Cơm rượu chanh muối.
Nghe cứ như tên của một món tráng miệng, mang vị chua ngọt và thoang thoảng men say từ rượu nếp.
Cô gái nhỏ chẳng mấy để tâm đến chuyện bảo vệ quyền riêng tư.{bơ bui bặm} Kể cả người lạ cũng có thể xem được mười bài đăng gần đây nhất trên dòng thời gian của cô ấy – mà thực ra cũng chẳng có gì quá riêng tư.
Một ngày một bài, siêng năng cần mẫn, toàn là chia sẻ các hoạt động sắp tới mà công ty của Chu Lạc Thiên đang rầm rộ chuẩn bị.
Mấy hôm trước, Chu Lạc Thiên còn hỏi anh có muốn tham gia không, nhưng bị anh dứt khoát từ chối.
Mấy trò con nít.
Gần đây, nhiệm vụ phát triển game đang rất căng thẳng. Sau khi phiên bản mới ra mắt, họ nhận được không ít phản hồi từ người chơi, cần phải sàng lọc và xác định nội dung nào thật sự hữu ích, rồi mới ưu tiên sắp xếp để triển khai tiếp.
Khoảng nửa tháng nữa, khi đội ngũ truyền thông hoàn thành quảng bá, đó cũng là lúc game chính thức ra mắt.
Thời điểm này bận tối mặt tối mũi.
Nhưng nhìn Mễ Nhất Ninh siêng năng chia sẻ bài như vậy, tám phần là cô chắc chắn sẽ tham gia sự kiện đó.
Tịch Tông đưa ánh mắt trở lại màn hình điện thoại, ngón tay cái trượt nhẹ xuống, và trong bài đăng áp chót mà anh có thể nhìn thấy, anh phát hiện một dòng trạng thái khác biệt.
Chỉ vỏn vẹn ba chữ.
“Phiền chết mất.”
Không có thêm gì nữa.
Dòng trạng thái này không xuất hiện trong điện thoại của Hoàng Tuấn Vĩ.
Hẳn là đã bị ẩn.
Tịch Tông ngẫm nghĩ một chút về thời gian đăng bài, {bơ bui bặm}đó là ngày anh từ quán trà sữa đuổi theo cô, yêu cầu cô đừng đến gặp anh nữa.
Dòng suy nghĩ trôi chậm rãi, dễ dàng gợi lại hình ảnh nước mắt của Mễ Nhất Ninh hôm ấy.
Có lẽ trước đây Tịch Tông từng khiến nhiều người rơi nước mắt, nhưng anh không hề biết, cũng chẳng quan tâm. Với những chuyện anh không hứng thú, sự từ chối của anh luôn thẳng thắn và dứt khoát, chẳng để lại gì ngoài sự lạnh lùng.
Thế nhưng khi nghĩ lại ngày hôm đó, trước khi những giọt nước mắt kia bị cái nắng mùa hè làm bốc hơi, chúng dường như đã rơi vào một nơi nào đó trên người anh, nóng hổi, mang theo thứ nhiệt độ khó mà xua tan.
Tịch Tông khóa màn hình điện thoại, cuối cùng vẫn không gửi yêu cầu kết bạn.
Đúng lúc này, Hoàng Tuấn Vĩ bước vào, vừa đi vừa nói:
“Tông ca, cuối tuần sau họp nhóm được không? Bàn về phản hồi từ người chơi ấy.”
Tịch Tông không trả lời ngay, một lát sau mới đáp:
“Cậu dẫn mọi người sàng lọc bước đầu đi. Phần phát triển tiếp theo tôi sẽ sắp xếp.”
Hoàng Tuấn Vĩ hơi ngẩn ra:
“Cậu không tham gia bước đầu à?”
Tịch Tông thờ ơ nói:
“Bận việc.”
------
Sau nhiều lần chần chừ, Mễ Nhất Ninh cuối cùng vẫn tải phiên bản mới của tựa game Tận Cùng Vùng Đất Hoang.
Dù sao cô từng rất thích trò chơi này.
… Có lẽ giờ cô vẫn còn thích.
Chỉ là, mỗi khi nghĩ đến việc người lập trình chính của trò chơi này là ai, tâm trạng cô lại trở nên phức tạp.
Giữa cái mùa hè oi ả chẳng biết làm gì, {bơ bui bặm}đi ra ngoài thì nóng, ở nhà lại chỉ quanh quẩn với điện thoại và máy tính. Đến khi giật mình nhận ra, phiên bản mới của Tận Cùng Vùng Đất Hoang đã được cài đặt xong trên máy.
Mễ Nhất Ninh vốn chẳng ngại đối diện với cảm xúc thật của mình. Đã cài rồi thì thôi, cô cứ thẳng thắn mà mở lên.
… Dù sao cũng chẳng ai biết.
Tận Cùng Vùng Đất Hoang là một tựa game vừa có chế độ chơi đơn vừa có chế độ chơi mạng. Khi vào game, người chơi sẽ chọn nhân vật của mình, bắt đầu từ đầu và khám phá các bản đồ, xen kẽ với một vài cốt truyện.
Tuy game không có hệ thống đối kháng, nhưng dù chơi đơn hay chơi mạng, người chơi đều khám phá cùng một bản đồ. Điểm khác biệt duy nhất nằm ở số lượng người tham gia.
Mễ Nhất Ninh vốn đã rất quen thuộc với trò này. Lần cập nhật này bổ sung một số chế độ mới, cô chỉ đơn giản đi dạo qua một vòng và không biết từ lúc nào đã điều khiển nhân vật của mình đến cổng làng Mễ Lạc.
Mễ Lạc thôn là một địa điểm chỉ xuất hiện trong nhiệm vụ phụ, tồn tại của nó trong game không quá nổi bật.
Nhưng Mễ Nhất Ninh lại rất thích nơi này. Đây là một ngôi làng thanh bình, yên ả. Những chú gà vịt được tạo hình bằng vài điểm pixel chậm rãi đi lại trên mặt đất.{bơ bui bặm} Chiều xuống, khói bếp nhè nhẹ bốc lên từ các mái nhà trong làng. Sau núi, một thác nước lớn trắng muốt xen lẫn ánh xanh lam đổ xuống, tiếng nước chảy rì rầm vang vọng khắp không gian.
Trước kỳ thi đại học, những khi cô bị áp lực đến mất ngủ, cô thường điều khiển nhân vật đi dạo quanh thác nước này.
Nếu cô điều khiển nhân vật của mình nhảy lên từ một đỉnh cao gần thác, cô có thể thoáng thấy ranh giới của bản đồ – nơi trời và biển nối liền một dải, nhuốm ánh vàng hồng như mơ trong sắc nắng chiều.
Nhưng khi rơi xuống, phong cảnh ấy lại bị vách đá che khuất.
Thế nhưng, nếu cô nhảy ba nghìn lần liên tục…
Không hiểu vì lý do gì, nhân vật cô điều khiển sẽ lơ lửng giữa không trung, tựa như đang bay.
Lúc đó, cô có thể mãi mãi ngắm nhìn cảnh hoàng hôn ấy.
Cảnh đó luôn khiến cô nhớ đến ba mình.
Người ba ruột.
Trước khi Mễ Hàng qua đời vì ung thư, ông từng là một phi công tận tụy. Ông đã bay qua vô số vùng đất, cả trong và ngoài nước. Trên bầu trời cao hàng nghìn mét, ông đã từng nhìn thấy mặt trời ló rạng, cũng từng chiêm ngưỡng những hoàng hôn nhuốm đỏ cả một chân trời.
Ông đã từng dùng lời lẽ để miêu tả những cảnh đẹp đó cho con gái mình, rồi đầy phấn khởi nói rằng ông hy vọng một ngày nào đó có thể đưa cô đi ngắm tận mắt.(tru ye n nh ab o.co m)
Nhưng Mễ Nhất Ninh chưa từng được thấy.
Khi đó, cô rất ghét việc ba mình vì công việc mà không thể ở nhà với cô. Là một đứa trẻ, cô kiên quyết không chịu đi máy bay, như một sự phản kháng âm thầm nhưng đầy tức giận.
Mễ Nhất Ninh thẫn thờ suy nghĩ vẩn vơ, cứ như trước đây, nhảy đi nhảy lại hết lần này đến lần khác, dán mắt vào màn hình máy tính, nơi ánh sáng và bóng tối đang nhấp nháy.
Trong góc nhỏ của tâm trí cô, một giọng nói vô thức đang đếm số lần nhảy.
Khi muốn trống rỗng đầu óc, cô luôn làm như vậy.
Điều này khiến cô cảm thấy bình yên.
Tuy nhiên, lần này, khi nhảy đến lần thứ 3.001, cô vẫn rơi xuống.
Mễ Nhất Ninh ngẩn người, thoáng nghĩ rằng mình đã đếm nhầm, nên nhảy thêm vài lần nữa.
Nhưng dù cố bao nhiêu lần, cô vẫn rơi xuống, không còn giống như trước đây – nơi nhân vật của cô có thể lơ lửng giữa không trung, tựa như đang bay.
Sự kiện Trò chơi khủng long xếp hình của công ty Chu Lạc Thiên, Mễ Nhất Ninh và Từ San đều may mắn được chọn tham gia.
Hai người thức cả đêm để nghiên cứu luật chơi, lập ra một kế hoạch hoàn hảo nhằm đảm bảo chiến thắng và giành giải thưởng trong tay.
Tuy nhiên, ngay trước đêm tham gia, Từ San nhận được tin gia đình có việc gấp, phải đến thành phố lân cận một chuyến.
Không thể tham dự cùng Mễ Nhất Ninh.
“Xin lỗi nha, xin lỗi nha!” Từ San liên tục xin lỗi qua điện thoại. “Tớ về sẽ mang đặc sản cho cậu bù nhé!”
Mễ Nhất Ninh miễn cưỡng hừ một tiếng đầy bất mãn.
Thật ra, đi một mình cũng không sao. (truyennhabo.com)Hoạt động này tính điểm cá nhân, mỗi người đều tham gia tất cả thử thách và tích lũy điểm số. Nếu tham gia theo nhóm, sẽ có một vài thử thách đôi, nhưng điểm số của thử thách cá nhân lại bị giảm hệ số.
Nói tóm lại, kiểu gì cũng không thiệt, cuối cùng vẫn là dựa vào thực lực.
Khi Mễ Nhất Ninh đến địa điểm thi đấu, cô không ngạc nhiên khi thấy Trình Dao cũng có mặt.
Nhưng khi ánh mắt cô chuyển sang người đàn ông cao lớn đứng cạnh Trình Dao, biểu cảm của cô thoáng chững lại.
“Ba!” Trình Dao hào hứng giới thiệu, “Đây là bạn của con, Mễ Nhất Ninh!”
Mễ Nhất Ninh nhíu mày khó chịu, lùi lại một bước đầy ý tứ, sau khi duy trì lịch sự chào hỏi với ba của Trình Dao, cô nhanh chóng nhấn mạnh:
“Là đối thủ.”
Nhận xét Box