Công viên giải trí đó nằm ngay trung tâm Nam Thành, từ khu đại viện ra ga tàu điện ngầm rồi đi khoảng bảy tám trạm là tới nơi.
Lúc đầu, Đường Lê tính gọi taxi đi thẳng đến đó, nhưng nhận thấy thời gian vẫn còn dư dả.
Tề Diệp cho rằng gọi taxi quá tốn kém, nên khéo léo đề nghị đi tàu điện ngầm sẽ tiện hơn.
Đường Lê không quá bận tâm, với cô việc đi taxi tốn bao nhiêu không quan trọng, chỉ là cô không chịu nổi mùi điều hòa ngột ngạt trong xe.
Mỗi lần ngửi thấy mùi đó, sắc mặt Tề Diệp trắng bệch, trông khó chịu. Thêm nữa, cậu còn dễ say xe.
Sau một thoáng suy nghĩ, Đường Lê cũng nhanh chóng đồng ý với đề xuất đi tàu điện ngầm của cậu.
Khi Tề Diệp mang hộp đồ ăn trả lại nhà bếp, Đường Lê quay về phòng thu xếp một vài thứ. Thường ngày, cô chỉ cần mang theo điện thoại là đủ.
Nhưng lần này, cô mang thêm một chai nước, sợ Tề Diệp khát mà không có gì để uống.
Đang cân nhắc có nên mang theo một chiếc ô che nắng hay không, ánh mắt Đường Lê tình cờ liếc qua chiếc kẹp tóc hình tai mèo màu đen, thứ cô mua trước đây rồi tiện tay để trên giá sách.
Cô khẽ động lòng, gần như vô thức mà đưa tay lấy chiếc bờm tai mèo đó bỏ vào túi xách.
Ở công viên giải trí, không ít cặp đôi thích đội những món đồ dễ thương như bờm tai động vật hay kẹp tóc.
Nhưng những chiếc bờm màu hồng nhạt hay rực rỡ ở đó làm sao so sánh được với chiếc bờm tai mèo màu đen này, vừa đơn giản vừa cá tính.
Dù cô không chắc lời Tề Diệp từng nói muốn đội bờm cho cô xem là đùa hay thật, Đường Lê vẫn nghĩ đây là cơ hội hiếm có.
Rốt cuộc, chẳng có nơi nào thích hợp để đội chiếc bờm này hơn công viên giải trí, và ở đó cũng không ai để ý hay bàn tán gì.
"…Thôi thì cứ mang theo. Nếu lúc đó cậu ấy không muốn đội thì thôi vậy."
Đường Lê cảm thấy hơi chột dạ, cô chạm nhẹ lên mũi mình một cách ngượng ngùng, rồi bóp thử chiếc bờm tai mèo, nhân lúc Tề Diệp còn chưa quay lại đã nhanh tay nhét nó vào túi.
Chiếc áo không đơn thuần chỉ có màu sắc nhẹ nhàng mà còn được thêu một bông hoa nhỏ màu trắng ở cổ áo, mờ mờ ảo ảo như phủ một lớp lụa mỏng.
Chưa dừng lại ở đó, khuy tay áo của cậu cũng có hình búp hoa nhỏ xinh, rất tinh tế.
"Áo này cậu mua ở đâu thế?"
Đường Lê tò mò hỏi, bởi đây là lần đầu tiên cô thấy Tề Diệp mặc chiếc áo này. Màu sắc còn rất mới, chắc hẳn là vừa mua không lâu.
Nhưng điều khiến cô chú ý nhất không phải là màu sắc hay chất liệu của áo. Phần lớn áo sơ mi của con trai thường đơn giản, ít hoa văn.
Đây là lần đầu tiên cô thấy một chiếc áo sơ mi thêu hoa nhỏ, lại còn có khuy tay hình búp hoa nữa.
Vừa nói, Đường Lê vừa bước tới, nhẹ nhàng lật cổ áo của cậu lên, cúi gần hơn để nhìn kỹ bông hoa trắng đó.
"Đúng là không nhìn kỹ thì còn tưởng là đám mây. Đây là hoa gì thế? Nhìn quen mắt ghê."
"Đó là hoa lê." Tề Diệp trả lời.
Tề Diệp cúi mắt, giọng khẽ khàng, vành tai ẩn dưới mái tóc cũng hơi ửng đỏ.
“Thực ra chiếc áo này vốn là áo trơn, không có họa tiết gì. Hoa ở cổ áo và búp hoa ở khuy tay áo đều do tôi thêu lên.”
"Chú mèo Bơ đáng yêu nhà mình vẫn luôn nằm cạnh bàn phím mỗi khi chúng mình soạn truyện. Cảm ơn bạn đã yêu thương và đồng hành tại nơi mà những câu chuyện luôn được viết bằng cả trái tim."
Chiếc áo sơ mi này là cậu đặc biệt mua khi nghe Đường Lê nói sẽ đưa mình đến công viên giải trí.
Cậu biết Đường Lê thích màu sắc này, và bông hoa lê nhỏ trên áo cũng là do chính tay cậu thêu.
Nói đến đây, hàng mi Tề Diệp khẽ rung, rồi cậu đưa tay lên, để lộ rõ phần khuy tay áo hình búp hoa trước mặt Đường Lê.
“Cậu có thích không?”
Cậu hỏi rất nhẹ, giọng cẩn trọng, như sợ lớn tiếng sẽ làm Đường Lê giật mình.
Đường Lê không ngờ bông hoa đó lại là hoa lê, càng không ngờ đó là do chính tay Tề Diệp thêu lên. Hơn nữa, thêu đẹp đến mức cô không nhận ra.
Cô chợt nhớ lại lần trước, khi hai người đi đánh bóng ở trường thể thao vào cuối tuần. Khi đó, Tề Diệp mặc một chiếc áo vàng nhạt, cô cảm thấy khá đẹp nhưng cũng không để ý nhiều.
Mãi đến khi hai người chính thức hẹn hò -+-Truyện Nhà Bơ -+-, trong một lần Tề Diệp giúp cô kiểm tra bài tập, cậu mới đỏ mặt kể về chuyện đó.
Cậu bảo màu vàng nhạt là màu của quả lê.
Hỏi cô có thích không.
Khi ấy, Đường Lê mới biết chiếc áo đó là Tề Diệp cố tình chọn. Lúc đó cô chỉ đáp một câu, “Khá đẹp mà,” rồi tiếp tục chơi game, chẳng nghĩ ngợi gì thêm.
Sau đó, như một thói quen, cô buột miệng nói thêm rằng mình thích màu xanh nhạt hơn, kiểu màu trắng ánh trăng ấy.
Không ngờ, cậu lại nhớ kỹ.
Đường Lê im lặng trong giây lát, cúi đầu nhìn chiếc áo thun ngắn tay mình đang mặc.
Áo thun thôi thì cũng được, nhưng trên đó lại in hình đầu lâu màu đen, hoàn toàn trái ngược với vẻ thanh lịch của chàng trai trước mặt.
“…Cậu chờ chút, để tôi về thay áo,” Đường Lê vừa nói vừa chuẩn bị quay người đi thì Tề Diệp ngẩn ra, vội vã nắm lấy tay cô.
“Không cần đâu, không cần! Áo này đẹp mà, cậu mặc gì cũng đẹp, tôi… tôi đều thích cả.”
Cậu không muốn Đường Lê cảm thấy áp lực vì cách ăn mặc của mình. Tề Diệp chỉ đơn giản hy vọng Đường Lê có thể nhìn cậu thêm một chút mà thôi, hoàn toàn không có ý gì khác.
“Nhưng áo tôi trông có vẻ hơi tùy tiện, không được trang trọng lắm…”
“Chúng ta đi chơi mà, đâu phải đi họp hay đi làm, không cần mặc trang trọng đâu.”
Tề Diệp dịu dàng giải thích.
"Thực ra tôi cũng không nghĩ nhiều khi làm đâu," Tề Diệp nói nhẹ nhàng, giọng như muốn xua đi bất cứ suy nghĩ sâu xa nào từ Đường Lê. "Tôi chỉ thấy chiếc áo này màu hơi nhạt, nên tiện tay thêu thêm chút thôi. Cậu đừng để tâm quá."
Cậu không muốn tiếp tục đề tài này nữa, sợ Đường Lê nghĩ ngợi.
"Thôi, cũng không còn sớm. Chúng ta đến ga tàu điện ngầm đi."
Không chờ Đường Lê phản ứng, Tề Diệp nắm tay cô kéo về phía cổng đại viện.
Cậu đi khá vội, đến mức khi bước qua bậc cửa suýt chút nữa thì vấp ngã.
Đường Lê không phải kẻ ngốc, dĩ nhiên hiểu rằng Tề Diệp nói vậy là để cô khỏi bận lòng.
Cô thoáng nhìn xuống chiếc túi bên cạnh mình, ánh mắt lóe lên một tia suy nghĩ.
Không biết vì sao, nhưng Đường Lê bất giác nghĩ thôi thì bỏ qua chuyện này.
Cô không định lấy chiếc bờm tai mèo ra để Tề Diệp đội nữa.
Người ta đã dành nhiều tâm sức cho buổi hẹn hôm nay như vậy, còn cô thì chỉ mãi nghĩ đến mấy chuyện vụn vặt đó. Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm
Thật chẳng đáng chút nào.
Chỉ cần cùng cậu ấy vui vẻ trải qua một ngày, không cần bày vẽ gì thêm.
Lúc này, đang đúng giờ cao điểm đi làm, tàu điện ngầm chật kín người.
Tề Diệp đã quen với cảnh chen chúc như thế này, cậu biết chỉ cần qua vài trạm là sẽ bớt đông.
Trước giờ, cậu không mấy bận tâm. Nhưng giờ đây, nhìn Đường Lê đứng ở một góc, nhíu mày đầy khó chịu, Tề Diệp chợt nhận ra cô không giống mình.
Đường Lê thường ngồi xe khi ra ngoài, chắc hẳn hiếm khi phải chen chúc trên tàu điện ngầm.
Tề Diệp thoáng liếc qua, thấy cô đứng chịu đựng với vẻ không thoải mái, lòng bỗng dưng dâng lên một chút hối hận vì đã đề nghị đi tàu.
Cậu mím chặt môi, ánh mắt lóe lên chút kiên định.
Không nói một lời, Tề Diệp lặng lẽ tiến lên đứng trước mặt Đường Lê.
Cậu cao hơn cô nửa cái đầu, đôi tay dài, bước chân vừa khéo đủ để chắn trước mặt Đường Lê, ngăn không cho những người xung quanh va chạm vào cô.
Đường Lê thật ra không khó chịu vì chen chúc, mà vì người đàn ông bên cạnh cứ vô ý hay cố tình dùng vai đụng vào cô.
Chính điều đó khiến cô cảm thấy không thoải mái.
Khi Tề Diệp bước tới đứng chắn trước mặt cô, Đường Lê hơi khựng lại, cau mày, ánh mắt ra hiệu cho cậu lùi ra một chút.
"Cậu đổi chỗ với tôi đi."
Tề Diệp không biết rằng người đàn ông bên cạnh thích động tay động chân, chỉ nghĩ Đường Lê sợ bị đám đông xô đẩy nên mới đề nghị đổi chỗ.
Cậu lắc đầu, trong không gian đông đúc thế này, dù cố tình chạm vào cô hay muốn gần gũi hơn, cũng sẽ không ai nhận ra điều gì khác lạ.
Ý thức được điều đó, gương mặt Tề Diệp đỏ bừng, cậu cúi thấp đầu, nhẹ nhàng dùng chóp mũi cọ vào má Đường Lê.
"Không sao đâu, qua một hai trạm nữa là được thôi."
"Tại tôi cứ nhất định phải đi tàu điện ngầm, cậu chịu đựng thêm chút nhé, được không?"
Giọng cậu dịu dàng, như đang dỗ dành cô.
Tề Diệp nghĩ rằng Đường Lê khó chịu chỉ vì đám đông xô đẩy.
Đường Lê vừa định mở miệng giải thích thì khóe mắt bắt gặp ánh mắt người đàn ông đó sáng lên khi thấy Tề Diệp bước đến gần.
Người đàn ông kia trạc bốn mươi, dáng người hơi mập, đeo kính gọng đen.
Ban đầu, Đường Lê không để ý đến ông ta, chỉ tìm một góc đứng yên nhắm mắt nghỉ ngơi, chờ đến nơi.
Nhưng vừa nhắm mắt không lâu, cô liền cảm nhận được một bàn tay cố tình chạm vào đùi mình.
Lần đầu tiên, cô còn có thể cho qua, (tr|uy|en|nha|bo.com) nghĩ rằng đó là do đông người nên vô tình đụng phải.
Nhưng đến lần thứ hai, rồi lần thứ ba, dù vô tâm đến mấy cũng không thể không nhận ra điều bất thường.
Đường Lê lập tức mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh trừng thẳng vào gã đàn ông, khiến đối phương chột dạ. Không may, cảnh đó lại bị Tề Diệp nhìn thấy, cậu tưởng rằng cô đang bực mình vì bị chen lấn nên mới vội vàng đến bảo vệ, đứng chắn phía trước để ngăn những người xung quanh chạm vào cô.
Tề Diệp quay lưng về phía gã đàn ông, nên hoàn toàn không nhìn thấy ánh mắt và hành động của ông ta.
Trong khi đó, Đường Lê đứng dựa vào góc tường, đối diện với Tề Diệp, chỉ cần ngước mắt lên là có thể thấy mọi thứ.
Cô thấy gã đàn ông đó vẫn không từ bỏ.
Gã khẽ nhấc tay, cố tình tiến gần hơn về phía Tề Diệp. Khi thấy cậu không phát hiện, gã bắt đầu di chuyển tay chậm rãi, hướng về eo cậu.
Ánh mắt Đường Lê tối lại, lạnh lùng.
Ngay khi bàn tay của gã chuẩn bị chạm vào Tề Diệp, Đường Lê không chút do dự kéo mạnh cậu vào lòng mình.
Lần này, cô chẳng buồn cảnh cáo bằng ánh mắt nữa. Cánh tay rắn chắc của Đường Lê giữ chặt eo Tề Diệp, xoay người cậu ra sau mình.
Sau khi bảo vệ Tề Diệp khỏi gã đàn ông kia, Đường Lê nhanh chóng túm lấy cổ tay của gã.
Không đợi đối phương kịp phản ứng, cô mạnh mẽ dùng sức, ép tay gã xuống sàn tàu.
Kèm theo một tiếng "rắc" lạnh lùng, cô nhấc chân giẫm mạnh lên bàn tay gã, không chút do dự.
Đường Lê bất ngờ dùng lực giẫm mạnh xuống, khiến gã đàn ông đau đớn đến mức sắc mặt trắng bệch, đường nét khuôn mặt méo mó vì chịu đau.
Ngay khi gã chuẩn bị hét lên (tr|uy|en|nha|bo.com), Đường Lê nhanh chóng bịt chặt miệng gã lại, không để hắn phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Tề Diệp sững sờ, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cùng lúc đó, một cô gái ngồi gần đó nghe thấy tiếng động, tò mò ngước lên nhìn.
“Ơ, anh ta sao thế?”
Gã đàn ông đang quay lưng về phía cô gái, nên cô không nhìn thấy Đường Lê đang bịt miệng gã. Chỉ thấy gã run rẩy dữ dội vì đau đớn.
Đường Lê không ngờ mình ra tay đã rất nhanh, nhưng vẫn không tránh được ánh mắt tò mò của những người xung quanh.
Cô cau mày, định nghĩ cách giải thích thì Tề Diệp bước lên một bước, chắn trước mặt Đường Lê.
Không hề tỏ vẻ lúng túng, cậu khẽ thở dài, liếc gã đàn ông bằng ánh mắt đầy vẻ cảm thông rồi nói:
“Hình như anh ta bị động kinh.”
Gã đàn ông nghe thấy vậy, không biết vì tức giận hay xấu hổ, đột ngột giãy giụa mạnh mẽ hơn.
Nhưng sức của Đường Lê quá lớn, hắn không thể thoát ra được, chỉ có thể phát ra mấy tiếng "ư ư" từ trong cổ họng, cố gắng thu hút sự chú ý của những người xung quanh.
Không ngờ, càng giãy giụa, hành động của hắn càng giống như một cơn co giật do động kinh thật sự.
Lần này không chỉ cô gái ban nãy nhìn hắn với ánh mắt thương cảm, mà một bà cô ngồi gần đó cũng để ý tới.
Bà không rõ chuyện động kinh, chỉ thấy gã đàn ông phát ra những âm thanh kỳ lạ, lại run rẩy không nói được, liền sinh nghi. Bà vừa định đứng dậy, bước tới xem xét tình hình thì Tề Diệp nhẹ nhàng đặt tay lên vai, ấn bà ngồi lại.
“Không sao đâu ạ. Anh ấy chỉ đang lên cơn bệnh, đã uống thuốc rồi. Một lát nữa sẽ ổn thôi.”
“Nhưng trông anh ta có vẻ rất khó chịu, còn không nói được nữa...”
“À, xin lỗi, cháu quên mất chưa nói.”
Tề Diệp nở một nụ cười áy náy, giọng điềm tĩnh.
“Anh ta là người khiếm thính, không thể nói được.”
Nhận xét Box