Nữ Giả Nam Trang Sau Khi Tôi Có Được Kịch Bản Nam Chính - Chapter 81

Nữ Giả Nam Trang Sau Khi Tôi Có Được Kịch Bản Nam Chính - Chapter 81

 Chương 81: Ngủ

Tề Diệp muốn một câu trả lời, muốn biết mình nên làm thế nào. Nhưng Đường Lê lại không biết giải thích ra sao.

Cô suy nghĩ một lúc lâu, cân nhắc từ ngữ rồi cất giọng đầy khó chịu:

"Tề Diệp, tôi thật sự không hiểu sao cậu lại có suy nghĩ này? Giữa bạn bè có rất nhiều kiểu gần gũi khác nhau, nhưng cậu... cậu nhất định phải ôm qua ôm lại, thậm chí còn... không lẽ cứ phải dính lấy tôi suốt ngày mới gọi là thân thiết sao?"

"Nhưng tôi thấy Trần Điềm Điềm và bạn cô ấy cũng vậy mà."

Giọng Tề Diệp rất nhẹ nhàng, tay khẽ bóp nhẹ đầu ngón tay của Đường Lê.

"Khi vui vẻ, họ cũng ôm nhau. Thậm chí còn nắm tay nhau đi vào nhà vệ sinh. Đều là bạn bè cả, tại sao chúng ta lại không thể như thế?"

"Với lại, Đường Lê, khi tôi gần gũi cậu vừa rồi, cậu cũng không phản cảm, đúng không?"

Những lời ngụy biện này thật ra là từ Trần Điềm Điềm. Cô ấy quá hiểu cách nghĩ của Đường Lê.

Đường Lê là kiểu người thẳng thắn đến mức vô tâm. Hồi năm lớp 10, khi Trần Điềm Điềm thích cô, cô ấy cũng từng vài lần muốn bỏ qua hết mọi thứ để tỏ tình.

Dù gia đình không muốn cô ấy yêu sớm, nhưng Trần Điềm Điềm nghĩ, nếu Đường Lê đồng ý, cô ấy sẽ cố gắng học hành chăm chỉ gấp trăm lần so với hiện tại.

Như vậy, dù gia đình có phát hiện ra, thấy thành tích của cô ấy không những không sa sút mà còn tiến bộ, thì chắc chắn sẽ chẳng còn lời nào để nói.

Hồi đó, Trần Điềm Điềm đã trằn trọc nhiều ngày, cuối cùng mới lấy hết dũng khí để quyết định tỏ tình. Nhưng trước khi kịp đưa bức thư tình cho Đường Lê, một người khác đã thất bại thảm hại vì cô ấy.

Giang Tuyết Nhi xinh đẹp đến mức nào, Trần Điềm Điềm hiểu rõ. Vừa thuần khiết lại vừa quyến rũ, dáng người cũng đẹp hơn hẳn cô ấy.

Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần Giang Tuyết Nhi thích thứ gì, bất kể đó là người hay đồ vật, cô ấy chỉ cần khẽ ngoắc tay là đã có được.

Khác với Trần Điềm Điềm, Giang Tuyết Nhi vì lớn lên ở nước ngoài nên tính cách phóng khoáng và biết cách tán tỉnh hơn.

Nhưng ngay cả một người như cô ấy cũng nhiều lần thất bại trước Đường Lê, khiến Trần Điềm Điềm lập tức mất hết can đảm.

Thật ra, so với Tề Diệp, Trần Điềm Điềm cũng chẳng khá hơn là bao. Cô ấy cũng nhút nhát, cũng trốn tránh.

Vậy nên, cô đã bỏ lỡ.

Cô không muốn lần này Tề Diệp cũng bỏ lỡ.

Bởi vì cô biết Đường Lê có cảm giác với cậu. So với cô ngày trước, Tề Diệp có nhiều cơ hội hơn.

Đôi mắt Tề Diệp lóe lên một tia sáng, cậu nhẹ nhàng nâng tay Đường Lê lên, áp vào má mình.

"Như vậy thì sao? Cậu cũng ghét à?"

Hành động này không mang bất kỳ ý nghĩ mờ ám nào, cậu chỉ đơn giản làm vậy. Sau đó, cậu ngẩng đầu, thận trọng quan sát phản ứng của Đường Lê.

Đường Lê nuốt khan, gương mặt không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng bên trong lòng cô đang rối bời.

Cảm nhận làn da hơi mát lạnh của cậu thiếu niên, cô không những không thấy khó chịu, mà còn vô thức cử động ngón tay, như muốn chạm vào nhiều hơn.

Cô không thể nói những lời trái lương tâm.

Cô không ghét... thậm chí còn cảm thấy rất thích.

"...Chúng ta đều là con trai T-r-u-y-e-n-n-h-a-b-o, làm vậy không tốt đâu."

Đường Lê không nói rằng cô ghét, chỉ bảo rằng "không tốt." Tề Diệp thông minh, lập tức hiểu được ý trong câu nói của Đường Lê.

Đôi mắt cậu sáng lên, khóe miệng khẽ cong, cậu dụi nhẹ vào tay Đường Lê như một con thú nhỏ đang làm nũng.

"Cậu có nghe được lời tôi nói không? Tôi đã bảo là như vậy thì không..."

Đường Lê cảm thấy đầu mình tê dại khi bị cậu cọ vào. Cô cố đè nén sự bối rối, muốn rút tay về.

Nhưng cô còn chưa nói hết câu, tay đã bị Tề Diệp nắm chặt hơn.

"Vậy chúng ta đừng để người khác biết."

Ngón tay Tề Diệp khẽ vuốt ve mu bàn tay Đường Lê, cảm giác mềm mại, mịn màng khiến tai cậu đỏ ửng.

"Nếu cậu để ý ánh mắt người khác, vậy chúng ta chỉ thân thiết với nhau khi không có ai thấy, được không?"

"Như vậy chắc sẽ không có gì là không tốt nữa, đúng không?"

"Ê khoan, ý của tôi là..."

"Hoặc, tôi sẽ không làm phiền cậu thường xuyên. Chỉ khi nào tôi cảm thấy mất sức, cần nạp lại năng lượng, buồn bã hay muốn cậu ôm một cái an ủi, tôi mới lại gần cậu, vậy được chứ?"

Hầu kết của Tề Diệp khẽ nhấp nhô, giọng cậu trầm thấp, khàn khàn, dù cao hơn Đường Lê nửa cái đầu.

Nhưng mỗi lần nói chuyện với Đường Lê, cậu luôn vô thức hạ thấp mình xuống.

--- Vì cậu sợ Đường Lê từ chối.

"Tôi có người thân, nhưng chưa bao giờ để họ thấy khía cạnh yếu đuối của mình. Tôi sợ họ lo lắng, và thật lòng tôi cũng không thích bị người khác thương hại."

"Tôi thật sự không phải kiểu người hay dựa dẫm, cũng không dễ dàng rơi nước mắt..."

"Nhưng so với việc sợ cậu thương hại hay coi thường tôi, tôi càng sợ hơn nếu cậu không có chút cảm giác nào với tôi."

"Đường Lê, cậu không giống những người khác. Tôi không sợ để cậu thấy tất cả sự yếu đuối của mình."

Những lời này, Tề Diệp chưa từng nói với Đường Lê trước đây. Từng chữ, từng câu, như đánh thẳng vào lòng cô.

Cô muốn nói gì đó, nhưng phát hiện ra những lời mình muốn nói như mắc kẹt nơi cổ họng, không thể nói ra cũng chẳng thể nuốt xuống.

Khó chịu vô cùng.

Tề Diệp nhận ra Đường Lê đã mềm lòng. Cậu ấy không nỡ.

Cậu vừa ghét bỏ sự giả dối của bản thân, vừa cảm thấy vui sướng vì sự động lòng của Đường Lê.

"Có một chuyện tôi chưa từng nói với cậu. Cậu biết tôi rất sợ bóng tối đúng không? Nhưng hồi nhỏ, tôi không như vậy. Là do người đàn ông đó cảm thấy tôi phiền phức, nên thường nhốt tôi trong tầng hầm. Có khi nhốt cả ngày trời."

"Tôi rất sợ bóng tối, và cả những không gian hẹp, chật chội."

"Tôi nói điều này (tr|uy|en|nha|bo.com) không phải để cậu thương hại hay tội nghiệp tôi. Tôi chỉ muốn nói rằng, tôi không phải vì cậu là người bạn duy nhất mà gửi gắm hết thảy cảm xúc của mình. Tôi thật sự muốn được gần gũi với cậu."

Tề Diệp hít một hơi thật sâu, cố gắng làm dịu những cảm xúc hỗn loạn trong lòng.

Cậu cúi đầu, hàng mi dài khẽ rung, nhẹ nhàng đặt mu bàn tay Đường Lê lên môi mình.

"Con thiêu thân lao vào lửa, vạn vật hướng về ánh sáng."

"Một người đã sống trong tuyệt vọng, dưới vực sâu quá lâu, tìm đến ánh sáng là bản năng."

"Tôi chỉ làm theo bản năng của mình, vậy có gì sai không?"

Câu nói này tuy mơ hồ, nhưng ý tứ lại rõ ràng đến mức không thể nhầm lẫn.

Cậu ngầm ví cô là ánh sáng.

Ánh sáng duy nhất của cậu.

Cũng là bản năng của cậu.

Tư thế của thiếu niên hạ mình đến mức gần như tan biến trong cát bụi. Ánh mắt cậu đầy bất an, đôi môi mím chặt, căng thẳng nhìn biểu cảm của cô.

Dường như chỉ cần Đường Lê thể hiện một chút bài xích hay chán ghét, ngay lập tức cậu sẽ đỏ mắt, òa khóc.

Đường Lê cảm thấy nơi mu bàn tay mình chạm qua đôi môi mỏng của cậu như đang phát nhiệt.

Cô cảm thấy để bản thân bị dẫn dắt thế này rất nguy hiểm. Lẽ ra cô nên từ chối dứt khoát, ngăn chặn chuyện này ngay từ đầu.

"...Chậc, tùy cậu vậy."

Một lúc lâu sau, Đường Lê phá vỡ sự im lặng nặng nề, giọng nói mang theo vẻ khó chịu.

"Nhưng chỉ giới hạn ở việc ôm một cái, thỉnh thoảng thôi, nghe chưa? Nếu cậu dám làm gì quá đáng, tôi sẽ…"

Cô định nói là sẽ đánh cậu, nhưng nhìn cánh tay gầy gò, mảnh mai của Tề Diệp, cô nghĩ, nếu cô thực sự nổi giận mà đấm một cái, chắc cậu không chịu nổi.

Dường như Tề Diệp T-r-u-y-e-n-n-h-a-b-o đoán được cô định nói gì, ánh mắt cậu dịu đi, khóe môi cũng bất giác nhếch lên.

"Được."

Cậu không phải người tham lam. Hôm nay, việc Đường Lê chịu thỏa hiệp đã là một bước tiến rất lớn.

Ít nhất từ giờ cậu không cần cố tình giữ khoảng cách với cô nữa. Thỉnh thoảng còn có thể ôm cô một cái, gần gũi với Đường Lê.

Điều này là trước đây cậu chưa từng dám nghĩ đến.

Tề Diệp đã rất mãn nguyện.

Khi cậu đang định nói thêm vài lời để xoa dịu Đường Lê, ánh mắt vô tình rơi xuống cây dù trong tay Đường Lê.

"Xin lỗi, tôi không biết cậu đã tìm tôi lâu như vậy."

"Nhưng tôi hứa, từ giờ sẽ không để chuyện này xảy ra nữa. Sau này cậu ở đâu, tôi sẽ ở đó. Tôi sẽ không để cậu phải đi tìm tôi nữa."

Tề Diệp vừa nói, vừa nhẹ nhàng cầm lấy cây dù từ tay Đường Lê.

Bên ngoài, mưa đã nhỏ hơn, tiếng sấm chớp cũng không còn.

Giọng cậu nhẹ nhàng, ngón tay khẽ vuốt dọc theo lòng bàn tay Đường Lê, như vô tình lướt qua.

"Lần này, tha thứ cho tôi được không?"

"...Tôi không giận." Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com

Đường Lê sớm đã bị những lời mềm mỏng của Tề Diệp làm cho dịu lại, cơn giận trong lòng cũng nguội dần, chẳng còn cách nào để bộc phát nữa.

"Chỉ là có chút lo lắng thôi. Dù gì cậu cũng rất sợ sấm sét, tôi tưởng cậu lại trốn đâu đó khóc một mình."

Tề Diệp sững người, trái tim cậu như bị ai đó khẽ chạm vào.

"Sao cậu biết tôi sợ sấm sét?"

Việc này không phải Đường Lê biết được từ hệ thống, mà là từ lần trước khi hai người chơi game với nhau.

"À... chẳng phải lúc chơi game quyền anh, trong đó có một nhân vật dùng tuyệt chiêu là sấm sét à? Khi đó nghe tiếng sấm, mặt cậu trắng bệch ra. Tôi đâu có mù."

Tề Diệp mím môi, trong khoảnh khắc đó cậu gần như muốn bất chấp tất cả mà kéo Đường Lê vào lòng ôm thật chặt.

Làm sao cô có thể vô tình nói ra những điều như thế?

Trong mắt cô, chỉ là những điều nhỏ nhặt, không đáng kể. Nhưng từng chút, từng việc ấy lại khiến cậu không ngừng rung động, không thể kiềm chế.

Cô càng như vậy, cậu càng tham lam, càng khao khát nhiều hơn.

Đường Lê không biết Tề Diệp đang nghĩ gì, chỉ thấy cậu cứ đứng ì ra đó, chậm chạp không chịu di chuyển.

Cô bĩu môi, bước thẳng về phía cửa tòa nhà, ánh mắt liếc về phía cậu, thúc giục:

"Thôi được rồi, trời cũng sắp tối, nếu không về thì trời sẽ tối hẳn. Mau mở ô rồi đi thôi."

Tề Diệp nhanh chóng bước tới, mở chiếc ô đen lớn che cho cả hai.

Bên ngoài vốn đã u ám, thêm chiếc ô che khuất phần lớn ánh sáng, thế giới dường như trở nên tách biệt hoàn toàn.

Chỉ còn lại hai người họ, chẳng còn ai khác.

Tề Diệp nghiêng ô về phía Đường Lê, sau đó không chút dấu vết tiến lại gần cô hơn, đến mức vai cậu khẽ chạm vào vai 

Tiếng sấm đã nhỏ hơn lúc đầu, chỉ còn mơ hồ vang vọng.

Nhưng cơn mưa này, e rằng còn lâu mới tạnh.

Nhận thấy Đường Lê chỉ khẽ chớp mắt mà không phản ứng gì lớn khi cậu vô tình chạm vào vai, Tề Diệp lấy hết can đảm, mím môi, khẽ nói:

"...Đường Lê, cậu có thể khoác tay tôi được không?"

"Tôi hơi lạnh."

Đường Lê theo bản năng muốn từ chối.

Nhưng nhìn thấy dáng vẻ run rẩy, như thể thật sự đang rất lạnh của cậu, cô lại do dự.

Nếu là kiểu khoác vai anh em thì không sao, nhưng khoác tay thế này...

Cũng quá ẻo lả rồi đấy!

Đường Lê im lặng một lúc, nhìn vẻ mặt đáng thương của cậu. Cuối cùng cô kéo khóa áo khoác, định cởi ra choàng lên người cậu. Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm

"Ấy, đừng! Cậu cứ mặc đi! Tôi không lạnh nữa, không lạnh nữa!"

"Giỡn mặt tôi à?"

"...Không, áo khoác của cậu nhỏ, tôi mặc vào cũng không ấm hơn là bao."

Đường Lê bật cười, vừa bực vừa buồn.

Có áo khoác là tốt rồi, còn kén chọn nữa chứ.

"Thôi, vậy thì cậu cứ lạnh đi."

Tề Diệp nhìn thấy Đường Lê sẵn sàng cởi áo khoác cho mình, trong lòng cậu vui lắm, nhưng vẫn có chút hụt hẫng.

Dù sao, áo khoác vẫn là áo khoác. Cậu vẫn thích cảm giác được gần gũi với Đường Lê hơn.

Nhìn Đường Lê không chịu khoác tay mình, cậu cũng không dám đòi hỏi thêm, sợ làm Đường Lê khó chịu.

Đi được một lúc, Tề Diệp đột nhiên nhớ ra điều gì đó.

Hôm qua, Tần Uyển từng dặn cậu rằng bà Tằng Quế Lan hôm nay có việc ra ngoài, ba ngày sau mới về. Bà còn bảo cậu nhớ mời Đường Lê tối nay qua nhà ăn cơm.

"Đường Lê..."

"Tôi nhớ bà ngoại cậu hôm nay không ở nhà, đúng không?"

Không hiểu tại sao Tề Diệp lại hỏi chuyện này, Đường Lê liếc mắt nhìn cậu, thấy ánh mắt cậu sáng rực, dừng lại một chút rồi gật đầu.

"Ừ, bà đi với mấy bà bạn già về chùa ở kinh thành ăn chay, lễ Phật. Nghe nói tham gia gì đó ba ngày, mấy ngày nữa mới về."

"Vậy tối nay tôi qua nhà cậu được không?"

Tai Tề Diệp đỏ bừng, ngón tay vô thức vuốt nhẹ cán ô lạnh buốt.

"Cậu yên tâm, tôi không làm bậy đâu."

"Chỉ là... kiểu ngủ đắp chung chăn, đơn thuần như vậy thôi."

"..."

Danh Sách Chương

Nhận xét Box