống từ giường, định nhặt những mảnh vỡ dưới sàn. Nhưng chưa kịp chạm vào, cô ấy lại ho lên kịch liệt.

Hệ thống lên tiếng:

"Đây chính là Lâm Thanh Thanh."

Nhìn thấy cô ấy vẫn cố nhặt, Ninh Tịnh lên tiếng ngăn cản:

"Đừng dùng tay nhặt, coi chừng bị đứt tay. Lấy chổi quét đi."

Lâm Thanh Thanh ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn vị khách không mời mà đến, ánh mắt thoáng vẻ cảnh giác:

"Cô là ai?"

"Tôi là Tằng Nguyệt Như, cũng là học sinh ở học viện này. Hôm nay vừa quay lại trường, tôi ở căn phòng cuối hành lang."

"Phòng cuối hành lang…" Lâm Thanh Thanh ngẩn người một chút, sau đó mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng:

"Tôi biết rồi."

"Cô biết?" Ninh Tịnh ngạc nhiên hỏi lại.

Khi nghe Lâm Thanh Thanh nói "Hai ngày trước chúng tôi đã dọn phòng cho cô, bó hoa trên bàn là tôi đặt, không biết giờ còn tươi không…" thì đột nhiên cô lại ho dữ dội, không thể nói hết câu.

Ninh Tịnh vội vàng bước đến bên cô, ngồi xổm xuống:

"Cô ổn không? Sao ho dữ dội thế này? Người hầu của cô đâu? Sao không nhờ họ đưa cô xuống thị trấn khám?"

Đến gần, Ninh Tịnh mới nhận ra Lâm Thanh Thanh có mái tóc dài đen mượt như thác đổ, chất tóc vô cùng đẹp. Khuôn mặt của cô hơi gầy gò vì bệnh, nhưng nét đẹp tinh khôi, dịu dàng như đóa hoa sen. Vẻ ốm yếu lại càng làm tăng thêm sức hút mong manh, yếu đuối. Cô trông thực sự xứng đôi với Trương Kiều.

"Người hầu của tôi đã xin phép về nhà nửa tháng trước. Tạm thời tôi ở đây một mình." Lâm Thanh Thanh lắc đầu, giọng nói yếu ớt:

"Trước đây chỉ là chuyện nhỏ, nhưng mấy ngày gần đây tôi ngủ không ngon, cơn ho ngày càng nặng nên hôm nay không đi học được."

Ninh Tịnh nghe đến "ngủ không ngon" thì lòng thót lại. Chẳng lẽ… những thứ đó đã bắt đầu đeo bám cô ấy?

Theo kinh nghiệm của cô, những thứ tà ma thường lợi dụng những kẽ hở trong tinh thần để ra tay. Giờ đây, Lâm Thanh Thanh ở một mình trong căn phòng này, quả thực là cơ hội tốt để chúng hành động. Tuy nhiên, hai người mới quen, Ninh Tịnh không tiện hỏi thẳng câu "Cô có thấy ma không?" nên đành nuốt lời định nói xuống, rồi chuyển sang hỏi:

"Người hầu của cô có nói khi nào quay lại không?"

Lâm Thanh Thanh lắc đầu, giọng nói yếu ớt như sợi chỉ:

"Mẹ cô ấy bị bệnh nặng nên cô ấy vội vàng về nhà, không dặn dò gì nhiều. Tôi nghe nói thầy Berkeley trong trường biết chữa bệnh, định nhờ ông ấy khám giúp. Nguyệt Như, nếu cô không ngại, có thể đỡ tôi đứng lên được không?"

Ninh Tịnh hơi sững người, thầm nghĩ: Cô gái này thật sự không có chút đề phòng nào, mới gặp nhau chưa đầy mười phút đã nhờ mình giúp. Nhưng việc nhỏ nhặt như vậy không đáng bận tâm, cô liền vui vẻ đỡ tay cô ấy, dìu cô tựa vào người mình để tránh những mảnh vỡ trên sàn.

Không ngờ, Lâm Thanh Thanh tuy nhìn gầy gò nhưng lại nặng hơn cô tưởng rất nhiều. Thêm vào đó, cô ấy đang bệnh, đôi chân không đủ sức chống đỡ, gần như đổ toàn bộ trọng lượng cơ thể lên người Ninh Tịnh. Vì sợ té ngã, một tay Lâm Thanh Thanh nắm chặt cổ tay Ninh Tịnh như nắm lấy chiếc phao cứu sinh, khiến cổ tay Ninh Tịnh bị bóp đến đỏ ửng.

Đỡ cô ấy ngồi xuống ghế, Lâm Thanh Thanh thở một hơi dài, cảm kích nói:

"Cảm ơn cô, Nguyệt Như, đã làm mất thời gian của cô rồi."

"Không sao, tôi cũng chưa có việc gì làm." Ninh Tịnh đáp:

"Tôi lát nữa sẽ đến giảng đường. Có cần tôi mời thầy Berkeley đến không?"

Lâm Thanh Thanh thở dài, ngập ngừng nói:

"Thầy Berkeley thường rất bận, nếu đi gọi ông ấy về đây sẽ rất phiền phức. Nguyệt Như, nếu cô không ngại, có thể đưa tôi cùng đi đến giảng đường không?"

Ninh Tịnh cảm thấy đề nghị này không ổn. Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com Với tình trạng của Lâm Thanh Thanh, nếu đang đi mà té ngã thì rất phiền. Đang định khéo léo từ chối, cô chợt nghe thấy tiếng gõ nhẹ vào cánh cửa khép hờ phía sau mình. Quay lại, cô thấy Yến Vô Hoài đang đứng lặng lẽ ở cửa, không biết đã nhìn từ bao giờ.

Ngón tay cậu gõ nhẹ lên khung cửa, giọng trong trẻo vang lên:

"Chị, phòng đã dọn xong, nhưng em hình như nhầm lẫn hai cái chăn mùa xuân và mùa hè. Chị có thể qua xem giúp em không?"

"Tốt lắm, cảm ơn em, Vô Hoài." Ninh Tịnh xoa đầu cậu, sau đó quay lại nói với Lâm Thanh Thanh:

"Thanh Thanh, cô bệnh nặng thế này thì đừng cố di chuyển. Tôi sẽ mời thầy Berkeley đến đây giúp cô."

"Được rồi." Lâm Thanh Thanh rụt tay lại, không cố nài nỉ nữa. Cô dịu dàng đáp:

"Tôi sẽ chờ ở đây. Cảm ơn cô, chị Nguyệt Như."

Khi trở về phòng, Ninh Tịnh thấy trên giường quả nhiên có hai cái chăn. Chăn mùa xuân và mùa hè có độ dày và chất liệu khá giống nhau, nên việc Yến Vô Hoài nhầm lẫn cũng không có gì lạ. Cô cất bớt một chiếc vào tủ quần áo.

Lúc đó, cô bất chợt nhận ra rằng chiếc bình hoa trên bàn đã trống rỗng—bó hoa tươi rực rỡ khi nãy đã biến mất.

"Vô Hoài, bó hoa đâu rồi?"

"Em vứt rồi." Yến Vô Hoài cúi thấp đôi mắt màu nâu sẫm, khẽ nói:

"Chị, chị không thấy mùi hương đó làm người ta ngứa mũi, ngửi lâu còn khiến mình cảm thấy khó chịu sao?"

Hiếm khi Yến Vô Hoài dùng những từ ngữ mang tính công kích để mô tả thứ mà cậu không thích. Ninh Tịnh nhìn về góc phòng, quả nhiên, trong thùng chứa những vật dụng cần dọn ra ngoài, có cả bó hoa rực rỡ ấy. Nó bị nhét vào một cách thô bạo, cánh hoa đã héo rũ và xơ xác.

Không nghe thấy Ninh Tịnh đáp lại, Yến Vô Hoài ngẩng đầu, vẻ lo lắng, khẽ hỏi:

"Chị, có phải em không nên vứt nó đi? Em đã làm sai rồi phải không?"

Mặc dù bó hoa là thiện ý của Lâm Thanh Thanh, nhưng đúng là mùi của nó quá nồng, khiến người ta choáng váng. Ninh Tịnh dịu dàng trấn an:

"Không sao, vứt đi cũng được. Chị cũng thấy mùi đó hơi khó chịu."

Nghe vậy, Yến Vô Hoài cười nhẹ:

"Vậy thì tốt."

"À đúng rồi, Vô Hoài, lát nữa nhớ nhắc chị gửi thư cho Trương Kiều." Ninh Tịnh nghĩ, mình cần sớm báo tình trạng của Lâm Thanh Thanh cho anh ta.

"Dạ."

Sau khi chuẩn bị xong, Ninh Tịnh và Yến Vô Hoài cùng đến khu giảng đường. Cô tiện đường thông báo với thầy Berkeley về tình hình của Lâm Thanh Thanh.

Trong giờ nghỉ, giáo viên giới thiệu Ninh Tịnh với cả lớp. Nhìn quanh chỗ ngồi, cô phát hiện Lâm Thanh Thanh cũng học chung lớp với mình.

Những kiến thức mà học viện giảng dạy so với phần lớn các trường trong thời đại này quả thật tiên tiến hơn rất nhiều, khiến các học sinh đều chăm chú lắng nghe. Tuy nhiên, với Ninh Tịnh, những kiến thức này không thể so sánh với những gì cô đã học ở thế giới thực, nên cô không cần tập trung quá nhiều mà có thể suy nghĩ về các đối sách trong tương lai.

Dựa trên lời kể của Lâm Thanh Thanh, Ninh Tịnh phỏng đoán rằng những quấy rối của yêu vật với cô ấy chưa kéo dài quá một tuần, nghĩa là vẫn còn cơ hội để cứu vãn. Vấn đề là phải làm sao để nhanh chóng hành động trước khi nó hoàn toàn chiếm hữu Lâm Thanh Thanh.

Ninh Tịnh: "…"

Hệ thống: "…"

Ninh Tịnh chán nản thốt lên, như muốn khóc:

"Hệ thống, các người đang làm khó ta phải không? Ta còn muốn tránh xa bọn yêu ma quỷ quái ấy không kịp, thế mà các người lại bắt ta đối đầu trực tiếp với nó… Ta thậm chí còn không biết tự bảo vệ mình nữa."

Hệ thống bình tĩnh giải thích:

"Ký chủ, yêu tà cần một vật thể để trú ngụ. Ví dụ, nếu nó trú trên một con tàu hỏa, thì nó chỉ có thể hoạt động trong phạm vi các toa tàu. Nếu nó có thể tự do di chuyển để hại người, điều đó có nghĩa là vật thể trú ngụ của nó có khả năng di chuyển."

Ninh Tịnh lặng người, bắt đầu suy nghĩ sâu hơn về lời gợi ý này. Nếu tìm ra vật thể mà yêu vật đang ký sinh, có thể chặn đứng kế hoạch của nó trước khi nó làm hại thêm người khác.

Ninh Tịnh sững người, nhanh chóng hiểu ra ý của hệ thống:

"Ý mi là, thứ đó hiện tại đã trú ngụ trên cơ thể một người nào đó, và đang cố gắng hãm hại Lâm Thanh Thanh?"

Danh Sách Chương

Nhận xét Box