Nữ Giả Nam Trang Sau Khi Tôi Có Được Kịch Bản Nam Chính - Chapter 103

Nữ Giả Nam Trang Sau Khi Tôi Có Được Kịch Bản Nam Chính - Chapter 103

 Chương 103: "Phù Phù"

Đường Lê bị bất ngờ bởi nụ hôn bất thình lình ấy, bàn tay vốn đang bấm điện thoại chợt khựng lại. Khoảnh khắc đó, cô chậm hơn một nhịp, liền bị đối thủ tung ra một chiêu chí mạng.

Màn hình máy chơi game đột ngột hiện lên dòng chữ đỏ rực “GAME OVER.”

Cô im lặng mất vài giây, sau đó ngẩng đầu, trừng mắt lườm Tề Diệp một cái. Vì trận đấu đã kết thúc, cô cũng không định để cậu ta cầm điện thoại thêm nữa. Cô thẳng tay giật lại chiếc điện thoại từ tay Tề Diệp.

“Ba, có chuyện gì gấp cần nói nữa không? Có thể nói hết trong một lần được không? Đừng lặp đi lặp lại vài câu như thế mãi. Con còn bao việc đang dang dở đây này!”

Người đàn ông ở đầu dây bên kia rõ ràng không nói nhiều, nhưng lại không hiểu vì sao con gái mình đột nhiên bực bội hẳn lên.

Ông ngừng lại, có lẽ cảm nhận được sự khó chịu trong giọng điệu của Đường Lê. Cuối cùng, ông chỉ ậm ừ vài câu như “Học hành chăm chỉ, chú ý giữ gìn sức khỏe” rồi cúp máy.

Hai người luôn ở trong trạng thái đối thoại như vậy. Ban đầu, Đường Lê còn có chút kiên nhẫn, nhưng chỉ cần nghe ông nói dài dòng là cô liền mất hết hứng.

Đặc biệt hôm nay, sau khi vừa thua trận game, tâm trạng cô càng không khá hơn.

Nghe tiếng "tút tút" báo hiệu đầu dây bên kia đã ngắt, Đường Lê mới quay sang, nắm lấy cổ áo cậu trai vừa làm cô thất bại, ấn cậu ta xuống một cách không khách sáo.

“Chậc, làm cái gì vậy hả? Không thấy tôi đang chơi game à? Vừa nãy tôi rõ ràng sắp thắng rồi! Bây giờ tôi thua, với cái vận của tôi, tối nay chắc chơi tới sáng cũng không thắng nổi! Còn nói gì đến ngủ sớm nữa!”

Vận đỏ đen của Đường Lê luôn là một điều bí ẩn. Nếu thắng, thì coi như may mắn, nhưng chỉ cần thua một ván, thì liên tiếp những trận thua sau đó sẽ khiến cô bực bội không yên.

Mà khổ nỗi, Đường Lê lại thuộc dạng không thắng thì không chịu bỏ cuộc, đã thế lại còn giận tới mức không ngủ được. (truyennhabo.com) Vì vậy, rất nhiều lần, cô thức trắng đêm không phải vì mê game, mà chỉ vì muốn thắng.

Hàng mi của Tề Diệp khẽ động.

Tề Diệp biết Đường Lê rất thích chơi game, vừa rồi cậu lỡ làm Đường Lê thua, chắc chắn Đường Lê đang không thoải mái trong lòng.

“Vậy để tôi giúp cậu thắng lại, được không?”

Cậu chưa từng chơi trò này, nhưng vừa nãy đứng bên cạnh quan sát một lúc, cậu cũng nắm được đại khái luật chơi. Chỉ cần thử một hai ván, chắc cậu có thể làm quen ngay.

Nếu cậu không nói gì thì thôi, nhưng vừa mở miệng, Đường Lê lại càng tức hơn. Trò chơi mà cô phải vất vả lắm mới thắng nổi, cậu lại hờ hững bảo rằng sẽ giúp cô thắng lại.

Chẳng phải đây là ngầm nói cô chơi quá kém hay sao?

Dù vậy, Tề Diệp không hề có ý giễu cợt, ánh mắt cậu trong trẻo, chăm chú nhìn cô một cách thẳng thắn.

Cả hai lúc này đang ở trong một tư thế có phần mờ ám. Đường Lê gối đầu lên đùi cậu, vì tức giận mà đưa tay kéo cổ cậu xuống gần.

Nếu chỉ cần tiến lại thêm chút nữa, có lẽ lông mi của cả hai cũng sẽ chạm vào nhau.

Hơi thở nóng bỏng của Tề Diệp phả lên má cô, khiến Đường Lê lúc này mới chậm chạp nhận ra tình thế.

Đôi mắt cô khẽ dao động, lông mày cụp xuống, vẻ mặt hiếm khi lộ ra nét bối rối.

“… Không cần đâu. Tôi đi làm bài tập đây. Chính là bài hôm nay cậu giao. Tôi làm xong sẽ đưa cậu kiểm tra.”

Tuần sau là kỳ thi giữa kỳ. Với khả năng hiện tại của Đường Lê, việc đạt hạng nhất lớp có lẽ không phải vấn đề.

Bài tập mà Tề Diệp giao, cô chưa bao giờ làm đúng hoàn toàn, chỉ là mỗi ngày sai ít hơn một chút, từ từ tiến bộ dần.

Bởi vì, nếu lần nào cô cũng làm đúng tất cả, chắc chắn sẽ quá lộ liễu và không phù hợp với nhân vật mà cô đang đóng vai.

Tề Diệp vốn đang ngồi ở đây vì bị gọi ra nghe điện thoại. Giờ thấy Đường Lê định vào phòng làm bài tập, cậu bỗng chốc không biết nên tiếp tục ở lại hay quay về.

Nghĩ một lúc lâu, cậu mím môi, giọng nói trầm thấp vang lên:

“Vậy tôi về trước. Nếu cậu làm xong mà mệt quá thì cứ ngủ, mai tôi kiểm tra cũng được. Còn nếu cậu làm xong sớm, tôi sẽ qua xem giúp cậu.”

Đường Lê thực ra vừa rồi có ý gián tiếp giữ Tề Diệp lại. Nhưng nghe cậu nói như vậy, bước chân cô chợt khựng lại.

Không hiểu sao, rõ ràng lúc trước cô còn thấy cậu thật phiền phức, vậy mà khi cậu chủ động muốn rời đi, trong lòng cô lại có chút trống trải khó tả.

Cảm giác đó cũng không kéo dài lâu. Đường Lê liếc nhìn thiếu niên đang có vẻ hơi căng thẳng qua khóe mắt.

“Vậy cũng được. Chuyện hôm nay cảm ơn cậu, đã bận rộn thế này rồi thì về nhà rửa mặt, nghỉ ngơi sớm đi. Bài tập để mai tôi rảnh lúc nghỉ trưa mang qua cho.”

Đường Lê nói vậy đơn giản chỉ vì nghĩ Tề Diệp đã mệt, không muốn làm phiền thêm. Hôm nay đã nhờ vả cậu nhiều rồi, ngày mai đưa bài cũng không muộn, như thế cậu có thể nghỉ ngơi thêm chút.

Nhưng ý tứ trong câu nói đó, Tề Diệp đương nhiên hiểu rõ. Dẫu vậy, khi nghe Đường Lê bảo ngày mai sẽ không qua tìm cậu nữa, cậu vẫn cảm thấy hơi hụt hẫng.

Cậu nhìn theo bóng thiếu niên vừa vươn vai vừa quay lưng, không thèm ngoái lại mà chỉ phất tay chào một cách hờ hững, rồi đi thẳng vào phòng mà chẳng lưu luyến chút nào.

Ánh mắt Tề Diệp thoáng ảm đạm -+-Truyện Nhà Bơ -+-, cuối cùng cũng không nói gì thêm. Cậu giơ tay chạm nhẹ vào chỗ sofa nơi Đường Lê vừa nằm.

Trên ghế vẫn còn chút hơi ấm, thoang thoảng mùi hương nhè nhẹ của hoa nhài.

Lúc đầu, Tề Diệp không để ý đến việc Đường Lê luôn cố tình làm sai vài câu trong bài tập. Nhưng dần dần, cậu nhận ra đó là một thói quen cố ý.

Cậu không hiểu tại sao Đường Lê lại làm thế, rõ ràng có thể làm đúng tất cả.

Sau nhiều lần suy nghĩ, Tề Diệp cuối cùng chỉ có thể đưa ra một giả thuyết hợp lý nhất:

Đường Lê làm vậy là để tìm một lý do chính đáng, có thể qua gặp cậu.

Nếu cô làm đúng hết, thì chẳng còn cách nào để có thể qua tìm cậu nữa.

Và Tề Diệp vẫn luôn tin rằng điều đó là thật.

Chính vì vậy, cậu chưa bao giờ vạch trần “tiểu tâm tư” này của cô, ngược lại, cậu còn cảm thấy vui mừng vì điều đó.

Cũng bởi vậy, vừa rồi Tề Diệp không chọn ở lại. Một phần là vì sợ Đường Lê cảm thấy cậu quá phiền, phần khác là vì cậu tin rằng, với tốc độ làm bài của Đường Lê, cô vẫn còn thời gian qua tìm cậu.

Giống như trước đây, cố ý làm sai vài câu, rồi đến hỏi cậu những câu mà cô đã biết rõ đáp án.

Đó cũng là lý do cậu cố tình nhắc thêm một câu, bảo nếu làm xong sớm thì qua tìm cậu.

Thật ra, câu nói đó không phải một giả định, mà là một lời nhắc nhở. Cậu sợ Đường Lê quên, nên cố tình nhắc để Đường Lê nhớ.

Nhưng Tề Diệp không ngờ Đường Lê lại chỉ nghe được nửa đầu câu, còn tưởng rằng cậu ngầm ý bảo mình quá mệt nên muốn về nghỉ.

―― Cậu đột nhiên cảm thấy như tự mình đào hố rồi nhảy vào.

Sớm biết vậy đã chẳng nói nữa.

Có lẽ Đường Lê làm xong bài tập sẽ trực tiếp qua tìm Tề Diệp.

Tề Diệp thở dài, ngước mắt nhìn về phía phòng của Đường Lê một lúc lâu.

Cuối cùng, cậu mới chậm rãi dọn dẹp mấy món đồ bị Đường Lê làm đổ trên bàn trà, sắp xếp lại gọn gàng, rồi rời đi sau khi đóng cửa.

Thực ra, những bài tập đó đối với Đường Lê chẳng mất đến nửa tiếng để hoàn thành.

Cô hoàn toàn có thời gian để qua tìm cậu.

Nhưng Đường Lê không nhịn được, lại thò tay dưới gối lấy máy chơi game ra.

Liên tục thua mấy ván, cô sợ mình sẽ không kìm chế nổi mà chơi cả đêm.

Đường Lê cắn răng, tức giận tháo pin máy chơi game, rồi ném thẳng vào thùng rác.

Không còn tiếng game, căn phòng trở nên yên tĩnh đến lạ thường.

Lông mi của Đường Lê khẽ động, mí mắt dần díp lại.

Thế nhưng, khi cô mơ màng sắp chìm vào giấc ngủ, trong đầu chợt vang lên tiếng “rè rè” như dòng điện. Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm

Đường Lê lập tức tỉnh táo hẳn.

【Chậc, lần sau có chuyện gì muốn tìm tôi thì chọn thời điểm phù hợp chút đi. Ban đêm cậu không ngủ nhưng tôi thì còn phải ngủ đấy.】

Hệ thống im lặng phản ứng một lúc, sau đó mới chậm rãi kết nối và đáp lại Đường Lê.

【Thưa ký chủ thân mến, tôi là hệ thống phục vụ nhân vật chính, giám sát nhiệm vụ và ghi lại biến động giá trị của nhân vật chính. Vừa rồi tôi cảm nhận được chỉ số đau đớn của Tề Diệp đang gần đến giới hạn chịu đựng, nên buộc phải nhắc nhở cậu chú ý hơn.】

【Đau đớn?】

Nghe đến hai từ này, Đường Lê bật dậy như cá chép từ trên giường.

【Cậu ấy bị sao? Rõ ràng mới đi chưa lâu, sao lại đau đến mức không chịu nổi rồi?】

Hệ thống mở bảng giá trị, xem xét một lúc. Nhưng nó chỉ có thể hiển thị mức độ đau đớn, số liệu cụ thể, không thể kiểm tra nguyên nhân.

【Xin lỗi, tôi không thể xác định lý do.】

【Ký chủ, hay là cậu qua xem thử đi? Nếu cơn đau không được giải tỏa, nó sẽ ảnh hưởng đến chỉ số hạnh phúc, và tiến độ nhiệm vụ của cậu cũng sẽ bị trì hoãn.】

Đường Lê không cần hệ thống nhắc cũng sẽ qua xem tình hình. Không chỉ vì nhiệm vụ, mà còn bởi hiện giờ Tề Diệp là bạn trai của cô, cô chắc chắn không thể bỏ mặc cậu được.

Cô nhíu mày, xuống giường, mang giày và khoác áo. Thay vì đi qua cửa chính, cô trực tiếp bám vào khung cửa sổ trong phòng, chống một tay rồi nhẹ nhàng trèo ra ngoài.

Lúc này, khoảng chừng mười giờ tối. Tần Uyển đã về từ hơn tám giờ, giờ chắc chắn đang nghỉ ngơi trong phòng.

Tuy vậy, Đường Lê vẫn cẩn thận, sợ giống lần trước suýt bị phát hiện. Cô lén lút, từng bước nhẹ nhàng di chuyển, mãi cho đến khi xác nhận an toàn mới khẽ cong ngón tay, gõ nhẹ vào cửa sổ phòng Tề Diệp.

Trong phòng, Tề Diệp đang nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, cơn đau hành hạ khiến cậu phải cắn môi để không phát ra tiếng.

Nghe thấy tiếng động ngoài cửa sổ, hàng mi của Tề Diệp khẽ rung, theo phản xạ ngước mắt nhìn lên.

Người đứng bên ngoài không ai khác, chính là Đường Lê ― người vừa bảo tối nay sẽ không qua tìm cậu.

Thiếu niên thoáng sững sờ, rồi lập tức đứng dậy, tiến đến mở cửa sổ.

“Cậu sao lại qua đây… Ưm!”

Tề Diệp còn chưa nói hết câu, cơn đau lại đột ngột ập tới, khiến cậu phải đưa tay ôm lấy má.

Trên trán và đầu mũi cậu đã lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng, dưới ánh trăng, cả người trông mỏng manh và yếu ớt như sắp tan biến.

Đường Lê thoáng giật mình, sau đó mới chợt nhận ra.

"Cảm ơn bạn đã dành thời gian đọc truyện tại nơi mà bé mèo Bơ nhà chúng mình luôn được nhắc đến với tất cả yêu thương. Hy vọng những câu chuyện nơi đây mang lại cho bạn niềm vui, giống như cách Bơ mang lại niềm vui cho chúng mình!"

Hóa ra chỉ số đau đớn mà hệ thống nhắc tới là do… sâu răng.

Cô vừa buồn cười vừa bất lực.

“Vừa rồi vẫn ổn mà, sao đột nhiên lại đau như thế?”

Đường Lê không vào hẳn trong phòng, chỉ chống tay lên bệ cửa sổ, nhảy lên ngồi xuống đó.

Tề Diệp đứng ngay trước mặt cô, nhưng vì cô đang ngồi trên bệ cửa nên cao hơn cậu nửa cái đầu.

Đường Lê vừa nói, vừa không để Tề Diệp kịp phản ứng, đã đưa tay nhẹ nhàng nâng cằm cậu lên, ra hiệu bảo cậu mở miệng.

“Có vẻ thực sự nghiêm trọng hơn trước rồi…”

“Cậu có phải giấu tôi ăn vụng kẹo không đấy?”

Ánh mắt Tề Diệp thoáng dao động, sau đó cậu lắc đầu.

“...Không, tôi không ăn.”

“Thật không?”

Tề Diệp không giỏi nói dối, đặc biệt là trước mặt Đường Lê. Chỉ cần cô hỏi một chút, cậu đã bắt đầu bối rối.

Tai cậu hơi đỏ lên, khóe mắt cũng ửng hồng vì cơn đau.

“Tôi… tôi chỉ ăn một viên thôi. Là hôm nay bị tụt đường huyết, thật mà, chỉ một viên thôi.”

Đường Lê nheo mắt nhìn cậu hồi lâu.

Thấy cậu trông không giống nói dối, cô mới buông tay.

Làn da Tề Diệp vốn đã trắng, giờ vì đau đớn mà càng thêm tái nhợt, không còn chút máu.

Cậu mím chặt đôi môi nhợt nhạt, đưa tay ôm má, cơn đau làm cả nhịp thở cũng trở nên hỗn loạn.

“Chậc, cậu thế này chắc không trụ được đến cuối tuần đâu, đau chết mất thôi.”

“Hay là chiều mai tan học tôi dẫn cậu đi khám luôn. Như vậy cũng không ảnh hưởng đến giờ học.”

Tề Diệp vốn định cố chịu thêm chút nữa, nghĩ rằng chỉ cần qua được cơn đau này thì ngày mai sẽ ổn hơn.

Nhưng không ngờ cơn đau chẳng những không giảm mà còn ngày càng dữ dội hơn, đến mức khiến cậu không thể ngủ nổi.

“… Xin lỗi, lại làm phiền cậu rồi.”

Cậu khịt mũi, hốc mắt cũng đỏ lên.

“Nói gì thế? Tôi đâu phải người dưng. Cậu không phiền tôi thì định phiền Tống Đào chắc?”

Đường Lê nhe răng cười, trêu cậu vài câu.

Thấy cậu xấu hổ, giận đến mức lườm cô một cái, cô chẳng bận tâm, còn giơ tay xoa xoa mái tóc mềm của cậu.

“Cậu đợi đây, tôi quay lại ngay.”

Không chờ Tề Diệp kịp phản ứng, Đường Lê đã nhảy khỏi bệ cửa sổ, chạy thẳng vào trong nhà.

Tề Diệp nhìn theo bóng Đường Lê vòng qua sân sau, trèo tường vào nhà. Chỉ một lúc sau, Đường Lê đã trở lại với một lát gừng trên tay.

“Cầm lấy, ngậm đi. Bà ngoại tôi bảo, đau răng ngậm gừng sẽ đỡ, chắc là có thể giảm đau chút ít.”

"Cảm ơn bạn đã dành thời gian đọc truyện tại nơi mà bé mèo Bơ nhà chúng mình luôn được nhắc đến với tất cả yêu thương. Hy vọng những câu chuyện nơi đây mang lại cho bạn niềm vui, giống như cách Bơ mang lại niềm vui cho chúng mình!"

Tề Diệp vốn không thích gừng, mùi vị của nó khiến cậu buồn nôn.

Trước đây, cậu cũng từng nghĩ đến việc ra bếp cắt lát gừng để ngậm khi cơn đau quá dữ dội, nhưng vừa nghĩ đến vị cay nồng ấy, cậu đã không chịu nổi mà bỏ qua, cố gắng chịu đựng.

Lần này, cậu khẽ chớp mắt, ngoan ngoãn gật đầu.

Cậu đưa miệng tới, ngậm lát gừng từ tay Đường Lê.

Vị cay nồng lập tức xộc thẳng lên, làm mắt cậu đỏ hoe, họng cũng cay đến nghẹn lại.

Tề Diệp mất một lúc mới dần bình tĩnh lại.

“Thấy đỡ hơn chưa?”

Đường Lê chăm chú quan sát sắc mặt cậu, thấy sống mũi và khóe mắt cậu đỏ lên, không rõ là do đau hay do cay, lòng cô có chút lo lắng.

“Nếu vẫn không đỡ, tôi mang cả củ gừng qua cho cậu nhai thử xem có tác dụng không.”

Một lát gừng đã khiến cậu khổ sở, vừa nghe Đường Lê định mang cả củ, Tề Diệp suýt ngạt thở tại chỗ.

“Không, không cần đâu! Thật sự không cần! Tôi đỡ nhiều rồi, không đau nữa đâu.”

Đường Lê nhìn cậu đầy nghi hoặc. Tề Diệp cố gượng cười, đáp thêm:

“Thật đấy, chỉ là lúc nãy lát gừng hơi cay quá, nên mới thấy khó chịu thôi.”

“Vậy thì tốt, miễn là có tác dụng.”

Cô nói, ánh mắt liếc qua phòng Tần Uyển. Không nghe thấy động tĩnh gì, Đường Lê mới cúi đầu phủi sạch bụi bẩn và mấy cọng cỏ vô tình dính trên người khi trèo tường.

“Thôi, cậu đi ngủ sớm đi. Tôi về trước đây.”

Vừa nghe Đường Lê nói muốn về, Tề Diệp không kịp suy nghĩ gì đã nắm lấy tay cô.

“Đường Lê…”

Lúc này, Tề Diệp chẳng còn để tâm đến lời khuyên trước đây của Trần Điềm Điềm về việc “giữ khoảng cách sẽ làm mọi thứ đẹp hơn.” Cậu đau đến không chịu nổi, lát gừng chẳng giúp được gì. Cậu chỉ muốn Đường Lê ở lại thêm một lát để bớt cảm giác cô đơn.

Nhưng trong đầu cậu lại chẳng tìm được lý do nào chính đáng để giữ cô lại.

Tề Diệp cắn môi, im lặng hồi lâu trước ánh mắt nghi hoặc của cô.

“… Tôi vẫn còn đau.”

Đường Lê nhìn khuôn mặt hơi sưng đỏ của Tề Diệp vì sâu răng, cô đưa tay gãi gãi má, bất lực thở dài.

Lúc này đã khuya, các phòng khám nha khoa đều đóng cửa. Dù cậu đau đến thế nào, cô cũng chẳng có cách nào khác.

“Hay là cậu thử nhai thêm lát gừng nữa xem có đỡ hơn không?”

Suy nghĩ hồi lâu, Đường Lê lại quay về với phương pháp cũ.

“Chuyện đau răng này tôi cũng không biết làm sao. Nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có cách này…”

“Cậu thổi cho tôi đi.”

Giọng Tề Diệp rất nhỏ, tay cậu vẫn nắm lấy tay Đường Lê, vô thức siết nhẹ đầu ngón tay cô.

Đường Lê ngây người một lúc, ánh mắt cậu chậm rãi ngước lên, gương mặt dần tiến sát lại gần cô.

Khoảng cách giữa hai người chỉ còn trong gang tấc, hơi thở quấn quýt nhau đầy mờ ám. Dưới ánh trăng, đôi mắt màu trà của cậu trở nên trong trẻo (tr|uy|en|nha|bo.com), thuần khiết đến lạ, phản chiếu rõ ràng hình ảnh của cô.

Tề Diệp khẽ hé đôi môi mỏng, thấy Đường Lê vẫn chưa hiểu ý mình, mặt cậu đỏ bừng. Cậu nhẹ giọng giải thích, vẻ ngượng ngùng nhưng ánh mắt vẫn không rời cô:

“Giống như hồi nhỏ ấy, cậu thổi một cái, sẽ đỡ đau hơn.”

“Đường Lê, cậu thổi cho tôi đi.”

“Coi như ban chút tiên khí, cứu mạng phàm nhân như tôi.”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box