Nữ Giả Nam Trang Sau Khi Tôi Có Được Kịch Bản Nam Chính - Chapter 109

Nữ Giả Nam Trang Sau Khi Tôi Có Được Kịch Bản Nam Chính - Chapter 109

 Chương 109: (Mua)

Đây là lần đầu tiên Đường Lê chủ động hôn Tề Diệp. Không có chút kỹ thuật nào, hoàn toàn thô bạo và bất ngờ.

Nhưng toàn bộ cơ thể Tề Diệp như đang bay bổng trên mây. Nhẹ đến mức chỉ cần một cơn gió thổi qua cũng có thể cuốn cậu đi.

Trạng thái ấy kéo dài từ lúc Đường Lê dẫn cậu đi ăn, cho đến khi cả hai về nhà, Tề Diệp vẫn chưa thể hoàn toàn tỉnh táo.

Cậu ấy hôn cậu.

Cậu ấy nói thích cậu.

Cậu ấy còn bảo cậu là người tuyệt nhất.

Chỉ một trong ba chuyện đó thôi đã đủ khiến Tề Diệp toàn thân nóng bừng, huống hồ cả ba xảy ra cùng lúc.

Cậu cảm giác mình sắp khó thở, tim đập loạn nhịp đến nỗi cả gương mặt, tai và thậm chí cổ đều đỏ bừng.

Tất cả đều nhuốm một sắc đỏ nhạt như màu má ửng hồng, chỉ cần chạm nhẹ cũng thấy nóng bỏng.

Lúc này, Tần Uyển vẫn chưa về. Trong nhà ngoài Tề Diệp chỉ còn cậu em trai Tề Minh đang ôm bát canh húp từng thìa ngon lành.

Tề Minh vừa hâm nóng phần thức ăn mà Đường Lê mang về rồi ăn no nê, bây giờ đang thỏa mãn uống canh.

“Anh Đường Lê tốt thật, đi ăn còn nhớ mang đồ về cho em. Hehe!”

Tề Minh uống thêm một ngụm canh, đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Tề Diệp – người đang ngồi thẫn thờ trên ghế sofa.

“Anh, anh vẫn nóng à? Hay là vào phòng tắm xả nước mát đi? Người anh đỏ hết lên rồi, sắp nướng chín luôn đấy.”

Cậu nhóc nghĩ Tề Diệp đỏ bừng như vậy là vì vừa từ ngoài đường nắng nóng trở về, cũng không để ý nhiều.

Nhưng đến khi ăn xong, cậu phát hiện sắc đỏ trên người anh trai không những không giảm, mà hình như còn đậm hơn.

“Không, không cần đâu. Anh vừa mới đi hàn răng, giờ hơi đau một chút, để anh chịu đau tí là hết thôi. Không sao cả.”

Tề Diệp thường đỏ mặt khi đau hoặc căng thẳng, nên lời giải thích của cậu cũng không khiến Tề Minh nghi ngờ.

Cậu nhóc tuy cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng cũng không nhận ra vấn đề nằm ở đâu.

Chớp chớp mắt, cậu lại tiếp tục nâng bát canh uống.

“À đúng rồi, anh, nãy em thấy anh Đường Lê ra ngoài rồi. Trời tối thế này, ra ngoài muộn vậy liệu có chuyện gì không nhỉ?”

Lúc Tề Diệp còn đang thẫn thờ cúi đầu suy nghĩ, thì Đường Lê vừa tiễn cậu về đã lập tức rời khỏi khu nhà, không quay lại nhà mình.

Tề Diệp không chú ý, nhưng Tề Minh ngồi ở bàn ăn gần cửa sổ thì nhìn thấy hết.

Cậu nhóc định báo với Tề Diệp, nhưng gọi mấy lần anh trai đều không nghe thấy.

Mãi đến lúc này, Tề Diệp mới miễn cưỡng định thần lại, hỏi một câu.

“Cậu ấy ra ngoài rồi? Đi lúc nào vậy?”

Nghe thấy Đường Lê đã ra ngoài, Tề Diệp vội vàng đứng dậy, đi tới chỗ cửa sổ.

Từ đây, cậu có thể nhìn thẳng sang nhà đối diện. Bình thường, mỗi khi về, Đường Lê sẽ nằm dài trên ghế sofa chơi game.

Chỉ cần từ bên này nhìn qua là có thể thấy ngay bóng dáng cậu ấy.

Nhưng lần này thì không.

Tề Minh nhìn anh trai mình, ban nãy còn đỏ bừng mặt, giờ sắc đỏ ấy đã biến mất hẳn.

Nuốt ngụm canh cuối cùng trong miệng, cậu nhóc chậm rãi đáp.

“Ừm, ngay sau khi anh Đường Lê đưa anh về thì đi luôn. Nãy em gọi anh mấy lần, nhưng anh cứ như đang nghĩ gì đó, chẳng nghe thấy gì cả.”

Tề Diệp muốn ra ngoài tìm Đường Lê, nhưng lại không biết cậu ấy đã đi đâu.

Bên ngoài trời đã tối đen, môi cậu mím lại, trong lòng bắt đầu thấy bất an.

Cậu biết Đường Lê không thể gặp chuyện gì được, nhưng vẫn không tránh khỏi cảm giác lo lắng.

Hôm nay, Đường Lê đến trường thể thao thì bị một nhóm học sinh trường nam bao vây trong con hẻm. Cô vốn có nhiều kẻ thù, nếu lại bị chơi xấu, chắc chắn sẽ chịu khổ.

Tề Diệp không biết phải làm sao. Nếu cậu cứ thế lao ra ngoài tìm, chẳng khác nào một con ruồi mất đầu, không chỉ không tìm được người mà có khi còn gây thêm rắc rối.

Lỡ như Đường Lê quay về mà không thấy cậu, cô ấy lại phải ra ngoài tìm, chẳng phải lại càng phiền phức sao?

“Tiểu Minh, em làm bài tập trước đi. Anh ra cổng khu nhà xem sao. Có chuyện gì thì ra đó tìm anh.”

Nói xong, Tề Diệp không chờ phản ứng của em trai, trực tiếp mở cửa đi ra ngoài.

Cậu không đi lung tung, nhưng nếu cứ ở trong nhà ngồi đợi thì tâm trạng không yên được.

Mím chặt môi, Tề Diệp ngồi ở cổng khu nhà, lặng lẽ chờ Đường Lê quay lại. Trông cậu chẳng khác nào một tảng đá vọng phu, không hề nhúc nhích.

Thực ra, Đường Lê không đi xa. Cô chỉ sang cửa hàng điện thoại bên kia đường để lấy điện thoại. Đi rồi về cũng chỉ mất khoảng mười mấy phút nên cô không nghĩ phải báo trước với Tề Diệp.

Không ngờ, khi vừa cầm điện thoại quay lại, chưa kịp bước đến cửa thì một bóng dáng xuất hiện.

Đường Lê định né đi, nhưng ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người đối phương, cô khựng lại, để mặc Tề Diệp nhào đến ôm chầm lấy mình.

“Cậu đi đâu vậy? Rõ ràng đã hứa với tớ là nếu đi đâu cũng sẽ báo trước một tiếng mà. Đồ lừa đảo…”

Cậu thực sự rất lo lắng, ôm chặt cô không chịu buông tay, còn giơ nắm tay gõ nhẹ lên người cô vài cái.

Chỉ là lực không mạnh, giống như gãi ngứa, Đường Lê hoàn toàn không thấy đau.

Cô không ngờ chỉ mới đi mười mấy phút mà cậu đã sốt ruột đến thế.

Xoa xoa mũi, cô cúi đầu nhìn Tề Diệp đang nhìn mình chằm chằm, ánh mắt ấy khiến cô càng thêm chột dạ.

“Tớ đâu có đi đâu xa, chỉ qua bên kia đường thôi. Tớ nghĩ chỉ mất một lát là về, nên không nói với cậu.”

Tề Diệp chậm rãi buông tay, dù lời giải thích đã giúp cậu nhẹ nhõm hơn, nhưng vẫn có chút không hài lòng.

“Đó không phải lý do. Cậu đã hứa với tớ rồi mà…”

Câu nói còn chưa dứt, Đường Lê đã đưa ra một chiếc hộp màu đen, đặt vào tay cậu.

“Đây, tặng cậu này.” Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com

“Cái gì vậy?”

“Điện thoại. Mua cho cậu đấy, xem có thích không?”

Đường Lê vừa nói vừa tháo hộp điện thoại ra, đưa cho Tề Diệp dùng thử, xem cảm giác cầm có nhẹ nhàng thoải mái không.

“Dù chúng ta sống chung và thường đi học cùng nhau, nhưng đôi lúc vẫn hơi bất tiện. Có chuyện gì, tớ cũng không biết ngay được. Với lại, mấy hôm nữa chúng ta đi công viên chủ đề, lỡ đông người không tìm được cậu thì sao. Nên tớ nghĩ tốt nhất là mua cho cậu một cái điện thoại.”

“À, đừng nghĩ nhiều nhé. Đây là tiền học thêm của cậu đấy, dù sao cậu cũng chẳng muốn lấy, nên tớ dùng để mua cái này luôn.”

Không đợi Tề Diệp lên tiếng, Đường Lê đã nhanh nhảu giải thích mọi điều cậu định hỏi.

Tề Diệp khẽ mở miệng, nhưng những gì cần nói đều đã được cô nói hết, khiến cậu chẳng biết phải nói gì thêm.

Ánh mắt cậu khẽ dao động, cúi đầu nhìn chiếc điện thoại trong tay.

Vỏ máy màu đen tuyền, mỏng nhẹ.

Cậu nhận ra đây là mẫu điện thoại mới ra mắt của một hãng lớn, giá không hề rẻ.

“Sao? Có thích không? Ban đầu tớ định chọn màu hồng, vì biết cậu thích dâu tây. Tớ còn hỏi xem có màu hồng không, nhưng đáng tiếc chỉ có màu đen và trắng thôi. Điện thoại của tớ là màu trắng, nên tớ chọn màu đen cho cậu.”

Màu hồng... Đúng là cô ấy dám nghĩ thật.

Dù sao cậu cũng là con trai, cầm một chiếc điện thoại màu hồng thì không khỏi lúng túng.

Dù trong lòng nghĩ vậy, nhưng khóe môi Tề Diệp vẫn vô thức cong lên.

Sắc mặt cậu dịu đi, không còn chút tức giận nào vì chuyện “đi không báo trước” của Đường Lê.

“Cảm ơn, đẹp lắm. Tớ rất thích.”

Tề Diệp tuy chưa từng có điện thoại, nhưng không có nghĩa là cậu chưa dùng qua.

Không cần Đường Lê hướng dẫn, cậu mở điện thoại một cách thành thạo. Không để ý các ứng dụng khác, cậu mở ngay danh bạ.

Đường Lê nhìn thấy, biết ngay cậu muốn lưu số của cô, định báo số cho cậu.

Nhưng chưa kịp mở miệng, --Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com Tề Diệp đã nhanh tay nhập số vào điện thoại, ánh mắt không chớp, gõ từng con số chuẩn xác. Sau đó, cậu đặt tên liên lạc là [A Đường] và lưu lại.

“Khoan đã, tớ đâu có nói số điện thoại của tớ cho cậu. Sao cậu biết mà nhập?”

“Lần trước, Cẩu Tầm gọi cho cậu, tớ đứng bên cạnh có nhìn thấy trên màn hình điện thoại. Sau đó tớ nhớ luôn.”

Tề Diệp rất nhạy cảm với con số, trí nhớ lại vô cùng tốt. Chỉ cần nhìn thoáng qua, cậu có thể nhớ chính xác, đặc biệt là những dãy số.

Trước đó, cậu đã lặng lẽ ghi nhớ số của Đường Lê, định bụng sau này dành dụm tiền mua điện thoại rồi lưu vào.

Cậu từng nghĩ, có lẽ phải đến lớp 12 mới có thể thực hiện được điều này, nhưng không ngờ Đường Lê đã âm thầm mua trước cho cậu.

Nghe Tề Diệp nói vậy, Đường Lê không khỏi chua xót.

Sao trên đời lại có sự khác biệt lớn đến vậy giữa người với người.

Nhìn một lần là nhớ được, lại còn nhớ suốt từ đó đến giờ.

Khóe mắt Tề Diệp thoáng liếc qua, thấy Đường Lê đang chu môi tỏ vẻ không vui, cậu khẽ cong môi mỉm cười.

“Không có gì to tát đâu. Tớ chỉ là bẩm sinh nhạy cảm với con số. Nhưng tớ vụng về trong thể thao, còn cậu thì ngược lại.”

“Ý cậu là chúng ta bù trừ cho nhau, trời sinh một cặp sao?”

Mặt Tề Diệp đỏ bừng đến tận mang tai, nhưng không hề phủ nhận câu nói của Đường Lê.

Sau khi lưu số điện thoại của Tần Uyển vào danh bạ, Tề Diệp chợt nhớ ra điều gì đó.

“À, tớ vừa đăng ký một tài khoản WeChat, đã gửi yêu cầu kết bạn cho cậu rồi.”

Cậu nói rồi nhìn Đường Lê, nhưng không nghe thấy âm báo từ điện thoại của cô, nghĩ rằng cô để quên điện thoại ở nhà.

“Vậy khi nào về, nhớ chấp nhận nhé.”

“...Ờm, có lẽ hôm nay thì không được rồi.”

Tề Diệp không nhắc thì thôi, vừa nhắc tới Đường Lê mới nhớ mình còn nợ một bài kiểm điểm ba ngàn chữ chưa viết.

"Chú mèo Bơ đáng yêu nhà mình vẫn luôn nằm cạnh bàn phím mỗi khi chúng mình soạn truyện. Cảm ơn bạn đã yêu thương và đồng hành tại nơi mà những câu chuyện luôn được viết bằng cả trái tim."

“Lý do tớ trốn học đi chơi bóng hôm nay là vì tớ chơi game trên điện thoại trong giờ học, sau đó bị giáo viên chủ nhiệm tịch thu. Thầy bảo muốn lấy lại điện thoại thì phải viết bài kiểm điểm ba ngàn chữ. Thời hạn không cố định, lúc nào viết xong nộp thì thầy trả lại.”

Nghe xong, hàng lông mày của Tề Diệp liền nhíu lại.

Tề Diệp biết ngoài việc liên lạc với Đường Lê, cậu hầu như chẳng cần dùng điện thoại để liên lạc với ai khác.

Giờ điện thoại của cô đã bị tịch thu, cậu cầm điện thoại này cũng chẳng có ý nghĩa gì.

“Ấy, cậu đừng giận. Tớ sẽ về viết ngay, viết ngay đây!”

Đường Lê nghĩ Tề Diệp đang giận, liền vội vàng lên tiếng, tay gãi gãi má, vừa nói vừa bước nhanh về phía nhà mình.

“Không sao đâu, để tớ viết giúp cậu.”

Giọng Tề Diệp nhẹ nhàng cất lên, cậu tiến lại gần, khẽ nắm lấy tay cô.

“Ba ngàn chữ với cậu đúng là hơi nhiều. Bình thường làm bài tập mà viết văn một ngàn chữ cậu còn không xong, nói gì đến ba ngàn.”

“Cậu viết giúp tớ á? Không, không được đâu. Chữ của cậu và tớ khác nhau, lỡ bị thầy phát hiện tớ nhờ người viết hộ, không chừng ba ngàn biến thành mười ngàn ấy chứ. Nghiêm trọng hơn thì lại gọi anh họ tớ lên trường nữa.”

Đường Lê thở dài, cảm giác như hôm nay mình bị nghiệp quật vì tội khoe khoang.

“Cậu đừng lo. Thầy chắc cũng biết tớ không nghĩ ra được gì hay ho đâu, nên không đặt thời hạn. Tớ định mỗi ngày viết một ít, chắc tầm một tuần là xong. Không sao cả.”

Thực ra cô cũng từng nghĩ đến cách đơn giản hơn, như tìm mấy bài mẫu kiểm điểm trên mạng rồi sửa lại, hoặc bỏ tiền thuê người viết hộ.

Nhưng “gừng càng già càng cay,” lần nào cũng bị thầy phát hiện. Có lần còn suýt nữa bị gọi phụ huynh.

Thế nên về sau, Đường Lê quyết định ngoan ngoãn hơn một chút, ít nhất là trong việc viết kiểm điểm.

Giáo viên chủ nhiệm cũng hiểu rõ khả năng của cô, nên thường không ép hạn nộp. Nhưng thứ bị tịch thu thì đừng mong lấy lại nếu chưa hoàn thành.

Nghe Đường Lê nói phải mất cả tuần để viết xong bài kiểm điểm, ánh mắt Tề Diệp hiện rõ vẻ không hài lòng.

Môi cậu mím chặt, khó chịu nhìn Đường Lê.

“Tớ có thể bắt chước chữ của cậu. Chữ của cậu tớ quá quen rồi, sẽ không bị lộ đâu.”

“Không…”

Đường Lê vừa định mở miệng từ chối, thì Tề Diệp đã nhanh hơn, cắt ngang lời cô.

“Một tuần lâu quá, tớ không chờ được.”

"Cảm ơn bạn đã ghé thăm truyện nhà, nơi có chú mèo Bơ luôn thủ thỉ cùng những câu chuyện tuyệt vời. Sự đồng hành của bạn chính là món quà quý giá nhất với chúng mình và cả Bơ!"

“Tớ muốn mỗi ngày đều nhắn tin chúc cậu ngủ ngon, mỗi sáng đều gọi cậu dậy.”

Kể từ khi Tề Diệp bày tỏ tình cảm, cậu không còn né tránh những điều này nữa.

Cậu hiểu rõ, nếu không nói thẳng, Đường Lê sẽ không nhận ra được sự nghiêm túc trong lời cậu.

“A Đường, giờ cậu hiểu ý tớ chưa?”

Ánh mắt Tề Diệp mang theo chút xâm lược hiếm thấy, khiến Đường Lê sững sờ. Dù ngữ khí của cậu hơi có phần độc đoán, cô cũng không thấy khó chịu.

Thực lòng mà nói, không chỉ không cảm thấy phiền, trong lòng cô còn có chút vui vẻ.

Tề Diệp của hiện tại, dù có chút bướng bỉnh, nhưng không còn giấu giếm suy nghĩ trong lòng. Cậu không cẩn trọng từng li từng tí như trước, mà lựa chọn thẳng thắn bày tỏ cảm xúc của mình.

Thấy Đường Lê chưa lên tiếng, Tề Diệp nghĩ cô vẫn chưa hiểu được ý cậu. Cậu cân nhắc một chút, rồi mím môi, đỏ mặt nói nhỏ.

“Tất nhiên, nếu cậu không ngại tớ sang ngủ cùng cậu... thì tớ cũng có thể nhẫn nhịn thêm vài ngày.”

“Ê! Không cần đâu, không cần phiền phức thế!”

Đường Lê không nhận ra ẩn ý trong lời cậu. Cô chưa đợi Tề Diệp kịp phản ứng, đã nhanh chân chạy ra ngoài khu nhà.

Vừa chạy, cô vừa quay đầu lại vẫy tay với cậu.

“Cậu về trước đi, tớ đi mua cái khác ngay bây giờ!”

“…”

Tề Diệp đứng lặng tại chỗ, không nói nên lời, chỉ lặng lẽ nhìn bóng lưng Đường Lê chạy đi.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box