Nữ Giả Nam Trang Sau Khi Tôi Có Được Kịch Bản Nam Chính - Chapter 108

Nữ Giả Nam Trang Sau Khi Tôi Có Được Kịch Bản Nam Chính - Chapter 108

 Chương 108: (Hoàn hảo)

May mà Tề Diệp phát hiện sâu răng sớm, không nghiêm trọng lắm và chưa tổn thương đến tủy răng.

Vì vậy, chỉ cần trám lại một chút là ổn, không cần điều trị tủy.

Tuy nhiên, thời gian tới cậu phải kiêng đồ ngọt, tốt nhất nên dừng ăn một thời gian.

Đặc biệt là sau khi Đường Lê nghe chuyện đứa trẻ bên phòng bị sâu đến sáu cái răng chỉ vì ăn quá nhiều đường, cô càng thêm lo lắng.

Còn trẻ thế này mà răng đã hỏng hết thì đúng là không chịu nổi.

Nghĩ đến đây, Đường Lê liếc mắt sang bên cạnh, nhìn cậu thiếu niên đang ôm má, đôi mắt vẫn còn ướt.

Nhìn dáng vẻ cậu nhóc đáng thương tội nghiệp như vậy, cô không đành lòng, nhưng vẫn cắn răng, nhẫn tâm nói:

"Nghe này, từ giờ cậu không được ăn đồ ngọt nữa, biết chưa?"

Đôi mắt Tề Diệp khẽ lóe lên, đôi môi mím lại, nhưng cậu không nói gì, ngoan ngoãn gật đầu.

Thấy cậu ngoan như vậy, Đường Lê tiếp tục:

"Cả ngày nay cậu chẳng ăn được gì, chắc đói lắm rồi. Lát nữa tôi dẫn cậu đến quán ăn Quảng Đông ở phía trước ăn chút gì đó, rồi mang ít đồ về cho em trai cậu và mọi người..."

"Đường Lê..."

Đường Lê còn chưa nói hết, Tề Diệp đã cắt lời cô, giọng khẽ vang lên từ phía sau.

"Cậu yên tâm, sau này tôi sẽ kiềm chế, ít ăn đồ ngọt hơn. Cậu không cần làm thẻ gì cho tôi, cũng không cần nạp nhiều tiền như vậy."

Tề Diệp không phải có ý gì khác, chỉ là cảm thấy mình thật sự quá vô dụng.

Không chỉ liên tục gây rắc rối cho Đường Lê, mà còn để cô phải chi nhiều tiền vì mình. Cậu chỉ dạy kèm cô vài bài học, vậy mà cô đã bỏ ra một khoản lớn như thế.

Thật ra, cậu không muốn nói ra điều này. Cậu biết Đường Lê không để tâm, cũng chẳng thiếu tiền. Nhưng trong lòng cậu vẫn cảm thấy áy náy, như thể mình chỉ biết dựa dẫm.

Ngay cả khi là con gái, việc người khác chi nhiều tiền như vậy cho mình cũng khiến người ta bối rối, huống hồ Tề Diệp là con trai.

Cả hai đều là con trai, nhưng mọi thứ của Tề Diệp lại phải dựa vào Đường Lê, điều đó khiến cậu cảm thấy rất buồn.

Nhưng điều khiến cậu thấy bế tắc và bất lực nhất không chỉ là vì Đường Lê chi quá nhiều tiền cho mình, mà còn là...

Cậu không có tiền, cậu nghèo quá.

Nghĩ đến đây, mắt Tề Diệp đỏ lên, càng cảm thấy mình ngoài khuôn mặt ra thì chẳng có gì đáng giá cả.

"Ê, không có gì đâu. Tiền này không tiêu cho cậu thì cũng tiêu cho người khác, thật đấy, đừng để trong lòng."

Đường Lê thấy mắt Tề Diệp hơi ướt, liền bước lên trước, nhẹ nhàng dỗ dành.

"Hơn nữa, sinh nhật 16 tuổi của Trương Hiểu Hổ, cậu ta thích giày nên tôi mua hẳn bảy đôi, cũng mất mấy chục triệu. Cậu ta vui sướng lắm, cậu nên học theo đi, đừng nghĩ ngợi nhiều làm gì. Lại nói, cậu là bạn trai tôi, tiền tôi không tiêu cho cậu thì tiêu cho ai? Chẳng lẽ cho Chu Bắc Thần à?"

"Không, không được tiêu cho cậu ta."

Tề Diệp mím môi, vừa nghe giả thuyết đó lập tức ngẩng đầu, trừng mắt nhìn Đường Lê.

Bị cậu lườm, Đường Lê không những không giận, mà còn thấy lòng mình ngứa ngáy như bị mèo cào, vừa buồn cười vừa dễ chịu.

"Được rồi, chuyện nhỏ thế này thôi, sao lại khóc nữa rồi?"

Đường Lê cười, lấy tay nhẹ nhàng lau đi khóe mắt còn vương nước của cậu.

"Nếu cậu thực sự thấy áy náy, thì cứ coi như nợ tôi trước đi. Sau này có tiền thì trả cả vốn lẫn lãi. Mà nghĩ kỹ thì tôi đâu có thiệt, ngược lại còn lời to ấy chứ."

Tề Diệp ngẩn người, chưa kịp hiểu hết ý câu nói phía sau của Đường Lê, liền nhìn Đường Lê đầy bối rối.

"Sao cậu tiêu tiền mà lại bảo là lời?"

"Lời chứ sao không? Cậu thông minh thế, sau này chắc chắn sẽ thành đạt. Tiền tôi tiêu bây giờ không gọi là cho vay, mà là đầu tư nhân tài. Đến lúc cậu vinh quang, chẳng phải tôi cũng được hưởng phúc sao?"

Cậu thiếu niên, vừa rồi còn u sầu vì nghĩ mình không có tiền, không làm được gì, giờ phút này nghe xong lời của Đường Lê lại bật cười thành tiếng.

Tề Diệp biết Đường Lê chỉ muốn an ủi mình, để cậu đừng suy nghĩ nhiều.

Lúc này, trên đường không có mấy người, cậu không kìm được mà kéo Đường Lê vào góc khuất, vòng tay ôm chặt lấy Đường Lê.

"Đường Lê, sao cậu lại tốt thế này..."

Cậu hít sâu một hơi, --Truyện Nhà Bơ -- vùi mặt vào hõm vai Đường Lê. Hơi ấm truyền đến làm cậu khẽ run rẩy.

"Tôi thích cậu, thật sự rất thích cậu."

Đây không phải lần đầu tiên Đường Lê nghe lời tỏ tình này, nhưng mỗi lần Tề Diệp nhấn mạnh câu "thích" ấy, cô vẫn không tránh khỏi cảm giác xấu hổ.

Cô vươn tay ôm lấy cậu, cúi đầu hít một hơi trên mái tóc mềm mại.

Hương thơm nhè nhẹ của tuyết tùng hòa quyện trong không khí mùa hè, mát lành đến lạ.

"Thật đến mức đó sao? Chẳng qua là dẫn cậu đi trám một cái răng thôi mà. Với lại, cái răng này là do tôi gây ra đấy, nếu không phải ngày nào cũng nhét kẹo cho cậu, làm sao cậu bị sâu răng được chứ?"

"Cuối cùng thì đây là hậu quả mà tôi phải chịu, cậu áy náy cái gì? Người thực sự nên áy náy là tôi mới đúng."

Tề Diệp ôm chặt lấy cô, không chịu buông tay. Cậu cọ nhẹ đầu mũi lên má Đường Lê, rồi ngẩng đầu, ánh mắt chăm chú nhìn thẳng vào người trước mặt.

"Không liên quan đến cậu, là do tôi tham ăn quá thôi."

"Đường Lê, tôi sẽ cố gắng. Bây giờ tôi không có tiền, rất nghèo. Nhưng sau này tôi sẽ làm việc chăm chỉ, kiếm thật nhiều tiền, chăm lo cho gia đình. Cậu đừng ghét bỏ tôi..."

Mặc dù Đường Lê dịu dàng an ủi, nhưng trong lòng Tề Diệp vẫn luôn nhớ chuyện này.

Cậu biết Đường Lê không thiếu tiền, nhưng thiếu hay không là chuyện của cô. Còn cậu, cậu muốn sau này kiếm tiền, kiếm thật nhiều tiền để cô tiêu.

Cậu muốn cô tiêu tiền của mình.

Cậu muốn chăm lo cho cô cả đời, muốn đối tốt với cô cả đời, để cô không bao giờ rời xa cậu.

Trong cuốn sách, Tề Diệp vừa tốt nghiệp trung học đã bắt đầu khởi nghiệp. Trong những năm đại học, cậu đã xây dựng nên một đế chế kinh doanh của riêng mình.

Cậu không chê Đường Lê là kẻ lười biếng, vậy cô làm sao dám chê cậu?

"Được, được, được. Tôi tin cậu. Cố gắng lên nhé, cố làm cho tôi trở thành một kẻ ăn bám bị người ta khinh thường, chế giễu là trai bao."

"Tôi nói nghiêm túc."

Thái độ của Đường Lê đầy vẻ qua loa, khiến Tề Diệp nhíu mày. Cậu giơ tay véo eo cô một cái.

Không mạnh lắm, nhưng cái lực nửa vời này lại càng khiến cô khó chịu.

Đường Lê bị véo đến mức hơi thở rối loạn trong chốc lát, liền giữ tay cậu lại, không cho cậu làm loạn thêm. Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com

"Chậc, đủ rồi đấy. Đừng có nghịch ở đây, không khéo tôi không kiềm chế nổi thú tính, ép cậu vào tường mà hôn bây giờ."

Tề Diệp đỏ bừng tai, không biết là vì sợ hay vì ngượng, mím chặt môi, rồi từ từ rút tay khỏi eo Đường Lê.

Thấy cậu ngoan ngoãn lại, Đường Lê khẽ thở phào, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhẹ nhàng.

Đường Lê thở phào, nắm tay Tề Diệp, dẫn cậu đi về phía nhà hàng phía trước.

Cậu thiếu niên cúi đầu, nhìn tay hai người đang nắm lấy nhau. Ngón tay khẽ cử động, như muốn buông ra.

Nhưng ngay khi Đường Lê nhận ra, quay đầu nhìn lại, Tề Diệp lại nắm tay cô lần nữa.

Khác với thường ngày, lần này ngón tay dài của cậu từng chút, từng chút đan vào tay cô.

Mười ngón tay đan chặt.

Mặt Đường Lê nóng lên, dù cảm thấy hơi sến súa, nhưng cô không nói gì. Cô đưa tay vuốt nhẹ sau gáy, cúi mắt, cố tình không nhìn vào tay hai người.

"Cậu ghét thế này à?"

Đây là lần đầu tiên Tề Diệp nắm tay như vậy. Cậu cẩn thận, khẽ hỏi bằng giọng nhẹ nhàng.

"Không ghét, chỉ là... có chút..."

Đường Lê suy nghĩ một hồi cũng không tìm được từ ngữ nào để diễn tả, cuối cùng mím môi, chẳng biết phải nói gì thêm.

Tề Diệp liếc thấy vành tai đỏ hồng của cô, biết rằng cô cũng không ghét.

Khóe môi cậu khẽ cong lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào mu bàn tay cô.

"Tôi có phải phiền phức lắm không? Lại còn hay làm nũng, cứ nghĩ gì là nói nấy. Cậu có cảm thấy tôi rất phiền không?"

Khi cậu nói những lời này, giọng điệu rất điềm tĩnh, ánh mắt cũng vậy.

"Nhưng tôi không phải như vậy với ai khác, tôi chỉ như thế với cậu."

"Nếu một ngày nào đó cậu cảm thấy tôi phiền, ghét tôi cũng không sao. Tôi vẫn sẽ cứ bám lấy cậu."

"…Sao tự dưng lại nói mấy chuyện này?"

"Không phải tự dưng. Tôi chỉ nhớ lại biểu cảm của bác sĩ khi nãy lúc trám răng cho tôi, trông cứ như chán ghét lắm."

Tề Diệp khẽ mỉm cười, vẻ mặt dịu dàng --Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com. Lúc này trời đã gần tối, ánh nắng chiếu xuống người cậu, vừa yên tĩnh vừa thoáng chút cô đơn.

"Chắc ông ấy cũng chẳng nghĩ gì đâu. Có lẽ chỉ cảm thấy tôi là con trai mà lại nhõng nhẽo thế này, hơi đau chút đã làm quá, đúng là phiền phức."

"Tôi không giận đâu, vì đa phần mọi người đều nghĩ vậy mà. Tôi chỉ nghĩ, bây giờ cậu thích tôi nên mới chịu đựng được mấy thói xấu này. Nhưng nếu sau này cậu không thích tôi nữa, liệu có phải cũng sẽ ghét tôi như ông ấy không?"

Khi Tề Diệp nói những lời này, hàng mi khẽ động, tiết lộ rằng cảm xúc của cậu không hề bình thản như vẻ ngoài.

"Đường Lê, cảm ơn cậu."

"Cảm ơn cậu vì đã thích tôi, sẵn sàng chấp nhận con người tôi như thế này."

Tề Diệp luôn cảm thấy tự ti, luôn nghĩ rằng mình không xứng đáng với Đường Lê.

Cậu thấy mình, một người như vậy, có lẽ không xứng để nhận được tình cảm như thế này.

Mỗi lần Đường Lê càng tốt với cậu, càng bao dung cậu, cậu lại càng thêm bất an.

Cậu tự hỏi, liệu tất cả những điều này có phải chỉ là một giấc mơ không? Có phải chỉ là ảo giác không?

Liệu tình cảm đơn thuần, thuần túy như thế này, một người như cậu có thể nhận được không? Có xứng đáng không?

Những câu hỏi này đã xuất hiện từ ngày Đường Lê đồng ý hẹn hò với cậu, không lúc nào biến mất.

Chỉ cần Tề Diệp thả lỏng đầu óc, những suy nghĩ ấy sẽ lởn vởn trong tâm trí.

Đường Lê quá tốt. Cô giống như mặt trời, rực rỡ, thuần khiết, và đẹp đẽ.

Còn cậu chỉ là một con thiêu thân lẩn khuất trong bóng tối, vừa khát khao ánh lửa vừa sợ hãi khi chạm vào. 

"Chú mèo Bơ đáng yêu nhà mình vẫn luôn nằm cạnh bàn phím mỗi khi chúng mình soạn truyện. Cảm ơn bạn đã yêu thương và đồng hành tại nơi mà những câu chuyện luôn được viết bằng cả trái tim."

Nếu là trước đây, Tề Diệp sẽ không bao giờ bình thản mà nói ra những điều này.

Chỉ vì Đường Lê luôn đáp lại sự bất an của cậu, luôn bao dung cho tính cách trẻ con của cậu, nên cậu mới có đủ dũng khí để đối diện.

Đường Lê không biết phải nói gì. Cô muốn cậu dừng lại, nhưng lại cảm thấy cậu đã kìm nén quá lâu. Nếu không nói ra, có lẽ cậu sẽ còn khó chịu hơn.

Thật ra, cậu rất tốt.

Chỉ là môi trường sống từ nhỏ và những ánh nhìn ác ý của người xung quanh đã khiến cậu cảm thấy mình đáng ghét, không xứng đáng được yêu thương.

Cảm giác ấy tích tụ từng chút một, âm thầm ảnh hưởng đến cách cậu nhìn nhận chính mình.

Ví dụ như về ngoại hình của cậu. Vì ánh mắt mờ ám và lời nhận xét không đứng đắn của người xung quanh, cậu đã học cách ghét bỏ, thậm chí chán ghét chính mình.

Trong những năm học, sự bắt nạt và lạnh nhạt của bạn bè cũng khiến Tề Diệp nghĩ rằng mình không được ai chào đón.

Thêm vào đó, cơ thể cậu yếu đuối, khác biệt với mọi người, như một người bệnh triền miên. Điều này càng làm cậu cảm thấy tự ti.

Lý do khiến Tề Diệp luôn dè chừng Chu Bắc Thần là nỗi sợ. Chu Bắc Thần có những thứ mà cậu vừa khao khát vừa ngưỡng mộ, điều đó càng làm nổi bật sự vô dụng của bản thân.

Cậu luôn nghĩ rằng, bất kỳ ai cũng có thể dễ dàng cướp Đường Lê khỏi tay mình.

Vì vậy, cậu lúc nào cũng như đang trong tình trạng cảnh giác cao độ, luôn lo được lo mất.

Những điều này cậu không nói ra, chỉ cẩn thận từng chữ một, lặp lại với Đường Lê: "Cảm ơn."

Tề Diệp không nghĩ rằng tình cảm của Đường Lê dành cho mình là vì cậu thực sự tốt, mà nhiều hơn là do Đường Lê mềm lòng và cảm thông.

Điều đó khiến Đường Lê cảm thấy đau lòng.

"Đồ ngốc." Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm

Hàng mi của cậu thiếu niên khẽ rung lên, khi nghe lời đánh giá thẳng thừng ấy, cậu không kìm được mà ngẩng đầu nhìn Đường Lê.

Đường Lê nhận ra ánh mắt của cậu.

Đôi mắt màu trà nhìn Đường Lê, hiếm khi chứa chút hơi nước, như thể cậu đã kìm nén rất lâu.

"Cậu… sao lại…"

Tề Diệp thấy Đường Lê như sắp khóc, vội vàng đưa tay lên định lau đi giọt nước nơi khóe mắt Đường Lê.

Nhưng Đường Lê nhanh hơn, nắm lấy cổ tay cậu.

Không quan tâm đến phản ứng của cậu, cô kéo mạnh cậu vào con hẻm nhỏ bên cạnh.

"Đường Lê, cậu… Ưm?!"

Đường Lê ép cậu vào tường, một tay đỡ lấy lưng để tránh cậu bị va đập, tay kia giữ chặt sau gáy cậu, rồi hôn xuống mạnh mẽ.

Cô không giỏi hôn, cũng chẳng có kỹ thuật gì.

Như một con thú đang phát tiết sự bất mãn, cô cắn vào môi cậu, khiến cậu đau nhói.

Từ kẽ môi cậu phát ra những tiếng  khẽ, đôi mắt đỏ hoe.

Không biết đã qua bao lâu, cho đến khi cả hai đều thở hổn hển vì thiếu dưỡng khí, Đường Lê mới chịu rời khỏi đôi môi của cậu.

Cô thở dốc, tay vẫn giữ chặt đầu cậu, trán chạm vào trán cậu.

"Tề Diệp, nghe cho rõ đây, tôi nói lần cuối."

Hơi thở cô nóng bỏng, thoang thoảng hương hoa nhài, phả lên má cậu.

"Tôi thích cậu không phải vì lý do nào khác."

"Chỉ đơn giản là vì tôi có mắt nhìn cao, từ đồ vật đến con người, tôi chỉ muốn những gì tốt nhất."

"Hiểu chưa, đồ ngốc?"

Cậu là người tốt nhất.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box