Chương 20
Sư Uyển ngồi bất động như một khúc gỗ, ánh mắt vô hồn nhìn vào khoảng không trước mặt. Một lúc sau, nàng khẽ nói, giọng nhẹ như gió thoảng:
"Ta đã nghĩ xong rồi. Cứ theo ý mẫu thân, mọi chuyện xin để mẫu thân làm chủ."
Bà Giác nghe xong, thở phào nhẹ nhõm:
"Như vậy là tốt nhất. Thiếu phu nhân có thể nghĩ thông suốt thì chẳng còn gì hay hơn. Chuyện tốt thường trải qua nhiều thử thách, sự đời là vậy. Thiếu phu nhân đừng quá để tâm, chỉ cần vượt qua khoảng thời gian này, mọi chuyện sẽ ổn cả."
Sư Uyển không đáp lại.
Bà Giác biết nếu ở lại cũng chẳng ích gì, tựa như vai ác trong câu chuyện, đành nói:
"Vậy tôi xin phép đi trước, thiếu phu nhân nhớ thay đồ, nghỉ ngơi sớm đi."
Sư Uyển khẽ gật đầu, chứng tỏ rằng mình vẫn còn nghe lời, vẫn còn là một con người sống động.
Trước khi rời đi, bà Giác chợt nhớ ra điều gì, quay lại nói thêm:
"Các nha đầu ham chơi quá đà, thiếu phu nhân nên nghiêm khắc quản lý một chút. Tính cách hiền lành quá sẽ khiến chúng ngày càng lộng hành."
Sư Uyển đáp:
"Ta hiểu rồi. Cảm ơn mama đã nhắc nhở."
Bà Giác nhìn nàng, ánh mắt đầy bất lực, thở dài một hơi, rồi rời khỏi phòng.
Đêm sau cơn mưa, trời trở lạnh, u tối và lạnh lẽo. {bơ bui bặm}Trong phòng, không gian im ắng, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ ngọn nến. Sư Uyển ngồi đó, bên cạnh ánh nến, cảm giác như toàn bộ thế gian đều chìm trong bóng tối, bản thân nàng cũng sẽ bị bóng tối ấy nuốt chửng.
Lục phu nhân vì lo lắng cho tiền đồ của con trai nên hành động nhanh chóng và quyết đoán. Chỉ trong vòng hai ngày, bà đã sắp xếp xong mọi chuyện, rồi cùng Sư Uyển lên đường đến chùa Tướng Quốc để tĩnh tâm cầu phúc.
Người nhà họ Lục ai nấy đều nghĩ rằng Lục phu nhân lo nghĩ quá nhiều vì chuyện của Lục Lân nên cần đi cầu phúc. Không ai nghi ngờ gì, còn việc Sư Uyển đi theo để hầu hạ cũng là điều hiển nhiên vì nàng là con dâu chưa có con.
Chùa Tướng Quốc là một ngôi chùa nổi tiếng ở kinh thành, hương khói quanh năm nghi ngút, khách hành hương tấp nập. Nhưng Tịnh Tuyết Am, nơi các ni cô tu hành, lại nằm ở khu vực hẻo lánh, thanh tịnh, thích hợp để tu hành khổ hạnh.
Tịnh Tuyết Am và chùa Tướng Quốc cùng một hệ phái, tọa lạc ở phía sau núi. Lục phu nhân đã nói chuyện với trụ trì trước đó, sắp xếp một gian viện nhỏ để bà tĩnh tâm, lễ Phật.truyennhabo.com Đi cùng bà chỉ có Sư Uyển và bà Giác, còn Cẩm Tâm, Thu Lan cùng các nha hoàn khác ở lại nhà tranh bên ngoài viện, ít khi làm phiền, tạo nên một dáng vẻ thực sự chí thành.
Phòng của Sư Uyển nằm ngay cạnh phòng của Lục phu nhân, là một gian phòng nhỏ đơn sơ, chỉ có một chiếc giường, một chiếc bàn nhỏ và một chiếc ghế. Ngoài ra không có thêm đồ đạc nào khác.
Ngày đầu tiên đến am, do mệt mỏi vì đường xa, cả hai nghỉ ngơi nửa ngày. Đến sáng hôm sau, bà Giác đến gặp Sư Uyển, hỏi:
"Thiếu phu nhân, hôm nay người thấy trong người thế nào? Nếu không có gì bất ổn, để lát nữa tôi đi sắc thuốc cho người nhé?"
Sư Uyển gật đầu, không nói gì, nét mặt đờ đẫn, ánh mắt trống rỗng.
Bà Giác đã nhận ra từ lâu, dù trước đây nàng trầm lặng và cẩn thận, nhưng khuôn mặt nàng luôn mang vẻ đẹp dịu dàng, đôi mắt trong trẻo, ánh lên sự sống động. Còn bây giờ, nàng chỉ như một cái xác không hồn, khuôn mặt tái nhợt không còn chút máu, ánh mắt chẳng còn chút thần thái.
“Còn trẻ mà đã nghĩ quẩn thế này…” Bà Giác thầm nghĩ.
Bà lên tiếng khuyên nhủ:
"Phu nhân đã mời đại phu giỏi, thuốc cũng được kê rất cẩn thận, không cần lo lắng. Uống vào, dù có đau một chút, nhưng nghỉ ngơi nửa tháng là sẽ ổn thôi, không sao đâu."
Sư Uyển vẫn im lặng, không phản ứng.truyennhabo.com
Bà Giác nói tiếp:
"Thôi để tôi đi sắc thuốc đây."
Nàng chỉ khẽ đáp:
"Vâng."
Ngoài cửa sổ căn phòng nhỏ là một cây thông đỏ, lá đang ngả vàng từng mảng lớn theo mùa. Mỗi lần gió thu lướt qua, những chiếc lá vàng bay bay, phủ đầy mặt đất, tạo nên khung cảnh tiêu điều, lạnh lẽo.
Một chiếc lá khô vô tình rơi qua cửa sổ, đáp xuống mép chiếc bàn nhỏ cạnh giường. Nàng ôm lấy thân mình, đờ đẫn nhìn chiếc lá rất lâu, không nói gì.
Một canh giờ sau, bà Giác trở lại, tay bưng bát thuốc.
Thuốc đen như mực, đặc quánh. Chưa vào đến phòng, mùi thuốc đã xộc vào mũi.
Bà đặt bát thuốc xuống chiếc bàn nhỏ cạnh giường, nhẹ nhàng nói:
"Thiếu phu nhân, uống thuốc thôi."
Sư Uyển nhìn bát thuốc, đột nhiên cảm thấy cơn buồn nôn trào lên, "ọe" một tiếng khô khốc, triệu chứng nghén lại đến.
Đứa trẻ nhỏ bé trong bụng nàng, liệu có cảm nhận được điều gì không? Có phải nó biết rằng mẹ nó sắp rời bỏ nó?
Nhưng nàng có thể làm gì? Nàng có quyền quyết định được gì?
Ngay cả sức sống của chính bản thân nàng lúc này cũng đang cạn kiệt.
Bà Giác đứng bên quan sát. Sư Uyển run rẩy cầm lấy bát thuốc, nhìn một hồi lâu rồi đưa lên môi. Nàng nhắm chặt mắt, hất tay, để dòng thuốc chảy xuống cổ họng.
Khi ngụm thuốc đầu tiên trôi qua, nàng nhận ra rằng mình không cần thêm can đảm nữa. Nàng từ bỏ mọi đau đớn, từ bỏ mọi suy nghĩ, tự nhủ rằng cơ thể này không còn là của mình. Lạnh lùng và quyết tuyệt, nàng ép mình phải chịu đựng.
Trước mặt bà Giác, nàng uống hết bát thuốc, không để lại một giọt. Ngay cả bã thuốc nàng cũng nuốt xuống. Trong miệng, trong cổ họng, thậm chí cả dạ dày, đều là một vị đắng nghét, khiến nàng gần như muốn nôn ra lần nữa.
Bà Giác thu lấy bát không, đưa nước cho nàng súc miệng, sau đó đỡ nàng lên giường nằm:
"Thiếu phu nhân nằm nghỉ một lát đi. Tôi đi rửa bát thuốc, nếu thấy khó chịu thì cứ gọi tôi, nhưng nhớ là đừng kêu khóc lớn tiếng.truyennhabo.com Nếu để người khác nghe thấy, lại thêm rắc rối, chẳng hay ho gì."
Sư Uyển chỉ khẽ gật đầu, nằm xuống, đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà, không còn chút sức sống.
Sư Uyển gật đầu, nhẹ nhàng đáp:
"Ta biết rồi."
Bà Giác đắp chăn cẩn thận cho nàng, rồi cầm bát thuốc rời đi.
Sư Uyển nằm trên giường, chờ đợi tác dụng của thuốc phát huy. Trong lòng nàng, đó giống như chính mình vừa cho đứa con của mình uống một bát thuốc độc, trơ mắt nhìn đứa trẻ ấy dần rời xa.
Nước mắt dâng đầy trong mắt nàng. Chỉ cần nhắm mắt lại, hai hàng nước mắt lại trào ra không cách nào kìm nén.
Giây phút ấy, nàng thầm ước rằng, lẽ ra vị đại phu kia nên kê nhầm thuốc. Lẽ ra, trong bát thuốc ấy phải là một liều độc dược chí mạng, để nàng có thể cùng đứa trẻ này ra đi mãi mãi.
Chỉ một lát sau, cơn đau ở bụng bắt đầu xuất hiện.
Ban đầu chỉ là cảm giác âm ỉ, nhưng nhanh chóng trở nên rõ rệt, dữ dội hơn. Nó giống như một chiếc kéo sắc bén chọc vào bụng nàng, cắt xé mọi thứ bên trong, từng tấc từng tấc như đang xé nát gan ruột nàng.
Nàng co quắp người lại, cuộn tròn như một con tôm nhỏ, mồ hôi lạnh ướt đẫm cả người. Nàng cắn chặt góc chăn, nuốt xuống tất cả những tủi thân và đau đớn.truyennhabo.com
Đau quá, đau đến mức không chịu nổi.
Hóa ra, thuốc phá thai lại là thứ thuốc đáng sợ như vậy.
Thân thể đau, nhưng lòng còn đau hơn.
Nàng không biết mình có thể trách ai, hận ai. Nghĩ đi nghĩ lại, dường như mọi chuyện đều là do chính nàng tự chuốc lấy.
Co người trong chăn, nàng khóc. Đó là lần đầu tiên nàng nhớ nhà đến vậy, nhớ ông nội đến vậy. Nàng nhớ người cha đã khuất, nhớ cả người mẹ đã qua đời từ lâu.
Nếu họ còn sống, có lẽ nàng đã không phải đến kinh thành, không đến kinh thành thì sẽ không gặp Lục Lân, sẽ không bất chấp tất cả để bước chân vào Lục gia, để rồi rơi vào cảnh ngộ này.
Hoặc có lẽ, ba năm trước, tất cả đều là sai lầm.
Lúc ông nội Lục muốn thực hiện hôn ước, gả nàng cho Lục Lân, lẽ ra nàng không nên đồng ý.
Đây là lần đầu tiên, nàng hối hận vì đã gặp chàng, hối hận vì quyết định của chính mình.
Cơn đau trong bụng càng lúc càng dữ dội, cùng với đó là dòng máu nóng hổi chảy ra từ cơ thể nàng. Nàng gần như có thể cảm nhận được sinh linh bé nhỏ trong bụng đang dần lìa xa mình.
Cuối cùng, nàng không thể kìm được nữa,truyennhabo.com cắn chặt góc chăn và bật khóc nức nở.
Không biết bà Giác đã đi đâu, không quay lại ngay. Sư Uyển nắm chặt lấy chăn, không gọi bà Giác hay Lục phu nhân, chỉ bất giác bật ra một tiếng gọi yếu ớt, như tiếng than thở:
"Ông nội…"
"Ông nội... Con đau quá, đau lắm..."
Trong cơn đau đớn, Sư Uyển khẽ gọi.
Nàng tự trách mình, trách vì đã không nghe lời ông nội. Ông từng dạy nàng phải sống một đời an phận, không nên mơ mộng viển vông. Nhưng nàng đã sai, đã mơ tưởng hão huyền đến người mà nàng không bao giờ với tới, đã nghĩ rằng gả cho chàng thì có thể đến gần chàng.
Nàng vốn chỉ là một cô gái thôn quê ở An Lục, đáng lẽ nên sống thật giản dị, gả cho một người nông dân chất phác, sinh ra ở An Lục và kết thúc cuộc đời cũng tại đó.
Chính nàng đã không biết tự lượng sức, đã ôm mộng viển vông, tự chuốc lấy khổ đau để rồi rơi vào cảnh ngộ hôm nay.
Những tháng ngày sau này, nàng chỉ có thể tự mình gánh chịu hậu quả, đối mặt với tất cả những gì ông trời dành cho nàng.
Không biết thời gian trôi qua bao lâu,truyennhabo.com cơn đau dữ dội làm nàng gần như ngất lịm. Đúng lúc đó, bà Giác vội vã bước vào, tiến đến bên giường, đỡ lấy nàng và hỏi:
"Thiếu phu nhân thấy thế nào rồi? Cũng tại tôi, vừa nãy ra ngoài sân gặp được một vị phu nhân quen biết. Bà ấy cũng đến am tĩnh tâm, tôi sợ bà sinh nghi nên phải nán lại trò chuyện một hồi."
Sư Uyển chậm rãi mở mắt. Cơn đau dữ dội đã dịu bớt, chỉ còn lại những đợt đau âm ỉ. Nhưng cơ thể nàng dường như đã cạn kiệt toàn bộ sức lực, chẳng còn chút sinh khí nào. Mồ hôi lạnh ướt đẫm, toàn thân nàng như vừa được vớt ra từ nước.
Bà Giác mang nước nóng tới, giúp nàng lau sạch cơ thể, thay y phục, rồi thay cả chiếc ga giường đã thấm đẫm máu, cẩn thận gói vào một chiếc túi vải lớn và mang ra ngoài.
Mãi sau bà mới quay lại, lần này còn dẫn theo Lục phu nhân. Bà ngồi xuống bên giường, dịu dàng hỏi:
"Con có muốn uống chút canh không?"
Sư Uyển nhắm mắt, chỉ khẽ lắc đầu, chẳng còn chút sức nào để nói.
Bà Giác liền lên tiếng:
"Vậy uống thuốc trước đã nhé, đây là thuốc bổ.truyennhabo.com Sau này sáng tối đều phải uống một bát, không lâu sau sẽ khỏe lại thôi."
Nàng gắng gượng ngồi dậy, nhận lấy bát thuốc từ tay bà Giác. Một lần nữa, nàng nuốt trọn bát thuốc đen sẫm, đặc quánh.
Dù là thuốc bổ nhưng vị vẫn đắng ngắt, tràn đầy cổ họng, xuống đến dạ dày vẫn còn quặn lên từng đợt khó chịu.
Nàng không còn cả sức để súc miệng, chỉ nằm phịch xuống giường, toàn thân bất động.
Lục phu nhân ngồi bên cạnh, dịu giọng:
"Bếp đang hầm canh gà, nếu đói cứ gọi bà Giác, bà ấy sẽ mang lên cho con."
Dù không thể nhấc mình dậy, Sư Uyển vẫn khẽ gật đầu.
Lục phu nhân an ủi thêm vài câu:
"Cứ nghỉ ngơi đi, không sao đâu."
Sau đó bà ngồi lại thêm một lúc rồi rời đi.
Bà Giác ở lại kiểm tra thêm, thấy nàng không có dấu hiệu gì bất thường thì căn dặn đôi lời rồi cũng rời khỏi phòng.
Căn phòng lại trở về với sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng gió thu lạnh lẽo ngoài cửa sổ và tiếng thở yếu ớt của nàng.{bơ bui bặm}
Sư Uyển nằm đó, như một cái xác không hồn, chẳng buồn động đậy, chẳng buồn suy nghĩ, như thể nàng đã chết đi từ lúc nào.
Đêm hôm ấy, dài dằng dặc, như chưa từng có đêm nào dài đến thế. Nàng chợp mắt đôi chút, nhưng lại tỉnh giấc ngay sau đó, cái lạnh lẽo và cô đơn như thấm vào từng thớ thịt, từng khắc từng khắc trôi qua chậm rãi và nặng nề. Thân thể nàng giống như một ngọn đèn cạn dầu, có thể nhìn thấy rõ ràng tốc độ sức lực hao mòn.
Khi trời sáng, cơn đau bụng đã qua đi, nhưng nàng vẫn yếu ớt và chẳng còn chút sức lực. Dù vậy, nàng vẫn không muốn ăn gì. Bà Giác nhắc nhở rằng không thể để dạ dày trống rỗng, nhất là khi sắp phải uống thuốc. Bà hối thúc nhà bếp nấu một bát mì với nước gà, rồi ép nàng ăn hết một nửa bát. Nhìn thấy nàng gần như muốn nôn ra, bà mới bất đắc dĩ dừng lại.
Nhìn dáng vẻ tiều tụy của nàng, mắt bà Giác đỏ hoe. Bà lau nước mắt, nhẹ giọng an ủi:
"Thiếu phu nhân, đừng trách phu nhân. Làm mẹ ai cũng thương con, cũng là bất đắc dĩ mà thôi. Phu nhân sẽ nhớ mãi nỗi khổ của người. Đợi về phủ, phu nhân nhất định sẽ bảo nhị công tử dành nhiều thời gian hơn ở bên cạnh người. Nam nhân ấy mà,{bơ bui bặm} lúc còn trẻ chỉ mải nghĩ chuyện bên ngoài, nhưng khi lớn thêm một chút, hiểu được giá trị của người bên cạnh, tự khắc sẽ biết quay về."
Sư Uyển im lặng, không biết nàng có nghe vào không.
Trước khi rời đi, bà Giác hỏi thêm:
"Thiếu phu nhân có muốn gì không? Dù là món điểm tâm ngon hay thứ gì đó thú vị, cứ bảo tôi, nằm trên giường mãi cũng chán, chỉ cần có thể tìm được, tôi sẽ mang về cho người."
Lần này, Sư Uyển khẽ động đậy, chậm rãi nhìn bà, nói:
"Khi vào am, ta thấy ngoài chùa Tướng Quốc có hai cây ngân hạnh (bạch quả). Lá của chúng đã ngả vàng hết cả. Nếu mama có thời gian, xin giúp ta hái vài cành mang về. Ta muốn ngắm nhìn."
Bà Giác cảm thấy lạ, nhưng nghĩ rằng có người yêu hoa, có người yêu quả, thiếu phu nhân có lẽ yêu những chiếc lá vàng rực rỡ ấy. Đặt một nhành ngân hạnh vàng óng trong phòng cũng rất đẹp. Vì vậy, bà gật đầu đáp:
"Được, tôi đi ngay."
Chỉ một lát sau, bà trở lại, mang theo một bình sứ trắng nhỏ, bên trong cắm vài cành ngân hạnh vàng. Bà cẩn thận đổ nước vào bình rồi đặt trên chiếc bàn nhỏ bên giường.
"Thiếu phu nhân thấy vậy có được không?" bà hỏi.
Sư Uyển gật đầu, đưa tay ngắt một chiếc lá hình quạt,{bơ bui bặm} nhẹ nhàng đặt trong lòng bàn tay, chăm chú ngắm nhìn, như thể đang nhìn thứ mình trân quý nhất.
Bà Giác tò mò:
"Thiếu phu nhân thích ngân hạnh sao?"
Tưởng rằng nàng sẽ không trả lời, nhưng nàng khẽ đáp:
"Ban đầu không thích, cũng chẳng ghét. Nhìn nhiều thì thấy quen mắt, thậm chí còn chán ngấy. Nhưng giờ lại thấy nó đẹp."
Một lúc sau, nàng tiếp tục nói:
"Quê ta, ngân hạnh mọc khắp nơi, dọc đường làng, quanh thôn xóm, đâu đâu cũng có. Vào mùa này, cả vùng là một màu vàng rực, đẹp vô cùng."
Bà Giác nhìn nàng, dịu dàng nói:
"Thiếu phu nhân là nhớ nhà rồi. Sau này, nếu có dịp, bảo nhị công tử đưa người về thăm nhà cũng được."
Sư Uyển lại không nói gì nữa, chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc lá ngân hạnh, ánh mắt mơ màng.
Nàng cảm thấy trống rỗng, mơ hồ, như một con chim non vừa rời tổ, rơi xuống đất, không biết mình là ai, không biết mình nên làm gì, cũng không biết đâu mới là đường về.
Nhận xét Box