Ánh Lửa Trong Khói Sương - Chapter 56

Ánh Lửa Trong Khói Sương - Chapter 56

 Chương 56

Hai người đối diện nhau trong một khoảng thời gian rất lâu, im lặng, không ai nói lời nào.

Ánh sáng trắng của đèn huỳnh quang chiếu rõ mệt mỏi và những đấu tranh nội tâm trên khuôn mặt họ. Anh đọc được sự bất lực và hoảng sợ trong mắt cô, còn cô lại thấy rõ sự bướng bỉnh và kiên định trên khuôn mặt anh.

Chúc Thanh Trần nghiến chặt răng, từ trên cao nhìn xuống anh đang ngồi trên giường bệnh, cất giọng lạnh lùng:

"Tạ Định, anh đúng là một kẻ cứng đầu, đúng là một khối đá vô tri."

Nói xong, cô quay người, bước đi.

Tạ Định nghĩ rằng cô sẽ rời đi, trái tim anh như trống rỗng. Anh vươn tay định kéo cô lại, nhưng vết thương trên vai bị căng ra, bàn tay mới đưa được nửa chừng thì anh cau mày, bất đắc dĩ dừng lại.

Ngực anh vẫn đau nhói vì vết thương.

Khóe môi thoáng hiện một nụ cười cay đắng, anh nhìn bóng lưng cô đang đi về phía cửa chính, cất tiếng hỏi:

"Chúc Thanh Trần, em hối hận rồi sao?"

Nhưng cô chỉ như cơn gió, đẩy cửa bước ra mà không ngoái đầu nhìn lại.

Cô để anh ngồi đó một mình, đối mặt với căn phòng bệnh trống trải và trái tim trống rỗng của chính mình.

Chúc Thanh Trần đi thẳng đến thang máy, lên tầng một, không nói lời nào, bước ra khỏi cửa chính bệnh viện.

Ngoài bệnh viện, gió thổi vù vù. Ngẩng đầu lên, cô thấy những đám mây đen dày đặc cuộn trào trên bầu trời, báo hiệu trời sắp mưa. Đường chân trời thật hùng vĩ, nhưng cũng khiến người ta cảm thấy ngột ngạt.

Ha, thật đúng lúc.

Trong lòng cô đầy sự bực bội nhưng chẳng có ai để trút giận. Cô muốn đánh người, nhưng trong phòng bệnh, anh đã bị thương. Cô muốn đánh cũng không thể xuống tay.

Chúc Thanh Trần bước vào một cửa hàng tiện lợi 24 giờ gần bệnh viện. Gương mặt cô lạnh tanh, cô lấy từ trên kệ bàn chải đánh răng, kem đánh răng, khăn ướt và giấy vệ sinh. Cuối cùng, cô nhìn sang kệ thực phẩm.

Cô trở về gấp, cả đường cứ nghĩ mãi đến việc ép Tạ Định nấu cho mình một tô mì.

Cô muốn ăn món mì Ý mà anh từng nấu cho cô hôm đuổi theo đến Israel: bông cải xanh chần xanh mướt điểm xuyết bên trên, thịt băm và cà chua được ninh nhuyễn đậm vị...

Cô cười lạnh hai tiếng, rồi lấy hai hộp mì ăn liền từ trên kệ.

Đồ lừa đảo.

Vì siết chặt tay quá, hộp mì giấy bị bóp đến méo mó.

Cô ôm đống đồ trong tay đi về phía quầy thu ngân. Khi bước qua hai dãy kệ hàng, bất chợt viền mắt cô đỏ lên, mũi cay xè, rồi hơi nóng từ khóe mắt cứ thế trào ra.

Cuối xuân năm ngoái, cô cũng gặp anh tại một cửa hàng tiện lợi như thế này.

Hôm đó, cô vừa gọi điện thoại vừa ôm một đống đồ ăn vặt và mì gói, lơ đãng đi ra khỏi kệ hàng thì bất ngờ đụng phải một ai đó. Vội vàng xin lỗi, cô cúi xuống nhặt đồ rơi...

Khi cô ngẩng đầu lên, ánh mắt đen láy và sâu thẳm của anh như kéo cô rơi vào một thế giới khác.

Khoảnh khắc ấy, giống như cảnh mở đầu trong một bộ phim cũ, từng khung hình chậm rãi tua lại, từng động tác, từng ánh nhìn của anh đều có thể khiến người ta nhớ mãi không quên.

Cho đến tận bây giờ, khi nhớ lại, cô mới nhận ra ý nghĩa ẩn chứa trong lần gặp gỡ đầu tiên ấy.

Ngay từ khoảnh khắc chìm vào đôi mắt anh, cô đã không thể thoát ra được nữa.

Chúc Thanh Trần ôm chặt túi đồ từ cửa hàng tiện lợi bước ra, ngồi thụp xuống cạnh trụ cứu hỏa ven đường, áp túi nhựa vào lòng, dùng sức dụi mắt.

Bầu trời trên đầu u ám, những đám mây đen nặng nề như muốn đè xuống, rồi một cơn mưa lớn bất chợt trút xuống.

Israel, đất nước này, thời tiết luôn thất thường. Trong một ngày, bão và nắng có thể thay nhau xuất hiện. Tạ Định từng nói với cô rằng, đây là nơi gần như ngày nào cũng có thể nhìn thấy cầu vồng.

Cô bước đi trong mưa, nắm chặt túi nhựa trong tay. Mưa xối xả chảy xuống từ mái tóc và gương mặt, làm mờ đi tầm nhìn của cô.

Giờ thì đúng là một con cá khô rồi.

Một con cá khô ướt nhẹp, chết đuối.

Trong sảnh bệnh viện, cô bước vào với bộ dạng nhếch nhác, nước chảy thành dòng từ đầu đến chân. Nhân viên y tá trực quầy tròn mắt nhìn cô, rồi lo lắng hỏi:

"Có việc gì tôi giúp được cô không?"

Chúc Thanh Trần lắc đầu, ôm túi đồ ướt đẫm, đi vào thang máy, lần nữa nhấn nút số bảy.

Khoa bỏng.

Cô nhìn dòng chữ đó trên bảng hiển thị, thở dài, lẩm bẩm chửi thề:

"Cháy cái đầu nhà anh."

Trong thang máy không chỉ có mình cô, còn một người đàn ông địa phương khoảng bốn mươi tuổi, nhấn tầng mười hai.

Nghe cô tức tối lầm bầm gì đó, ông ta ngạc nhiên quay đầu nhìn.

Cô cũng chẳng thèm ngại, nghiêng đầu nhìn lại, ánh mắt sắc bén như muốn xé toạc đối phương.

Người đàn ông rụt cổ lại, trông thấy dáng vẻ giống như "nữ tặc" của cô và ánh mắt như đang bùng cháy, ông ta sợ hãi quay đi.

Thang máy chạy thẳng lên tầng bảy.

Chúc Thanh Trần bước ra, nước vẫn nhỏ giọt khắp người, trông như một con cá vừa được vớt lên từ biển, để lại dấu vết ướt át trên sàn suốt dọc hành lang.

Cô hít một hơi thật sâu, như cam chịu số phận, bước về phía phòng bệnh của Tạ Định.

Trên cánh cửa phòng bệnh có một ô kính nhỏ hình vuông. Cô đứng sau nó, nhìn vào bên trong.

Tạ Định không biết đã dậy từ khi nào, hơi cúi người, đứng bên cửa sổ lớn, nhìn mưa rơi tỉ tê bên ngoài. Trên tay anh là điếu thuốc đang hút dở.

Ánh sáng đỏ yếu ớt từ đầu điếu thuốc khiến cô nhớ lại ngày đầu gặp gỡ, anh đứng trong con hẻm sâu, vẻ mặt điềm tĩnh hút thuốc.

Qua lớp kính, ánh mắt họ như giao nhau.

Tim cô như ngừng đập trong thoáng chốc.

Lúc này, Chúc Thanh Trần lặng lẽ đứng phía sau khung kính, nhìn anh cầm điếu thuốc, nhưng không hút. Anh chỉ ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ, chẳng rõ đang suy nghĩ điều gì.

Tia sáng đỏ từ điếu thuốc dần tàn, cháy vào tay anh.

Anh giật mình, rụt tay lại, điếu thuốc rơi xuống đất.

Như vừa bừng tỉnh khỏi một giấc mơ, Tạ Định nhìn điếu thuốc và tro tàn trên sàn, cười khổ hai tiếng. Anh chống tay lên giường, từ từ ngồi xuống, chậm rãi đưa tay nhặt lấy...

Cũng chính lúc này, người bên ngoài đẩy cửa bước vào, sải bước nhanh tới.

Tiếng mưa ngoài cửa sổ quá lớn, Tạ Định thậm chí không nhận ra tiếng bước chân của cô.

Chỉ đến khi đôi giày thể thao ướt đẫm xuất hiện trước mắt anh, người phụ nữ ấy đã nhanh hơn anh một bước, cúi xuống nhặt điếu thuốc trên sàn, tiện tay kéo anh đứng dậy.

Tay cô đỡ lấy cánh tay anh, sức lực mạnh mẽ.

Khi anh vừa đứng thẳng, cô lập tức buông tay, như thể không muốn chạm vào anh thêm một giây nào nữa.

Ánh mắt của Tạ Định dừng lại trên người Chúc Thanh Trần. Đôi môi anh khẽ mở, nhưng không nói được lời nào.

Tóc cô ướt sũng, bết chặt vào gương mặt.

Bộ quần áo cũng ướt đẫm, gần như trong suốt, khiến áo lót bên trong mờ mờ hiện ra.

Trong tay cô là túi nhựa từ cửa hàng tiện lợi, bên trong lờ mờ thấy những món đồ như bàn chải, kem đánh răng, toàn là đồ dùng sinh hoạt.

Anh đã nghĩ rằng cô đi rồi.

Anh đã nghĩ rằng cô sẽ không quay lại nữa.

Tạ Định gần như không thể nhớ nổi 20 phút vừa qua, mình đã trải qua thế nào.

Suốt một năm qua, người phụ nữ ấy chưa từng che giấu sự quan tâm dành cho anh, như một ngọn lửa cuồng nhiệt xông vào cuộc đời anh. Dù anh trốn tránh hay từ chối, cô chưa bao giờ biết đến hai chữ "lùi bước."

Nhưng 20 phút trước, ngọn lửa ấy bỗng chốc tắt ngấm. Cô quay đầu bước đi, không nói một lời.

Giây phút đó, anh như bị rút sạch mọi suy nghĩ, ngồi lặng lẽ trên giường, lý trí tan chảy thành một mớ hỗn độn.

Sau đó, anh lờ mờ nghe thấy tiếng mưa ngoài cửa sổ. Anh cố gắng gượng dậy để nhìn.

Cô sẽ bị ướt mưa chăng?

Cô đã về nhà chưa?

Nhưng nơi đó không phải là nhà cô. Nếu cô định rời xa anh, với tính cách mạnh mẽ của cô, có lẽ ngày mai đã mua vé máy bay rời đi.

Trong 20 phút ngắn ngủi ấy, anh như một quả bóng bay bị gió cuốn đi, bay lơ lửng không nơi đáp xuống.

Từ Israel đến Thương Châu, từ ngày xuân oi bức này đến mùa đông lạnh giá xa xăm, từ con thuyền nhỏ trên sông Tô Châu đến người tuyết âm thầm tan chảy trong giá rét, từ cao nguyên Golan nguy hiểm cận kề cái chết đến căn phòng nhỏ nơi họ từng quấn quýt bên nhau…

Anh chợt nhận ra, hóa ra giữa anh và cô đã có biết bao kỷ niệm khó quên.

Đến khi cô quay lưng bước đi, anh mới nhận ra, trong một năm ngắn ngủi ấy, anh đã sống một lần, và giờ đây lại chết thêm một lần nữa.

Anh đã sống trong khoảnh khắc cô lái chiếc xe cà tàng lao ra từ ngọn lửa, và chết trong giây phút cô cương quyết rời đi không nói lời nào.

Nhưng cô lại quay trở về.

Cô nhặt điếu thuốc trên sàn, lấy bật lửa từ đầu giường anh, châm lại, rồi đưa lên miệng, rít một hơi sâu, phả ra một vòng khói mơ hồ.

Anh ngạc nhiên, không ngờ cô cũng biết hút thuốc.

Ánh mắt anh thoáng dừng lại, đầy kinh ngạc.

Nhưng Chúc Thanh Trần không để ý, cô rít thêm một hơi, rồi bất ngờ vứt điếu thuốc xuống sàn, vươn tay vòng qua cổ anh, nhón chân, bất ngờ hôn anh.

Cô đẩy toàn bộ hơi thuốc vào miệng anh.

Tạ Định nhíu mày, bị sặc, lập tức ho sù sụ. Khuôn mặt anh, từ trắng bệch phút trước, giờ đây đỏ bừng, như hạt lựu vừa được bóc vỏ.

Chúc Thanh Trần đứng đó, nhìn anh vừa ho sù sụ, vừa cau chặt mày vì vết thương sau lưng bị kéo căng.

Cô không động lòng, chỉ lạnh lùng hỏi:

"Đau không?"

Tạ Định dùng mu bàn tay che miệng, ho một lúc, sau đó dừng lại, nhìn sâu vào mắt cô và trả lời:

"Đau."

Lúc này, cô đột nhiên nở nụ cười, đôi mắt sáng rực như ngọn lửa.

Cô nói:

"Đau thì tốt."

Nhặt điếu thuốc tàn lên, cô quay người đi về phía thùng rác bên cửa, không ngoảnh đầu lại, để lại một câu:

"Tạ Định, em còn đau hơn anh."

Cô lấy cây chổi trong nhà vệ sinh, dọn sạch đất và chậu cây đổ ngoài cửa, rồi đem tất cả đổ vào thùng rác.

Khi trở ra, Chúc Thanh Trần cởi áo ngoài, rồi không chút do dự, cởi luôn áo lót, thản nhiên bước đến trước mặt anh. Bất chấp ánh mắt cứng đờ của anh, cô cúi xuống lấy bộ quần áo thay của anh trên sofa — thứ mà Kiều Khải để lại — và mặc vào ngay trước mặt anh.

Trên người cô chỉ còn chiếc áo phông rộng của anh, chiếc áo dài đủ che tới đùi.

Cô chui vào giường của anh, chiếm lấy một nửa không gian, quay lưng về phía anh, rồi với tay tắt đèn ngủ bên giường.

"Đi đường mệt quá, em ngủ trước đây."

Tạ Định đứng bên cửa sổ, nhìn cô như không tin nổi những gì đang diễn ra, nhưng rồi chỉ vài giây sau, anh bật cười.

Anh kéo chăn ra, chậm rãi nằm xuống.

Vì vết thương, anh chỉ có thể nằm nghiêng, tựa vào vai trái để chống đỡ cơ thể.

Phía sau anh là tiếng mưa xối xả qua khung cửa kính, còn trước mặt anh là dáng người quen thuộc, có chút gầy gò của cô. Anh đưa tay ra, vòng qua eo cô.

Ngay lập tức, bàn tay anh bị cô vỗ mạnh một cái.

Chúc Thanh Trần không quay đầu lại, chỉ lạnh nhạt nói:

"Em đã nói là tha thứ cho anh chưa?"

Anh không để tâm, vẫn vòng tay ôm lấy cô, nhẹ giọng đáp:

"Đã chui vào giường của anh rồi còn gì."

"Vì em không muốn ngủ trên sofa."

"Ừ, anh biết." Anh tựa cằm lên hõm vai cô, hít một hơi thật sâu, cảm thấy bản thân như một kẻ nghiện, bị ám ảnh bởi mùi hương của cô. Đó là một mùi hương nhè nhẹ, thoang thoảng, không rõ là hương của bột giặt hay nước dưỡng da, nhưng trong sự dịu nhẹ lại pha chút ngọt ngào, như ánh nắng hiếm hoi giữa mùa đông giá rét.

Anh dừng một chút rồi nói:

"Người mà em muốn ngủ cùng từ đầu đến cuối, vẫn là anh."

Chúc Thanh Trần quay lưng về phía anh, không trả lời, cơ thể co lại như một con tôm nhỏ.

Anh ôm chặt lấy cô, cơ thể ấm áp, lồng ngực rộng lớn.

Cô chưa từng nói, nhưng từ lâu cô đã rất thích cảm giác được anh ôm từ phía sau. Từ lần cô bị lạnh buốt khi tắm nước lạnh, đến những đêm họ ôm nhau ngủ, cô luôn thích cách anh quấn lấy cô từ phía sau. Điều đó khiến cô cảm thấy mình như được bao bọc trong một chiếc kén an toàn, không cần gồng mình để phá vỡ bất kỳ xiềng xích nào, không cần gắng sức để trở thành con thiêu thân lao vào ánh sáng vì gia đình hay sự nghiệp.

Cô thu mình trong vòng tay anh, nhắm mắt lại, gọi tên anh:

"Tạ Định."

Anh siết chặt vòng tay hơn, như đáp lại rằng anh đang lắng nghe.

Cô hỏi anh:

"Anh có biết tại sao em quay lại không?"

Anh không trả lời.

"Có phải anh nghĩ em thật hèn nhát, không thể rời xa anh được không?"

Đôi môi anh mím chặt, vẫn không nói gì.

Căn phòng bệnh rơi vào tĩnh lặng, nhưng chỉ trong giây lát.

Chúc Thanh Trần nhắm chặt mắt, cuộn người trong vòng tay anh, giọng khàn đặc:

"Vì—"

Chưa kịp nói hết, câu nói đã bị anh tiếp lời.

Người đàn ông phía sau siết chặt vòng tay, giọng nói trầm thấp nhưng đầy chắc chắn:

"Vì em biết rằng, là anh không thể thiếu em."

Chúc Thanh Trần trong chăn mở to mắt, nhìn vào căn phòng tối mịt.

Sau gáy cô vang lên tiếng thở dài khe khẽ của anh.

Anh ôm cô, cúi xuống hôn lên tóc cô, hôn lên vành tai, cuối cùng dừng lại bên tai cô, nói bằng giọng rất nhẹ và trầm:

"Thanh Trần, có rất nhiều mâu thuẫn, rất nhiều rào cản, rất nhiều khác biệt và rất nhiều hiểm nguy. Nhưng em đã quay lại, thì không được phép rời đi nữa."

Anh như một đứa trẻ, vừa bướng bỉnh không chịu nhượng bộ, lại vừa nói ra những lời khiến cô không thể từ chối.

Anh nói:

"Anh hứa sẽ cố gắng không để mình bị thương. Lần sau nếu ai đó ném bom, anh sẽ lấy Kiều Khải làm lá chắn."

Cô bật cười khẽ.

Anh thở phào nhẹ nhõm, giọng dần trở nên dịu dàng:

"Em cười rồi, nghĩa là không giận nữa."

Chúc Thanh Trần chậm rãi thở dài, xoay người lại, nhìn vào đôi mắt sáng ngời và dịu dàng của anh ngay cả trong bóng tối:

"Nếu có lần sau, anh có thể không nói cho em biết."

Anh sững lại.

Ngay giây tiếp theo, cô nhìn anh với ánh mắt nghiêm túc:

"Anh có thể im lặng, không cần nói gì cả, nhưng anh không được nói dối để lừa em."

Ngoài cửa sổ, tiếng mưa ào ào xối xuống mái nhà và mặt đất, náo nhiệt ồn ào.

Chúc Thanh Trần nhìn anh, giọng nhẹ bẫng nhưng rõ ràng vang lên trong không gian, đánh thẳng vào trái tim anh:

"Tạ Định, em mạnh mẽ hơn anh nghĩ rất nhiều. Em không sợ đau, em chỉ sợ không thấy được sự thật."

Cô đưa tay vuốt ve hàng lông mày của anh, chậm rãi men theo đường cong ấy đến khóe mắt.

Cô cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên mắt anh.

"Để em ở bên anh, niềm vui mình cùng chia sẻ, nỗi đau cũng sẽ cùng gánh chịu."

Trong bóng tối, anh nhìn cô một lúc lâu, cuối cùng gật đầu.

"Được, anh hứa với em."

Nếu có lần sau, anh sẽ chọn im lặng, và sẽ không nói dối cô nữa.

Anh biết, cô đã phải dốc hết tâm sức để tìm ra một giải pháp dung hòa, để từng bước vượt qua những mâu thuẫn và khác biệt giữa họ.

Đêm mưa tầm tã, họ ôm lấy nhau mà ngủ.

Trong phòng tối mịt, chỉ có ánh sáng mờ nhạt từ hành lang len lỏi qua khung kính cửa, một tia sáng lẻ loi, lặng lẽ. Căn phòng bệnh không còn trống trải lạnh lẽo như trước, bởi vì bóng dáng họ ôm nhau trong giấc ngủ khiến nơi đây tựa như thiên đường.

Tạ Định ôm Chúc Thanh Trần trong vòng tay, cúi đầu nhìn cô. Khi cô gần như đã chìm vào giấc ngủ, anh khẽ nói một câu.

Ba chữ đơn giản, quen thuộc trong bao bộ phim và tiểu thuyết, lại là lời khó khăn nhất để anh thốt ra trong cuộc đời.

Có lẽ vì tính cách kín đáo, ít lời, anh chưa từng dễ dàng mở lòng bày tỏ cảm xúc với ai. Ngay cả khi đi từ quen biết đến yêu cô, anh cũng chỉ im lặng dang rộng vòng tay, dần dần đón nhận cô.

Nhưng tối nay, trong căn phòng nhỏ giữa cơn mưa, anh cuối cùng cũng nói ra:

"Anh yêu em."

Ba chữ đó, những lời sáo mòn đến mức chẳng còn gì đặc biệt, anh chưa từng thốt ra một lần nào trước đây.

Thế nhưng, vào khoảnh khắc này, một sự thôi thúc chưa từng có đẩy anh tới. Anh khẽ tựa cằm lên mái tóc mềm mại của cô.

Ngoài cửa sổ, không có ánh trăng dịu dàng soi sáng. Họ cũng không ở một nơi nào yên bình hay lãng mạn. Thậm chí, mùi thuốc sát trùng của bệnh viện vẫn thoang thoảng trong không khí — chẳng hề gợi chút cảm giác mộng mơ nào.

Nhưng, điều đó có quan trọng không?

Anh cúi xuống nhìn cô, để ánh sáng dịu dàng từ đôi mắt cô lấp đầy những khoảng trống mà ánh trăng ngoài kia không chiếu tới.

Anh ôm lấy cô, như ôm cả một bầu trời đầy sao trong lòng. Anh nói:

"Chúc Thanh Trần, anh yêu em."

Danh Sách Chương

Nhận xét Box