Không biết là ánh trăng dịu dàng phủ lên Tề Diệp, hay vì cô không đủ ý chí để cưỡng lại vẻ đẹp của cậu.
Trước khi kịp nhận ra, Đường Lê đã nghiêng người, nhẹ nhàng thổi lên chỗ sưng đỏ trên mặt cậu.
Tề Diệp lúc này ngoan ngoãn đến lạ thường, ít nhất là trước mặt Đường Lê.
Cảm nhận được hơi thở dịu dàng mang theo mùi hoa nhài bao quanh, toàn thân cậu như thả lỏng, tựa như đang ngâm mình trong suối nước nóng, nơi bọt khí lăn tăn vỡ ra xung quanh.
Khóe môi Tề Diệp nhếch lên, cậu khẽ nheo mắt, biểu cảm trông thật thỏa mãn.
Đường Lê thổi vài cái rồi dừng lại, cúi xuống nhìn vẻ mặt hạnh phúc của cậu.
Nếu không có hệ thống hiển thị chỉ số, có lẽ cô đã nghĩ rằng cậu giả vờ đau răng để làm nũng.
“... Thế này chắc được rồi chứ?”
Cô hơi ngượng ngùng, cảm giác bản thân như luôn bị Tề Diệp dẫn dắt. Nhưng kỳ lạ là cô lại không nỡ từ chối.
Tề Diệp nghe thấy giọng cô, lông mi khẽ rung, mở mắt ra, đối diện ngay khuôn mặt gần trong gang tấc.
Không kiềm chế được, cậu khẽ nghiêng đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe mắt cô.
“Cảm ơn.”
Cậu nói nhỏ, mặt đỏ bừng.
Dù răng vẫn còn đau, nhưng cảm giác ấy dường như đã không còn quan trọng nữa.
“Tôi đỡ nhiều rồi. Cậu về nghỉ ngơi sớm đi.”
Đường Lê vốn tưởng cậu sẽ như thường ngày, dùng giọng điệu nhẹ nhàng để làm nũng, muốn cô ở lại thêm một lát. Nhưng lần này, cậu lại dễ dàng buông cô đi.
Có lẽ là do chuyện ở cầu thang hôm nay, Tề Diệp đã tự ngẫm lại và thông suốt hơn.
Cậu nghĩ mình không nên bám lấy cô quá nhiều.
Đó đúng là điều Đường Lê muốn.
Cô hy vọng mình có thể có thêm chút không gian riêng, thay vì lúc nào cũng bị quấn lấy.
Nhưng khi Tề Diệp thực sự làm được , trở nên ngoan ngoãn, hiểu chuyện như thế, cô lại thấy không quen.
Không chỉ không quen, cô thậm chí… có chút không vui.
Đường Lê tự thấy mình thật mâu thuẫn, chẳng hiểu nổi bản thân. Rõ ràng là cô chủ động tránh né cậu trước, vậy mà giờ lại thay đổi ý định.
Thực ra, cô biết tại sao Tề Diệp lại bám lấy mình, tại sao cậu luôn muốn gần gũi. Cậu chỉ thiếu cảm giác an toàn mà thôi.
Vậy nên cô hầu như chưa bao giờ từ chối sự thân thiết của cậu, thậm chí còn dung túng.
Chỉ là lời đề nghị đột ngột hôm đó của cậu… thực sự đã khiến cô sợ hãi.
Đường Lê vốn định dành vài ngày để bình tĩnh lại rồi sẽ nói chuyện rõ ràng với Tề Diệp. Nhưng không ngờ chưa đến một ngày, cậu đã tự mình phản tỉnh xong xuôi.
Thái độ của cậu ngoan ngoãn, lấy lòng, chủ động xin lỗi như thể sợ cô tức giận rồi sẽ bỏ mặc cậu.
Chuyện này đã xảy ra không ít lần.
Lần nào cũng là cậu nhận sai trước, xin lỗi trước, rồi sửa đổi.
Cậu quá cẩn thận, quá dè dặt.
Và… cũng quá mức tự ti.
Đường Lê không muốn Tề Diệp lúc nào cũng căng thẳng và câu nệ như vậy, không muốn cậu sợ cô giận, cũng không muốn cậu lúc nào cũng phải làm vừa lòng cô.
Cô muốn cậu bớt ngoan ngoãn, bớt rụt rè, đôi khi cứ ngang bướng một chút cũng được.
Những điều này cô chưa từng nói ra, nhất là khi nhìn thấy thiếu niên đang đau đến đỏ cả khóe mắt nhưng vẫn mỉm cười dịu dàng nhìn cô, như muốn cô an lòng.
Đường Lê cảm thấy mình thật vô tâm.
Cô thích Tề Diệp, nhưng chưa bao giờ thích cậu nhiều như cậu thích cô.
Cô không sợ cậu sẽ rời xa mình, cũng chẳng sợ cậu sẽ kết hôn với người khác.
―― Ngay từ đầu, cô đã xác định đây chỉ là mối quan hệ tạm bợ, sẽ tan rã sau khi tốt nghiệp.
Thoạt nhìn, cách nghĩ này có vẻ thoải mái và tự do, như thể cô là người có thể yêu thì yêu, chia tay thì chia tay mà không luyến tiếc.
Nhưng nghĩ kỹ lại, đây chỉ là một cái cớ, một cách để tránh việc yêu quá sâu và phải chịu tổn thương.
Điều này không công bằng.
Ít nhất là không công bằng với Tề Diệp.
Khi ở bên cô, cậu đã dốc lòng, không giữ lại chút gì.
Còn tình cảm cô dành cho cậu, có lẽ chưa đến một nửa.
Tề Diệp không biết Đường Lê đang nghĩ gì.
Nhìn ánh mắt chăm chú của cô, tai cậu đỏ lên, ánh mắt không tự nhiên, cậu cúi đầu, tránh đi ánh nhìn ấy.
“Cậu… đừng nhìn tôi như thế, nếu không, tôi sẽ không nỡ để cậu đi.”
“Vậy thì đừng để tôi đi.”
Đường Lê hít sâu một hơi, không đợi Tề Diệp phản ứng, cô chống tay lên bệ cửa sổ, nhẹ nhàng trèo vào trong phòng.
Cô bước thẳng đến bên giường Tề Diệp, ngồi xuống, rồi khẽ vỗ vào chỗ trống bên cạnh mình.
“Qua đây nào.”
Tề Diệp sững sờ nhìn Đường Lê, trong thoáng chốc không thể cử động.
Nếu không phải vì cơn đau răng vẫn còn âm ỉ, cậu chắc hẳn đã nghĩ mọi chuyện tối nay chỉ là một giấc mơ.
Bây giờ, cô không những không rời đi mà còn gọi cậu lại.
Hơn nữa, lại còn… trên giường của cậu.
"Cảm ơn bạn đã dành thời gian đọc truyện tại nơi mà bé mèo Bơ nhà chúng mình luôn được nhắc đến với tất cả yêu thương. Hy vọng những câu chuyện nơi đây mang lại cho bạn niềm vui, giống như cách Bơ mang lại niềm vui cho chúng mình!"
Nhận thức được điều này, không chỉ gò má, mà cả cổ và những phần da lộ ra bên ngoài của Tề Diệp cũng đỏ bừng.
“Đường Lê, cậu… cậu đừng trêu tôi nữa. Tôi thực sự không đau nữa, cậu không cần lo. Mau về nghỉ ngơi đi, giờ cũng muộn rồi.”
“… Tôi không trêu cậu.”
Thấy cậu đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích, Đường Lê mất kiên nhẫn. Cô bước tới, nắm lấy cổ tay cậu, nhẹ nhàng kéo cậu lại gần giường.
Rồi cô vòng tay ôm lấy cậu, cùng nằm xuống, không để cậu có cơ hội trốn thoát.
Mùa hè, lớp vải trên người mỏng manh, cơ thể hai người khắng khít, hơi thở giao hòa.
Tề Diệp bị cô ôm lấy từ phía sau, cằm cô tựa lên vai cậu.
Hơi thở ấm áp, thoang thoảng hương thơm dịu ngọt phả lên gáy cậu, khiến nhịp thở của Tề Diệp trở nên rối loạn.
Đồng thời, cậu cũng cảm nhận rõ ràng, người phía sau giống như cậu ― tim đập nhanh không kiểm soát.
―― Cô cũng đang căng thẳng.
Tề Diệp mím chặt môi, khẽ đưa tay chạm lên đôi tay mảnh mai đang ôm lấy eo mình.
Bàn tay Đường Lê mịn màng, mềm mại như ngọc. Cậu không nhịn được, dùng đầu ngón tay vuốt nhẹ mu bàn tay cô.
“Đường Lê, hôm nay cậu sao vậy? Sao lại… dính người thế?”
Người phía sau không trả lời, chỉ siết chặt vòng tay, ôm cậu chặt hơn.
Đây là lần đầu tiên Đường Lê chủ động gần gũi như vậy. Tề Diệp vừa hồi hộp, vừa cảm thấy vui sướng đến mức tim đập dồn dập.
“Có phải cậu lo tôi nửa đêm lại đau nên mới muốn ở lại trông tôi không?”
“… Coi như vậy đi.”
Cuối cùng, Đường Lê đáp lại một câu mơ hồ, giọng thấp đến mức gần như không nghe thấy.
Cô không thích việc cậu rõ ràng đang chịu đau mà lại không nói, thậm chí còn bảo cô đi về. Điều đó khiến cô cảm thấy khó chịu, như bị đè nén không thở nổi.
Tề Diệp luôn nói cô rất tốt, rằng cậu không xứng với cô.
Nhưng thực tế là, cậu cũng rất tốt. Dù cô nóng tính, nhiều lần đối xử tệ bạc, thậm chí bắt nạt cậu, nhưng cậu vẫn ngốc nghếch nghĩ rằng cô cái gì cũng tuyệt vời.
Đường Lê thấy hối hận.
Cô không nên trốn tránh, không nên phớt lờ cậu cả một ngày trời như thế.
“Tề Diệp, tôi ở lại không chỉ vì lo cho cậu…”
“Tôi nhớ cậu.”
Cô có thể cảm nhận rõ ràng, ngay khi mình nói xong, cơ thể thiếu niên trước mặt đột nhiên cứng đờ.
Đường Lê cũng không suy nghĩ nhiều nữa, dù gì cũng đã bắt đầu, chẳng còn gì không thể nói ra.
Vậy nên cô cứ thế ôm lấy Tề Diệp, nói hết những gì chất chứa trong lòng, dù có chút lộn xộn.
“Tôi trước đó không cố ý muốn tránh cậu đâu. Tôi… tôi bị cậu làm cho hoảng sợ thôi. Không phải là tôi không muốn, chỉ là… quá nhanh. Tôi nghĩ… chúng ta có thể từ từ mà tiến.”
“... Ừm, tôi hiểu.”
Vì cô ôm cậu từ phía sau, nên không nhìn thấy nét mặt của Tề Diệp lúc này.
"Cảm ơn bạn đã ghé thăm truyện nhà, nơi có chú mèo Bơ luôn thủ thỉ cùng những câu chuyện tuyệt vời. Sự đồng hành của bạn chính là món quà quý giá nhất với chúng mình và cả Bơ!"
Nhưng giọng cậu trầm thấp, hơi khàn, nghe ra được cảm xúc của cậu cũng không hề bình tĩnh.
Đường Lê ngừng lại một chút, sau đó vùi mặt vào gáy cậu, tiếp tục nói:
“Tôi cũng thích. Tôi thích cậu gần gũi với tôi. Sau này cậu muốn ôm thì cứ ôm, muốn hôn thì cứ hôn, chỉ cần không phải ở nơi công cộng là được. Cậu không cần phải cẩn thận như thế.”
“Nhưng mà… chuyện đó thì, kể cả là con trai với nhau cũng không được. Chúng ta vẫn chưa trưởng thành.”
Tề Diệp nghe xong, cơ thể nóng rực lên, hàng mi run rẩy kịch liệt.
Cậu nghĩ đến những lời ngớ ngẩn mình đã buột miệng nói ra ban sáng, bây giờ chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống, không cho ai nhìn thấy.
Cậu… cậu sao lại có thể nói ra những điều không biết xấu hổ như thế?
“Tôi… tôi không phải có ý đó! Tôi chỉ là quá nôn nóng, tôi sợ cậu không có cảm giác với tôi. Tôi không thực sự quá khao khát chuyện đó đâu! Cậu đừng hiểu lầm…”
Tề Diệp sợ Đường Lê sẽ nghĩ mình là loại người không nghiêm túc, không biết tự trọng, kiểu con trai tùy tiện.
Cậu gấp gáp giải thích, gần như sắp khóc.
Đường Lê ban đầu còn đang căng thẳng, nhưng thấy cậu tự cuống quýt đến mức này, cô không nhịn được mà bật cười.
“Tề Diệp, sao cậu dễ thương thế chứ?”
Cô lại gần, cọ nhẹ lên má cậu, quả nhiên nhìn thấy gương mặt đỏ bừng của cậu.
“Đừng vội, nghe tôi nói hết đã.”
“Ý tôi là bây giờ chúng ta không được, còn tương lai thì tôi cũng chưa chắc. Nhưng nếu… nếu sau khi tốt nghiệp cậu vẫn thích tôi, chúng ta có thể thử.”
Ánh mắt Đường Lê thoáng dao động. Cô đã suy nghĩ rất nhiều mới đưa ra quyết định này.
Vui vẻ sống hết mình là một chuyện, nghiêm túc cân nhắc tương lai lại là một chuyện khác.
Đây là lần đầu tiên trong đời Đường Lê nghĩ về tương lai, và dành một chỗ trong đó cho người khác.
Cô hy vọng tương lai có thể có Tề Diệp bên cạnh.
Nhưng cô cũng không ép buộc điều đó.
“Đến lúc đó, nếu cậu vẫn thích tôi, và luôn thích tôi, chúng ta kết hôn nhé. Vào đại học, đến khi đủ tuổi pháp luật quy định, chúng ta sẽ đăng ký kết hôn, được không?”
Theo cốt truyện gốc, tuyến tình cảm của Tề Diệp chỉ bắt đầu sau khi tốt nghiệp cấp ba. Nếu sau này cậu không còn thích cô nữa, có lẽ kết quả cũng sẽ chẳng đi đến đâu.
Nhưng nếu Tề Diệp vẫn thích cô, thì cái kết của câu chuyện gốc sẽ bị phá vỡ.
Và người phá vỡ nó chính là Tề Diệp.
Cậu là ý thức của thế giới, những gì cậu làm, chỉ cần cậu muốn, đều trở nên hợp tình hợp lý.
Đường Lê nói xong câu này, đợi hồi lâu mà không nghe Tề Diệp đáp lại.
Cô khựng lại, nghĩ rằng cậu đang do dự, không muốn. Có lẽ cậu cũng không thích cô đến vậy.
Nghĩ đến đây, đôi môi đỏ của cô khẽ mím lại, ánh mắt trở nên ảm đạm. Cô định buông vòng tay đang ôm lấy cậu.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Tề Diệp đã ngăn lại động tác của cô.
“Ngốc à…”
“Dù có đến tuổi pháp luật quy định --Truyện Nhà Bơ --, chúng ta cũng không thể đăng ký kết hôn được.”
Giọng cậu nhẹ nhàng vang lên, sau đó cậu xoay người, nằm đối diện với Đường Lê.
Đầu mũi của cậu cọ nhẹ vào đầu mũi của cô.
Đôi mắt đen như ngọc thạch của cậu tựa như một xoáy nước, chỉ cần nhìn vào là không thể dứt ra, đành để mình bị cuốn vào đó.
“Mặc dù trong nước không thể đăng ký, nhưng chúng ta có thể ra nước ngoài. Tôi sẽ luôn thích cậu, điều này sẽ không bao giờ thay đổi.”
“Trừ khi cậu là người không cần tôi nữa.”
Khi nhắc đến khả năng này, ánh mắt Tề Diệp chợt tối đi vài phần, vẻ mặt cũng thoáng chút lạnh lùng.
“Nhưng tôi không muốn điều đó xảy ra.”
Tề Diệp hiếm khi bộc lộ sự chiếm hữu mạnh mẽ như vậy trước mặt Đường Lê. Phần lớn thời gian, cậu đều cố gắng kìm nén cảm xúc, không để mình trở nên quá ích kỷ, không muốn cướp đi sự tự do của cô.
Nếu tối nay Đường Lê không nói những lời này, không nói rằng cô mong tương lai có cậu, có lẽ Tề Diệp sẽ không nghĩ nhiều, cũng sẽ không tham lam đến mức này.
Nhưng lòng tham và khao khát là thứ khó kìm nén, lại càng không chịu được sự khơi gợi. Một khi được thắp lên chút hy vọng, chút suy nghĩ, nó sẽ bùng phát và lan tràn không kiểm soát.
“Đường Lê, tôi là người có tính chiếm hữu rất mạnh. Lúc nhỏ, khi còn ở Hoài Hà, có lần nhà tôi đón một người họ hàng tới chơi. Bà ấy dẫn theo con trai của mình.”
“Thằng bé đó nhìn trúng huy chương của tôi, một chiếc rất đẹp. Đó là phần thưởng tôi đạt được khi đứng nhất khối hồi tiểu học. Nó muốn có, nhưng tôi không cho. Trước khi rời đi, nó lẻn vào phòng tôi, định trộm huy chương.”
“Tôi phát hiện ra.”
“Rồi sao nữa?”
Tề Diệp im lặng một lát, ánh mắt cụp xuống nhìn đôi mắt trong veo màu trà của Đường Lê.
Cậu hít sâu một hơi, đưa tay khẽ che đôi mắt cô, như thể chỉ khi không đối diện, cậu mới có đủ can đảm để kể tiếp.
“Tôi đã nhốt nó lại.”
“Ở căn hầm dưới nhà mà cha tôi thường nhốt tôi vào đó. Tôi nhốt nó cả một ngày. Sau đó, tôi nói rằng nó tự mình đi lạc vào căn hầm tối đó, buổi tối tôi nghe tiếng động mới phát hiện ra. Nhưng vì không có chìa khóa, tôi phải nhờ mẹ tôi tới mở cửa.”
“... Đường Lê, tôi có phải là người rất tệ không?”
“Tệ gì mà tệ? Hồi nhỏ tôi còn đánh đứa nào cướp đồ chơi của tôi một trận, rồi đẩy nó xuống hồ nữa kìa.”
Hàng mi của Đường Lê khẽ động, nhẹ nhàng lướt qua lòng bàn tay Tề Diệp.
Nghe cô nói, Tề Diệp ngẩn người trong giây lát, sau đó không nhịn được bật cười, tiếng cười trầm thấp vang lên.
“Vậy à? Xem ra chúng ta rất xứng đôi nhỉ.”
Cười xong, cậu từ từ thả tay ra, không che mắt Đường Lê nữa.
“Nếu tôi khỏe hơn một chút, giống như cậu, chắc tôi cũng sẽ ra tay. Nhưng tôi không làm được, nên chỉ nghĩ ra cách đó để trừng phạt nó.”
Cậu cúi đầu, chạm nhẹ trán mình vào trán cô, hơi thở nóng ấm phả ra từng nhịp đều đặn.
“Đường Lê, cậu biết không? Lúc nhỏ, tôi từng nghĩ rằng nhà đứa trẻ nào cũng có một căn phòng tối như vậy. Chỉ cần phạm lỗi hoặc làm người lớn giận, đều sẽ bị nhốt vào đó.
Tôi thường xuyên bị nhốt, có khi là một ngày. Nếu không may gặp lúc mẹ tôi tăng ca, có khi là hai ngày.” Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com
“Tôi khi đó nghĩ rằng mình chẳng làm sai gì cả. Tôi chỉ dùng cách mà cha tôi, người lớn trừng phạt tôi, để trừng phạt một đứa trẻ khác cũng làm sai mà thôi.”
Đường Lê nhìn vẻ mặt bình thản của Tề Diệp, đây là lần đầu tiên cậu kể với cô những chuyện này.
Cô không muốn nghe, không muốn cậu nhớ đến những thứ đau lòng đó nữa.
Nghe cậu nói, cô cảm giác như bị một mảnh vải ướt đẫm trùm lên miệng và mũi, ngột ngạt đến mức không thở nổi.
“Tề Diệp, mọi chuyện đã qua rồi. Sau này tôi sẽ đối xử với cậu thật tốt. Nếu cậu thấy khó chịu thì đừng nói nữa, được không?”
“Tôi không khó chịu. Tôi chỉ không muốn giấu cậu. Cậu đã muốn dành cho tôi một chỗ trong tương lai, tôi cũng muốn thành thật với cậu về quá khứ của mình. Thành thật với sự ích kỷ, đê tiện, tăm tối và cố chấp của tôi.”
Tề Diệp khẽ nuốt xuống, tựa đầu vào hõm cổ của Đường Lê.
“Chỉ vì một chiếc huy chương mà tôi có thể nhốt một người lại. Nếu cậu không cần tôi nữa, nếu cậu có người khác… tôi… tôi không biết mình sẽ làm gì đâu.”
“Tôi là một người xấu xa như vậy đấy. Tôi không tốt đẹp gì cả. Cậu nên nghĩ kỹ trước khi trả lời tôi. Nếu không, tôi sẽ coi lời cậu là thật đấy.”
Điều Tề Diệp không biết là, Đường Lê đã sớm nhìn thấy những mặt tối trong con người cậu trước khi cậu thú nhận.
Cậu nhạy cảm và cố chấp. Nếu không phải vậy, trong cốt truyện gốc, khi cô Đường Lê trong truyện vì Trần Điềm Điềm mà hắc hóa, cậu đã không khiến cả câu chuyện sụp đổ.
“... Câu này phải để tôi nói với cậu mới đúng.”
Một lúc lâu sau, Đường Lê cất giọng, âm thanh như bị nén lại.
“Với lại, cậu không thấy điều này thật bất công sao? Tôi từng nói rằng nếu sau này cậu thích người khác, cứ nói với tôi một tiếng, tôi sẽ lập tức rút lui, làm một người yêu cũ tốt nhất. Còn cậu, nếu tôi không thích cậu nữa, không chỉ không để tôi đi, nghe cách cậu nói thì còn muốn nhốt tôi lại nữa hả?”
“... Nếu cậu thực sự không cần tôi nữa, khả năng này cũng không loại trừ.”
Tề Diệp siết chặt vòng tay, như thể sợ cô sẽ bị những lời nói của mình dọa bỏ chạy.
“Còn nữa, đây không phải là chuyện công bằng hay không. Mà là vì cậu không thích tôi đủ nhiều, ít nhất là không nhiều bằng tôi thích cậu. Nên cậu có thể yêu rồi bỏ, cậu có thể nhẹ nhàng rời đi. Nhưng tôi thì không.”
“Tôi không cần ai khác, tôi chỉ cần cậu.”
Tề Diệp có phần bá đạo, khi nói những lời này, cậu hơi giận, cúi đầu nhẹ nhàng cắn lên dái tai Đường Lê.
“Vậy nên, tôi hỏi lại cậu lần nữa. Cậu thực sự định đại học thì đăng ký kết hôn với tôi chứ?”
“Nếu cậu đã quyết định rồi, tôi sẽ bám lấy cậu cả đời, kiểu chỉ có sinh ly, không có tử biệt.”
Tề Diệp không hề nói đùa, ánh mắt cậu chất chứa những cảm xúc tối tăm và trầm lắng đang cuộn trào.
Tuy nhiên, Đường Lê không hề bị dọa, cô đưa tay chọc vào chỗ sưng đỏ vì sâu răng của cậu.
Chỉ một cái, thiếu niên vừa rồi còn nghiêm nghị mạnh mẽ lập tức đau đến mức phát ra tiếng rên khẽ, khóe mắt cũng đỏ lên.
Đường Lê thấy vậy chẳng những không dỗ dành, mà còn cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn khi nhìn cậu đau đến đỏ cả đuôi mắt.
"Cảm ơn bạn đã ghé thăm truyện nhà, nơi có chú mèo Bơ luôn thủ thỉ cùng những câu chuyện tuyệt vời. Sự đồng hành của bạn chính là món quà quý giá nhất với chúng mình và cả Bơ!"
Những áp lực và u ám mà lời nói của cậu mang lại trước đó như bị xua tan hết.
Một lát sau, cô thậm chí còn cong môi, cười đầy nghịch ngợm và trêu chọc cậu.
“Một đời? Cậu cũng dám nói thật đấy.”
“Tề Diệp, nếu cậu thực sự có thể thích tôi lâu đến thế, đừng nói đến việc để cậu bám lấy tôi cả đời.”
“Cậu muốn tôi nuôi cậu cả đời cũng được.”
Nhận xét Box