Nữ Giả Nam Trang Sau Khi Tôi Có Được Kịch Bản Nam Chính - Chapter 80

Nữ Giả Nam Trang Sau Khi Tôi Có Được Kịch Bản Nam Chính - Chapter 80

 Chương 80 (Dạy dỗ)

Đường Lê chưa bao giờ có cảm giác như vậy, so với nụ hôn vô tình lướt qua đêm hôm đó, so với những lúc cậu ấy thăm dò, trêu chọc, gần gũi trước đây,

còn khiến cô bối rối, tim đập như trống hơn.

Cậu ta cao hơn cô nửa cái đầu, khi ôm cô từ phía sau, cúi đầu xuống liền vùi vào hõm cổ cô.

Lúc này đã tan học được một lúc, hành lang không có một ai, chỉ có hai người bọn họ.

Bên ngoài mưa gió bão bùng, sấm chớp đùng đoàng.

Càng làm nổi bật sự tĩnh lặng bên trong, dường như ngay cả tiếng kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy rõ ràng.

Lồng ngực cậu thiếu niên áp vào sau lưng cô nóng hổi. Tiếng tim đập mạnh mẽ.

Tường Lê nhất thời không phân biệt được rốt cuộc là tim mình đang đập loạn xạ, hay là nhịp tim của đối phương truyền sang ảnh hưởng đến cô.

Không chỉ như vậy, vừa rồi là chuyện gì xảy ra?

Môi cậu ta chạm vào rồi, ngay bên cạnh cổ cô, hơi thở cũng nóng rực.

Cậu ta là cố ý hay vô ý, hay đây cũng là sự gần gũi giữa bạn bè mà cậu ta hiểu?

Rốt cuộc cậu ta có biết mình đang làm gì không...

Đường Lê cũng không biết mình làm sao nữa.

Rõ ràng cô có thể đẩy cậu ta ra, nhưng cơ thể như bị đóng đinh, không sao cử động được.

"Cậu buông..."

"Cậu ghét à?"

Đường Lê khó khăn lắm mới lấy lại được chút lý trí, nghiến răng định mở miệng yêu cầu Tề Diệp buông tay.

Nhưng lời vừa nói được một nửa, hơi thở ẩm nóng của cậu thiếu niên lại phả đến bên tai cô.

Cậu cố ý hạ thấp giọng, không phải kiểu lạnh nhạt hay bình thản thường ngày.

Mà là một tông giọng trầm khàn, mang theo ý vị mập mờ. Toàn thân Đường Lê như có dòng điện chạy dọc từ đỉnh đầu đến xương cụt, tê dại đến mức gần như mềm nhũn.

Tề Diệp lúc này đã không còn quan tâm đến bất cứ điều gì nữa. Dù sao cậu cũng đã ôm rồi, vừa rồi cũng liều lĩnh hôn một cái.

Đến nước này, cậu quyết định bất chấp.

“Cậu ghét thế này sao?”

“Tớ ôm cậu, cậu khó chịu sao?”

“Tớ gần gũi với cậu, cậu phản cảm sao?”

Rõ ràng người đang làm những hành động mập mờ này là cậu, nhưng Đường Lê lại căng thẳng hơn cả cậu.

Cô nói chuyện lắp bắp, thậm chí phải cắn đầu lưỡi để cơn đau kéo cô về với lý trí.

“Tề Diệp, cậu… cậu biết mình đang nói gì không?”

Vừa nói, Đường Lê vừa vươn tay cố gắng gỡ tay cậu đang ôm chặt lấy eo mình.

Tề Diệp biết mình không mạnh bằng Đường Lê, trong tình huống này, cậu hoàn toàn không có ưu thế.

Nếu Đường Lê muốn đẩy cậu ra, muốn thoát khỏi cậu, thì cậu cũng không thể giữ Đường Lê lại được.

Nhìn Đường Lê không hề ghét bỏ hành động của mình nhưng vẫn cố vùng vẫy để thoát ra, lòng Tề Diệp rối bời.

Trong giây phút hoảng loạn, cậu cúi đầu, bất ngờ cắn nhẹ vào cổ Đường Lê.

Cắn không mạnh, chỉ dùng răng khẽ chạm vào, như một chú mèo nhỏ khi hoảng hốt liền giương móng vuốt ra cào người, vừa nhẹ nhàng, vừa không quá đau.

Nhưng hành động đó khiến Đường Lê bất giác mềm nhũn, mất sạch sức lực.

“Cậu… cậu làm gì vậy!”

Đường Lê vừa thẹn vừa tức, quay đầu lại, trừng mắt nhìn cậu một cách dữ dội.

Tề Diệp, trái lại, không những không sợ, mà còn sững người nhìn Đường Lê.

Gương mặt đỏ bừng, hơi thở gấp gáp của Đường Lê khiến cậu như bị hớp hồn.

Cậu dường như nhận ra điều gì đó, đôi mắt sáng lên, ánh lên một tia vui mừng.

Tim Tề Diệp đập loạn xạ, cậu đưa tay ra thử chạm vào tay Đường Lê, sau đó nhẹ nhàng xoay người cô lại để đối mặt với mình.

Gương mặt và vành tai Tề Diệp đỏ ửng không thua kém gì Đường Lê. Lông mi của cậu khẽ run rẩy, cả người nóng bừng như muốn bốc cháy.

Đường Lê nhìn thấy dáng vẻ này thì hoảng hốt, theo phản xạ muốn cúi đầu tránh né, nhưng Tề Diệp đã nhanh hơn, cúi xuống trước.

Cậu đặt trán mình nhẹ nhàng chạm vào trán Đường Lê, ánh mắt thẳng thắn, dịu dàng. Đôi mắt ấy mềm mại và chân thành, khóe mắt vì phấn khích mà đỏ rực.

"Đường Lê, cậu thích đúng không?"

"Cậu thích tôi gần gũi với cậu như thế này, đúng không?"

"Đừng nói nhảm! Tôi... tôi lúc nãy chỉ bị bất ngờ thôi! Đúng! Là tôi bị bất ngờ! Ai mà không giật mình khi tự nhiên bị như vậy chứ!"

Đường Lê cảm thấy không phải Tề Diệp điên rồi, mà cả thế giới này đều điên theo cậu ta.

Cậu không thể như thế được! Dù cậu chỉ có mình cô là bạn, dù cậu có thiếu thốn tình cảm đến đâu, cũng không thể dồn hết mọi thứ lên người cô như vậy được!

Tình bạn là tình bạn, tình thân là tình thân, tình yêu là tình yêu! Những thứ này không thể lẫn lộn được!

Cậu không hiểu gì hết, cũng không biết gì cả. Cậu chỉ là ý thức của thế giới này, cậu muốn làm gì cũng được.

Nhưng còn cô thì sao? Cô không thuộc về thế giới này, đến cả số phận làm vai phụ pháo hôi của mình cô cũng không thể thay đổi.

Tại sao lại phải tìm đến cô?

Rồi lúc tốt nghiệp, khi cậu bước ra thế giới rộng lớn hơn, cậu có thể dễ dàng rời đi, nhưng còn cô thì sao?

Cô không thể. Cô không phải là gỗ đá, cô có cảm xúc, có bảy cảm sáu giác như bao người khác...

Chỉ cần nghĩ đến viễn cảnh sau này bị bỏ rơi một cách dễ dàng, Đường Lê đã cảm thấy khó chịu và rối bời.

Khi cơ thể đã hồi phục được chút sức lực, cô nhắm chặt mắt, nghiến răng, đẩy mạnh cậu thiếu niên trước mặt mình ra.

"Tôi nghĩ cậu vẫn chưa tỉnh táo đâu! Từ sáng tới giờ đã vậy rồi! Tôi... tôi với cậu chẳng có gì để nói nữa. Dù tôi nói gì cậu cũng chẳng chịu nghe! Cậu điên rồi! Cậu...!"

Đường Lê lắp bắp nói cả đống câu, rối loạn và chẳng có chút logic nào.

Nhưng cô không dám ngừng lại. Chỉ cần nghe thấy giọng mình vẫn ổn, ít ra cô còn có thể che lấp được nhịp tim đập dồn dập trong lồng ngực.

Một khi im lặng, cô sẽ bắt đầu suy nghĩ lung tung, tâm trạng càng thêm hoang mang.

"Cậu không tỉnh táo, tôi không so đo với cậu. Tôi... tôi chỉ đến để trả ô thôi. Đúng, trả ô! Tôi không cần ô của cậu!"

Nói xong, cô vội vàng ném chiếc ô trong tay về phía Tề Diệp, không buồn quan sát phản ứng của cậu, quay người định chạy đi.

Lúc đẩy Tề Diệp, nhìn thì có vẻ mạnh, nhưng thật ra cô không dùng nhiều sức.

Cậu chỉ lùi lại vài bước rồi đứng vững, không đụng phải gì, càng không bị ngã.

Thấy Đường Lê luống cuống ném ô cho mình rồi quay đầu bỏ chạy, Tề Diệp vội vàng bước tới.

Cậu định nắm lấy tay cô, nhưng Đường Lê chạy quá nhanh, cậu chỉ kịp túm lấy góc áo khoác của Đường Lê.

Khi nãy, vì chạy khắp dãy nhà để tìm Tề Diệp, Đường Lê đã kéo khóa áo khoác xuống để nghỉ ngơi.

Bị cậu kéo mạnh một cái, chiếc áo khoác bị tuột xuống tận eo.

Bên trong, cô chỉ mặc một chiếc áo thun trắng ngắn tay. Cánh tay trắng trẻo lộ ra trong không khí, cộng thêm dáng áo khoác bị kéo hờ hững bên eo, tạo nên một cảnh tượng mơ hồ đầy ý vị.

"Tôi... tôi không cố ý. Tôi chỉ thấy cậu định đi..."

Tề Diệp đỏ bừng vành tai. Trước ánh mắt ngỡ ngàng của Đường Lê, cậu cúi đầu, bước vài bước đến nhặt chiếc áo khoác lên và cẩn thận khoác lại cho cô.

Khi kéo khóa áo, ngón tay cậu khẽ động, cố tình chậm rãi một chút.

Từ dưới kéo lên, đôi tay ấy, như vô tình, lại khẽ lướt qua vùng eo và bụng cô.

Dù có lớp vải ngăn cách, Đường Lê vẫn cảm nhận rõ ràng từng cử động.

Khi kéo đến tận cổ áo, Tề Diệp cũng không buông tay ngay, mà nhẹ nhàng dùng tay giữ đầu khóa, kéo cô đến gần hơn.

"Có phải hơi ngột ngạt không?"

"Cậu có muốn tôi kéo xuống một chút không?"

Giọng cậu rất nhẹ, đôi hàng lông mi dài khẽ run, để lộ sự bối rối rõ ràng.

Đôi mắt vẫn dịu dàng, mang chút ngượng ngùng, chăm chú nhìn Đường Lê.

Đường Lê nuốt khan, cảm giác như bị ai đó dùng phép định thân giữ chặt tại chỗ.

Thêm vào đó, Tề Diệp vẫn đang nắm đầu khóa áo khoác của cô. Dù cô muốn chạy, chỉ cần cậu kéo nhẹ, cô cũng không thể thoát.

Cô không phải là không đủ sức để giằng ra, nhưng sau cú giật vừa nãy, cô bắt đầu sợ.

Cô lo rằng nếu chạy lần nữa, lần này thứ bị kéo không chỉ là áo khoác.

Hai người họ đứng gần đến mức nếu cậu hấp tấp đưa tay, ai biết được liệu bộ đồ mặc cô có còn yên vị hay không?

Nghĩ đến khả năng đó, Đường Lê nghiến răng ken két vì tức, ánh mắt trừng cậu thiếu niên trước mặt đầy giận dữ.

Khuôn mặt cô vẫn còn đỏ ửng, khó mà phân biệt được là do tức giận hay vì xấu hổ.

"Được rồi, tôi không chạy nữa. Chúng ta nói chuyện đàng hoàng." Cô hít một hơi sâu, rồi tiếp tục, "Tề Diệp, tôi không phản đối sự gần gũi giữa bạn bè, nhưng cậu... cậu như vậy là không được!"

"Cậu có thể tiết chế một chút không? Đây không phải thứ bạn bè làm với nhau, mà là... là..."

Tề Diệp nuốt khan, hầu kết khẽ nhấp nhô, cố kìm nén nhịp tim đang đập loạn xạ. Cậu nghiêng người đến gần Đường Lê hơn, giọng nói trầm thấp như lời thì thầm của hải yêu, mang theo sức hút khó cưỡng.

"Là gì?"

Đường Lê há miệng định nói, nhưng khi đối diện ánh mắt đầy nghi hoặc của cậu, lòng cô lại rối bời.

Cô cảm thấy cậu đang cố tình giả vờ không hiểu.

"Cậu đang trêu tôi đúng không? Có phải vì sáng nay tôi nạt cậu, cả ngày cũng không thèm để ý đến cậu, nên giờ cậu muốn chọc tức tôi?"

"Rõ ràng là cậu bảo tôi tránh xa cậu ra, còn muốn cắt đứt liên lạc. Thế quái nào bây giờ cậu lại quay ngược đổ lỗi cho tôi hả?"

"Tôi không muốn cắt đứt liên lạc với cậu."

Tề Diệp cúi đầu, ánh mắt chăm chú vào đôi môi mềm mại và đỏ ửng của Đường Lê. Hương thơm như nhài trắng phảng phất quanh Đường Lê khiến người khác không khỏi bị mê hoặc.

Cậu bỗng có một ý nghĩ điên rồ.

Muốn nếm thử.

Muốn cắn nhẹ một cái.

Tuy nhiên, ý nghĩ đó chỉ thoáng qua trong đầu Tề Diệp rồi ngay lập tức bị cậu mạnh mẽ đè nén xuống.

Bây giờ chưa phải lúc.

Cậu không thể để xảy ra chuyện như sáng nay, làm Đường Lê hoảng sợ mà bỏ chạy.

Đôi mắt Tề Diệp thoáng dao động, những cảm xúc hỗn độn trong lòng bị cậu nuốt chửng lại.

Cậu thừa nhận mình đang giả vờ không hiểu, trong khi thực chất đã rất rõ ràng.

Vì chỉ cần cậu bám lấy cái vỏ bọc giả ngây thơ, Đường Lê cũng không thể làm gì được.

Cậu biết rõ bản thân mình vừa hèn nhát vừa ích kỷ, lại thêm phần trơ trẽn.

Nhưng thì sao? Đường Lê không ghét bỏ cậu, đúng không? Nếu Đường Lê thật sự phản cảm, cậu cũng đâu thể mặt dày mà cứ tiếp tục tiếp cận như vậy.

Cậu cảm nhận rất rõ, Đường Lê không hề ghét việc cậu chạm vào hay đến gần mình.

Đường Lê giống như một tờ giấy trắng, chẳng hiểu gì cả.

Nếu Đường Lê gặp được người mình thích trước cậu, cậu tin chắc Đường Lê sẽ chẳng để cho kẻ tiểu nhân như cậu thừa cơ chen vào.

Nhưng thế giới này đầy rẫy những chữ "nếu."

Hiện tại Đường Lê không có ai mà cậu ấy thích. Và Đường Lê cũng không ghét bỏ cậu...

Có lẽ chỉ cần cậu đủ kiên nhẫn, sẽ có một ngày cậu ấy thật sự thuộc về mình.

Chỉ nghĩ đến khả năng đó thôi, Tề Diệp đã cảm thấy cả người run lên vì phấn khích. Nhịp tim vốn vừa mới bình ổn lại bắt đầu tăng tốc trở lại.

Cậu hít sâu một hơi, tranh thủ lúc Đường Lê còn đang bối rối vì lời mình vừa nói, nhẹ giọng cúi thấp người hơn, thu lại cảm xúc và tiếp tục lên tiếng, giọng nói mềm mại:

"Đường Lê, cậu biết đấy."

"Tôi lần đầu tiên có bạn, tôi không có kinh nghiệm gì cả. Tôi chỉ muốn gần gũi cậu hơn. Nếu điều này là sai, vậy thế nào mới đúng?"

"Vậy nên, nếu tôi làm gì sai, sai ở đâu, và tôi phải làm thế nào mới đúng, cậu có thể nói cho tôi biết được không?"

Đôi mắt Tề Diệp hơi đỏ lên, ánh nhìn mang theo sự bất lực và lo âu. Giọng nói của cậu khẩn thiết, như sợ cô từ chối.

"Làm ơn, nói cho tôi biết được không…"

Cậu trông như thật sự không hiểu gì cả, hoàn toàn xem Đường Lê là nơi để gửi gắm cảm xúc.

Cậu không phân biệt được ranh giới giữa các loại tình cảm, nên từ trước đến nay vẫn luôn bất an như vậy.

Đường Lê cảm thấy, có lẽ, cô đã hiểu lầm cậu.

Tề Diệp trước đây không phải đang trêu chọc cô, cũng không cố ý đối xử với cô lúc lạnh nhạt, lúc thân thiết.

--- Mà là cậu không biết cách xử lý cảm xúc của chính mình, không biết làm thế nào để kiểm soát chúng.

Dù đó là sự chiếm hữu, hay nỗi bất an vì thiếu thốn sự an toàn.

Bởi vì Đường Lê không phải người thân của cậu, cậu sợ sẽ đánh mất cô, nên vừa sợ hãi vừa không dám lại gần quá mức, nhưng cũng không thể xa cô.

Đường Lê hơi cau mày, im lặng một lúc lâu rồi mới cất tiếng, giọng nói có chút khó chịu.

"...Giữa bạn bè không cần phải gần gũi như vậy."

"Chúng ta vẫn có thể làm bạn, nhưng sự thân thiết này có lẽ không thể tiếp tục nữa."

"Tề Diệp, cậu hiểu ý tôi không?"

Tề Diệp khựng lại, trông như đã hiểu, nhưng nét mặt vẫn lộ rõ vẻ bối rối.

"Tại sao tôi không thể gần gũi với cậu như vậy?"

"Tôi thích, mà cậu cũng không ghét, đúng không?"

"Nếu cả hai đều không ghét, tại sao lại không được?"

Chết tiệt!

Là tôi không cưỡng lại được trước nhan sắc thôi! Cậu làm gì mà cứ bám riết lấy chuyện này thế hả?

Không lẽ cậu mắc chứng "thèm khát tiếp xúc" à?!

"Đủ rồi! Tại sao, tại sao! Bộ cậu là mấy câu hỏi vì sao hả? Nói chung nhớ kỹ cho tôi, mấy chuyện như vậy là không được!"

Ánh mắt Tề Diệp tối sầm lại, cậu không nhìn thẳng vào mặt Đường Lê, mà ánh mắt rơi xuống bàn tay Đường Lê đang buông thõng.

Bàn tay ấy trắng nõn, thon dài, vừa mềm mại lại nhỏ nhắn.

"Nếu giữa bạn bè không được."

"Vậy cậu có thể dạy tôi..."

Ngón tay cậu khẽ động, nhẹ nhàng tiến lại gần và móc lấy ngón út của Đường Lê.

"Phải làm thế nào mới có thể danh chính ngôn thuận để được gần gũi cậu?"


Danh Sách Chương

Nhận xét Box