Chương 105: "Một Nhà Ba Người"
Tối qua, Đường Lê không ở lại. Cô chỉ để Tề Diệp ôm mình, thân mật một lúc.
Nghe tiếng cậu rên rỉ vì đau, cô cố gắng kiên nhẫn dỗ dành.
Đợi đến khi cậu đỡ đau hơn, dần chìm vào giấc ngủ, cô mới trèo cửa sổ trở về.
Sáng hôm sau, răng của Tề Diệp vẫn đau dữ dội, không có dấu hiệu thuyên giảm.
Đường Lê nhờ một người bạn ở Nam Thành đặt lịch khám nha khoa cho cậu, nhưng sớm nhất cũng phải đợi đến chiều sau khi tan học.
Khi ăn trưa, Tề Diệp ngồi đối diện với cô. Đường Lê nhìn cậu nhóc nhằn từng miếng nhỏ, chỉ nhai bên phía không đau, gương mặt uể oải, gần như không còn sức để nói chuyện.
Cả người cậu trông thật mệt mỏi và thiếu sức sống.
“Này, sao tự dưng nghiêm trọng vậy? Tôi nhớ bình thường Lê ca chỉ đưa cậu một, hai viên kẹo khi chạy bộ buổi sáng thôi mà, sao lại đột nhiên sâu răng?”
Trương Hiểu Hổ không hiểu nổi, vì thỉnh thoảng mấy viên kẹo đó còn là do cậu đưa cho. Thế mà bây giờ, sâu răng nặng như thế khiến cậu khó mà lý giải.
Trong khi Trương Hiểu Hổ không thể nào nghĩ ra, Cẩu Tầm ngồi cạnh lại phần nào đoán được lý do.
Tề Diệp và Đường Lê sống chung nhà. Kẹo cậu ăn ở trường chỉ là phòng ngừa tụt đường huyết khi tập luyện. Còn những lúc không ở trường, không ai quản lý, có trời mới biết Đường Lê đã “nhét” cho cậu bao nhiêu kẹo.
Đường Lê vốn tính thẳng thắn, thích gì là cho người khác cái đó, và thường cho rất nhiều.
Như lần trước, sinh nhật Trương Hiểu Hổ, Đường Lê thấy cậu thích một thương hiệu giày thể thao. Thay vì chọn một đôi, cô mua hẳn bảy đôi, mỗi kiểu một mẫu, đủ để cậu thay đổi suốt cả tuần.
Mà Tề Diệp thì không hứng thú với nhiều thứ, nhưng lại mê đồ ngọt.
Chắc chắn để dỗ dành cậu, Đường Lê không ngần ngại đưa cả nắm, thậm chí cả túi kẹo. Với cách ăn như thế, không sâu răng mới lạ.
Nghe Trương Hiểu Hổ nhắc đến chuyện này, cả Đường Lê lẫn Tề Diệp đều có chút chột dạ.
Một người thì như tay nhà giàu mới nổi, liên tục mua đồ, thử đủ các hương vị, nhãn hiệu.
Người kia thì chẳng từ chối món nào, có bao nhiêu ăn bấy nhiêu, không biết tự kiềm chế.
Tai của thiếu niên đỏ bừng, cậu cúi đầu, nhấp từng ngụm canh nhỏ, hàng mi run run, vẻ mặt đầy ngượng ngùng.
Đường Lê nhìn thấy cậu đã xấu hổ, liền giơ chân, đá nhẹ vào bắp chân của Trương Hiểu Hổ đang ngồi bên cạnh, người vẫn còn đang lải nhải không ngừng.
“Chậc, đủ rồi đấy. Không biết cậu ấy ngại à? Lắm lời quá rồi.”
Nói rồi, cô lấy từ trong túi ra một cây kem mới mua ở căng tin, để nguyên trong bao bì, áp nhẹ lên chỗ má bị sưng đỏ của Tề Diệp để giúp cậu giảm đau.
“Thấy đỡ hơn chút nào không?”
“... Ừm, tốt hơn rồi.”
Tề Diệp nuốt miếng thức ăn trong miệng, đưa tay cầm lấy cây kem mà Đường Lê đang áp lên má cậu.
Trương Hiểu Hổ nhìn cảnh đó thì nghẹn họng.
Mới một giây trước bị đá một cú, giây tiếp theo đã bị nhét đầy “cẩu lương.”
Cẩu Tầm bên cạnh cũng không nhịn được, khóe miệng giật giật, quét mắt nhìn quanh. Thấy không có ai chú ý đến bên này, cậu nhắc nhở:
“Này, chỗ đông người, hai cậu có thể chú ý chút không?”
“Chú ý gì chứ? Tôi đưa cây kem thì sao nào? Cậu muốn ăn thì chờ lát nữa Tề Diệp dùng xong, để lại cho cậu. Có người làm tan giúp, cậu khỏi phải liếm, chỉ cần uống nước kem là tiện lợi, vừa nhanh vừa mát.”
Đường Lê thản nhiên đáp, hoàn toàn phớt lờ hai ánh mắt đầy khó chịu của “hội FA.” Nhưng rõ ràng, cô càng thấy vui khi nhìn thấy vẻ mặt bực bội của bọn họ.
“Cẩu Tầm, Hiểu Hổ, hai người chưa có bồ đúng không? Chậc chậc chậc, niềm vui khi có người yêu, các cậu không thể nào tưởng tượng nổi đâu.”
Nói xong, cô còn chưa thỏa mãn, nhất định phải kéo Tề Diệp vào cuộc.
“Tề Diệp, cậu nói xem tôi nói có đúng không? Niềm vui của chúng ta, họ làm sao mà hiểu được?”
Tề Diệp bị vẻ tự đắc của cô chọc cười, cong khóe môi, nhẹ nhàng phụ họa:
“Ừ, cậu nói đúng. Niềm vui của chúng ta, họ không thể hiểu nổi.”
“...”
“...”
Quả thật tức chết mà.
Hai người này đang diễn tấu hài đấy à? Một người làm “vai chính,” người kia làm “vai phụ,” phối hợp ăn ý quá mức.
Nhưng đúng là ông trời không để ai kiêu ngạo lâu.
Buổi trưa, sau khi chế nhạo Cẩu Tầm và Trương Hiểu Hổ xong, đến chiều Đường Lê liền bị bắt quả tang chơi game trong giờ học, bị giáo viên chủ nhiệm thu mất điện thoại.
May mắn là chủ nhiệm không gọi phụ huynh, có lẽ vì thấy điểm số gần đây của cô tiến bộ rất nhiều. Giáo viên chỉ yêu cầu cô viết bản kiểm điểm 3.000 chữ, nộp vào ngày mai.
Còn điện thoại, trước khi nộp kiểm điểm thì không được trả lại.
Không có điện thoại, mỗi phút ngồi trong lớp đối với Đường Lê đều dài như cả thế kỷ.
Cuối cùng, không chịu nổi, đến tiết học thứ hai buổi chiều, cô liền trốn học ra ngoài chơi bóng với đội thể thao của trường bên cạnh.
Cô cũng không muốn đi đâu xa. Chẳng qua mấy anh em trong đội bóng rổ của trường mình đều bị quản lý rất nghiêm, không dám trốn học lung tung.
Vậy nên, Đường Lê dứt khoát sang trường thể thao bên cạnh tìm người.
Đường Lê ước lượng thời gian thấy cũng đủ, định chơi một chút rồi quay về để đưa Tề Diệp đi khám răng. Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm
Nhưng cô vừa đến cổng trường thể thao, còn chưa nhìn thấy ai quen, đã thấy tên tóc vàng thường đi theo Chu Bắc Thần vội vã chạy về phía trước.
Hắn chạy rất gấp, không chú ý đường, đến khi nhìn thấy Đường Lê thì đã không kịp dừng, trực tiếp lao thẳng về phía vai cô.
Tuy nhiên, Đường Lê phản ứng rất nhanh, nghiêng người né tránh ngay lập tức.
“Hừm, chạy cái gì mà như ma đuổi thế?”
Tên tóc vàng loạng choạng một chút, khó khăn lắm mới giữ được thăng bằng.
Nhìn rõ người suýt bị mình đâm phải là ai, mắt hắn sáng lên, vội chạy vài bước đến gần cô.
“Đường Lê… ồ không, Lê ca! Cậu có thể đi với tôi đến con hẻm phía trước không? Anh Chu bị đám khốn bên trường nam sinh chơi xấu rồi. Xung quanh anh ấy không có ai cả, tôi vừa đi qua con hẻm thì thấy anh ấy bị chặn lại.”
“Nếu như bình thường, năm sáu đứa thôi thì anh Chu chắc chắn đối phó được. Nhưng cái lũ khốn đó mang theo đồ nghề, chơi bẩn quá!”
Tên tóc vàng trước đây vốn chẳng có ấn tượng tốt với Đường Lê. Có lẽ vì cô là kẻ đối đầu của Chu Bắc Thần, mà hắn thì chơi thân với anh ta, nên mỗi lần thi đấu, hắn chẳng bao giờ tỏ vẻ dễ chịu với cô.
Thấy Đường Lê không nói gì, lòng hắn thấp thỏm không yên.
Hắn có thể đi tìm người giúp, nhưng sợ rằng đến lúc đó thì đã quá muộn.
Hơn nữa, dù có gọi được người, cũng chẳng ai trong số họ hiệu quả bằng Đường Lê.
Nghĩ đến đây, hắn cắn răng, lo Đường Lê sẽ vì những chuyện trước đây mà bỏ mặc Chu Bắc Thần.
Đúng lúc hắn định mở miệng xin lỗi, Đường Lê đã nhíu mày lên tiếng trước.
“Chậc, cậu không cần đi. Nói tôi biết hẻm nào là được. Cậu đi tìm người khác đi. Nếu lâu quá mà chúng tôi không quay lại, thì trực tiếp gọi cảnh sát.”
“Đám khốn đó ra tay ác thật, không cẩn thận là đổ máu ngay.”
Tên tóc vàng xúc động đến mức nước mắt lưng tròng, lao đến ôm lấy cánh tay cô mà khóc rống.
“M* nó, buông ra! Nói chuyện đàng hoàng, đừng có động tay động chân. Cậu không thấy ghê nhưng tôi thấy ghê đấy!”
Đường Lê cau mày, giơ tay gạt hắn ra, vẻ mặt đầy ghét bỏ.
“Nhanh lên, đừng khóc lóc nữa. Tôi hỏi cậu này, anh ta ở hẻm sau hay hẻm trước?”
“Hu hu hu… hẻm sau…”
Vừa nghe tên tóc vàng nói xong, Đường Lê lập tức quay người chạy thẳng về phía hẻm sau, chẳng thèm để ý phản ứng của người phía sau.
Nếu nói về trường cấp ba ở Nam Thành mà Đường Lê có ấn tượng xấu nhất, thì Nam Thành Nam Trường chắc chắn xếp đầu bảng, không ai tranh nổi.
Không phải vì phân biệt giới tính, mà vì đa phần học sinh ở đó là những đứa học hành không vào, được gia đình ném tiền vào trường để qua ngày.
Trong đó, người thì dính dáng xã hội đen, kẻ thì thiếu đồng cảm, thậm chí có đứa nóng nảy và bạo lực. Tóm lại, là một mớ hỗn độn, kiểu người gì cũng có.
Trước đây, Đường Lê từng “thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ” khi bắt gặp đám này thu phí bảo kê. Kết quả, từ đó về sau, cứ mỗi lần cô sang khu vực của bọn chúng, mười lần thì năm sáu lần bị gây sự.
Phần lớn thời gian, Đường Lê có thể tự xử lý, nhưng đôi khi gặp mấy đứa thủ đoạn, cô cũng suýt bị chúng chơi xỏ.
Có lần, cô bị sốt cao, không đủ sức chống trả. Nếu hôm đó không nhờ Chu Bắc Thần mua nước ở gần đó, chắc cô đã bị kéo vào hẻm, trùm bao tải và ăn đòn no nê rồi.
Nghe tên tóc vàng nói Chu Bắc Thần bị chơi xấu, cô lập tức chạy tới không chỉ vì cậu là bạn mình, mà còn vì cậu từng giúp cô lúc khó khăn.
Dù vì lý do gì, chỉ cần cô vẫn còn chút tình nghĩa, cô sẽ không khoanh tay đứng nhìn chuyện như thế xảy ra.
Đường Lê vốn quen thuộc khu vực trường thể thao này, nên biết đường tắt. Chỉ mất chưa tới năm phút, cô đã đến được đầu hẻm sau.
Cô còn chưa bước vào, đã nghe thấy tiếng đánh nhau từ trong vọng ra, kèm theo tiếng gậy gộc va vào tường.
Đường Lê nhíu mày, không vội lao vào ngay. Cô chạy vài bước sang cửa hàng dụng cụ thể thao bên đường, mua một cây gậy bóng chày.
Trong hẻm, Chu Bắc Thần không biết Đường Lê đã đến. Cậu đang thở dốc, trên mặt đầy vết bầm, cố tránh những cú đánh chí mạng từ đám người trước mặt.
Dù bị vây hãm và đối phương có “đồ nghề,” nhưng cậu không phải kiểu dễ bị bắt nạt. Bất cứ khi nào có cơ hội, cậu đều dùng nắm đấm đánh trả quyết liệt.
Mẹ nó, xui xẻo thật.
Hôm nay ra ngoài không xem lịch, chỉ vì đi mua chai nước mà bị mấy thằng khốn này chặn đường.
“M* chúng mày! Ông chơi tới cùng! Hôm nay không chúng mày chết thì ông chết!”
Chu Bắc Thần cũng chán việc cứ phải né tránh mãi. Cậu biết bọn này sẽ không dễ dàng buông tha mình.
Nghiến răng, cậu siết chặt nắm đấm, túm lấy một tên gần đó, đè xuống đất mà đánh.
Mấy tên còn lại thấy vậy liền lao vào. Đứa có gậy thì dùng gậy, đứa không có thì đấm đá bằng tay chân.
Năm sáu người quấn lấy nhau, cảnh tượng hỗn loạn đến mức khó phân biệt ai là ai.
Thùng rác bị hất ngã lăn ra đất, Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm tiếng động lớn khiến lũ mèo hoang và chuột trong hẻm giật mình chạy tán loạn.
Một tên tóc đỏ thấy Chu Bắc Thần dù bị đánh tơi tả vẫn không buông tay, hắn tức đến phát điên, tiện tay cầm lấy một cây gậy gỗ, hùng hổ lao tới.
“Được, mày giỏi lắm! Đây là mày tự chuốc lấy! Hôm nay ông phải đánh mày đến nhặt răng khắp đất... Ưm!”
Hắn còn chưa kịp vung gậy, đã bị một cú đập mạnh bất ngờ giáng xuống vai, phát ra tiếng “bốp” rõ to.
Cú đánh mạnh đến mức khiến tên tóc đỏ “phịch” một tiếng, quỳ rạp xuống đất.
“Tao còn tưởng con chó nào sủa to thế, hóa ra lại là mày, đồ nhãi ranh!”
Đường Lê nhếch mép cười, túm lấy cổ áo hắn, kéo mạnh về phía tường rồi đập hắn vào đó.
Mấy tên khác thấy cô cầm gậy bóng chày, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống, nhưng chẳng tên nào dám nhào tới.
“Khá lắm. Lần trước tao đã dạy mày một trận vì tội thu phí bảo kê, thế mà không nhớ à? Hả? Da ngứa hay thích ăn đòn, tự mò đến để tao dạy cho nữa đúng không, đồ nhãi con!”
Chu Bắc Thần nghe thấy giọng nói quen thuộc liền thở phào nhẹ nhõm. Cậu vịn vào tường, chật vật đứng dậy, nhìn Đường Lê sạch sẽ gọn gàng xử lý mấy tên đó một trận ra trò.
Mặc dù khóe miệng bị đau, mỗi lần nhếch lên đều làm vết thương rách thêm, nhưng cậu vẫn cảm thấy rất vui.
“He he, cảm ơn nha, Lê ca. Sao cậu lại tới đây? Chẳng lẽ cậu có thần giao cách cảm, biết bạn trai tương lai của mình gặp nạn nên chạy đến cứu tôi à?”
Đường Lê vừa phủi bụi trên tay vừa nghe câu đùa của Chu Bắc Thần, không nhịn được, huých cậu một cú vào sườn.
“Hừ, xem ra cậu cũng không bị đánh nặng lắm nhỉ, còn có sức nói nhảm. Hay để tôi giúp cậu vận động thêm chút nữa nhé?”
“Ui da ― đừng mà, đừng! Tôi chỉ đùa thôi, chỉ đùa thôi! Đám khốn đó cùng lắm cũng chỉ gãi ngứa tôi, nhưng nếu cậu ra tay thì tôi còn sống nổi sao?”
Nghe câu này, Đường Lê cảm thấy rất vừa lòng. Cô nhướn mày, cầm cây gậy bóng chày trong tay, tiện tay ném vào thùng rác gần đó.
Thấy Chu Bắc Thần đứng không vững, cô không nghĩ ngợi nhiều, bước tới choàng tay cậu lên vai mình, đỡ cậu đi ra ngoài.
“Chu lão đệ, đúng là cậu gặp may. Tình cờ hôm nay tôi trốn học ra đây chơi bóng, vừa hay gặp được cái thằng tóc vàng đệ tử của cậu. Không thì chắc giờ này cậu bị mấy tên đó tiễn đi rồi.”
“Thôi đi, đừng có mà tự dát vàng lên mặt. Nếu tôi gặp may, thì mẹ nó hôm nay tôi đâu có đụng phải đám khốn đó, bị chơi xỏ thảm thế này.”
Thiếu niên dùng lưỡi đẩy má bên trong. Ban đầu không thấy gì, nhưng bây giờ nhấn nhẹ một cái, cậu phát hiện lớp trong má đã rách, máu rỉ ra đầy miệng, tanh mùi sắt.
Không chỉ thế, cậu cảm giác có thứ gì đó lẫn trong máu, lắc lư như sắp rơi ra.
“Khoan đã, hình như trong miệng tôi có thứ gì đó.”
Chu Bắc Thần nhíu mày, đưa tay sờ thử chỗ răng hàm phía sau. Ban đầu không sao, nhưng vừa sờ nhẹ một cái, chiếc răng đang lung lay liền bị cậu đụng rớt ra.
Lúc nãy, cậu chỉ cảm thấy má (tr|uy|en|nha|bo.com) trái bị đấm một cú nặng nề đến mức tê dại, chỉ còn mùi máu tanh trong miệng.
Bây giờ tỉnh táo lại, cậu mới nhận ra một chiếc răng của mình đã bị đánh bay.
“?! Cái con mẹ nó! Tao chửi tổ tiên mười tám đời nhà chúng nó! M* nó, m* nó, m* nó!”
Nhìn chiếc răng dính đầy máu trong tay mình, Chu Bắc Thần lập tức nổi giận đùng đùng.
“Được lắm, răng tao mất, mẹ chúng nó cũng mất! Tốt nhất đừng để tao tóm được. Nếu lần sau tao bắt được, tao sẽ nhổ hết răng nhà chúng nó đem đi tế cho thằng con cưng của tao!”
Lúc đầu, Đường Lê chỉ cảm thấy đồng cảm với cậu. Nhưng nghe câu sau, cô không nhịn nổi, phì cười thành tiếng.
“?? Cậu còn cười được à? Cậu có phải người không đấy? Răng tôi mất rồi, cậu biết điều đó nghĩa là gì không? Sau này tôi còn phải che miệng cười kiểu ẻo lả dị hợm, cả đời anh hùng của tôi vì cái răng này mà tiêu tùng rồi!”
“Được rồi, được rồi. Chỉ là một cái răng thôi mà. Mất thì trám lại là được, làm gì nghiêm trọng thế?”
“Cậu nói thì dễ lắm! Trám lại là chuyện sau này. Nhưng mấy ngày tới tôi sẽ phải đi học với cái miệng trống hoác, chúng nó cười nhạo tôi chết mất!”
Hừ, đúng là trùng hợp thật.
Đường Lê chợt nhớ ra cô vừa đặt lịch hẹn nha sĩ. Đưa một người đi khám răng là đi, đưa hai người đi cũng thế thôi.
Nghĩ vậy, cô vỗ vai Chu Bắc Thần, ra vẻ huynh đệ an ủi:
“Con ngoan, đừng khóc. Ba sẽ đưa con đi trám răng.”
“???”
...
Sau khi xử lý xong mọi chuyện, Đường Lê dẫn Chu Bắc Thần quay về Nam Thành Nhất Trung.
Tuy nhiên, cô không vào lớp ngay mà mua hai lon coca, ngồi trên ghế dài ngoài sân trường vừa uống vừa đợi Tề Diệp tan học.
Chu Bắc Thần lúc này đã thay bộ quần áo sạch sẽ, nhưng gương mặt vẫn còn bầm tím, động tác hơi mạnh chút thôi cũng khiến cậu đau đến nhăn nhó.
Cậu nhận lon coca Đường Lê đưa, uống một ngụm rồi chợt nhận ra điều gì đó.
“Này, không phải cậu bảo đưa tôi đi trám răng sao? Thế đưa tôi tới trường các cậu làm gì? Định để tụi nó nhìn thấy bộ dạng tôi bị đánh thê thảm này rồi cười nhạo tôi hả?”
“Nghĩ gì vậy, con trai? Cậu là con tôi, tôi làm sao nỡ làm chuyện đó với cậu chứ?”
“… Cái vụ làm ba con này có thể dừng được không? Cậu cứu tôi một lần, không có nghĩa là tôi phải làm con trai cậu đâu, hiểu không?”
Một hai lần thì còn xem như đùa được, nhưng nói đi nói lại đến lần thứ ba, Chu Bắc Thần bắt đầu thấy bực. "Cảm ơn bạn đã ghé thăm truyện nhà, nơi có chú mèo Bơ luôn thủ thỉ cùng những câu chuyện tuyệt vời. Sự đồng hành của bạn chính là món quà quý giá nhất với chúng mình và cả Bơ!"
“Cậu lần trước cứu tôi chẳng phải cũng gọi tôi là con trai suốt nửa tháng đó sao? Giờ tôi mới gọi cậu vài lần mà cậu đã chịu không nổi à. Chậc, bình thường không thấy đấy nhé, hóa ra cậu, Chu Bắc Thần, lại là kiểu tiêu chuẩn kép.”
Chu Bắc Thần bị câu nói của Đường Lê làm nghẹn họng, chợt nhớ ra đúng là có chuyện đó thật.
Hồi đó, cậu còn chưa biết Đường Lê là con gái, thái độ với cô còn đáng ghét và tự cao hơn bây giờ nhiều.
Thiếu niên tự thấy mình đuối lý, im lặng một lúc, nghĩ bụng người ta vừa cứu mình, thôi nhịn một chút vậy.
“… Được rồi, cậu thích gọi thế nào thì gọi.”
Nói xong, cậu liếc nhìn Đường Lê, người đang uống coca và hướng ánh mắt ra cổng trường.
“Lúc nãy tôi hỏi mà cậu chưa trả lời. Không phải bảo đưa tôi đi trám răng sao? Sao lại ngồi đây không đi, cậu đùa tôi hả?”
Đường Lê nuốt ngụm coca trong miệng, ánh mắt lướt qua khuôn mặt bầm tím của Chu Bắc Thần.
Cô vốn cảm thấy cậu nói nhiều, lắm lời đến phiền, nhưng nhìn bộ dạng đáng thương hiện tại của cậu, tự nhiên trong lòng cô lại dâng lên một cảm giác giống như… tình cha.
Đường Lê vỗ nhẹ lên đầu cậu, rồi thở dài, giọng đầy vẻ bất lực:
“Haiz, lớn nhỏ gì cũng khiến ba phải bận tâm thế này. Chờ một chút đi, thằng lớn sắp ra rồi. Đợi nó ra, ba sẽ đưa cả hai đứa đi khám răng, được chưa?”
“Cái gì cơ? Cậu còn nhận thêm một đứa con nữa à?”
“Chậc, không lớn không nhỏ, nói năng kiểu gì thế hả?”
“Đó là mẹ cậu.”
“...?”
Nhận xét Box