Chương 42
Mấy cô gái im lặng không nói gì. Lục Lân nhìn người phụ nữ mang con đến, hỏi:
“Hứa Trân Nương, vì sao chồng cô lại đánh nhau với gia đinh nhà họ Từ?”
Hứa Trân Nương lập tức định quỳ xuống, nhưng Lục Lân ngăn lại:
“Không cần quỳ, cứ kể lại từ đầu một cách chân thật là được.”
Hứa Trân Nương trầm mặc hồi lâu rồi nói:
“Cha của tên gia đinh đó là quản gia trong thôn chúng tôi. Hai năm trước, tôi bị bệnh, nằm liệt giường nửa năm không làm được việc, mọi chuyện trên ruộng chỉ có một mình chồng tôi lo liệu. Thu hoạch kém, nhưng quản gia ấy vẫn đòi thu tiền thuê đất như những năm trước.
“Cộng thêm tiền thân đinh còn nợ với quan phủ, chúng tôi thật sự không trả nổi. Chồng tôi tính khí nóng nảy, lúc ấy cãi nhau với hắn, bảo hắn bắt nạt người khác, muốn liều mạng với hắn. Tôi biết chồng mình như vậy chắc chắn sẽ xảy ra chuyện, đúng lúc đó, quản gia bảo rằng chỉ cần tôi qua đêm với hắn một lần, hắn sẽ bỏ qua cho chúng tôi. Tôi đành đồng ý.
“Sau này, chồng tôi biết chuyện, liền đánh nhau với bọn họ, cuối cùng bị bốn đứa con trai của quản gia đó đánh gãy cả hai chân. Bây giờ coi như tàn phế rồi.
“Nghe A Anh nói ở đây có thể kiếm tiền, tôi nghĩ mình đã từng kết hôn, không còn trong sạch nữa, thì còn sợ gì chứ, thế là tôi cũng đến đây.”
Lục Lân hỏi tiếp:
“Thửa ruộng đó là của nhà họ Từ?”
“Phải.” Hứa Trân Nương trả lời.
“Cô và chồng cô trồng lúa trên đất ấy, mỗi năm phải nộp bao nhiêu hoa lợi cho họ?”
“Tính ra thì khoảng bảy phần mười, nhưng nếu năm nào mùa màng kém, bọn họ không vừa lòng, có khi còn phải nộp tám phần.”
Lục Lân cau mày hỏi:
“Chia phần cao như thế, sao không thuê đất của nhà khác mà trồng?”
Hứa Trân Nương thở dài, nói:
“Trước đây, ruộng của làng chúng tôi từng bị nhà họ Từ cắt nước, không trồng được gì cả…”
“Ruộng của làng?” Lục Lân ngắt lời:
“Kể chi tiết chuyện đó xem.”
Hứa Trân Nương bèn kể lại từ đầu:
“Làng chúng tôi có mảnh đất tốt nằm ngay bên cạnh phần mộ tổ tiên của nhà họ Từ. Khi đó, nhà họ Từ muốn mở rộng khu mộ tổ, muốn mua cả đất của làng. Nhưng chúng tôi tất nhiên không bán.
“Đúng lúc năm đó hạn hán không mưa, họ lại là người quản lý toàn bộ ao nước trong làng. Họ bèn ra lệnh cho gia đinh canh giữ các ao, không cho dân làng lấy nước. Cứ như vậy, ruộng khô hạn suốt hai tháng, đất nứt toác ra…”
Người làm nông yêu đất hơn cả mạng sống. Trước đó, Hứa Trân Nương còn bình tĩnh, nhưng kể đến đây, nước mắt nàng rưng rưng:
“Họ nói càng bán sớm giá càng cao, càng kéo dài giá càng thấp. Mấy nhà trong thôn, khi thấy mùa màng chết dần thì đã đồng ý bán. Nhà chúng tôi ráng cầm cự thêm vài tháng, đến cuối năm lương thực không còn đủ ăn, nhìn thấy sắp chết đói, cuối cùng cũng phải bán. Từ đó, nhà chúng tôi không còn đất, phải làm tá điền cho họ.
“Ruộng trong làng bây giờ đều là của nhà họ Từ. Nếu muốn đi thuê đất của người khác, phải qua ba thôn liền. Mà các thôn khác cũng học theo nhà họ Từ, chẳng tốt đẹp gì hơn.”
Lục Lân im lặng, không nói một lời.
Sư Uyển bỗng nhớ ra điều gì, liền nói:
“Đại nhân, A Anh trong thôn của Trân Nương từng kể rằng, khi nhà cô ấy không có tiền chữa bệnh, chính vợ của quản gia đã khuyên cô ấy đến Dương Liễu Điếm. Người khách đầu tiên cũng là do Thường Hổ tìm giúp. Hơn nữa…”
Nàng nói đến đây, giọng nhỏ dần, vẻ mặt hơi khó xử:
“Thường Hổ và đám lưu manh bên cạnh hắn cũng thường xuyên ức hiếp họ.”
Một cô gái khác ngắt lời, tiếp tục câu chuyện:
“Họ cũng từng ép tôi qua đêm với họ. Tôi không đồng ý, bị đánh đến giờ trên người vẫn còn dấu vết. Sau đó, họ ép tôi phải tiếp khách của họ.”
Lục Lân ngẩng phắt lên, ánh mắt lạnh lẽo và đầy sát khí khiến cô gái kia sợ hãi.
Một lúc sau, hắn mới chậm rãi nói:
“Đây không phải là tiếp khách, mà là áp bức phụ nữ.”
Cô gái sững sờ, rồi dần dần xúc động, như thể nhớ lại thời điểm mình vẫn còn là một người lương thiện, chưa phải bán thân.
“Các cô hãy kể chi tiết cách mình đến Dương Liễu Điếm, bất kể là tự nguyện kiếm tiền hay bị dụ dỗ, ép buộc, và có hay không sự liên quan đến nhà họ Từ.” Lục Lân nói, giọng ôn hòa nhưng vẻ mặt lại nghiêm nghị, mang theo một sự kiên định khiến người khác không dám coi thường.
Ba cô gái, vốn đều xuất thân từ những gia đình nông dân có ruộng đất. Ngoại trừ thôn của Hứa Trân Nương bị cưỡng ép bán đất vì cắt nước, hai gia đình khác lại chịu ảnh hưởng từ trận lũ lụt hai năm trước. Khi không nhận được tiền cứu trợ từ quan phủ, họ buộc phải bán đất với giá rẻ để sống sót. Thế nhưng, sau khi trở thành tá điền, cuộc sống của họ lại càng khó khăn hơn. Cuối cùng, qua lời giới thiệu hoặc dụ dỗ, họ đến Dương Liễu Điếm.
Nhưng dù có làm đến bước này, cuộc sống của gia đình họ vẫn không khấm khá hơn. Dưới sự kiểm soát của Hoàng Tam gia, Dương Liễu Điếm chẳng khác gì nhà họ Từ.
Điều đáng nói là, nhà họ Hoàng và nhà họ Từ lại có mối quan hệ thông gia.
Câu chuyện này dần hiện lên một sợi dây móc nối: Nhiều bên cùng hợp tác, biến một nông dân lương thiện thành tá điền, rồi thành gái mại dâm, ép họ lần lượt bán đi ruộng đất, sức lao động, thậm chí cả thân thể và phẩm giá. Dẫu vậy, họ vẫn chỉ sống cầm chừng. Quan phủ thì sao? Hoặc đồng lõa, hoặc làm ngơ.
Trước khi rời đi
Hứa Trân Nương lấy ra một chuỗi tiền đưa cho Sư Uyển:
“Sư đại phu, số tiền cô đưa tôi, tôi không thể nhận, thấy thật áy náy.”
“Đã nói là không sao rồi mà…” Sư Uyển chưa kịp dứt lời, Hứa Trân Nương đã nhét chuỗi tiền vào tay nàng, rồi cùng hai cô gái còn lại rời đi.
Sư Uyển ngẩng đầu lên, liền bắt gặp ánh mắt của Lục Lân.
Hắn hỏi:
“Cô đã phải trả tiền cho họ để họ chịu đi cùng cô sao?”
Sư Uyển cười bất đắc dĩ:
“Không còn cách nào khác. Khó khăn lắm mới thuyết phục được họ, nhưng lúc sắp đi, cô ấy lại thay đổi, nói làm gì có chuyện tốt như vậy, quan phủ lại giúp người nghèo. Tôi thấy chỉ hai người thì ít quá, nên đưa thêm chút tiền để cô ấy chịu đến.”
Lục Lân nhìn nàng hồi lâu không nói gì, cuối cùng lên tiếng:
“Cô yên tâm, tôi sẽ giúp họ đòi lại công bằng.”
“Nhưng mà…” Sư Uyển lo lắng:
“Ngài nói nhà họ Từ, có phải là nhà họ Từ có tước vị không? Là Từ Sĩ, Từ Đại gia?”
“Đúng.”
“Hai năm trước, nhà họ tổ chức tang lễ, ngay cả tri phủ Đức An cũng tới. Tôi từng nghe nói tổ tiên nhà họ rất vinh hiển, nay lại có Từ Nhị gia làm quan ở kinh thành. E rằng, cho dù muốn điều tra, cũng khó mà điều tra được.”
Lục Lân đáp:
“Chính vì lý do đó mà họ mới ngang nhiên làm càn ở An Lục, bởi không chỉ tri huyện mà cả tri phủ cũng không dám đụng tới họ. Vì vậy, chẳng phải tôi là người duy nhất có thể đụng vào sao? Dù gì tôi cũng từ kinh thành tới.”
Sư Uyển gật đầu, vẻ đã hiểu. Cả hai cùng bước ra khỏi phòng.
-----------
Bên ngoài
Một mùi hương thơm ngát của thức ăn từ dưới lầu tỏa lên, hóa ra đã đến giờ cơm trưa từ lúc nào.
Lục Lân nhìn Sư Uyển, lúc này đang chuẩn bị xuống lầu, do dự một chút rồi nói:
“Sư đại phu, lát nữa cô còn việc gì không?”
“Có một chút.” Sư Uyển đáp, vừa nói vừa bước xuống cầu thang.
Lục Lân đi sau nàng, hỏi tiếp:
“Hoặc là, trước khi đi, cô có muốn cùng tôi…”
Hắn chưa kịp nói hết câu thì Sư Uyển đã nhìn ra ngoài cửa, vẻ ngạc nhiên:
“Phong Tử Dật?”
Phong Tử Dật đang đứng ngay trước tửu lâu, mỉm cười nhìn nàng, sau đó quay sang Lục Lân, bước lên một bước, chào:
“Chào Lục đại nhân.”
Sự thử thách và dịu dàng trên gương mặt Lục Lân lập tức biến mất, thay vào đó là vẻ nghiêm túc:
“Phong công tử.”
Sư Uyển hỏi:
“Không phải tôi đã bảo anh chờ ở tiệm thuốc sao? Sao lại tìm đến tận đây?”
“Chờ lâu quá buồn chán, tôi chịu không nổi. Thấy mấy cô gái vừa rời đi, tôi đoán cô cũng sắp xong rồi.” Phong Tử Dật đáp, rồi quay sang nhìn Lục Lân:
“Lục đại nhân, phía đông thành có một tửu lâu mới mở. Tôi từng đến đó, món gà hầm ở đó rất ngon. Lục đại nhân có muốn đi cùng chúng tôi nếm thử không? Tôi mời, chủ tửu lâu là chú tôi.”
Nhìn thái độ của Phong Tử Dật, dù có chậm hiểu đến đâu, Lục Lân cũng nhận ra anh ta đến đây là để đón Sư Uyển đi dùng bữa.
Trong lòng hắn bỗng dâng lên một cảm giác mất mát và khó chịu, nhưng hắn không thể chen vào và đi cùng họ, chỉ đành đáp:
“Không cần đâu, hai người cứ đi đi.”
Phong Tử Dật cười nói:
“Vậy lần khác có dịp, tôi sẽ mời Lục đại nhân riêng. Nghe nói Lục đại nhân vừa chuyển đến một ngôi nhà gần Khánh Tế Đường. Hôm nay tôi có đi ngang qua, quả nhiên đại nhân thật thanh liêm. Với thân phận cao quý của mình mà lại sống trong một tiểu viện đơn sơ như vậy.”
Lục Lân đáp:
“Cũng không quá đơn sơ. Tôi chỉ sống một mình, viện tử ấy cũng không nhỏ.”
“Vậy chẳng lẽ Lục đại nhân không định đón phu nhân đến đây sao?” Phong Tử Dật cười nói:
“Nghĩ cũng phải, phu nhân của đại nhân chắc chắn là một người cao quý, làm sao chịu được khổ cực ở nơi huyện nhỏ này.”
Lục Lân liếc nhìn Sư Uyển qua khóe mắt, giọng bình thản đáp:
“Phong công tử đùa rồi. Tôi tuy gần đến tuổi tam thập, nhưng vẫn chưa lập gia đình. Nếu có muốn đón phu nhân, thì cũng chẳng có ai để mà đón.”
Nói xong, hắn quay lại nhìn phản ứng của Sư Uyển.
Sư Uyển vẫn đứng bên cạnh Phong Tử Dật, không bộc lộ cảm xúc gì đặc biệt. Trái lại, Phong Tử Dật có vẻ ngạc nhiên:
“Lục đại nhân với phẩm cách và ngoại hình như vậy, mà vẫn chưa thành thân sao?”
“Việc này…” Lục Lân còn đang nghĩ cách trả lời thì Sư Uyển đã lên tiếng:
“Đây là chuyện riêng của Lục đại nhân, ngài đừng hỏi nữa.”
Nói rồi, nàng quay sang Lục Lân, nói:
“Vậy Lục đại nhân bận việc của ngài đi. Chúng tôi xin phép đi trước.”
Lục Lân nhìn nàng, trong thoáng chốc có chút thất thần, rồi gật đầu.
Sư Uyển cùng Phong Tử Dật lên xe ngựa rời đi.
Trên đường
Khi đã đi xa khỏi tửu lâu Huệ Lai, Phong Tử Dật quay sang nói với Sư Uyển:
“Thật kỳ lạ, sao ngài ấy vẫn chưa thành thân nhỉ? Chẳng lẽ cũng giống tôi, yêu mà không được đáp lại?”
Sư Uyển liếc nhìn anh ta, bất lực đáp:
“Phong Tử Dật, Phong công tử…”
“Tôi biết, tôi biết. Tôi không nói nữa, cô đừng bảo không đi ăn cơm nữa nhé.” Phong Tử Dật nhanh chóng ngừng lại, sợ làm nàng không vui. Anh đã mất bao công sức, thậm chí còn nhờ Chu đại phu khuyên bảo, mới khiến nàng đồng ý đi cùng. Anh không muốn phá hỏng không khí.
Nhưng nghĩ một lúc, anh bỗng cảnh giác, nói:
“Lục đại nhân chưa thành thân, lại sống gần nhà nàng, còn đặc biệt nhờ nàng giúp đỡ việc này. nàng nghĩ xem, liệu có khi nào ngài ấy có ý đồ gì với nàng không?”
Sư Uyển ngước mắt nhìn, hỏi:
“Ý đồ gì cơ?”
“Ý đồ gì ư? Có khi nào ngài ấy cũng muốn cưới nàng đấy.”
Sư Uyển cười khổ:
“Ngài ấy là công tử của phủ Thượng thư, làm sao lại nghĩ không thông mà đến An Lục cưới một người thê tử?”
Phong Tử Dật ngẫm nghĩ một lúc, rồi đáp:
“Cũng đúng… Nhưng lỡ như ở kinh thành, ngài ấy chưa từng gặp ai vừa xinh đẹp, trẻ trung, lại tốt bụng, giỏi giang như nàng, nên ngài ấy để mắt tới nàng thì sao? nàng cũng phải cẩn thận đấy.”
“Ngài…” Sư Uyển định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại nuốt lời, không muốn tiếp tục tranh luận.
Nếu để người khác biết mối quan hệ trước đây giữa Lục Lân và nàng, ngoài việc gây kinh ngạc và khiến cả thành bàn tán xôn xao, chắc chắn sẽ không mang lại điều gì tốt đẹp.
Tuy nhiên, nàng cũng không khỏi ngạc nhiên khi nghe Lục Lân nói mình vẫn còn độc thân.
Chẳng phải hắn lẽ ra đã sớm thành thân với tiểu thư Vương gia rồi sao? Trước đây, họ bị nàng ngăn cản, nhưng cuối cùng cũng vượt qua mọi trở ngại để đến được với nhau. Đáng lý ra, giờ đây họ nên sống hạnh phúc bên nhau, con cái đề huề mới phải.
Trong những chuyện thế này, Lục Lân hoặc là không nói, mà đã nói thì sẽ không nói dối. Vậy nên, có lẽ hắn thực sự chưa có thê tử.
Là chưa thành thân với tiểu thư Vương gia, hay đã thành thân rồi nhưng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn?
Nghĩ đến đây, nàng tự nhắc nhở bản thân không được nghĩ lung tung, như thể đang vô cớ nguyền rủa người khác. Dù giữa hắn và tiểu thư Vương gia đã xảy ra chuyện gì, hay tình trạng hôn nhân của hắn ra sao, cũng đều không còn liên quan gì đến nàng nữa.
Trên xe ngựa của Lục Lân
Lưu Lão Nhị thấp giọng hỏi Trường Hỷ:
“Đại nhân vẫn chưa thành thân sao?”
Vừa rồi, ông ta cũng nghe thấy cuộc trò chuyện giữa Lục Lân và Phong Tử Dật.
Đây có vẻ là lần đầu tiên Lục đại nhân nhắc tới chuyện phu nhân trước mặt người khác, nhưng không ngờ lại là chưa thành thân. Lưu Lão Nhị thật sự ngạc nhiên. Ở An Lục, đàn ông đến tuổi này mà chưa cưới vợ thường là kẻ nghèo khổ, xấu xí, hoặc vừa nghèo vừa xấu, lại lười biếng. Mà rõ ràng Lục tri huyện không liên quan chút nào tới những điều đó.
Trường Hỷ nghe ông ta hỏi, không biết phải trả lời ra sao. Chuyện hòa ly của Lục đại nhân, hắn không tiện nói ra, bèn đáp qua loa:
“Ừ, đúng vậy.”
Lưu Lão Nhị xuýt xoa:
“Chắc chắn là vì đại nhân điều kiện quá tốt, nên kén chọn.”
Lúc này, từ trong xe, giọng Lục Lân vang lên:
“Lưu Nhị—”
“Có tiểu nhân đây, đại nhân?” Lưu Lão Nhị lập tức đáp lời.
Lục Lân hỏi:
“Phong Tử Dật hiện nay bao nhiêu tuổi rồi?”
“Phong công tử à? Chuyện này tiểu nhân không rõ lắm.” Lưu Lão Nhị cố nhớ lại:
“Nhưng tôi từng nghe thằng bé ở Khánh Tế Đường nói rằng Phong công tử lớn hơn Sư đại phu đúng một tuổi. Nhưng Sư đại phu bao nhiêu tuổi nhỉ…”
Lưu Lão Nhị cố gắng lục lại trí nhớ, nhưng vẫn không nghĩ ra. Suy cho cùng, tuổi tác của phụ nữ thường không phải điều họ hay để lộ.
Nhưng câu hỏi này, Lục Lân lại biết rõ.
Nàng mười sáu tuổi đến kinh thành, đến nay vừa tròn hai mươi ba. Như vậy, Phong Tử Dật hẳn là hai mươi bốn tuổi.
Hai người xem ra rất tương xứng về tuổi tác.
Còn hắn, đã hai mươi bảy rồi.
Trong lòng bỗng dâng lên nỗi phiền muộn, khiến hắn phải hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại.
Nhận xét Box