Gọi là "ba" đã đành, sao tự nhiên lại xuất hiện thêm "mẹ" nữa?
Chu Bắc Thần nhíu mày, nhìn Đường Lê đang ngồi bên cạnh, sau khi nói xong câu đó thì lại nghêu ngao hát, trông tâm trạng rất tốt.
“Chậc, thế thôi à? Không định giải thích sao? Ai là mẹ tôi hả?”
“Gấp gì chứ? Một lát nữa mẹ cậu sẽ ra, chẳng lẽ tôi lại nhẫn tâm ngăn cản hai mẹ con cậu đoàn tụ chắc?”
Ánh mắt Chu Bắc Thần tối lại vài phần. Cậu giật lấy lon coca trong tay Đường Lê, đặt mạnh xuống ghế dài bên cạnh, phát ra tiếng “cạch.”
“Đừng có úp úp mở mở với tôi. Cậu nói mẹ là ai?”
Điều cậu để ý không chỉ là tự nhiên mọc đâu ra một “mẹ,” mà quan trọng hơn, là người này là ai.
Nếu Đường Lê là “ba,” thì “mẹ” sẽ phải thân thiết với cô đến mức nào chứ?
――Bất kể là nam hay nữ, chuyện này đều khiến cậu không thoải mái.
“Chậc, còn ai vào đây nữa? Là người yêu của tôi.”
Đường Lê vừa nói vừa gạt tay cậu ra, cầm lại lon coca của mình.
“Quên chưa nói với cậu, tôi và Tề Diệp đang quen nhau {bơ bui bặm}. Hôm nay tiện đưa cậu đi trám răng, cũng muốn nhân tiện cho cậu chết tâm luôn. Từ giờ chúng ta cứ làm anh em tốt của nhau thôi.”
“Đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện làm bạn trai tôi. Tôi là ba cậu đấy, chưa nói đến việc mẹ cậu có đồng ý hay không, nhưng đây rõ ràng là loạn luân rồi còn gì!”
“...?! M* nó! Trước kia chẳng phải các cậu nói chỉ là bạn bè thôi sao? Sao tự nhiên lại thành người yêu?”
“Ha, chuyện tình cảm ai mà nói trước được? Chỉ là đột nhiên thấy hợp mắt, rồi thành người yêu thôi.”
Thực ra, Đường Lê hiểu rõ Chu Bắc Thần không thực sự thích cô nhiều đến vậy. Cậu chỉ cảm thấy cô là người con gái duy nhất chơi thân được với mình, lại hiểu rõ cậu.
Đó không phải kiểu “không có cô thì không được.”
Quả nhiên, sau khi nghe tin này, thiếu niên không hề tức giận hay cảm thấy mất mặt.
Điều cậu thể hiện nhiều hơn là sự ngỡ ngàng.
Cậu nhất thời chưa phản ứng kịp, không hiểu sao mọi chuyện lại phát triển nhanh như tên lửa thế này.
Chu Bắc Thần không nói gì thêm, chỉ ngồi cạnh Đường Lê, uể oải uống vài ngụm coca.
“... Cạn lời. Con mắt nhìn người của cậu đúng là kém thật. Tôi đây là một đại soái ca khỏe mạnh không chọn, lại đi chọn cái tên gầy gò yếu ớt đó? Tay không xách nổi, vai không gánh nổi, cậu yêu đương với cậu ta hay làm bạn gái với cậu ta vậy?”
Chu Bắc Thần càng nghĩ càng bực, càng nghĩ càng không thông. Tề Diệp thì đẹp trai thật, nhưng cậu ta cũng đâu thua kém gì. Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm
Thông thường, con gái chắc đều thích kiểu người như cậu chứ? Sao Đường Lê lại cứ phải chọn Tề Diệp cơ chứ?
Ban đầu, Đường Lê nghĩ rằng dù Chu Bắc Thần không thích mình nhiều lắm, nhưng nghe tin cô và người khác thành đôi, chắc cậu cũng thấy không thoải mái.
Cô chỉ định để cậu càu nhàu vài câu rồi thôi, cũng không mấy để tâm. Nhưng nghe cậu lôi Tề Diệp ra so sánh, Đường Lê liền nhíu mày, giơ chân đá vào bắp chân cậu một cú.
“Này, nói năng cho cẩn thận đấy. Tề Diệp tốt lắm, cậu mà còn nói linh tinh nữa tôi sẽ đánh cho rụng thêm cái răng. Dù sao cũng đã rụng một cái rồi, thêm cái nữa cho cân đôi bên, tốt đẹp thành đôi.”
“... M* nó! Cậu còn nói sau này làm anh em tốt, tôi thấy cậu đúng là ‘có tình thì không có nghĩa.’ Bây giờ đã thế này, sau này còn chỗ cho tôi nữa sao?”
Chu Bắc Thần cảm thấy uất ức, định đứng dậy bỏ đi, nhưng nghĩ đến cái miệng đang sứt mẻ của mình, cậu lại thấy không đáng.
Cuối cùng, vì thể diện, cậu vẫn cố nán lại, ngồi cùng Đường Lê chờ Tề Diệp.
Khi tiếng chuông tan học vang lên, Tề Diệp không ra ngay mà trước tiên đi đến lớp ba.
Cậu đứng ở cửa, không thấy bóng dáng Đường Lê đâu. Đang định hỏi ai đó, thì Cẩu Tầm vừa thu dọn đồ đạc xong đã bước tới.
“Tề Diệp, cậu tìm Lê ca à? Cô ấy trốn học từ tiết hai buổi chiều rồi đi chơi bóng. Chắc giờ về rồi, đang ở cổng trường chờ cậu đấy.”
“Cậu cứ đi thẳng qua đó đi. Cậu ấy nói sẽ đưa cậu đi khám răng.”
Cẩu Tầm và Trương Hiểu Hổ thường có cuộc sống xoay quanh ba việc: đi học, ngủ và chơi game.
Trước đây, khi Đường Lê chưa quen với Tề Diệp, cô thường tan học đi chơi với họ. Nhưng giờ cô đã "có gia đình," một tuần chỉ chơi cùng họ được một, hai lần.
Huống chi hôm nay Tề Diệp đau răng, Đường Lê còn định đưa cậu đi khám. Chuyện này càng chẳng liên quan gì đến họ.
Cẩu Tầm nghĩ vậy, sợ lát nữa ra muộn lại tình cờ bắt gặp cảnh hai người họ gặp nhau và bị nhét đầy "cẩu lương."
Cả người cậu rùng mình, không đợi phản ứng của Tề Diệp, đã vội vàng chạy qua lớp năm gọi Trương Hiểu Hổ để cùng nhanh chóng rời khỏi trường.
Khi Tề Diệp bước ra ngoài, trường đã vắng vẻ. Cậu đi đến cổng trường, theo bản năng liếc nhìn khu vực đỗ xe.
Không thấy bóng dáng Đường Lê, cậu bước thêm một đoạn đường.
Cuối cùng, cậu thấy cô ngồi trên một băng ghế gần cổng trường.
Đôi mắt cậu sáng lên, khóe môi khẽ cong, định bước tới. Nhưng ánh mắt thoáng qua bóng dáng của Chu Bắc Thần đang ngồi cạnh Đường Lê.
Tề Diệp không thích Chu Bắc Thần.
Không hẳn vì trước đây cậu ta từng ra tay với mình, mà là vì cậu cảm nhận được mối đe dọa từ cậu ta.
Chu Bắc Thần có vẻ ngoài sáng sủa, đường nét khuôn mặt rõ ràng. Thường xuyên chơi thể thao, cậu ta sở hữu vóc dáng săn chắc, kể cả khi không dùng sức cũng có thể thấy lớp cơ mỏng trên người.
"Cảm ơn bạn đã ghé thăm truyện nhà, nơi có chú mèo Bơ luôn thủ thỉ cùng những câu chuyện tuyệt vời. Sự đồng hành của bạn chính là món quà quý giá nhất với chúng mình và cả Bơ!"
Cậu ta thuộc kiểu mà các cô gái rất thích.
Không chỉ vậy, ngay cả trong đám con trai, Chu Bắc Thần cũng rất được yêu mến.
Dù là làm bạn bè hay làm người yêu, Chu Bắc Thần đều có vẻ là lựa chọn phù hợp hơn nhiều so với Tề Diệp.
Đặc biệt, khi biết cậu ta từng có ý với Đường Lê, cảm giác nguy cơ trong lòng Tề Diệp càng tăng.
Dù hiện tại cậu đã chính thức hẹn hò với Đường Lê, nhưng sự hiện diện của Chu Bắc Thần vẫn khiến cậu bất an.
Chu Bắc Thần cũng nhìn thấy Tề Diệp.
Thấy ánh mắt lạnh lẽo của cậu hướng về mình, Chu Bắc Thần khoanh tay, bực bội quay mặt đi, không thèm quan tâm.
“Tề Diệp, bên này!”
Đường Lê liếc qua thấy Tề Diệp, nhìn cậu đứng im một chỗ không bước tới, tưởng cậu không thấy mình, liền đứng dậy vẫy tay về phía cậu.
Nghe thấy giọng Đường Lê, Tề Diệp mím môi, cúi đầu, bước thẳng đến chỗ cô.
Cậu dừng lại cách Đường Lê nửa bước chân, không nói lời nào, chỉ nhìn cô chằm chằm.
Đường Lê, dù có vô tâm đến đâu, cũng không thể không nhận ra cảm xúc của Tề Diệp lúc này.
Cô đưa tay gãi gãi má, rồi vỗ nhẹ lên vai Chu Bắc Thần ra hiệu cho cậu ta đứng dậy.
“Không như cậu nghĩ đâu. Nghe tôi giải thích đã.”
Chu Bắc Thần nghe vậy cảm thấy không đúng lắm, nhưng cậu không tiện phản bác. Nghe lời giọng điệu nhẹ nhàng của Tề Diệp, cậu bỗng cảm thấy có gì đó ngấm ngầm không ổn.
Đường Lê thì không để ý T-r-u-y-e-n-n-h-a-b-o, chỉ nghĩ rằng Tề Diệp thực sự lo lắng cho Chu Bắc Thần. Cô vừa cười vừa giải thích:
“Không sao đâu. Vài vết thương thế này chẳng đáng gì với cậu ta. Lần trước tôi còn đánh cậu ta nặng hơn nhiều, thế mà chưa mấy ngày đã nhảy nhót tưng bừng lại rồi. Chuyện nhỏ ấy mà.”
Nhìn đồng hồ trên điện thoại, Đường Lê phát hiện gần đến giờ hẹn khám răng.
Ba người họ không thể đạp xe cùng nhau, nên chỉ còn cách gọi taxi.
Cô bước tới, định đỡ tay Chu Bắc Thần choàng qua vai mình để dìu cậu đi.
Hồi nãy trong hẻm, chân cậu đã bị đánh bằng gậy. Tuy không gãy xương, nhưng đau nhức khiến cậu đứng không vững, khó mà dồn lực vào chân.
Thiếu niên cũng không làm bộ làm tịch, vừa nhấc tay lên định đặt lên vai Đường Lê thì một bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng, đã nhanh chóng nắm lấy cổ tay cậu.
“Để tôi đi, A Lê. Tôi với cậu ta cao ngang nhau, dìu sẽ tiện hơn.”
Đường Lê vừa từ trường thể thao về, trên đường đi đã dìu Chu Bắc Thần một đoạn dài, cộng thêm việc vừa đánh nhau xong khiến lưng cô ê ẩm.
Nghe Tề Diệp nói vậy, cô cũng không suy nghĩ nhiều, thoải mái để cậu nhận phần việc.
“Vậy hai người đứng đây đợi chút, tôi đi gọi xe.”
Tề Diệp cười ngoan ngoãn, gật đầu với Đường Lê. Nhưng ngay khi cô đi xa, cậu cúi xuống, liếc nhìn Chu Bắc Thần.
“Cậu có thể đừng dựa sát như thế được không? Bị thương ở chân chứ không phải liệt toàn thân.”
Nói xong, Tề Diệp hơi cúi người, cầm lấy lon coca mà Đường Lê uống dở để trên ghế.
Chu Bắc Thần nhìn thấy động tác này, trong lòng dâng lên cảm giác kỳ lạ khó chịu, nhưng nhất thời không thể phản ứng.
Bên cạnh, Tề Diệp lại cười mỉm, vừa dịu dàng vừa xa cách, như thể không hề để Chu Bắc Thần trong mắt.
“Cậu làm gì…”
Chu Bắc Thần còn chưa nói hết câu, đã ngỡ ngàng nhìn thấy Tề Diệp đưa lon coca lên môi, khẽ nghiêng đầu, thản nhiên uống một ngụm.
Yết hầu của cậu ta khẽ chuyển động, đôi môi vẫn còn vương hơi lạnh từ vỏ lon, nhưng ánh mắt lại quét qua Chu Bắc Thần với vẻ chế giễu, khóe môi cong lên đầy khiêu khích.
“Thế mà đã giật mình?”
“Đây không chỉ là một nụ hôn gián tiếp đâu…”
Tề Diệp cúi đầu, giọng nói hạ xuống, cố ý chỉ để hai người nghe thấy.
“Tôi đã từng cạy môi cậu ấy, hôn sâu, quấn quýt môi …”
“Rất nhiều lần.”
Nhận xét Box