Nội dung bảo vệ
Đường Lê cảm thấy tình hình này cứ tiếp diễn thì thật nguy hiểm.
Không chỉ vì Tề Diệp hành động quá táo bạo và kích thích, mà cho dù không có gì xảy ra, tim cô cũng không chịu nổi.
Quan trọng hơn, chính Tề Diệp cũng là một mối nguy hiểm chết người.
Trước khi quen nhau, Đường Lê không nhận ra cậu lại... lại quyến rũ đến thế, lại khát khao đến vậy.
Bây giờ, sau khi xác định mối quan hệ, Tề Diệp giống như mắc phải một hội chứng khao khát da thịt, hễ có cơ hội là dính lấy cô không buông.
Sáng nay, đáng lẽ hai người đã hẹn sẽ gặp nhau ở cầu thang trong giờ nghỉ giữa tiết, nhưng Đường Lê cảm thấy hơi không quen với việc cứ dính lấy Tề Diệp như vậy cả ngày.
Thế nhưng, nghĩ đến việc cả ngày ở trường không có lấy một lần gần gũi, và bộ dạng tội nghiệp của cậu nhìn cô, Đường Lê không thể cầm lòng.
Cuối cùng, bị Tề Diệp năn nỉ ỉ ôi, cô cũng đồng ý.
Nhưng điều Đường Lê không ngờ là, còn chưa đến giờ nghỉ giữa tiết, ngay khi tiết hai vừa kết thúc, cô đang đi ra hành lang để mua Coca ở máy bán hàng tự động, thì...
Tề Diệp thừa lúc không ai chú ý, bất ngờ kéo cô vào góc khuất của hành lang.
Đường Lê tưởng ai đó muốn đánh lén mình, theo phản xạ liền chụp lấy cổ tay đối phương, suýt nữa đã định ra đòn quật vai.
Nếu không phải vì người phía sau đau đến mức rên khẽ một tiếng, có lẽ cô đã thực sự ra tay rồi.
“Đường Lê, là tôi...”
Sức của Đường Lê vốn đã mạnh, hơn nữa cô không nhận ra người kéo mình là Tề Diệp, nên khi giữ cổ tay cậu, cô hoàn toàn không nương tay.
Khuôn mặt Tề Diệp trắng bệch chỉ trong nháy mắt vì đau.
Nghe giọng của chàng trai phía sau, Đường Lê khựng lại, vội vàng buông tay.
Tuy nhiên, vẫn đã muộn. Làn da trắng của Tề Diệp đã in rõ một vòng đỏ ửng trên cổ tay, trông đặc biệt nổi bật.
"Ơ này, sao lại là cậu? Cậu đang yên đang lành lại đi giở trò đánh lén làm gì? Nếu tôi không kịp phản ứng thì hôm nay cậu xong đời ở đây rồi đấy!"
Vừa nói, Đường Lê vừa bước tới kiểm tra cổ tay của Tề Diệp. Thấy chỉ là một vệt đỏ chứ không tổn thương đến xương, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
"Chậc, chắc không sao đâu. Để lát nữa tôi xuống phòng y tế lấy ít thuốc mỡ về bôi, một hai ngày là hết thôi."
Tề Diệp đau đến nhíu mày, một lúc sau mới lên tiếng, giọng đầy ấm ức:
"Tôi tưởng cậu biết là tôi mà…"
Nghe lời này không có gì sai, nhưng kết hợp với vẻ mặt tội nghiệp của cậu, lại khiến người ta cảm thấy như cậu đang cố tình trách móc.
"Phía sau tôi đâu có mọc mắt, làm sao mà biết được là cậu? Sao hả, đánh lén không được lại định trách tôi à?"
"… Nhưng tôi thì biết mà."
"Sao cơ?"
"Chỉ cần cậu ở bên tôi, dù cách xa một chút, tôi cũng có thể cảm nhận được."
Những lời này nghe qua có vẻ ngang ngược, nhưng chỉ Tề Diệp mới hiểu mình không hề tức giận vì bị Đường Lê làm đau.
Điều cậu bận tâm là Đường Lê không quen thuộc với cậu như cách cậu đã quen thuộc với cô. Quen thuộc đến mức nhận ra cô qua từng hơi thở, từng hành động.
Tề Diệp không nói dối. Nếu người kéo cậu vào góc hôm nay là Đường Lê, thì chỉ cần một cú chạm, cậu đã có thể biết đó là cô.
Bàn tay cô, hơi ấm của cô…
Cậu đã từng chạm vào, từng cảm nhận, và sẽ không bao giờ quên.
Đường Lê không biết cậu đang giận dỗi chuyện gì, cứ nghĩ cậu vẫn còn đau nên làm mình làm mẩy.
Sợ cậu giận đến khóc, cô giơ tay gãi gãi sau gáy, hạ giọng an ủi:
"Được rồi, chẳng phải tôi cũng chỉ là không để ý thôi sao? Lần sau sẽ không thế nữa, cậu đừng để tâm."
Đường Lê nói vậy, nhưng ánh mắt lại liếc về phía máy bán hàng tự động bên kia, lời dỗ dành cũng có chút hờ hững.
Trong lòng cô vẫn còn nhớ đến lon Coca chưa mua được khi nãy.
Tề Diệp vốn chẳng giận gì mấy, nhưng nhìn thấy bộ dạng phân tâm của cô khi nói chuyện với mình, cơn tức lại bất chợt trào lên. Cậu bước lên một bước, chắn ngang tầm mắt cô:
"Không được nhìn."
"Hả?"
Đường Lê tưởng cậu đang nói về ai đó, bèn thở dài một tiếng, giải thích:
"Không phải, tôi đâu có nhìn ai, với lại bên đó cũng đâu có người nào. Tôi chỉ nhìn cái máy bán hàng tự động, xem thử còn Coca không thôi mà…"
Câu sau còn chưa kịp nói hết, cô đã thấy đôi mắt của cậu đỏ ửng.
Dù Đường Lê có là kiểu người thẳng thắn đến mấy thì cũng đủ nhạy cảm để nhận ra không khí đang không ổn. Cô biết tâm trạng cậu lúc này không tốt.
Thế nên cô không nói tiếp nữa.
Đường Lê nghĩ mãi mà không hiểu ngoài việc lỡ tay làm cậu đau, mình còn làm gì sai. Hơn nữa, cô đã xin lỗi rồi mà.
Sao cậu trông còn ấm ức hơn lúc bị đau nữa vậy?
"Đúng là lòng dạ đàn ông như kim đáy biển…"
Bản năng mách bảo Đường Lê rằng nếu hỏi "cậu làm sao thế?" vào lúc này thì tình hình sẽ chỉ tệ hơn thôi. --Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com
Cô im lặng một lúc, nhìn cậu đang chăm chăm nhìn mình, không nói lời nào.
Cứ giằng co mãi thế này cũng không phải cách.
"…Cậu đứng đây đợi, tôi sẽ quay lại ngay."
Nói xong, Đường Lê không nhìn xem Tề Diệp có phản ứng gì, bỏ tay vào túi và bước thẳng về phía hành lang.
Tề Diệp giật mình, trong lòng hơi hoảng, nghĩ rằng có phải mình vừa làm quá khiến Đường Lê khó chịu không.
Tề Diệp hoảng hốt muốn đuổi theo để xin lỗi, nhưng đúng lúc ấy, hành lang có người đi qua.
Đường Lê cũng không quay đầu nhìn lại.
Cậu cắn môi, sợ gây thêm phiền phức cho cô, đành đứng tại chỗ chờ.
Khi thấy Đường Lê chỉ đi về phía máy bán hàng tự động, Tề Diệp thở phào nhẹ nhõm, nhưng cùng lúc lại tức điên lên.
Rõ ràng cậu đang giận như thế, vậy mà cô vẫn nghĩ đến việc mua Coca trước.
Tề Diệp tức đến nghiến răng, nhưng do răng đau, hành động này lại khiến cậu nhức đến mức nước mắt lưng tròng.
Cậu rên lên một tiếng, ôm má, mặt đỏ bừng vì cảm thấy mình quá ngốc.
May mà lúc này không ai nhìn thấy, nếu không Tề Diệp chắc chắn sẽ chui tọt vào góc, cúi gập người giấu đầu trong đầu gối như đà điểu.
Khi Đường Lê quay lại, cô nhìn thấy Tề Diệp với đôi mắt hơi ươn ướt, môi mím chặt, trông như sắp khóc đến nơi.
Cô khựng lại, rồi đưa hộp sữa dâu lạnh áp lên mặt cậu.
Cái lạnh bất ngờ khiến Tề Diệp ngẩng phắt đầu lên.
"Hừm, có gì đáng để khóc chứ? Nếu cậu thấy tôi sai, chút nữa để cậu đánh lại tôi là được, chịu không?"
Đường Lê có lẽ không nhận ra, nhưng giọng điệu cô nói với Tề Diệp giống như đang dỗ dành một đứa trẻ, càng khiến cậu vừa xấu hổ vừa giận.
"Tôi không khóc, tôi chỉ bị đau răng thôi."
Lúc này, Tề Diệp mới nhận ra Đường Lê không phải đi mua Coca, hoặc nói đúng hơn, cô không chỉ mua Coca.
Cô không giỏi nói chuyện hay dỗ dành người khác, nên đã đi mua hộp sữa dâu mà cậu thích đem về cho cậu.
"Cái này... khoảng thời gian này cậu không được ăn đồ ngọt, nhưng uống chút sữa chắc không sao đâu."
Đường Lê vừa nói vừa đưa hộp sữa dâu cho cậu. Có lẽ vì ánh mắt ướt át của cậu khiến cô cảm thấy không thoải mái, nên cô quay đầu tránh đi ánh nhìn thẳng thắn và nóng bỏng ấy.
Một tay cô mở nắp lon Coca, uống một ngụm.
Cổ của Đường Lê rất đẹp, vừa trắng vừa thon, mỗi lần ngửa cổ uống nước, động tác nuốt của cô hiện lên rõ ràng.
Ánh mắt Tề Diệp khẽ tối lại, tầm nhìn mờ mịt rơi vào vùng cổ của Đường Lê, không rời.
Cậu ấy không giống các nam sinh khác, yết hầu không rõ ràng lắm. Chỉ khi nuốt, mới có thể nhìn thấy chuyển động khẽ của nó.
Tề Diệp biết việc mình nhìn như thế là không đúng.
Đường Lê chỉ đang uống một ngụm Coca mà thôi.
Nhưng trong đầu cậu lại không thể không nhớ về đêm đó.
Đêm mà Đường Lê trèo cửa sổ vào phòng cậu giữa khuya. Khi Đường Lê bôi thuốc cho cậu, đã từng tò mò chạm vào yết hầu của cậu.
Đường Lê dường như không quen thuộc với tất cả những điều này, thiếu đi sự hiểu biết căn bản.
Chạm lung tung.
Nghĩ đến đây, đầu ngón tay Tề Diệp khẽ động, cậu từ từ xoa nhẹ bề mặt hộp sữa dâu trong tay.
Vì vừa lấy từ máy bán hàng tự động ra, nên hộp sữa vẫn còn đọng lại những giọt nước, làm ướt đầu ngón tay cậu.
Tề Diệp biết rằng tình cảm của Đường Lê đối với mình không sâu đậm như cậu dành cho Đường Lê, thậm chí có lẽ không phải là loại tình cảm ấy.
Cậu hiểu rõ điều đó.
Cậu luôn cố gắng phớt lờ, dặn bản thân không được nôn nóng, từng chút một giúp Đường Lê hiểu ra, từng chút một khiến Đường Lê yêu cậu.
Đối với Tề Diệp, điều đó không thành vấn đề, vì cậu là người thích trước, là người rơi vào lưới tình trước.
Đường Lê không ghét cậu, thậm chí còn thử chấp nhận cậu, điều đó đã khiến cậu cảm thấy mãn nguyện rồi.
Nhưng có một điều, cậu không thể không bận tâm.
- Đường Lê hoàn toàn không có cảm giác với cậu, thậm chí không hề có phản ứng.
Điều này khiến Tề Diệp bất an.
Vì nếu Đường Lê không hề có hứng thú với cậu, chỉ đơn thuần cảm thấy cậu ưa nhìn, không chán ghét sự gần gũi của cậu, thì...
Tề Diệp biết mình sẽ không thể giữ Đường Lê lại.
Con người ai cũng có ham muốn.
Lỡ một ngày nào đó Đường Lê phải lòng người khác, cho dù không vì khuôn mặt mà vì cơ thể, thì...
Cậu cũng không có cách nào thắng được, và chắc chắn sẽ không thể chịu đựng nổi.
Tề Diệp khao khát Đường Lê một cách mãnh liệt, mãnh liệt đến mức ngay cả vào ban đêm cũng khiến cậu khó chịu đến phát đau.
Nhưng điều đó không có nghĩa là cậu không thể kiềm chế. Ít nhất, khi Đường Lê không ở bên, cậu sẽ không thất thố và hỗn loạn đến mức ấy.
Thời gian này, lý do khiến cậu không ngừng tìm mọi cơ hội để gần gũi và trêu chọc Đường Lê...
Không chỉ vì sự khao khát từ thể xác và tâm hồn, mà còn vì sự sợ hãi, bất an, và muốn xác nhận.
Chỉ cần hơi thở của Đường Lê xáo động một chút, khuôn mặt đỏ lên một chút, những phản ứng nhỏ nhoi của cơ thể Đường Lê cũng đủ để cậu cảm thấy yên tâm hơn.
Tuy nhiên… tất cả cũng chỉ dừng lại ở mức độ đó.
Đường Lê chỉ đỏ mặt, tim đập nhanh một chút, nhưng chẳng có thêm phản ứng nào khác.
Tề Diệp rất bối rối. Đôi lúc cậu tự hỏi, liệu có phải chỉ mình cậu như vậy?
Cậu thích Đường Lê quá nhiều, đến mức cả người bị khao khát trói buộc, trong đầu toàn là những suy nghĩ hỗn độn.
Trong khi đó, Đường Lê lại chẳng hiểu gì cả, chẳng biết gì. Đường Lê quá thuần khiết, chưa bị bất cứ điều gì làm vấy bẩn, nên đương nhiên sẽ không có phản ứng gì.
Nhưng lý do này không thuyết phục được cậu, rồi chính cậu lại bác bỏ nó.
Không hiểu là một chuyện, nhưng bản năng lại là một chuyện khác.
Cơ thể con người không biết nói dối.
Thích là thích. Nếu đổi lại là một người nào khác ngoài Đường Lê đến gần, cậu sẽ chỉ cảm thấy ghê tởm và buồn nôn, tuyệt đối không thể có bất kỳ cảm xúc nào.
Đường Lê không ghét cậu, mặc dù tình cảm đó không bằng "thích," nhưng phản ứng lạnh nhạt như vậy thật khó chấp nhận. Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com
Điều này khiến Tề Diệp vừa thất vọng vừa cảm thấy bất lực.
Nghĩ đến đây, ánh mắt của Tề Diệp càng nóng bỏng hơn khi nhìn chằm chằm vào vùng cổ của Đường Lê.
Nếu phía dưới không có phản ứng, thì phía trên thì sao?
Cậu có nên thử chạm vào, hoặc… cắn một cái?
Có lẽ nơi nhạy cảm nhất của Đường Lê chính là ở đó, chỉ cần khơi lên một chút có lẽ sẽ khiến Đường Lê có cảm giác, ai mà biết được.
Tề Diệp nuốt khan, môi vẫn ngậm chặt ống hút, ánh mắt nhìn không rời khỏi cậu bạn trước mặt.
Đường Lê nuốt ngụm Coca trong miệng, cuối cùng không nhịn được, nhíu mày nhìn lại cậu.
"Chậc, trên mặt tôi có cái gì sao? Sao cậu cứ nhìn tôi chằm chằm vậy?"
"Với lại, chẳng phải đã nói là gặp nhau vào giờ ra chơi lớn sao? Bây giờ vẫn đang giữa tiết, hành lang còn có người. Cậu cứ thế này, lát nữa…"
Lời còn chưa nói hết, Đường Lê đã thấy Tề Diệp buông ống hút khỏi miệng.
Cậu vươn tay nắm lấy tay Đường Lê, nhẹ nhàng dẫn Đường Lê đến một góc khuất hơn của hành lang.
Ở góc khuất ánh sáng mờ nhạt, dù có người đi qua hành lang, chỉ cần không bước hẳn vào đây thì sẽ chẳng ai nhìn thấy họ.
"Đường Lê, chúng ta thử xem được không?"
Biết rằng yết hầu là vị trí nhạy cảm của nam sinh, Tề Diệp cũng khá hồi hộp, sợ mình không kiểm soát được lực.
Đầu ngón tay cậu khẽ động, ép Đường Lê dựa vào tường, rồi thử chạm nhẹ lên cổ Đường Lê.
Cậu chưa chạm đến yết hầu, chỉ lướt qua làn da mịn màng bên cổ.
Đường Lê lập tức cứng người, toàn thân căng thẳng, không dám động đậy.
"Tề Diệp, đây là trường học! Cậu muốn tôi phải nói bao nhiêu lần nữa hả!"
Giọng cô trầm thấp, nhưng rành rọt từng chữ, mang theo sự giận dữ cố nén.
Trước đây, những lời cảnh cáo của Đường Lê phần lớn chỉ là lời nói suông, nghĩ rằng Tề Diệp sẽ tự biết giới hạn mà kiềm chế.
Nhưng ngược lại, cậu càng ngày càng lấn tới, không chút kiêng nể.
Cơ hàm Đường Lê khẽ động, Đường Lê vươn tay nắm lấy cổ tay cậu, đổi thế chủ động, ép hai tay cậu lên tường phía trên đầu cậu.
Chỉ trong chớp mắt, vị trí đã thay đổi, giờ đây cô là người áp cậu vào tường, không cho cậu động đậy.
"Tôi cảnh cáo cậu nhiều lần rồi, đừng có làm bậy, cậu tưởng tôi nói chơi sao? Hả?"
Tề Diệp không ngờ Đường Lê lại phản ứng mạnh mẽ đến vậy. Cậu ngẩn người, đôi lông mi run rẩy dữ dội, để lộ tâm trạng rối bời lúc này.
"Không phải đâu, Đường Lê, tôi... tôi chỉ là muốn…"
Cậu muốn nói rằng mình chỉ muốn chạm thử vào yết hầu của Đường Lê, muốn xem liệu Đường Lê có phản ứng gì không.
Nhưng nếu nói ra, lời đó còn vượt quá cả những hành động thân mật bình thường như ôm hay hôn.
Dẫu sao, vị trí yết hầu, một đặc điểm giới tính thứ hai, không phải là nơi dễ dàng bị trêu đùa.
Tề Diệp quá nôn nóng Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm, vừa nghĩ đến liền vô thức muốn hành động, chẳng mảy may để tâm đến cảm giác của Đường Lê.
"Xin lỗi… tôi không làm bậy nữa đâu, cậu đừng giận mà."
Nói đến đây, Tề Diệp ngập ngừng, cẩn thận ngước mắt lên, thăm dò bổ sung thêm một câu:
"Nhưng tối nay, khi về… chúng ta có thể thử không?"
"Nhỡ đâu 'súng cướp cò' cũng không sao, tôi chỉ muốn tìm câu trả lời, muốn yên lòng. Nếu thật sự có chuyện gì xảy ra… tôi… tôi có thể thử giúp cậu giải tỏa."
Mặt Tề Diệp đỏ bừng, nóng rực như sắp bốc cháy, toàn thân như bị lửa thiêu đốt.
Nghĩ đến việc sớm muộn gì chuyện này cũng xảy ra, cậu cắn môi, như thể quyết tâm dứt khoát:
"Hoặc… chúng ta có thể thực sự làm một lần."
"..."
Chết tiệt.
Cậu nhóc này vừa nói cái quái gì thế?
Súng cướp cò? Giải tỏa? Làm một lần?
Nhận ra Tề Diệp đã chuẩn bị tâm lý đến mức nào, Đường Lê hoảng loạn thật sự.
Trong ánh mắt kinh ngạc của Tề Diệp, cô buông tay ra và ngay lập tức bỏ chạy.
Mặc kệ cậu gọi thế nào từ phía sau, Đường Lê không hề dừng lại dù chỉ một bước.
Lúc này còn chưa đến giờ vào lớp, Đường Lê xông thẳng vào lớp học, cửa bị cô đẩy mạnh đến mức phát ra tiếng "rầm."
Cả lớp giật mình quay lại nhìn.
Cẩu Tầm, đang đứng ở góc sau lớp học lấy nước từ bình nóng lạnh, bị tiếng động làm giật mình, tay run lên làm nước sôi tràn ra tay, nóng đến mức cậu hét lên đau đớn:
"Ôi trời, Lê ca, lần sau cậu vào cửa có thể gõ cửa trước không? Dù không gõ thì cũng đừng làm mạnh thế được không? Lỡ đâu đang làm 'chuyện ấy' thì bị cậu dọa cho teo luôn thì sao?"
Cậu lẩm bẩm vài câu, vừa xoa tay vừa đậy nắp ly nước lại.
Nếu không nói câu cuối, thì cũng không sao, nhưng lời của Cẩu Tầm lọt vào tai Đường Lê khiến cô càng thêm sụp đổ.
Đường Lê lập tức kéo cậu ta qua góc lớp, nơi không ai chú ý.
Cẩu Tầm bị bất ngờ kéo đi suýt ngã, may mà cuối cùng vẫn giữ được thăng bằng và ngồi xuống ghế.
"Lê ca, cậu bị sao thế? Ra ngoài mua lon Coca thôi mà, sao quay lại như bị mất hồn vậy?"
Cậu ta không biết chuyện gì xảy ra, tiện miệng trêu đùa.
Nhưng khi thấy Đường Lê vò đầu bứt tóc, gương mặt hiếm khi bối rối, Cẩu Tầm lập tức nghiêm túc hơn.
"…Có chuyện gì vậy?"
"Ôi trời, cứu tôi với, Cẩu Tầm! Chết tiệt. Tôi vừa gặp Tề Diệp, cậu ta… cậu ta hình như muốn làm 'chuyện đó' với tôi…"
"Làm cái gì cơ?"
Cẩu Tầm đặt ly nước xuống, rõ ràng không hiểu ý, ngạc nhiên nhìn Đường Lê.
Mặt Đường Lê đỏ bừng, cô há miệng mấy lần định nói nhưng lại chẳng thể thốt ra lời nào.
Cuối cùng, nhìn lon Coca đặt bên cạnh mình, cô cố gắng kiềm chế cảm xúc, hạ giọng nói:
"Cậu ta muốn… muốn bán Coca với tôi."
"Bán Coca?" Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm
Cẩu Tầm sững sờ trong giây lát, rồi bất chợt hiểu ra ý cô muốn nói.
Bán Coca?
Make love?!
"Ê không phải chứ, chuyện này… có phải là… nhanh quá không?"
Đừng nhìn Cẩu Tầm suốt ngày miệng mồm lanh lợi, thực tế cậu ta cũng giống Đường Lê, chẳng có chút kinh nghiệm nào.
Thậm chí còn tệ hơn, cậu ta đến giờ còn chưa có người yêu, tay con gái cũng chưa được nắm lần nào.
Gương mặt cậu cũng đỏ lên hiếm thấy, cả hai cứ thế nhìn nhau chằm chằm, đỏ mặt như cà chua.
Một người lắp bắp, người kia thì nói chẳng ra lời. Hồi lâu, cũng chẳng tìm ra được ý kiến gì hữu ích.
"Này Lê ca, tôi… tôi nghĩ tôi hiểu được tâm trạng của Tề Diệp đấy. Có lẽ cậu ta chưa từng… giải tỏa, không giống tụi mình có thể xem… phim gì đó, hơn nữa cậu ta lại thích cậu nhiều như thế. Hai người ngày nào cũng dính với nhau, cậu ta chắc chắn sẽ có suy nghĩ như vậy."
Sau một hồi bối rối, cuối cùng Cẩu Tầm cũng cố gắng tìm lại chút tỉnh táo.
Từ góc nhìn của một nam sinh, cậu ta không thấy có vấn đề gì lớn.
"Hay là cậu thử đồng ý đi? Dù sao thì sớm muộn gì cũng vậy thôi mà. Hơn nữa tụi mình đâu phải con gái, cũng không phải lo… chuyện đó. Cứ thử tìm tài liệu hướng dẫn, rồi từ từ học hỏi."
Đường Lê bị nghẹn lời.
Cô há miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không biết nói thế nào, đành buông xuôi, ủ rũ thốt ra một câu:
"…Tôi không được."
Cẩu Tầm im lặng một lúc lâu, nhìn quanh lớp, rồi hạ giọng thì thầm:
"…Lê ca, nếu không cậu đến gặp họ hàng tôi thử xem? Ông ấy là bác sĩ, chuyên về mấy chuyện này."
Đường Lê vừa tức vừa buồn cười, lập tức đấm một cú vào vai Cẩu Tầm.
"Không phải tôi có vấn đề gì đâu, ý tôi nói 'không được' không phải là về mặt đó. Tôi không có cảm giác với cậu ta kiểu đó, cậu hiểu không? Ý là, không có… cái ham muốn ấy."
Đường Lê thật ra khá thích Tề Diệp, nhưng chủ yếu là thích vẻ ngoài của cậu ấy, kiểu như "nhìn cái là động lòng."
Cô không ghét sự gần gũi, nhưng bảo đi xa hơn thì không.
Chưa nói đến chuyện cả hai còn chưa đủ tuổi trưởng thành, chỉ riêng mức độ tình cảm thôi, Đường Lê cũng không thấy cần phải đi đến mức đó.
Sau này có đi được cùng nhau lâu dài hay không còn là một vấn đề. Lỡ tốt nghiệp cấp ba rồi chia tay thì sao? Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com
Yêu đương thì được, nhưng chuyện lên giường thì miễn.
Cô không ngốc, cô là con gái, những chuyện như vậy thiệt thòi quá nhiều.
Cẩu Tầm không ngờ lý do cuối cùng lại là như vậy, cậu ta bối rối gãi má.
"Lê ca, cậu không có cảm giác kiểu đó, vậy tại sao lại đồng ý quen với cậu ta?"
"Ai nói yêu nhau thì phải làm mấy chuyện đó? Chẳng lẽ không thể chỉ đơn thuần nắm tay, hôn môi thôi sao?"
Giọng nói đầy lý lẽ của Đường Lê khiến Cẩu Tầm bị nghẹn, nhất thời không biết phải phản bác thế nào.
"Cậu nói cũng đúng. Nhưng mà… cậu cũng là con trai, cậu biết mà, nhịn như vậy khó chịu lắm. Dù không đi tới bước cuối cùng, thỉnh thoảng cậu cũng phải giúp cậu ấy chút chứ. Nhịn mãi không khéo hỏng người đấy."
Tề Diệp không xem mấy thứ đó, chẳng biết gì, chắc chắn là khó chịu thật.
Nhưng cậu ấy khó chịu, Đường Lê cũng chẳng dễ chịu gì hơn.
Nếu không biết Tề Diệp có những ý nghĩ như vậy, có lẽ cô đã không hoảng hốt đến thế.
Đường Lê biết mình đánh thắng được Tề Diệp, cậu ấy chẳng làm gì được cô. Nhưng trong lòng cô vẫn có chút lo lắng.
Dẫu sao, đây là thế giới của Tề Diệp, mọi thứ đều xoay quanh cậu ta. Đánh thắng là một chuyện, nhưng lỡ đâu lại xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì sao?
Lỡ thật sự có biến cố thì sao?
Giữ khoảng cách vài ngày, có lẽ là giải pháp tốt nhất.
Đường Lê nghĩ rằng việc dính lấy nhau quá nhiều chính là lý do khiến Tề Diệp dễ nảy sinh những suy nghĩ không đúng mực.
Cô tin rằng, sau một khoảng thời gian bình tĩnh, cậu ấy sẽ dễ dàng kiểm soát bản thân hơn.
Sau khi quyết định xong, Đường Lê lập tức nhờ Trương Hiểu Hổ chuyển lời đến Tề Diệp rằng từ giờ ra chơi lớn, cô sẽ không đến tìm cậu nữa.
Cô nhấn mạnh rằng cả hai cần giữ khoảng cách một chút để cùng bình tĩnh lại.
Khi Trương Hiểu Hổ mang lời của Đường Lê truyền đạt lại, sắc mặt Tề Diệp tái nhợt, đôi môi mím chặt, biểu cảm vô cùng khó coi.
Thấy vậy, Trương Hiểu Hổ giật mình, định hỏi chuyện gì xảy ra, nhưng Tề Diệp chỉ nói một câu "Cảm ơn" bằng giọng trầm thấp, (truyennhabo.com) rồi quay về chỗ ngồi, không nói thêm gì.
Trương Hiểu Hổ chỉ biết thở dài, không tiện hỏi thêm.
Tháng sau trường sẽ tổ chức hội thao, những ngày này Trần Điềm Điềm, với tư cách thành viên hội học sinh, thường xuyên phải đến phòng họp bậc thang để tham gia các cuộc họp.
Không biết vì lý do gì, hôm nay khi trở lại, cô có vẻ cực kỳ phấn khích.
Vừa bước vào lớp, Trần Điềm Điềm theo phản xạ tìm kiếm Tề Diệp. Thấy cậu vẫn ngồi ở chỗ cũ, mắt cô sáng rực lên, nhanh chóng chạy đến.
"Tề Diệp, để tôi kể cậu nghe, lần này vở kịch sân khấu là…"
Cô vừa nói được một nửa, liền nhận ra vẻ mặt cậu tối sầm, đôi mắt đỏ hoe.
"Sao thế? Ai bắt nạt cậu à?"
Trần Điềm Điềm lập tức rút một tờ khăn giấy từ hộp gần đó, đưa cho Tề Diệp.
Cậu khẽ động mi, tay siết chặt hộp sữa trong tay, nhưng không nhận lấy khăn giấy từ cô.
"…Cảm ơn, tôi không sao."
Thấy cậu chỉ đỏ mắt chứ chưa đến mức khóc, Trần Điềm Điềm mới thở phào nhẹ nhõm.
"Rõ ràng lúc ra chơi lớn cậu vẫn ổn mà? Nói tôi nghe, ai làm cậu buồn? Đừng sợ, tôi bảo Đường Lê xử lý giúp cậu."
Không nhắc đến Đường Lê thì thôi, vừa nhắc đến cô ấy, đôi mắt Tề Diệp càng đỏ hơn, nước mắt dường như sắp tràn ra.
Nhìn phản ứng đó, dù cậu không nói, Trần Điềm Điềm cũng mơ hồ đoán được chuyện gì.
"…Người làm cậu buồn không phải Đường Lê đấy chứ?"
Tề Diệp cắn môi, lúc này mới ngẩng đầu lên, nhìn cô với ánh mắt đầy sự hối hận.
"Không phải cậu ấy bắt nạt tôi, mà là… tôi làm cậu ấy giận."
"Trần Điềm Điềm, cậu nói xem, tại sao tôi lại ngốc thế này? Hình như tôi lại làm hỏng mọi chuyện rồi."
"Thôi nào, đừng khóc vội. Nói tôi nghe rõ xem nào, để tôi giúp cậu phân tích."
Thấy Tề Diệp sắp bật khóc, Trần Điềm Điềm vội vàng nhét tờ khăn giấy chuẩn bị thu lại vào tay cậu.
Tề Diệp cắn mạnh vào đầu lưỡi, dùng cơn đau để đè nén cảm xúc của mình.
Một lúc sau, cậu mới chậm rãi mở miệng, giọng đầy vẻ chua xót.
Cậu không kể chi tiết, chỉ nhắc đến phần khiến Đường Lê phản ứng mạnh mẽ.
"…Có phải tôi quá nôn nóng không? Nhưng tôi không thể kiểm soát được. Cậu ấy không có cảm giác với tôi. Tôi rất sợ… nên tôi muốn thử."
Trần Điềm Điềm nhìn cậu bạn vài ngày trước còn ngại ngùng đến mức không dám tỏ tình, vậy mà giờ đã đủ can đảm đưa ra yêu cầu táo bạo như vậy.
Không chỉ Đường Lê bị dọa chạy mất, mà nếu cô có mặt lúc đó, chắc cũng sẽ bị sốc đến mức đứng hình.
Thấy biểu cảm sững sờ của Trần Điềm Điềm, sắc mặt Tề Diệp vốn đã u ám nay lại đỏ bừng vì xấu hổ, chỉ muốn tìm chỗ nào đó để trốn đi.
Trần Điềm Điềm nhận ra nét mặt mình hơi quá, sợ khiến cậu xấu hổ đến mức khóc, vội vàng xoa mặt để bình tĩnh lại.
"Không phải đâu, tôi không có ý gì khác (tr|uy|en|nha|bo.com). Chỉ là… tôi thấy cậu cũng khá táo bạo. Nhưng vậy cũng tốt, nếu cậu không nói thì Đường Lê sẽ chẳng hiểu, càng không nhận ra được gì."
"Dù sao theo tôi thấy, theo đuổi người ta thì cần gì giữ thể diện, cứ mạnh dạn là được."
Trần Điềm Điềm rất khéo léo, đầu tiên an ủi Tề Diệp bằng vài câu, sau đó mới đi thẳng vào vấn đề chính.
"Nhưng mà này, cậu quên một điều đấy. Đường Lê nhìn thì có vẻ gan góc, ngổ ngáo, chẳng sợ trời chẳng sợ đất. Nhưng thật ra, trong mấy chuyện thế này, cậu ấy rất nhát gan."
"Trước đây có một cô bạn từng tỏ tình không thành, cố ý chặn Đường Lê ở đầu hẻm rồi trêu ghẹo. Y như tình huống của cậu bây giờ, và cậu ấy cũng chạy mất dép."
"…Tôi biết, tôi đã dọa cậu ấy sợ rồi."
Tề Diệp thừa hiểu rằng không nên làm vậy, nhưng khi đối diện với Đường Lê, lý trí và sự kiềm chế của cậu hoàn toàn mất tác dụng.
Nhiều lúc cậu còn chưa kịp nhận ra mình nghĩ gì, thì cơ thể đã hành động trước.
"Tôi định sau giờ học sẽ nói chuyện đàng hoàng với cậu ấy, xin lỗi cậu ấy. Nhưng… tôi không chắc. Tôi sợ sau chuyện này, cậu ấy sẽ cứ thế mà tránh mặt tôi mãi."
"Nghe này, Tề Diệp, tôi để ý thấy mỗi lần Đường Lê tránh mặt cậu hoặc cậu nghĩ cậu ấy không vui, cậu đều lập tức xin lỗi. Nhưng làm thế không ổn đâu."
"Chuyện tình cảm là của hai người, sao lúc nào cũng là cậu đi xin lỗi trước? Điều đó không giải quyết được vấn đề đâu."
Trần Điềm Điềm cảm thấy hành động này chỉ khiến mâu thuẫn lặp đi lặp lại. Con người ai cũng có ham muốn.
Thật ra, Tề Diệp không phải muốn đi xa đến thế, cậu chỉ thiếu cảm giác an toàn, muốn có một sự xác nhận nào đó.
Nhưng nếu lần nào cũng không nhận được phản hồi như mong muốn, cậu sẽ cứ tiếp tục có những suy nghĩ tương tự.
Giống như một quả cầu tuyết, càng lăn càng lớn.
Sớm muộn gì, -\-T|r|u|y|ệ|n N|h|à B|ơ - ||- chuyện này cũng sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát, tạo ra mâu thuẫn lớn hơn.
Đến lúc đó, có khi sẽ nghiêm trọng đến mức không thể cứu vãn được.
"Nhưng… lần này thật sự là lỗi của tôi mà…"
"Con người ai cũng có ham muốn, cậu thích cậu ấy nhiều như vậy, nếu không có suy nghĩ gì mới là lạ đấy. Có gì sai đâu?"
Tề Diệp còn chưa nói xong, Trần Điềm Điềm đã cắt ngang lời cậu.
"Với lại, tôi thấy chuyện này không phải vấn đề đúng hay sai, mà là mức độ chấp nhận của hai người không giống nhau. Dù sao thì cậu cũng biết mà, cả hai đều là con trai. Những chuyện như thế này cần phải có thời gian để xây dựng tâm lý."
"Vậy nên điều quan trọng nhất không phải là xin lỗi. Cậu chỉ cần tìm cơ hội giải thích rõ ràng với Đường Lê, hai người nói chuyện đàng hoàng. Tìm được điểm cân bằng thì sau này sẽ không vì những chuyện tương tự mà cãi nhau nữa."
Tề Diệp chăm chú lắng nghe, cảm thấy những lời của Trần Điềm Điềm nói rất có lý.
Đôi mắt cậu ánh lên vẻ trầm tư, ngón tay vô thức động đậy, biểu hiện rõ sự căng thẳng.
Đặc biệt là khi nghe đến từ "mức độ chấp nhận" và "xây dựng tâm lý," cậu càng thêm bối rối.
Một lúc sau, Tề Diệp mím môi, như thể đã đưa ra quyết định rất lớn, hít một hơi thật sâu.
Cậu hạ thấp giọng, thì thầm với Trần Điềm Điềm bên cạnh:
"Được, sau giờ học tôi sẽ nói rõ với cậu ấy."
Toàn thân Tề Diệp nóng bừng, tim đập mạnh như trống đánh.
Khi nói, giọng cậu khẽ run, tay siết chặt vạt áo, môi cắn nhẹ, khuôn mặt đầy vẻ xấu hổ.
"Tôi cũng đã nghĩ thông rồi. Tôi thích cậu ấy, thật sự rất thích. Vì cậu ấy, tôi có thể thử."
Đoạn đầu Trần Điềm Điềm còn hiểu, nhưng đến câu cuối thì cô bắt đầu thấy mơ hồ.
"Thử? Thử gì cơ?" Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm
"Ý là… nếu cậu ấy không chấp nhận được, thì… tôi… tôi cũng có thể làm người ở dưới."
"…?"
Trần Điềm Điềm đứng hình vài giây, gương mặt hóa đá.
"Cậu nói cái gì?"
Tề Diệp đỏ mặt hơn cả trước đó, ánh mắt bối rối, nhưng vẫn cố gắng nói rõ ràng:
"Nếu Đường Lê không chấp nhận được vai trò của tôi, tôi cũng có thể nhường… vị trí đó."
"…"
Trần Điềm Điềm gần như muốn hét lên trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn cố gắng giữ bình tĩnh:
"Cậu… cậu chắc chứ?"
Tề Diệp cúi đầu, hai tay siết chặt, gật đầu nhẹ một cái, không nói thêm gì nữa.
[...?]
Cô không biết mình nên giúp đỡ cậu ấy, hay đưa cậu ấy đến bác sĩ tâm lý nữa.
Bảo vệ nội dung
Mật khẩu sai. Vui lòng thử lại.
Nhận xét Box