Tề Diệp chưa từng trải qua việc tự giải tỏa như thế này. Cậu không có kinh nghiệm, chỉ hoàn toàn dựa vào bản năng để mò mẫm.
Đường Lê đứng ngay bên ngoài cửa, cách cậu chỉ một khoảng cách nhỏ. Chỉ cần cô đẩy cửa ra là có thể chạm vào cậu.
Ban đầu, giọng của cô đầy lo lắng và hỗn loạn, nhưng dần dần lại trở nên im lặng. Không phải vì gì khác, mà vì cô nghe thấy âm thanh khàn khàn, nặng nề của Tề Diệp từ trong phòng tắm vọng ra.
Tiếng gọi tên cô, lặp đi lặp lại, trầm thấp và nghẹn ngào, giống như tiếng gầm gừ của một con thú bị dồn vào đường cùng, lại pha chút dịu dàng, mềm mại đến bất ngờ. Những âm thanh ấy, mỗi lần cất lên như một chiếc móc nhỏ, cứ gãi vào tim Đường Lê, khiến cô ngứa ngáy không yên.
Dù chưa từng làm những chuyện này, nhưng điều đó không có nghĩa Đường Lê không hiểu gì.
Cô đứng bất động ngoài cửa, cơ thể cứng ngắc, lắng nghe từng âm thanh lúc nặng lúc nhẹ, thậm chí cả tiếng thở dốc rõ ràng của Tề Diệp.
Cậu đang tự giải tỏa.
Nghĩ về cô, gọi tên cô.
Trong đêm mưa giông sấm chớp này.
Hơi thở của Đường Lê nghẹn lại, đôi tai cô nóng bừng, đỏ ửng. Cô đưa tay che miệng, ánh mắt vô tình nhìn thấy bóng dáng mờ nhòe của cậu qua tấm kính mờ. Kết hợp với những âm thanh vang lên bên tai, cảm giác ấy như bóp nghẹt thần kinh cô.
Cuối cùng, Đường Lê không chịu nổi nữa, quay người định rời đi, trở về phòng để tự trấn tĩnh.
Nhưng vừa đi được hai bước, Tề Diệp nghe thấy tiếng chân cô, hoảng loạn gọi lớn:
"Đường Lê… Đừng đi! Đừng đi…"
Bàn tay của Tề Diệp đặt lên cánh cửa kính mờ, để lại một bóng đen nhòe nhoẹt. Dù không thấy rõ nhưng Đường Lê biết, đó là tay của cậu.
"… Cậu chẳng phải đã biết cách rồi sao? Tôi ở lại làm gì nữa?" Cô cắn răng hỏi, cố gắng tỏ ra bình tĩnh.
"Không… Tớ không biết. Nếu cậu đi, tớ lại không làm được nữa. Đừng đi mà… Chỉ cần cậu đứng bên ngoài thôi. Tớ… tớ sẽ xong ngay…" Giọng Tề Diệp nghẹn lại, mang theo sự cầu khẩn.
Ý thức của cậu không còn rõ ràng, những lời nói ra cũng chẳng kịp suy nghĩ. Cậu chỉ biết một điều, nếu Đường Lê không đứng bên ngoài, cậu sẽ lại hoang mang, bất lực.
Đường Lê nhíu mày, cảm thấy vừa bực bội vừa bất lực.
"Chết tiệt! Cậu chỉ lo cho bản thân dễ chịu, còn tôi thì sao? Tôi phải đứng đây nghe cậu rên rỉ thế này, cậu tưởng tôi chịu nổi à?!"
Đường Lê không có "thứ đó," nhưng cô cũng không phải gỗ đá. Những âm thanh của Tề Diệp khiến cô khó chịu, cơ thể nóng bừng, không tài nào bình tĩnh được.
Nếu cô rời xa một chút, có lẽ sẽ nhanh chóng ổn định lại cảm xúc. Ít ra, cô không phải kiểu không giải tỏa sẽ không chịu nổi như cậu.
Nghe câu nói ấy, Tề Diệp thoáng khựng lại, khẽ nức nở. Sau đó, cậu chậm rãi mở hé cửa phòng tắm, ánh mắt ướt át nhìn về phía Đường Lê.
Hoặc chính xác hơn, là nhìn xuống phía dưới của cô.
Dù ánh sáng mờ ảo, Tề Diệp vẫn cố nheo mắt, chăm chú quan sát. Nhưng nhìn mãi, cậu cũng không thấy có điều gì giống với bản thân.
"Cậu… cậu nhìn cái gì vậy?!" Đường Lê thảng thốt, theo phản xạ lùi lại một bước.
Qua khe cửa, cô chỉ thấy đôi mắt ướt át của Tề Diệp. Tóc cậu ướt sũng, từng giọt nước nhỏ xuống từ đuôi tóc, chảy qua hàng mi dày, rồi rơi xuống má.
Hình ảnh ấy khiến Đường Lê thoáng chốc quên cả cơn giận, tim đập mạnh, lòng ngổn ngang những cảm xúc không tên.
Tề Diệp khẽ nuốt xuống, yết hầu chuyển động một chút, đôi môi mỏng mím chặt trước khi nói bằng giọng khàn đặc.
"Đừng đi, tôi... tôi có thể giúp cậu sau khi tôi ổn hơn. Được không?"
"Tôi nghĩ mình biết một chút rồi, cảm thấy cũng khá ổn. Hơn nữa, tôi... tôi sẽ cố gắng để cậu cũng cảm thấy dễ chịu."
Khi nói những lời này, vành tai Tề Diệp đỏ bừng, cả gương mặt và cổ đều nóng ran, đỏ ửng như bị thiêu đốt.
Cậu giữ chặt tay vào mép cửa, dùng rất nhiều sức để kiềm chế bản thân, đến nỗi đầu ngón tay cũng tái nhợt vì căng thẳng.
"Vậy nên, cậu có thể đừng đi Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com, chờ tôi một chút ở ngoài được không? Đường Lê, được không?"
Đường Lê nghe thấy cậu ta nói như vậy thì cả người như bốc hỏa, không biết là giận hay xấu hổ.
Nhưng cô lại chẳng làm gì được cậu ta.
Cô tức giận đi tới đi lui trong phòng một hồi, cuối cùng bực bội vò đầu bước đến gần cửa.
Đường Lê chẳng buồn nhìn cậu ta, chính xác hơn là không dám nhìn. Thậm chí cô còn quay lưng lại.
"…Cậu nhanh lên đi, đừng lề mề nữa."
Nếu lúc này có cỗ máy thời gian, Đường Lê chắc chắn sẽ bỏ tiền mua bằng được để quay về thời điểm Tề Diệp gõ cửa.
Nhất định cô sẽ không mở cửa cho cậu ta, mà còn thẳng thừng đuổi đi không thương tiếc.
Nếu ngay từ đầu cô không mềm lòng, kiên quyết hơn một chút, thì bây giờ đã chẳng có chuyện rối ren như vậy.
Nhưng mọi chuyện đã đến nước này, Đường Lê vừa bực bội vừa bất lực, cô tựa như buông xuôi, ngồi phịch xuống đất, lưng quay về phía Tề Diệp.
Cô nghĩ cậu ta chắc đã đóng cửa lại rồi, nhưng không.
Tề Diệp ban đầu cũng định đóng cửa, nhưng khi nhìn thấy bóng lưng Đường Lê ngồi xuống, ánh mắt cậu tối sầm, trong lòng như có thứ gì đó khuấy động mạnh mẽ.
Cậu để lại một khe cửa hở, tựa như một con thú hoang trong lòng đang gào thét với chút lý trí cuối cùng của mình.
Tề Diệp nhìn về phía Đường Lê, bàn tay từ từ nắm lấy khung cửa.
"Ừm… Đường Lê…"
Đường Lê cảm thấy cả người nóng bừng, không chịu nổi nữa, cuối cùng đành phải đưa tay lên bịt chặt tai mình.
Tuy nhiên, âm thanh đó vẫn không hoàn toàn bị ngăn lại, tiếng thở nhẹ nhàng và gấp gáp cứ như vang bên tai cô, khiến toàn thân cô tê rần.
Không rõ bao lâu sau, khi hơi thở của người phía sau dần bình ổn, cô nghe thấy cậu thiếu niên từ từ đứng dậy, sau đó là tiếng nước chảy vang lên.
Cậu ta dường như đang đi tắm, rửa sạch cơ thể của mình.
Đường Lê khẽ chớp mắt, ngồi thêm một lát rồi thở hắt ra một hơi dài như trút được gánh nặng.
Cô khẽ cử động ngón tay, từ từ hạ tay xuống, xoa nhẹ vành tai đỏ bừng nóng ran của mình.
"Thật sự là muốn chết mà…"
Ngồi lâu khiến chân cô tê rần, chống tay vào tường đứng dậy, cô theo phản xạ định trở về giường nằm nghỉ.
Nhưng khi nghe thấy tiếng nước róc rách trong phòng tắm, Đường Lê đột nhiên nhớ ra điều gì.
Quần áo của Tề Diệp… chắc là đã bị bẩn hết rồi.
Cô phải tìm cho cậu ta một bộ đồ sạch để thay.
Quần áo của cô chắc chắn cậu ta không mặc được, cuối cùng Đường Lê đành phải vào phòng của Ninh Địch để lục tìm một bộ.
Nhưng khác với Tề Diệp, người thích mặc những bộ đồ đơn giản, quần áo của Ninh Địch hầu hết đều mang màu sắc rực rỡ.
Đường Lê chọn tới chọn lui một hồi lâu, cuối cùng mới miễn cưỡng tìm được một chiếc áo sơ mi đỏ sẫm và một chiếc quần short đen.
Chỉ có điều… nội y thì…
Nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đang mưa to sấm chớp đùng đoàng, Đường Lê nghĩ việc đi mua bây giờ chắc chắn các cửa hàng cũng đóng cửa.
Còn về nhà cậu ta lấy? Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm
"…Chết tiệt, lại càng không được!"
Dù gì thì người này vừa ra ngoài một chút đã làm bẩn hết cả quần áo, thật sự quá mờ ám, dễ khiến người ta nghĩ lung tung.
Đường Lê gãi gãi má, cầm bộ đồ đã tìm được, mang đến đặt trước cửa phòng tắm.
"Tề Diệp này, tôi mang quần áo sạch tới cho cậu rồi, chỉ là không có nội y. À, dù sao cũng chỉ một đêm, hay là… cậu chịu khó không mặc đi, được không?"
Người bên trong vừa mới tắm xong, đang dùng khăn lau những giọt nước còn vương trên người.
Cậu ta vốn định gọi Đường Lê lấy giúp bộ đồ, không ngờ cô đã mang đến sẵn rồi.
Nghe đến câu "không có nội y," gương mặt vốn đã bớt đỏ của Tề Diệp lại "phừng" một cái, nóng bừng trở lại.
"Ơ… tôi, tôi có thể mặc đồ của cậu không?"
"Không phải… ý tôi là, cậu có cái nào mới không? Tôi không quen như vậy."
Tề Diệp thật sự không quen. Nếu cứ như thế suốt cả đêm, chắc chắn cậu sẽ rất khó ngủ.
"Tất nhiên, nếu không có cái mới, tôi... tôi cũng có thể mặc của cậu, nếu cậu không ngại. Còn nếu ngại thì sau khi mặc xong, tôi mang đi cũng được…"
Tề Diệp vốn không thích dùng đồ của người khác, đặc biệt là những thứ riêng tư như vậy.
Tuy nhiên, nếu là của Đường Lê… cậu không chỉ không thấy khó chịu, mà còn có chút muốn thử.
Nghe có vẻ kỳ quặc, nhưng cậu vẫn có chút thất vọng vì tối nay Đường Lê không làm điều đó cho mình.
Nếu như cô có thể… Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com
Ý nghĩ táo bạo của mình làm Tề Diệp sững lại. Cậu ngượng ngùng với chính mình, đôi tai đỏ ửng khi cậu cẩn thận hé cửa, từ khe hở nhìn ra với ánh mắt dịu dàng.
"Được không?"
"…Của tôi chắc cậu còn khó quen hơn."
Đường Lê bối rối. Cô là con gái, đồ lót của cô đâu phải loại quần đùi nam. Chỉ cần tưởng tượng cảnh Tề Diệp mặc quần tam giác đi lại trong phòng mình, cô đã không dám nghĩ tiếp.
Hơn nữa, cô đang giả nam để đóng vai nhân vật phụ độc ác. Mặc dù mối quan hệ với Tề Diệp đã cải thiện rất nhiều, thậm chí cậu ấy còn có tình cảm với cô, nhưng nhân vật của cô không thể quá đột ngột lộ diện thật được.
Cô chỉ có thể đợi cậu tự phát hiện ra điều gì bất thường.
Giống như cách cô từng làm cậu thay đổi ấn tượng hay khi kèm cậu học, tất cả đều là một quá trình từ từ, chậm rãi. Bất kỳ hành động nào quá đột ngột đều có thể phản tác dụng.
Cậu ta là ý thức của thế giới này, chỉ khi chính cậu tự giác nhận ra và thay đổi nhận thức, Đường Lê mới không bị xem là "phá vỡ nhân vật" (OOC).
Nhưng những điều này, Tề Diệp lại không hề biết. Cậu chỉ nghĩ rằng Đường Lê không muốn, nên đã từ chối cậu.
Tề Diệp cúi đầu ủ rũ, đưa tay nhận lấy bộ quần áo từ Đường Lê, khẽ nói lời cảm ơn rồi lặng lẽ đi vào phòng tắm thay đồ.
Nghe thấy tiếng sột soạt của quần áo bên trong, Đường Lê lại nhớ đến dáng vẻ ấm ức tội nghiệp của cậu thiếu niên vừa rồi, không nhịn được khẽ mỉm cười.
Khi Tề Diệp thay đồ xong bước ra, Đường Lê vẫn đứng ngoài cửa, chưa rời đi.
Cô khoanh tay đứng tựa ngoài cửa, nghe tiếng động thì theo phản xạ ngẩng đầu nhìn qua.
Quần áo của Ninh Địch vừa vặn với chiều cao của Tề Diệp, vì cả hai cao ngang nhau. Tuy nhiên, cơ thể Tề Diệp mảnh mai hơn, nên chiếc áo sơ mi trông có vẻ hơi rộng trên người cậu.
Dẫu vậy, vóc dáng cao gầy của Tề Diệp như một chiếc móc treo đồ trời sinh, mặc gì cũng toát lên vẻ đẹp cuốn hút.
Chiếc áo sơ mi đỏ sẫm càng tôn lên làn da trắng như sứ của cậu, làm sắc mặt trông cũng tốt hơn.
Cậu không cài chặt hết cúc áo Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm, chừa lại một đến hai cúc gần cổ, để lộ phần cổ trắng ngần cùng xương quai xanh thanh thoát.
"Tôi chưa từng mặc màu này, nhìn có kỳ quặc không?" Tề Diệp khẽ hỏi.
"Nhìn đẹp lắm."
Có lẽ sợ lời khen của mình nghe có vẻ qua loa, Đường Lê dừng lại một chút, sau đó bổ sung thêm:
"Cậu đẹp sẵn rồi, mặc gì cũng đẹp."
Ánh mắt Tề Diệp sáng lên, đôi lông mày khẽ cong, nở một nụ cười rụt rè. Nhưng khi nhớ ra điều gì đó, vành tai cậu lại đỏ bừng.
Lúc này, cơ thể cậu đã không còn khó chịu như trước, chỉ là vẫn còn chút nóng bức.
Cậu khẽ động ngón tay, tiến lên một bước, nhẹ nhàng ngoắc lấy ngón tay út của Đường Lê.
"Đường Lê…"
"Sao vậy? Cậu vẫn còn khó chịu à?"
Tề Diệp đỏ bừng mặt, lắc đầu rồi cúi thấp, nói bằng giọng lí nhí.
"…Cậu có thấy tôi như thế này rất… rất buông thả không?"
"Tôi trước đây không như vậy. Tôi chưa từng… Tôi nghĩ mình có thể nhịn được, nhưng không ngờ chỉ cần ôm cậu một cái, tôi lại…"
Cậu thực sự hoảng loạn, đặc biệt là khi nhận ra bản thân đang khao khát đối phương một cách không biết xấu hổ.
Trong khi đó, Đường Lê từ đầu đến cuối vẫn rất bình tĩnh, dường như hoàn toàn không có chút phản ứng nào.
Ý nghĩ đó khiến Tề Diệp theo phản xạ cúi đầu nhìn xuống phía dưới của Đường Lê.
Toàn thân cô lập tức cứng đờ, ngẩng phắt lên, tức giận trừng mắt nhìn cậu.
Tề Diệp khẽ chớp mắt, ngập ngừng một chút, rồi thử đưa tay ra, dường như muốn chạm vào cô.
Đường Lê vốn nghĩ chỉ cần trừng mắt cảnh cáo một lần là đủ, không ngờ cậu ta lại dám to gan định làm gì đó.
"Chết tiệt, cậu muốn làm gì hả?! Cậu khó chịu xong rồi thì không muốn cho tôi được yên à?! Mai còn phải đi học, cậu có để cho tôi ngủ không đấy?!"
Tề Diệp không ngờ phản ứng của cô lại mạnh mẽ như vậy. Cậu còn chưa kịp chạm tới đã bị cô túm lấy cổ tay, quát lớn.
Cậu hít hít mũi, ánh mắt ấm ức, cúi đầu tựa trán vào trán cô, khẽ cọ cọ như làm nũng.
"Tôi… tôi sợ cậu nhịn sẽ ảnh hưởng sức khỏe. Tôi muốn giúp cậu thôi mà."
"Không động tay động chân với tôi đã là giúp đỡ lớn lắm rồi."
Đường Lê giơ tay, xoa đầu cậu như đang dỗ dành, nhưng vừa chạm vào liền phát hiện tóc cậu vẫn còn ướt sũng.
"Chậc, cậu về phòng trước đi. Tôi đi lấy máy sấy tóc qua sấy cho cậu."
Không chờ Tề Diệp phản ứng, cô đã quay người đi ra ngoài phòng khách.
Khi quay lại, cậu thiếu niên đã ngoan ngoãn ngồi chờ ở mép giường. Nghe thấy tiếng cô đẩy cửa, cậu hơi dừng lại (tr|uy|en|nha|bo.com), ngẩng mắt nhìn về phía cô.
Căn phòng khá tối, chỉ có ánh đèn bàn đầu giường được bật lên, ánh sáng vàng dịu hắt lên mái tóc ướt mềm và đôi mắt trong trẻo của cậu, dịu dàng nhìn cô.
Cái nhìn ấy khiến cơ thể Đường Lê vô thức nóng lên.
Cô nuốt khan, bước đến bên giường, bật máy sấy rồi bắt đầu hong khô mái tóc của cậu.
Tề Diệp cúi đầu, để mặc cô luồn tay qua tóc mình, tùy ý chỉnh sửa.
Cậu ngồi trên mép giường, còn Đường Lê đứng ngay trước mặt cậu.
Ánh mắt Tề Diệp khẽ lay động, cậu đưa tay nhẹ nhàng ôm lấy eo Đường Lê, đầu tựa vào người cô.
"Đường Lê, bây giờ chúng ta có được xem là đang chính thức hẹn hò không?"
Giọng cậu rất nhẹ, như thể sợ đánh thức một giấc mơ đẹp, cẩn trọng từng lời.
"Cậu nói cậu cũng có cảm giác với tôi, không bài xích tôi…"
"Vậy tôi có thể làm bạn trai của cậu không?"
Đôi tai của Tề Diệp đỏ bừng, cơ thể cậu cũng nóng rực, hơi thở của cậu xuyên qua lớp áo mỏng, truyền hơi ấm đến người Đường Lê.
Nói thật, Đường Lê cũng cảm thấy mọi chuyện diễn ra quá nhanh, quá suôn sẻ và… quá bất ngờ.
Ban đầu, cô không suy nghĩ nhiều, chỉ vì cảm thấy Tề Diệp liên tục trêu chọc mình, khiến cô khó mà giữ được bình tĩnh. Suy nghĩ lệch lạc đã nảy sinh, và cô cũng không thể duy trì khoảng cách với cậu ta.
Sau khi được Trầm Lộc khuyên nhủ, cô quyết định thử xem ý định thực sự của Tề Diệp đối với mình là gì.
Ai ngờ cuối cùng lại trực tiếp nhảy đến giai đoạn "hẹn hò" thế này.
Đường Lê đúng là có thích Tề Diệp. Mặc dù cô biết rằng sau khi tốt nghiệp lớp 12, hai người họ rất có thể sẽ mỗi người một ngả. Nhưng điều đó cũng không ngăn cản cô tận hưởng niềm vui hiện tại. Dù sao thì cả hai đều là tự nguyện.
Nghĩ đến đây, Đường Lê khẽ dừng lại, tay cô đặt nhẹ lên gáy Tề Diệp, cảm nhận hơi nóng từ cơ thể cậu, đôi lông mi khẽ rung.
Trong khi cô còn đang cân nhắc cách trả lời, Tề Diệp ngước mắt lên nhìn, lo lắng hiểu nhầm sự do dự của cô.
"Cậu yên tâm, tôi nhất định sẽ đối tốt với cậu. Mặc dù hiện tại tôi chưa có gì cả, nhưng tôi sẽ cố gắng. Tôi đã nghĩ kỹ rồi -\-T|r|u|y|ệ|n N|h|à B|ơ - ||-. Khi vào đại học, tôi sẽ bắt đầu khởi nghiệp. Có thể lúc đầu sẽ rất khó khăn, nhưng tôi đã có một số kế hoạch sơ bộ. Dù nói thế có hơi tự mãn, nhưng tôi thực sự rất tự tin vào bản thân."
"Cho tôi chút thời gian được không? Tôi sẽ chứng minh cho cậu thấy. Dù cậu muốn gì, tôi cũng sẵn lòng cho cậu, tất cả đều cho cậu, được không?"
Tề Diệp nói bằng giọng khẩn thiết, ánh mắt đầy lo lắng. Đường Lê nhìn cậu, thấy dáng vẻ bối rối không biết phải làm sao, cô khẽ thở dài, đưa tay vuốt nhẹ má cậu.
"Tôi còn chưa nói gì, cậu đã cuống lên làm gì thế?"
"Tôi cũng không biết phải nói với cậu thế nào… nhưng tôi cũng thích cậu. Chỉ là có lẽ tôi không thích cậu nhiều như cậu thích tôi. Dĩ nhiên, sau này có thể cậu sẽ gặp người cậu thích hơn, đến lúc đó có lẽ cậu cũng chẳng quan tâm đến tôi nữa, vì vậy tôi…"
"Không đâu!"
Tề Diệp cắt ngang lời cô, cúi xuống chạm nhẹ môi mình vào khóe môi Đường Lê, như muốn ngăn cô nói tiếp.
"Tôi sẽ không thích ai khác. Tôi chỉ thích cậu, chỉ thích cậu mà thôi."
Nhìn cậu thiếu niên vội vã đến mức giọng nói nghẹn lại như sắp khóc, trái tim Đường Lê thoáng rung động, cô cũng không nỡ nói thêm điều gì quá phũ phàng.
Dù gì thì bây giờ cậu ta vẫn chưa biết gì cả, đâu giống cô đã biết trước mọi chuyện sẽ xảy ra trong tương lai.
Chậc, bây giờ cậu nói ngon nói ngọt thế thôi. Đợi đến khi cậu nhận ra Trần Điềm Điềm tốt thế nào, chẳng phải sẽ vì cô ấy mà phát cuồng, vì cô ấy mà bất chấp tất cả sao?
Đến lúc đó, còn chỗ nào cho Đường Lê tôi nữa chứ?
Nghĩ vậy, Đường Lê liếc Tề Diệp một cái, ánh mắt có chút khó chịu.
"Thôi được rồi, để tôi nói xong đã."
"Ý tôi là tôi thấy cậu Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm cũng không tệ, tôi khá thích cậu. Chúng ta có thể thử tìm hiểu nhau, nhưng chuyện này không thể để người khác biết, nhất là gia đình tôi. Nếu họ phát hiện, tôi sẽ gặp rắc rối lớn."
"Còn nữa, nếu sau này cậu cảm thấy tôi không còn hấp dẫn, chán tôi rồi, thì cứ nói trước. Lúc đó chúng ta chia tay là được. Cậu yên tâm, tôi không phải người dính lấy ai cả, biết tiến biết lùi, sẽ không làm phiền cậu đâu."
Tề Diệp không thích nghe Đường Lê nói những lời như vậy. Họ vừa mới bắt đầu, Đường Lê đã nghĩ đến chuyện chia tay.
Trong lòng cậu nghẹn lại, nhưng không biết phải nói gì.
Cậu nghĩ, nếu có ai đó lo sợ bị bỏ rơi, thì người đó phải là cậu. Cậu thích Đường Lê nhiều như vậy, sợ Đường Lê không cần mình nữa, làm sao có chuyện chính cậu chán Đường Lê rồi bỏ cậu ấy chứ?
"…Thế còn cậu thì sao?"
Tề Diệp khẽ cắn môi, vòng tay ôm lấy eo Đường Lê chặt hơn một chút.
"Nếu sau này cậu cũng chán tôi, có phải cậu cũng sẽ làm như thế không? Báo cho tôi một tiếng, rồi cứ thế bỏ rơi tôi?"
"Ờ thì… khả năng cao là tôi sẽ không chán cậu đâu, trừ khi có ai đó đẹp hơn, tính cách tốt hơn, và khiến tôi thích hơn. Lúc đó có thể tôi sẽ bỏ cậu. Nhưng mà khả năng này nhỏ lắm, tôi… ái?!"
Lời còn chưa nói hết, eo cô bất ngờ nhói đau.
— Là Tề Diệp vừa nhéo cô một cái.
"Không được."
"Cậu không được nói những lời như thế. Tôi không thích."
Nghe Đường Lê nói rằng cô chỉ đơn giản thích gương mặt này của mình, Tề Diệp vừa thấy may mắn lại vừa có chút khó chịu.
May mắn vì cậu sở hữu diện mạo mà cô thích. Nhưng khó chịu vì cậu lo lắng rằng sẽ có người đẹp hơn, khiến cô thích hơn. Lúc đó, dù cậu có làm thế nào cũng không thể giữ cô lại.
Tình cảm dựa vào vẻ bề ngoài là thứ không ổn định, cũng không vững chắc.
Cậu sợ.
Sợ rằng một ngày nào đó Đường Lê sẽ không cần mình nữa.
Đường Lê nhìn dáng vẻ bá đạo của Tề Diệp, không nhịn được bật cười. Cô đưa tay nhéo má cậu một cái.
Cô không dùng nhiều lực, nhưng làn da của Tề Diệp rất nhạy cảm, chỉ một cái nhéo nhẹ cũng để lại vệt đỏ, trông vừa đáng yêu vừa mong manh.
"Chậc, tôi chỉ đùa thôi mà, làm gì mà nghiêm túc thế?"
"Thật ra, nếu cậu lo lắng chuyện này thì đúng là lo hão rồi. Đừng nghĩ ngợi nữa, sẽ chẳng có ai đẹp hơn cậu đâu."
Câu nói ấy thực chất là lời bông đùa của Đường Lê.
Tề Diệp là hiện thân của ý thức thế giới, là đứa con cưng của tạo hóa, là nhân vật chính của câu chuyện này. Làm sao có ai đẹp hơn cậu ta được?
Ít nhất là trong thế giới này, điều đó là không thể.
Cho nên, những lo lắng của Tề Diệp chẳng phải là lo nghĩ viển vông hay sao?
Tề Diệp không biết trong lòng Đường Lê đang nghĩ gì, chỉ cho rằng cô đang khen mình.
Cậu đỏ bừng tai, nhẹ nhàng vùi đầu vào hõm cổ cô, đôi môi mỏng khẽ lướt qua làn da cô, tựa như một cơn gió mềm mại.
"Cậu đẹp lắm."
"Trong mắt tôi, cậu là người đẹp nhất."
Nhận xét Box