Nữ Giả Nam Trang Sau Khi Tôi Có Được Kịch Bản Nam Chính - Chapter 89

Nữ Giả Nam Trang Sau Khi Tôi Có Được Kịch Bản Nam Chính - Chapter 89

 Chương 89: Phản đòn

Tề Diệp hầu như không ngủ suốt đêm qua. Sự việc tối hôm trước đã tác động mạnh mẽ đến cậu.

Cảm giác như một người chưa từng uống rượu đột nhiên bị ép uống cả bình rượu mạnh, cay nồng xộc thẳng xuống cổ họng, cả người ngộp thở, mãi lâu vẫn chưa hoàn hồn.

Cậu cứ thế lặng lẽ ngồi ở mép giường, co gối lại, im lìm nhìn về phía Đường Lê cả đêm.

Tề Diệp không nghĩ gì nhiều, chỉ muốn nhìn Đường Lê. Cậu sợ rằng, nếu ngủ đi, khi tỉnh dậy tất cả sẽ chỉ là một giấc mộng vàng.

Từ lúc ngoài trời mưa gió vần vũ, đến khi mưa tan trời sáng, từ màn đêm dài đằng đẵng đến ánh bình minh ló dạng.

Nhưng người trước mắt vẫn ngủ say, hoàn toàn không hay biết rằng có người ngồi bên cạnh trông chừng suốt đêm.

Đường Lê vốn vô tư, ngày thường chẳng có mấy chuyện phiền muộn. Nếu không chơi game thì chỉ cần nằm xuống chạm gối là ngủ ngay trong vòng chưa đầy năm phút.

Tối qua bên ngoài mưa gió sấm chớp rền vang, cô cũng không hề bị đánh thức lấy một lần.

Vậy nên, một người thức trắng cả đêm, còn người kia lại có một giấc mộng đẹp.

Đến gần sáu giờ sáng, Tề Diệp mới rời giường và ra khỏi phòng.

Trước khi rời đi, cậu vào bếp chuẩn bị sẵn bữa sáng, để khi Đường Lê thức dậy chỉ cần cho vào lò vi sóng hâm lại là ăn được ngay.

Bởi vì tối qua đã làm bẩn quần áo, cậu có chút áy náy, ôm theo bộ đồ bẩn để mang về nhà giặt.

Cậu định nhân lúc mẹ mình, Tần Uyển, còn chưa dậy, sẽ nhanh chóng giặt sạch và đem phơi. Nhưng vừa nhẹ nhàng đẩy cửa vào, cậu đã thấy Tần Uyển đang thức, còn ngồi ngay tại phòng khách.

Nếu là ngày thường, bà phải đến bảy rưỡi mới thức dậy, hôm nay lại dậy sớm một cách bất thường.

Khi thấy bóng dáng Tề Diệp, Tần Uyển ngạc nhiên, thoáng sững sờ.

“Sao về sớm vậy? Mẹ còn tưởng con ở bên đó ăn sáng với Đường Lê xong rồi mới về lấy cặp đi học.”

Nghe vậy, Tề Diệp mới lờ mờ nhận ra tại sao hôm nay mẹ mình lại dậy sớm hơn bình thường.

Ngày thường, vì cậu luôn rời nhà lúc sáu rưỡi để đến trường, nên cũng dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng. Nhưng hôm nay, Tần Uyển nghĩ rằng cậu sẽ về muộn hơn, nên đã thức dậy để chuẩn bị bữa sáng cho Tề Minh.

“…Cậu ấy tối qua ngủ hơi trễ. Con làm bữa sáng xong thì về luôn.”

Tề Diệp lắp bắp trả lời, rồi ôm đống quần áo định đi thẳng về phòng.

“Khoan đã, bộ quần áo này là của con sao? Sao mẹ không nhớ con có chiếc áo nào màu sặc sỡ như vậy? Còn cái áo sơ mi đỏ sậm này nữa, nó cũng là của con à?”

Lúc này, khi Tề Diệp vừa bước vào, Tần Uyển mới nhìn rõ đống quần áo cậu đang cầm trên tay, bao gồm cả chiếc áo sơ mi màu đỏ sẫm.

“À… hôm qua lúc sang đó trời đang mưa, buổi tối ánh sáng yếu nên con không để ý, trượt chân ngã, làm bẩn quần áo. Đây là đồ của Đường Lê cho con mượn. Con định thay đồ xong sẽ giặt sạch rồi trả lại cho cậu ấy.”

Trước khi về, Tề Diệp đã chuẩn bị sẵn lý do. Nếu gặp phải Tần Uyển thì cứ nói vậy, vừa hợp lý lại không khiến bà nghi ngờ.

Không chỉ Đường Lê không dám nói chuyện hai người đang quen nhau với gia đình, mà ngay cả Tề Diệp cũng không dám.

Một là vì cả hai đều là con trai, hai là vì giữa cậu và Đường Lê có sự chênh lệch quá lớn. Điều này chắc chắn sẽ khiến Tần Uyển cảm thấy lo lắng và bất an.

Đây là lần đầu tiên Tề Diệp nói dối với mẹ mình, lòng cậu hơi căng thẳng, hàng mi dài khẽ run rẩy, ánh mắt cụp xuống, sợ bị bà nhìn ra sơ hở.

May mắn là Tần Uyển không chú ý đến biểu cảm của cậu. Nghe vậy, bà chỉ mỉm cười, đôi mày cong cong đầy dịu dàng.

“Lớn tướng rồi, đi đứng cũng vấp ngã được, đúng là hết biết.”

“Lần sau nhớ cẩn thận chút, da dẻ con cứ chạm nhẹ là bầm tím, nếu thật sự ngã nặng thì khổ đấy.”

“Dạ, con sẽ chú ý hơn.”

Tề Diệp thầm thở phào, ôm quần áo đi vào trong phòng.

Cậu thay đồng phục, rồi vào phòng tắm lấy thau nước ngâm bộ đồ bẩn. Gương mặt hơi đỏ, cậu chạy ra ngoài sân để giặt, cố ý tránh xa Tần Uyển.

Tần Uyển liếc thấy con trai chạy ra sân giặt đồ thì sững người, không hiểu sao phải chạy xa thế.

Nhà có sẵn máy giặt, chỉ cần vứt chung với đồ sáng màu khác vào giặt một lượt là xong. Đây đâu phải đồ lót, tại sao nhất thiết phải giặt tay?

Nhưng những thắc mắc đó bà chỉ nghĩ trong lòng, không nói ra.

Đợi Tề Diệp giặt xong, vào nhà lấy móc phơi đồ, Tần Uyển mới tiện miệng hỏi:

“À này, con chắc chưa ăn sáng phải không? Để mẹ làm luôn phần của con, ăn xong rồi hẵng đi học nhé.”

Tần Uyển hiểu con trai mình. Nếu Đường Lê chưa dậy, cậu chắc chắn sẽ không tự ý ăn sáng trước.

Chắc hẳn cậu chỉ nấu bữa sáng rồi quay về nhà ngay.

Tề Diệp khựng lại, theo phản xạ định gật đầu đồng ý.

Nhưng cậu chợt nhớ ra lát nữa phải qua gọi Đường Lê dậy, nếu không cậu ấy rất dễ ngủ quên.

Chờ Đường Lê tỉnh,  -\-T|r|u|y|ệ|n N|h|à B|ơ - ||- hai người cùng ăn sáng rồi đi học là vừa, không cần phải phiền mẹ thêm.

Vì vậy, Tề Diệp khẽ lắc đầu, nhẹ giọng từ chối, giải thích lý do với Tần Uyển.

Tần Uyển nhìn cậu một lúc lâu, cảm thấy hôm nay trông cậu có chút gì đó khác lạ.

Không thể chỉ ra rõ ràng, nhưng thần sắc của cậu dường như ôn hòa hơn, không còn vẻ u uất như trước.

“Con trai nhà này chỉ cần ngủ lại nhà bạn một đêm thôi mà vui thế à? Nhìn như con nít vậy, dễ thỏa mãn ghê.”

Giọng bà mang chút bông đùa, không có ý gì khác, chỉ là vui vẻ nói đùa, giống như hay trêu chọc Tề Minh thường ngày.

Nếu là lúc khác, có lẽ Tề Diệp chỉ lắc đầu bất lực, liếc nhìn mẹ mình một cái.

Nhưng lần này, lời nói của Tần Uyển vô tình chạm đúng vào tâm sự thầm kín của cậu. Cậu lập tức cụp mắt, né tránh ánh nhìn của bà.

“Không… con không…”

Tề Diệp theo phản xạ định nói rằng cậu không vui đến thế, nhưng vừa nghĩ đến nụ hôn tối qua, vành tai lập tức nóng bừng.

Cậu mím chặt đôi môi mỏng, đưa tay xoa nhẹ dái tai, không nói gì thêm.

Tần Uyển nhìn thấy, chỉ nghĩ rằng cậu thiếu niên ngại ngùng vì xấu hổ, bà cười mỉm rồi không nói thêm lời nào.

“Được rồi, mẹ không trêu nữa. Con chẳng phải nói sẽ qua gọi Đường Lê dậy sao? Giờ cũng không còn sớm đâu, mau đi đi Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm. Ăn sáng xong rồi bắt taxi đến trường là vừa.”

Tề Diệp khẽ gật đầu, dái tai đỏ ửng, cúi đầu đẩy cửa bước sang nhà Đường Lê.

Do trước đó Tề Diệp bị thương chưa lành, Đường Lê đã chỉnh báo thức buổi sáng lúc 6 giờ 30 để chờ cậu qua rồi chở đi học.

Vì thế, không lâu sau khi Tề Diệp vừa đi, Đường Lê lơ mơ tỉnh dậy.

Nhìn bên cạnh không thấy ai, cô bước ra ngoài, mùi thơm của thức ăn lan tỏa trong không khí khiến cô đoán ngay là Tề Diệp đã nấu sẵn bữa sáng.

Không nghĩ ngợi nhiều, Đường Lê đi theo mùi hương, lấy bữa sáng cậu đã làm ra. Cô vừa ngồi xuống ăn được hai miếng trứng ốp la, vừa chuẩn bị uống một ngụm sữa đậu nành thì nghe tiếng bước chân ngoài cửa.

Nuốt vội thức ăn trong miệng, cô bước nhanh ra mở cửa trước khi người bên ngoài kịp gõ.

“Sao cậu đi sớm thế? Tôi còn tưởng cậu đi thẳng đến trường luôn rồi.”

Đường Lê vẫn giữ vẻ mặt bình thản, lời nói cũng thoải mái như mọi khi, không có vẻ gì là ngại ngùng sau chuyện tối qua. Hoàn toàn không khác biệt với thường ngày.

Ngược lại, Tề Diệp thì đỏ mặt đến tận tai, đứng không yên, cả người đầy vẻ bối rối.

“Tôi thấy cậu còn ngủ, nên muốn để cậu nghỉ thêm chút. Tiện thể về thay quần áo.”

Không nhắc thì thôi, nhắc đến quần áo, Đường Lê lập tức nhớ lại chuyện tối qua. Hơi thở gấp gáp của cậu dường như vẫn vang vọng bên tai cô, mang theo hơi ấm nóng khiến vành tai cô bất giác ngứa ngáy.

“Khụ khụ, ra là vậy. Vậy vào đi.”

“Cậu ăn sáng chưa? Hay qua ăn chung với tôi? Nè, cậu nấu hai phần mà.”

Tề Diệp nhận ra sự không tự nhiên trong thoáng chốc của Đường Lê, hiểu được lý do, cậu đỏ mặt cúi đầu, ngoan ngoãn bước vào và ngồi xuống.

Cậu ăn không nhiều, phần lớn bữa sáng vẫn do Đường Lê xử lý.

Chờ cô ăn xong, Tề Diệp đứng dậy thu dọn ly cốc, đĩa bát, mang đi rửa.

Xong xuôi mọi việc thì đã gần tám giờ.

Trường sẽ đánh chuông vào lúc tám giờ rưỡi.

Lúc này nếu đi bộ chắc chắn sẽ trễ giờ.

Tề Diệp định nói gì đó với Đường Lê, nhưng vừa quay sang, cậu bắt gặp một vụn bánh mì còn dính trên khóe môi cô. Lời chưa kịp thốt ra, tay cậu đã tự động đưa lên, gỡ lấy mẩu vụn ấy.

Bị chạm bất ngờ, Đường Lê có chút khó xử. Nhìn vụn bánh trên đầu ngón tay cậu, cô mới phản ứng lại.

“Chậc, lần sau cậu cứ nói thẳng, tôi tự lau là được. Không cần phiền thế.”

“...Không phiền.”

Yết hầu của Tề Diệp khẽ chuyển động, cậu cố gắng kìm nén ham muốn kỳ lạ muốn đưa vụn bánh ấy vào miệng mình.

Sau đó, cậu trầm giọng nói tiếp.

“Chúng ta giờ chắc sẽ trễ mất. Lát nữa bắt taxi qua trường nhé?”

"Không phải cậu say xe sao? Đừng tự làm khổ mình nữa. Hay là đi bộ luôn cho khỏe? Dù gì điểm hạnh kiểm của cậu cũng cao ngất rồi, trừ một lần chắc chẳng vấn đề gì. Thấy sao?"

Đường Lê chỉ nói đùa, nhưng Tề Diệp lại nghiêm túc cắn môi, dường như thật sự đang cân nhắc vấn đề này.

Cậu vừa không muốn đi trễ, vừa lo rằng nếu từ chối đề xuất của Đường Lê sẽ làm cô phật ý.

Cậu lúng túng, không biết nên trả lời thế nào.

"Đường Lê, tôi..." T-r-u-y-e-n-n-h-a-b-o

"Hứ, tôi chỉ đùa thôi mà, sao cậu lại tưởng thật? Tôi biết cậu cần nộp đơn xin học bổng, không thể để bị trừ điểm hạnh kiểm được."

Vừa nói, Đường Lê vừa tiện tay lấy cặp sách của Tề Diệp.

Trước khi cậu kịp phản ứng, cô đã mở cửa bước ra ngoài.

"Cậu đứng đây chờ, tôi qua mượn xe của chú Lưu hàng xóm. Xe của tôi cho Trần Điềm Điềm mượn rồi, mấy ngày này chắc cô ấy còn dùng."

Thấy Đường Lê đi về phía sân sau, Tề Diệp liền vội vàng bước theo.

Cậu cứ tưởng cô sẽ mượn một chiếc xe đạp. Không ngờ một lúc sau, cô lại đẩy ra một chiếc xe ba gác.

Cậu đứng sững người tại chỗ.

"Sao thế? Không phải cậu nói sắp muộn rồi sao? Lên nhanh đi chứ!"

Tề Diệp không biết Đường Lê đang đùa hay thật, chỉ có thể đứng ngơ ngác nhìn cô một lúc.

Thấy cô nhíu mày giục, cậu chần chừ một chút nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn đi tới.

Cậu ngồi vào chỗ phía sau.

Chiếc ba gác này có vẻ được dùng để chở hàng, nhưng sạch sẽ, không có gì bẩn.

Tề Diệp không phải kiểu khó chịu, chỉ cảm thấy lạ lùng và hơi ngượng ngùng.

Chỗ ngồi phía sau rộng đến mức có thể chứa ba, bốn người cỡ cậu, nhưng chính vì vậy mà cậu chẳng biết phải để tay chân ở đâu, trông rất lúng túng.

Nhìn thấy dáng vẻ này của Tề Diệp, Đường Lê không nhịn được, cơ thể run lên vì nhịn cười, cuối cùng bật ra tiếng cười lớn.

"Tề Diệp, cậu sao dễ bị lừa vậy chứ? Người bình thường nào lại dùng xe ba gác để đi học? Tôi đâu phải đi chợ."

"Nhưng chính cậu bảo tôi lên mà…"

"Cậu nhìn kỹ bên cạnh mình đi."

Tề Diệp đang bối rối, nghe cô nói vậy liền khó chịu trừng mắt nhìn cô một cái. Nhưng khi cô ra hiệu bằng cằm, cậu tò mò quay lại nhìn.

Bên cạnh cậu có một chiếc hộp nhỏ. Cậu nhặt lên mở ra, bên trong là một hộp sữa dâu tây còn ấm.

"…Cậu để cái này ở đây làm gì vậy?"

Cậu nhận ra ngay đây là món quà Đường Lê chuẩn bị cho mình.

Tề Diệp ngẩn người, cầm lấy hộp sữa trong tay, hai má đỏ bừng.

"Vừa nãy vào trong nhà, tự dưng tôi nghĩ ra ý này, đặt ở đó xem cậu có lên thật không. Kết quả cậu đứng im không dám động Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm, khỏi phải nói đến chuyện phát hiện hộp sữa."

"Nếu tôi không lên thì sao? Cậu định không cho tôi luôn à?"

"Làm gì có chuyện đó."

"Nhà chỉ có cậu thích uống sữa dâu tây, tôi không cho cậu thì cho ai?"

Đường Lê nói mà không nghĩ ngợi, chỉ sợ cậu không vui nên buột miệng nói thẳng.

Nhưng lời vừa dứt, mặt Tề Diệp lập tức đỏ ửng như bị phỏng.

Lúc này, Đường Lê mới nhận ra câu nói của mình có chút... lệch lạc.

Cái gì mà "nhà", cái gì mà "chỉ có cậu"? Chuyện chưa đâu vào đâu đã tự nhiên nói như một gia đình thế này?

Chết thật.

Tự dưng lại ăn nói hồ đồ thế, đúng là tự tay hại mình.

Đường Lê cắn nhẹ lưỡi, chỉ muốn vả cho cái miệng mình một cái.

"Chậc, ừm... sáng dậy đầu óc chưa tỉnh táo, cậu đừng để bụng."

"Không sao."

Tề Diệp khẽ cong môi, nụ cười đầy ý nhị. Nhưng đôi tai đỏ bừng sau mái tóc, thậm chí còn lan xuống tận cổ, đã bán đứng cảm xúc của cậu.

"Nhà có một người đầu óc tỉnh táo là đủ rồi."

Danh Sách Chương

Nhận xét Box