Nuôi Dưỡng Bánh Bao Phản Diện - Chapter 103

Nuôi Dưỡng Bánh Bao Phản Diện - Chapter 103


Cửa sổ kích hoạt chế độ chống sáng. Ánh nắng ban ngày xuyên qua lớp kính một chiều màu nâu trà, ánh sáng mờ ảo như mây khói, nhẹ nhàng rơi xuống bóng dáng nhỏ xíu đang cuộn tròn trong chăn.

Cầu Ngự nằm co lại như một con tôm luộc, cơ thể mềm nhũn, chỉ để lộ một cái đầu nhỏ xù lông đặt trên chiếc gối in hoa, hơi thở đều đặn và nhẹ nhàng vang lên trong giấc ngủ sâu.

“Tiểu Ngư, dậy thôi nào.”

Kèm theo giọng nói quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu, một góc chăn dày bị Ninh Tịnh kéo ra, để luồng không khí trong phòng lọt vào.

Thôi được rồi, chắc ai cũng đoán được cái tên "Tiểu Ngư" đáng xấu hổ này là do Ninh Tịnh nghĩ ra.

Dù sao thì, cả hai đều mang thân phận không thể phô trương – một là tội phạm bị truy nã, một là con gái của một tướng quân mất nước. Mọi chuyện đều phải thật khiêm tốn. Sau khi cân nhắc đủ kiểu, Ninh Tịnh đã vắt óc đặt ra cái tên này, vì cô cảm thấy "Cầu Ngự" nghe hơi giống "cá thu Nhật."

Khi cô đơn phương tuyên bố quyết định này, hệ thống đã thắc mắc về gu thẩm mỹ của cô:
“Vậy tại sao không gọi là ‘Cá Dao’ luôn cho gọn?”

Ninh Tịnh đáp với vẻ đầy lý lẽ:
“‘Dao Dao’ nghe có vẻ sát khí, gọi là ‘Tiểu Ngư’ dễ thương hơn.”

Hệ thống: “…” Thôi kệ, ít ra cái tên này vẫn còn trong mức chấp nhận được.

Nói chung, mặc kệ khuôn mặt lạnh lùng khó chịu của Cầu Ngự, Ninh Tịnh vẫn dày mặt gọi cái biệt danh xấu hổ đó suốt cả tháng qua.

Thấy Cầu Ngự không phản ứng, Ninh Tịnh nghiến răng kéo chăn lên thêm vài tấc nữa.

Không khí lạnh len lỏi vào chiếc chăn ấm áp, khiến Cầu Ngự run nhẹ trong giấc ngủ, khuôn mặt tròn trịa nhăn lại như bánh bao, lật người co sâu vào trong chăn hơn. 

Thời gian này, nhiệt độ ngoài trời vào buổi sáng và tối đều duy trì khoảng 5 độ, có thể xem như đã vào mùa đông.

Khi mùa tuyển sinh kết thúc, Ninh Tịnh và Cầu Ngự cũng vượt qua những ngày đầu khó khăn không có gì trong tay. Cả hai đã chuyển ra khỏi khu nhà dành cho thí sinh dự tuyển, thuê một căn phòng khác trong khu dân cư. Cầu Ngự ngủ trên chiếc giường nhỏ, còn Ninh Tịnh nằm dưới đất.

Căn phòng này có hệ thống sưởi, nhưng chỉ miễn phí từ nửa đêm đến 5 giờ sáng hôm sau. Muốn kéo dài thêm phải trả thêm tiền.

Dù có xuyên đến thế giới khác làm nhiệm vụ, Ninh Tịnh vẫn mang đậm "đặc điểm truyền thống" của dân tộc mình – nghèo. Việc chi thêm tiền để tăng thời gian sưởi là điều không thể. May thay, chỉ cần đóng kín cửa sổ và cửa ra vào, hơi ấm còn sót lại cũng đủ duy trì đến khoảng 10 giờ sáng mà không bị lạnh cóng.

Cầu Ngự trước đây, trung bình mỗi ngày chỉ ngủ không quá sáu tiếng mà vẫn luôn tràn đầy năng lượng – đúng chuẩn "Alpha của các Alpha." 

Thậm chí, trong một số trận chiến, hắn từng là chỉ huy yêu cầu khả năng tập trung cao độ. Để nắm bắt thời điểm phản công chỉ kéo dài trong tích tắc, hắn có thể thức trắng vài ngày đêm, và nếu quá mệt, chỉ chợp mắt 10 phút là đủ, đầu óc vẫn luôn minh mẫn.

Nhưng từ khi biến thành trẻ con, mọi thứ thay đổi hoàn toàn. Lịch sinh hoạt và thể trạng của hắn lùi về đúng độ tuổi năm,  -\-T|r|u|y|ệ|n N|h|à B|ơ - ||- sáu. Ngủ muộn hơn 10 giờ tối là không chịu nổi, nhu cầu ngủ tăng cao. Mỗi sáng đều lười biếng nằm lì trên giường, mà nếu có gọi dậy, hắn cũng mất một khoảng thời gian ngơ ngác mới hoàn toàn tỉnh táo.

Nhân lúc đó, Ninh Tịnh thường xuyên đùa nghịch, chọc ghẹo hắn – thật đúng là "to gan lớn mật."


Có lẽ thói quen duy nhất từ trước của Cầu Ngự vẫn còn giữ được chính là tính khí kinh khủng mỗi khi bị đánh thức.

Quả nhiên, dưới ánh mắt chăm chú của Ninh Tịnh, đầu nhỏ xù lông của Cầu Ngự chui tọt vào chăn, quấn chặt lấy mình, mông nhô cao, cuộn tròn lại thành một "quả núi nhỏ." Ninh Tịnh đã sớm đoán trước được, nghiêm giọng ra tối hậu thư:

"Đã gần trưa rồi đó, anh định ngủ thêm nữa sao?"

Quả núi nhỏ chẳng phản ứng gì.

Ninh Tịnh ngồi xuống cạnh giường, đưa bàn tay mát lạnh luồn vào lớp chăn dày, chạm đến cánh tay nhỏ mềm mịn như củ sen của Cầu Ngự. Cô nắm lấy, rồi dứt khoát kéo hắn ra khỏi chăn: "Dậy thôi nào."

Không kịp trở tay, tên nhóc mềm mại này đã bị lôi ra khỏi ổ ấm. Hắn mặc bộ đồ ngủ mỏng, áo ngắn tay và quần ngắn, vừa chạm vào không khí lạnh, da đã nổi gai ốc.

Ninh Tịnh đã chuẩn bị sẵn, bế hắn ngồi lên đùi mình, nhanh chóng mặc thêm áo khoác, rồi xỏ đôi tất lông màu xám ấm áp vào chân hắn.

Mái tóc đen ngắn của Cầu Ngự rối tung, hắn đưa tay dụi mắt, ngáp dài một tiếng. Ninh Tịnh kéo tay hắn ra khỏi mắt, cầm khăn mặt ấm áp lau nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn:
"Nào, rửa mặt xong sẽ tỉnh táo ngay thôi."

Ở thời đại này, người ta sử dụng máy móc cho mọi thứ, từ rửa mặt, tắm rửa, đến việc cá nhân. Nhưng Ninh Tịnh cảm thấy việc rửa mặt bằng vòi nước phun vào mặt, sau đó dùng hơi nước dưỡng ẩm quá thô bạo, mãi vẫn không quen. Huống hồ, với một đứa trẻ ba gang tay như Cầu Ngự, việc phải kê ghế nhỏ để đứng mỗi lần rửa mặt lại phiền phức. Thế nên cô quyết định làm bằng tay cho nhanh.

Sau khi lau mặt, Cầu Ngự chậm rãi mở hé đôi mắt dài cong. Hàng mi dày rợp như cánh bướm khẽ nâng lên, đổ bóng lên đôi mắt tròn to màu trà, Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm ánh lên vẻ lấp lánh. Cả người hắn tỏa ra mùi hương sữa ngọt ngào, trông đáng yêu đến mức khiến người ta muốn cưng nựng.

Ninh Tịnh không nhịn được, liền véo nhẹ tay hắn, cúi xuống hôn lên xoáy tóc mềm mịn trên đầu hắn một cái.

Hệ thống: "…" Mẹ kiếp, ngứa mắt thật sự.

Cô bế Cầu Ngự đặt lên chiếc ghế nhỏ cạnh bàn ăn. Cầu Ngự mặt lạnh như tiền, không vui nói:
"Đã bảo rồi, đừng gọi tôi bằng cái tên đó."



Ninh Tịnh nhún vai, cười tươi: "Nếu anh thích, gọi là 'Dao Dao' cũng được."

Cầu Ngự: "…"

Hắn im lặng, hai tay nhỏ ôm lấy ly sữa nóng, từ tốn thổi nguội rồi nhấp từng ngụm.

Sau khi khẩu vị bị thay đổi, chỉ cần một ly sữa trẻ em cũng đủ khiến tâm trạng Cầu Ngự tốt lên. Đôi chân ngắn không chạm đất đung đưa nhịp nhàng dưới bàn.

Uống xong, viền môi hắn dính đầy sữa trắng, trông y như một chú mèo nhỏ.

Ninh Tịnh nhanh chóng dọn phần thức ăn còn lại, đứng dậy mang giày: "Anh ăn xong thì ngoan ngoãn ở nhà nhé. Tôi đi làm đây. Tiện thể, tôi sẽ tìm hiểu thêm tin tức và mua ít đồ ăn vặt cho anh. Cái bánh mì nhân đường lần trước ấy, anh muốn vị gì?"

Cầu Ngự đặt mạnh chiếc cốc xuống bàn, không hài lòng nói: "Tôi đã bảo, đừng xem tôi như một đứa nhóc thật sự."

Ninh Tịnh thản nhiên đáp một tiếng "ồ," rồi nhìn hắn với vẻ thích thú.

Cầu Ngự ngừng lại, quay đầu đi, giọng nói đầy vẻ kiêu ngạo: "Vị dưa lưới."

Ninh Tịnh không nhịn được, bật cười thành tiếng.

Cửa đóng lại, tiếng bước chân của Ninh Tịnh dần xa.

Cầu Ngự gõ nhẹ ngón tay lên chiếc cốc, ánh mắt lặng lẽ nhìn về phía cửa.

Cô nàng này, mỗi ngày đều chuẩn bị đồ ăn hợp khẩu vị hắn, còn để hắn ngủ trên giường, trong khi bản thân nằm dưới sàn lạnh cứng.

Rõ ràng cả hai đã nói là mối quan hệ giao dịch, nhưng hắn cảm thấy cách cô đối xử với hắn tốt một cách khó hiểu. Trong suốt hơn hai mươi năm cuộc đời, đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy mình đóng vai trò của một người "được bảo vệ."

Hơn nữa, cô ấy khác hẳn với những Omega khác.

Nếu cũng trong hoàn cảnh thay đổi đột ngột, những Omega yếu đuối có lẽ chỉ biết khóc lóc. Nhưng Ninh Tịnh – hay đúng hơn là Leucres – lại nhanh chóng thích nghi, thậm chí còn gánh cả chi phí sinh hoạt của kẻ thù.

Cầu Ngự cúi mắt, nhếch môi cười nhạt: "Đúng là quái nhân."

Sau khi thong thả ăn hết phần thức ăn, hắn kéo thấp mũ áo hoodie, nhảy xuống ghế, bưng đĩa đến máy rửa chén tự động trong căn hộ.

Đặt bát đĩa vào, hắn nhìn hệ thống từ trường sạch quét qua bề mặt, tay khoanh trước ngực, ánh mắt lặng lẽ dừng lại ở hình phản chiếu của mình trong lớp kính. Lông mày nhíu chặt, vẻ mặt tối sầm.

Trước khi thăng cấp lên Thượng Tướng, mỗi người đều phải trải qua chương trình huấn luyện chịu độc khắc nghiệt hơn.

Con người không thể tự nhiên miễn nhiễm với chất độc như một số loài động vật, vì thế, phương pháp huấn luyện rất tàn nhẫn: tiêm định kỳ lượng nhỏ độc tố vào cơ thể, để người lính cảm nhận tác động của độc, từ đó rèn luyện khả năng đối phó và giữ đầu óc tỉnh táo.

Để giết hắn, Du Linh đã không tiếc bỏ ra một khoản lớn. Việc hắn không chết được coi là xác suất một phần triệu. Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com

Cầu Ngự nhếch môi cười mỉa mai, nhìn đôi tay nhỏ hơn một cỡ của mình.

Không chết là tốt, nhưng từ khi bị biến thành thế này, đã ba tháng trôi qua tính cả thời gian chạy trốn và phiêu bạt trong không gian, hắn vẫn chưa có dấu hiệu hồi phục.

Những thứ trước đây hắn dễ dàng nhìn thấy, giờ phải ngẩng đầu, kiễng chân. Ban đêm, hắn mệt mỏi như một đứa trẻ, không thể thức khuya giữ sự tỉnh táo mà bắt buộc phải ngủ để hồi phục năng lượng.

Thể trạng không ổn định, độc tính có thể phát tác bất cứ lúc nào, khiến hắn không làm được nhiều việc.

Việc Du Linh ráo riết truy bắt hắn ngày càng lớn mạnh, và giờ, vì đã đếm được số người mất tích, cả Leucres cũng bị liệt vào danh sách truy nã. Nếu cả hai xuất hiện cùng nhau, khả năng bị nhận diện sẽ rất cao.


Thuốc giải độc chắc chắn phải có liên quan đến Du Linh, nên cách duy nhất để tìm được giải pháp là quay về Nguyên Tinh. Nhưng lệnh truy nã với số tiền thưởng khổng lồ đang chắn ngang con đường của họ, khiến việc tiếp cận Nguyên Tinh trong thời gian ngắn trở nên bất khả thi.

Phải làm gì đây?

Ngay lúc đó, tiếng bước chân vang lên từ phía sau. Hai Alpha bưng khay đồ ăn đang tiến lại gần.

“Cậu nói thật sao? Cửa hàng Sắc Vực mới nhận một Omega à? Thật sự là Omega hả?”

Cầu Ngự khẽ động ngón tay, ngẩng lên với vẻ ngạc nhiên.

“Nghe nói từ nửa tháng trước rồi. Hình như là một mỹ nhân với đôi mắt xanh lục pha vàng! Chậc chậc, thằng nhóc Witz đã ghé qua một lần, về mà như hồn bay phách lạc suốt cả tuần.”

“Haha, nhóc đó chưa bao giờ được ở gần Omega như vậy chứ gì.”

“Nói như thể cậu từng gặp Omega ấy.”

Người kia bị chặn họng, không phục đáp: “Chẳng phải cậu cũng chỉ từng nhìn thấy từ xa hồi còn đi học sao?”

“Vậy tối nay có muốn ghé thử không?”

Cả hai người nói cười đi xa dần, để lại Cầu Ngự kéo mũ trùm đầu xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn phủ một tầng lạnh lùng phẫn nộ.

— Leucres đã nói với hắn rằng cô làm phục vụ và phụ bếp trong một cửa hàng ăn uống… nhưng những gì hai người kia vừa nói rõ ràng không phải thế! Chết tiệt, rốt cuộc cô đang giấu hắn chuyện gì?

Ở khu dân cư, những nơi cho phép Omega không có giấy tờ tùy thân làm việc đều rất ít, và đa phần là những địa điểm hỗn tạp như quán rượu hay hộp đêm. Omega vì thể chất đặc biệt không thể làm việc nặng, nên các cửa hàng đó thường tuyển dụng họ không phải vì công việc mà vì giá trị "độc nhất vô nhị" của họ. Dù họ chỉ làm những việc nhỏ nhặt như lau bàn, sự hiện diện của một Omega đã đủ để thu hút khách.

Tuy nhiên, Ninh Tịnh đương nhiên không chọn làm những việc tầm thường hay bán thân. Cô chọn một vị trí đàng hoàng hơn, thu nhập cũng không thấp – chơi nhạc sống.

Từ hàng trăm năm trước, robot đã có thể chơi nhạc linh hoạt, nhưng chúng vẫn thiếu đi cảm xúc và tinh thần so với con người. Một nghệ sĩ thật sự luôn mang lại cảm giác cao cấp và chân thật hơn nhiều.

Leucres sở hữu một đôi tay đẹp và thanh thoát, rõ ràng là đôi tay của một người từng sống trong nhung lụa. Vết chai duy nhất trên tay cô nằm ở các đầu ngón tay, dấu tích của những năm tháng học đàn từ nhỏ. Cô còn có khả năng thuộc lòng rất nhiều bản nhạc.

Mỗi khi cô ngồi thẳng lưng, đôi tay uyển chuyển lướt trên phím đàn, đó là một khung cảnh tuyệt đẹp, đầy cuốn hút. Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm

Nhất là bây giờ, dù không có trang phục lộng lẫy, nhưng khi cô ngồi trước cây đàn piano, trông cô như một nàng công chúa kiêu hãnh giữa hoàn cảnh sa cơ.

Khi ứng tuyển, Ninh Tịnh dựa vào ký ức của cơ thể này, thử chơi vài bản nhạc và lập tức được nhận. Công việc hàng ngày của cô là ngồi trước cây đàn piano từ trưa đến tối, liên tục chơi nhạc không nghỉ.

Thực tế mà nói, cường độ công việc như vậy, người bình thường chắc chắn khó mà chịu nổi. May mắn thay, Ninh Tịnh có hệ thống làm "gian lận" giúp cô. Trong lúc chơi đàn, cô hoàn toàn để hệ thống điều khiển cơ thể. Nhờ đó, ngoài việc tối về mệt đến mức gục xuống ngủ ngay, cô không hề cảm thấy kiệt sức khi làm việc.

Ninh Tịnh nịnh nọt:
“Hệ thống, ngón tay vàng của dân xuyên nhanh, trợ thủ đắc lực của Ninh Tịnh.”

Hệ thống: "…"






Danh Sách Chương

Nhận xét Box