Cuối cùng, hai người còn chưa kịp vào trong, đã phải rút lui ngay tại cổng.
Tất cả là vì Đường Lê định lao tới vặn cái đầu của bức tượng Quan Âm giả, khiến Tề Diệp hoảng hốt ôm chặt lấy cô để ngăn lại.
Động tĩnh quá lớn làm các nhân viên xung quanh phải chạy tới xem chuyện gì xảy ra.
Đường Lê bị họ quở trách vài câu với thái độ không mấy vui vẻ, rồi sau đó, cả hai được hoàn tiền và bị yêu cầu đi chơi chỗ khác.
Cô gái ban đầu định dựa vào nhan sắc của Đường Lê và Tề Diệp để thu hút thêm khách cho ngôi nhà ma. Ai ngờ chẳng những không thu hút được khách, mà suýt nữa họ còn phá hỏng cả nơi này.
Sau khi rời khỏi ngôi nhà ma, hai người nắm tay nhau đi một đoạn dài mà không ai mở miệng nói trước.
Tề Diệp vì vừa khóc nên đầu mũi và đuôi mắt vẫn còn đỏ. Cộng thêm việc hai người chưa kịp vào đã làm náo loạn cả lên, khiến cậu xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng.
Còn Đường Lê thì vẫn đang giận.
Cô càng nghĩ đến chuyện bị cản không cho vặn cái đầu tượng Quan Âm giả là càng thấy bực. Lúc đó cô đã tính kỹ rồi, không chỉ vặn đầu tượng Quan Âm, mà hai bức tượng trẻ con bên cạnh cũng phải xử luôn.
Nếu có phải bồi thường thì cô cũng chẳng ngại, tiền bạc không thành vấn đề.
Đường Lê càng nghĩ càng tức, đúng lúc này, nghe Tề Diệp nhỏ giọng mở lời, cô lại càng thấy bốc hỏa.
“Xin lỗi… rõ ràng là tôi nói muốn vào, vậy mà còn chưa vào được đã bị dọa thế này…”
Giọng cậu ngày càng nhỏ, như sợ bị ai nghe thấy.
"Mỗi ngày, bé mèo Bơ đều ngồi canh để kiểm tra xem bạn đọc có quay lại với truyện nhà không. Cảm ơn vì đã khiến Bơ hạnh phúc như vậy!"
Đường Lê nghe xong, cảm thấy cơn giận của mình lại “bùng” lên.
“Liên quan gì đến cậu? Đây rõ ràng là lỗi của ngôi nhà ma! Chưa vào đã bày ra mấy thứ quỷ quái này, như thể sợ không dọa chết ai vậy! Chết tiệt!”
Tề Diệp ngẩn người, không ngờ Đường Lê cũng bị dọa.
“Cậu… cũng thấy sợ à?”
“Dĩ nhiên! Ai mà chẳng giật mình khi tự nhiên có cái đầu to đùng quay phắt lại đối diện chứ!”
Đường Lê vốn chưa nguôi giận, bị Tề Diệp hỏi vậy lại càng tức đến nghiến răng.
“Không chỉ cái Quan Âm giả, mà cả hai cái tượng trẻ con bên cạnh nữa! Tôi lỡ tay chạm vào thôi mà nó cười khúc khích không ngừng. Tôi muốn phát điên luôn!”
Cô vừa bực bội vừa tuôn ra một tràng, ánh mắt đầy lửa giận.
Nếu không phải tay đang cầm con sư tử nhỏ mà Tề Diệp tặng, có lẽ cô đã ném nó xuống đất rồi giẫm đạp vài cái để xả giận.
Nhận thấy người bên cạnh vẫn im lặng, Đường Lê hơi ngừng lại. Cô nghĩ có lẽ do mình vừa nãy phát cáu quá, làm Tề Diệp sợ.
"À... Tề Diệp, ban nãy tôi không giận cậu đâu, tôi chỉ đang bực họ thôi mà..."
Đôi mắt Tề Diệp vẫn còn hơi đỏ, nhưng trong ánh nhìn lại mang theo một nét cười nhè nhẹ.
"Tôi biết mà."
"Chỉ là... tôi thấy rất bất ngờ. Tôi không ngờ cậu cũng sợ mấy thứ đó."
"... Tôi không phải sợ, tôi chỉ bị giật mình thôi."
Đường Lê cảm thấy hơi mất mặt. Rõ ràng trước đó cô đã hứa sẽ bảo vệ Tề Diệp, đảm bảo đưa cậu ra ngoài an toàn.
Kết quả là, cửa còn chưa vào đã bị dọa hoảng.
Ban nãy cô đúng là tức cái tượng Quan Âm giả, nhưng nghĩ kỹ thì phần nhiều là do tức giận vì mất mặt.
Nghĩ đến đây, Đường Lê bực bội "chậc" một tiếng, đưa tay gãi sau gáy.
"Thôi, cậu muốn cười thì cứ cười đi. Tôi hôm nay đúng là mất mặt thật."
"Không đâu, cậu đã làm rất tốt rồi. Ít nhất còn tốt hơn tôi nhiều."
Tề Diệp đỏ mặt, nhẹ giọng nói.
Dù sao thì Đường Lê bị (tr|uy|en|nha|bo.com) dọa lại chọn cách đối mặt trực tiếp, còn cậu chỉ biết khóc và nép vào lòng cô.
"Vậy cậu ban nãy cười cái gì?"
"Tôi chỉ cảm thấy... đột nhiên thấy cậu cũng có điều sợ hãi. Tôi... tôi không biết tại sao, nhưng trong lòng lại thấy vui."
Sợ Đường Lê không hiểu ý mình, Tề Diệp suy nghĩ một lúc rồi giải thích thêm.
"Không biết nói thế này cậu có hiểu không... Từ trước đến giờ, tôi luôn nghĩ cậu không sợ gì cả, cái gì cũng giỏi. Còn tôi thì ngược lại. Tôi cảm thấy mình không giống một thằng con trai, lúc nào cũng phụ thuộc vào cậu."
"Nhưng giờ đây, cậu cũng giống tôi, dù chỉ là bị dọa thôi, tôi cảm giác như khoảng cách giữa hai chúng ta gần hơn một chút."
Ánh mặt trời chiếu lên hàng mi của Tề Diệp, như phủ lên cậu một lớp bụi vàng óng ánh.
Cả người cậu lúc này đẹp đẽ như một bức tranh.
"Như thể thần linh bước xuống khỏi đền thờ, làm tôi thấy cậu gần gũi hơn, không còn xa vời như trước nữa."
Đây là lần đầu tiên Đường Lê nghe có người so sánh mình với thần linh.
Cô sững người, khuôn mặt trắng nõn dần phủ một lớp đỏ ửng rõ ràng.
"Cậu… cậu nói linh tinh cái gì thế? Làm gì có chuyện đó… cậu phóng đại quá rồi."
Tề Diệp nhìn vẻ ngượng ngùng hiếm thấy của Đường Lê, khóe môi không kìm được cong lên thành một nụ cười.
"Có chứ."
Cậu khẽ nâng tay Đường Lê, áp lên má mình. Da thịt cậu nóng bừng, hơi thở cũng ấm áp.
"Cảm ơn cậu, dù bị dọa nhưng vẫn ôm chặt tôi, che chở cho tôi."
Đường Lê định mở miệng phản bác, nhưng ánh mắt cô vừa chạm vào đôi mắt đen tuyền của Tề Diệp thì lập tức im lặng.
Đôi mắt ấy trong trẻo, sáng ngời, lại mang theo sự nhiệt thành cháy bỏng.
Cô không biết phải đáp lại như thế nào.
"…Sến sẩm."
Hồi lâu, cô chỉ thốt ra được hai chữ, giọng trầm thấp và bực dọc.
Ánh hoàng hôn cam vàng trải dài trên bầu trời, dịu dàng phủ lên dáng hình Đường Lê. Ánh sáng phản chiếu trong đôi mắt nâu của cô, trở nên ngọt ngào như màu mật ong.
Tề Diệp cứ lặng lẽ nhìn Đường Lê, cảm thấy việc không vào được ngôi nhà ma cũng chẳng còn gì đáng tiếc. Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm
Dù không đặt chân đến nơi được ví như "cõi trời xanh hay hoàng tuyền" cũng không sao.
Chỉ cần Đường Lê còn ở bên cạnh, nơi nào cũng hóa thiên đường nhân gian, xuân sắc ngập tràn.
Nghĩ đến đây, lòng Tề Diệp mềm mại hơn bao giờ hết. Cậu khẽ động ngón tay, định nhân lúc ánh hoàng hôn còn chưa tắt, đưa tay ôm lấy Đường Lê vào lòng.
"Ục ục…"
Một âm thanh không đúng lúc vang lên từ bụng Đường Lê.
Không chỉ Tề Diệp ngẩn người, ngay cả Đường Lê cũng mất vài giây mới nhận ra chuyện gì xảy ra.
Cô cúi đầu nhìn bụng mình, rồi ngẩng lên đối mặt với ánh mắt sửng sốt của Tề Diệp.
"Đói rồi."
"…"
Trước đó, cả hai mải mê chơi, buổi trưa cũng chẳng ăn uống gì ra hồn, kéo dài đến giờ đúng là đã chịu đựng quá sức.
Đối với Đường Lê mà nói, Tề Diệp thuộc kiểu “dạ dày nhỏ,” ăn không nhiều và cũng không nhanh đói.
Nhưng dù cậu không đói cũng không thể bỏ mặc Đường Lê.
Tề Diệp lấy một chiếc bánh mì từ trong túi, đưa cho cô lót dạ, sau đó dẫn cô ra khỏi công viên để tìm nhà hàng.
Bên ngoài công viên giải trí có rất nhiều quán ăn, nhưng do hôm đó là cuối tuần, người đến chơi rất đông, và lúc này lại đúng giờ ăn tối. Rất nhiều quán đã kín chỗ.
Hai người tìm khá lâu, cuối cùng cũng thấy một quán ăn Tứ Xuyên.
Trong quán tương đối vắng hơn một chút, vẫn còn vài bàn trống.
"Chú mèo Bơ đáng yêu nhà mình vẫn luôn nằm cạnh bàn phím mỗi khi chúng mình soạn truyện. Cảm ơn bạn đã yêu thương và đồng hành tại nơi mà những câu chuyện luôn được viết bằng cả trái tim."
Tề Diệp dẫn Đường Lê bước vào, định đưa cô tới một bàn trống. Nhưng chưa kịp tới nơi, cả hai đã bị nhân viên phục vụ chặn lại.
“Xin lỗi, hai bàn này đã có khách đặt trước rồi.”
Tề Diệp ngẩn người, đưa mắt nhìn quanh. Phát hiện ngoài hai bàn đó, toàn bộ các bàn khác đều đã kín chỗ.
Cậu mím môi, cúi đầu nhìn sang Đường Lê, người lúc này đã đói đến mức kiệt sức.
“Đường Lê, hình như ở đây cũng hết chỗ rồi. Xin lỗi cậu, có lẽ phải chịu khó thêm chút nữa.”
“Chậc, có gì mà phải xin lỗi. Cuối tuần chỗ nào chả vậy, đâu phải lỗi của cậu.”
Đường Lê vừa nói vừa nhai nốt miếng bánh mì cuối cùng, sau đó chuẩn bị kéo Tề Diệp ra ngoài tìm quán khác.
“Đợi đã.”
“Không phiền thì có muốn ngồi chung bàn không?”
Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía trong. Đường Lê giật mình quay lại.
Chỉ thấy một bàn tay trắng trẻo, thon dài khẽ vén tấm rèm ngăn cách. Đằng sau rèm là đôi mắt trong trẻo cùng nét mặt thanh tú của một thiếu nữ.
Người gọi Đường Lê lại không ai khác chính là Trầm Lộc, cô gái hôm qua đã hẹn cùng tới công viên giải trí.
rầm Lộc quen thân với Đường Lê, nên không cần khách sáo chào hỏi.
Ánh mắt cô khẽ lướt qua Tề Diệp đang đứng cạnh Đường Lê, rồi nhẹ gật đầu chào.
Không rõ là vì gặp người lạ nên ngượng ngùng, hay đơn giản là không biết nói gì, yết hầu của Tề Diệp khẽ chuyển động, cậu cũng nhẹ gật đầu đáp lại.
Trái ngược với sự xa cách khách sáo giữa hai người, Đường Lê khi nhìn thấy Trầm Lộc như tìm được “người cùng hội,” đôi mắt lập tức sáng bừng.
“Ôi trời ơi, Lộc ơi, cậu đúng là cứu tinh của tôi! Tôi sắp chết đói đến nơi, may mà cậu ở đây!”
Cô vừa định nói thêm gì đó thì cảm nhận được ánh mắt không hài lòng từ đối diện.
Đường Lê nhìn qua, thấy một cô bé có nét mặt giống Trầm Lộc đến năm sáu phần đang ngồi, trên đầu cài một chiếc kẹp tóc hình quả dâu.
Cô ngớ người một chút, chợt nhớ ra đây là em gái của Trầm Lộc, hình như tên là Trầm Du Du.
Đường Lê vội buông tay khỏi Trầm Lộc, định vẫy tay chào cô bé.
Nhưng Trầm Du Du đã nhảy khỏi ghế, chạy lạch bạch về phía Trầm Lộc, đứng chắn giữa Đường Lê và chị gái mình.
“Đồ đáng ghét, Trầm Lộc! Hèn gì hôm nay tự nhiên chị bảo dẫn em đi chơi, bình thường chị có hào phóng vậy đâu. Thì ra là có người ở bên ngoài!”
Cô bé vừa nắm tay đấm nhẹ vào Trầm Lộc vừa lớn tiếng.
“Chị giấu em, quen với người khác sau lưng em! Hu hu hu, chị không cần em nữa đúng không!”
Lời nói ban đầu còn có vẻ hờn dỗi, nhưng càng nói, Trầm Du Du càng bị suy nghĩ của chính mình làm cho sợ hãi, bật khóc nức nở.
“Còn anh nữa! Trầm Lộc là của em! Anh không được chạm vào! Đồ xấu xa! Đồ xấu xa!”
Cô bé không chỉ đấm Trầm Lộc mà còn khóc lóc chạy sang định đấm Đường Lê.
Lực của Trầm Du Du đối với Đường Lê chẳng khác gì gãi ngứa, nên cô cũng chẳng buồn tránh.
Đợi đến khi cô bé đánh mệt, sức cạn dần, Đường Lê liền cúi người xuống, bế bổng Trầm Du Du lên một cách gọn gàng.
“Thôi nào, em gái nhỏ, hết giận chưa?” Đường Lê mỉm cười, nhẹ nhàng hỏi.
Trầm Du Du bị Đường Lê bế lên thì hoảng sợ, vội vàng ôm chặt lấy cổ cô.
“Hu hu, anh làm gì vậy? Dù hôm nay anh có đánh chết em, em cũng không nhường Trầm Lộc cho anh đâu! Nói cho anh biết, Trầm Lộc rất giỏi đánh nhau, anh tốt nhất đừng làm bậy!”
Rõ ràng sợ đến mức giọng run lên -+-Truyện Nhà Bơ -+-, nhưng cô bé vẫn không quên nói mạnh để đe dọa.
Đường Lê nhìn Trầm Du Du, cảm thấy cô bé này rất giống mình hồi nhỏ, cũng bướng bỉnh và lì lợm y như thế.
Cô mỉm cười, đưa một tay nhéo má cô bé.
“Nếu tôi làm bậy thì em tính làm gì? Hửm?”
“Hu hu hu! Trầm Lộc, cứu em!”
Ban nãy khi Trầm Du Du lao về phía Đường Lê, Trầm Lộc đã định đưa tay kéo em gái vào lòng, nhưng chưa kịp làm gì thì Đường Lê đã nhanh hơn.
Nghe tiếng kêu cứu của em gái, Trầm Lộc nhướng mày, nhưng không có ý định can thiệp.
“Chậc, ban nãy không phải oai lắm sao? Còn đấm người nữa. Em đánh người thì người ta đánh lại không phải là chuyện đương nhiên à? Giờ biết sợ rồi sao?”
Trầm Du Du thấy Trầm Lộc không để ý đến mình, hoảng hốt nhìn quanh một vòng, cuối cùng dừng ánh mắt cầu cứu về phía Tề Diệp đang đứng bên cạnh với vẻ mặt âm trầm.
“Hu hu hu, anh trai, anh ơi cứu em! Bạn của anh định đánh em đó, hu hu hu!”
Tề Diệp nghe vậy, ánh mắt lạnh nhạt liếc nhìn Đường Lê một cái. Khi cô còn đang ngơ ngác vì ánh mắt đó, cậu thản nhiên nói:
“Cứu em?”
Cậu khẽ nhếch môi, trong đôi mắt không hề có ý cười:
“Tôi là gì của cậu ấy mà dám can thiệp? Tôi đâu có gan quản cậu ấy.”
“…”
“…”
“Hu hu hu!” Trầm Du Du lại khóc lớn hơn.
Nhận xét Box