Đối lập với tình yêu không phải là hận thù, mà là sự thờ ơ.
— Mẹ Teresa
Đêm xuống, Chúc Thanh Trần và Tạ Định dạo bước trong khu phố cổ Jerusalem. Dưới bầu trời đầy sao rực rỡ, màn đêm như dịu dàng ôm trọn từng góc phố.
Hiếm có nơi nào trên thế giới giống Jerusalem, thành phố mang trong mình dấu ấn hơn ba nghìn năm lịch sử với biết bao thăng trầm, chiến tranh và hòa bình. Nơi đây, văn hóa, tôn giáo và các sắc tộc giao thoa, đan xen, tạo nên một Jerusalem ngày nay vừa cổ kính vừa phong phú.
Lúc 10 giờ 30 tối, một cơn mưa lất phất bắt đầu rơi, những cửa hàng trong ngõ lần lượt đóng cửa.
Tạ Định và Chúc Thanh Trần bước nhanh trên con đường lát đá, vội vã trở về nhà. Những hạt mưa thấm vào mái tóc, lạnh mà tinh khiết.
Một cơn gió cuốn bay những bông hoa giấy bám trên tường, sắc đỏ rơi đầy mặt đất.
Cánh cửa những cửa hàng mang sắc xanh xám, dưới ánh đèn đường mờ ảo, vừa cổ điển vừa trang nhã. Ánh sáng lạnh đan xen sắc màu, khiến cảnh vật toát lên vẻ đẹp trầm lắng lạ thường.
Chúc Thanh Trần không nén được lòng, bước chậm lại, mặc cho mưa thấm vai. Cô không muốn bỏ lỡ vẻ đẹp hiếm thấy của khu phố cổ dưới mưa.
Cô khẽ thốt lên:
"Đẹp thật đó."
Tạ Định mỉm cười, nói:
"Trong cuốn sách Do Thái cổ Talmud, có một câu: 'Chúa đã trao mười phần vẻ đẹp cho thế gian, chín phần thuộc về Jerusalem.'"
Cô cũng bật cười, đưa tay chạm vào cánh cửa gỗ ướt sũng màu xanh xám, khẽ gật đầu:
"Không sai chút nào."
Tạ Định nhìn cô, giọng nói trầm lắng nhưng đầy ý tứ:
"Sau này, người đời lại nói thêm, nếu thế gian có mười phần đau khổ, thì chín phần cũng thuộc về Jerusalem."
Chúc Thanh Trần khựng lại, nghiêng đầu nhìn Tạ Định.
Giữa cơn mưa lất phất, ánh mắt anh dõi về phía xa, sâu lắng và bình thản.
"Jerusalem, trong tiếng Do Thái, mang ý nghĩa là Thành phố Hòa Bình. Nhưng nó cũng là trung tâm của những tranh chấp dai dẳng giữa các tôn giáo Abrahamic, là đấu trường xung đột giữa các nền văn minh. Đây là ngôi đền của Chúa, là thủ đô của hai quốc gia, và là thánh địa của ba tôn giáo lớn. Tín đồ yêu mến nơi này bao nhiêu, thì các dân tộc lại mâu thuẫn và tranh giành nó bấy nhiêu."
Chúc Thanh Trần khẽ hỏi:
"Còn anh? Anh thích điều gì ở nơi này?"
Tạ Định nghiêng đầu nhìn cô:
"Anh à?"
Anh chợt mỉm cười, đưa tay chạm vào trán cô một cách nhẹ nhàng:
"Anh thích vì nó đã để anh gặp em."
Chúc Thanh Trần bật cười, lườm anh một cái rõ dài:
"Đại vương ơi! Đúng là vua của những câu thả thính!"
Tạ Định đáp, vẻ điềm nhiên:
"Anh không phải đại vương, anh chỉ là Tạ bé nhỏ thôi."
Dạo bước dưới cơn mưa, anh lặng im một lát rồi lên tiếng, lần này là câu trả lời thật.
Anh nói, điều anh yêu không phải Jerusalem, mà là tất cả những nơi từng đẹp đẽ nhưng lại ngập tràn đau thương vì chiến tranh. Có thể là Jordan bên cạnh Israel, có thể là cao nguyên Golan ở Syria, hoặc có thể là một nơi xa hơn bên bờ sông Nile.
"Những căn bệnh chưa có thuốc chữa vẫn còn vô số, mỗi ngày có biết bao người rời khỏi thế gian trong đau khổ. Khoa học ngày càng phát triển, nhưng loài người vẫn không biết liệu ngoài không gian kia có tồn tại nền văn minh nào khác biệt nhưng cùng chung số phận hay không. Thiên tai khó lường, một trận động đất có thể cướp đi bao nhiêu sinh mạng vô tội? Đường quốc lộ sụp đổ, đất đá trôi chảy liên tục, từng vấn đề vẫn chưa được giải quyết. Tầng ozone thủng, băng tan, hiệu ứng nhà kính, núi lửa phun trào…"
Giọng nói của Tạ Định vang lên, vừa lạnh lùng chua chát, vừa mang theo chút chế giễu, và cả một nỗi xót thương vô hạn.
"Bao nhiêu vấn đề cấp bách vẫn chưa có lời giải, thế nhưng con người vẫn thừa thời gian để khơi mào chiến tranh, tranh giành lãnh thổ, tài nguyên thiên nhiên, dầu mỏ, và cả sĩ diện."
Ánh mắt anh bất chợt trở nên sắc lạnh.
"Dù không tin vào tôn giáo, anh vẫn luôn dành cho tôn giáo một sự kính trọng nhất định. Nhưng những người mộ đạo ấy, có ai không tự tin vác theo giáo lý, mang lòng tôn kính với thần thánh, rồi cuối cùng vừa miệng nói 'yêu thương nhân loại,' vừa không ngần ngại lao ra chiến trường?"
Trong Cựu Ước, sách Lê-vi Ký của Do Thái giáo truyền đạt lời Chúa rằng: "Ngươi phải yêu thương người lân cận như yêu thương chính mình."
Các tín đồ tin tưởng vào tình yêu thương ấy, nhưng dưới sự dẫn dắt của Moses, họ rời khỏi Ai Cập, chiếm lĩnh lãnh thổ của người Canaan, hàng ngàn năm qua đấu đá không ngừng, kẻ chết người sống.
Còn trong Kitô giáo, tông đồ Phaolô viết trong Thư 1 gửi tín hữu Cô-rinh-tô: "Tình yêu thì nhẫn nhịn, tình yêu thì nhân hậu, không ghen tị, không khoe khoang, không tự phụ."
Thế nhưng chẳng mấy chốc, các đội quân thập tự đã vượt biên giới, phát động những cuộc thánh chiến, gieo rắc chết chóc. Đó gọi là "nhẫn nhịn," "nhân hậu," "không ghen tị," và "không khoe khoang" sao?
Tạ Định nói quá nhiều, giọng lạnh lẽo và sắc bén, cuối cùng đột ngột dừng lại. Nhìn thấy ánh mắt Chúc Thanh Trần chăm chú dõi theo mình, anh bật cười chua chát.
"Đầy oán khí quá, xin lỗi."
Chúc Thanh Trần không cười, đưa tay chạm lên mái tóc anh, vẻ mặt đầy lo lắng:
"Trong đầu anh, hình như chất chứa quá nhiều thứ mà em chưa từng biết đến, cũng chưa từng nghĩ tới."
Tạ Định không nhịn được, bật cười.
Cô rụt tay về, dường như thấy anh cười liền thở phào, lại buông một tiếng thở dài. Cuối cùng, cô trở nên nghiêm túc hơn:
"Nếu ai cũng giác ngộ, ai cũng trở thành thánh nhân, thì thế giới này sẽ không cần tiến hóa, cũng chẳng còn thiện ác hay đẹp xấu. Nếu không có sự tàn khốc làm nền cho cái đẹp, nhân tính sẽ chẳng được ai trân trọng. Nếu không có chiến tranh làm nền cho hòa bình, cuộc sống yên ổn sẽ chẳng ai cảm thấy đáng quý. Nếu không có người phải chịu đau khổ, sẽ chẳng có ai đưa tay ra giúp đỡ, lòng trắc ẩn và thiện ý cũng sẽ chẳng xuất hiện.
Và nếu không có những kẻ hèn mọn, tồi tệ tồn tại trên thế giới này, thì làm sao em có thể nhận ra anh giữa đám đông? Làm sao em nhìn thấy vị anh hùng nhà chúng ta – Tạ đại anh hùng – người vừa vô tư, vừa nhân ái, vừa đẹp trai, lại còn yêu hòa bình đến thế?"
Tạ Định khẽ cười.
Chúc Thanh Trần lắc đầu, cảm thán:
"Đi cùng những người cao thượng và vĩ đại, càng lúc em càng thấy mình nhỏ bé."
Tạ Định đột nhiên nắm lấy tay cô, chỉ vào những chiếc bóng đôi dưới ánh đèn đường.
"Không hề nhỏ bé chút nào."
Cô mím môi cười, nhưng chưa kịp cười hết thì nghe anh nói tiếp:
"Thật ra thì… cũng khá to đấy."
… Cười không nổi nữa.
Đến khi cả hai bước vào hành lang, Tạ Định quay lại, nói với cô:
"Vài ngày nữa, anh sẽ dẫn em đến một nơi."
"Đi đâu?"
"Em không phải đang có nhiệm vụ, muốn khai thác thứ gì đó mới mẻ và sâu sắc hơn so với lần trước sao?" Anh nhìn cô, ánh mắt dịu dàng pha chút trầm mặc. "Anh sẽ đưa em đi xem một góc nhìn khác của nơi này."
Những ngày tiếp theo trôi qua bận rộn nhưng đầy ý nghĩa.
Tạ Định và Kiều Khải thường xuyên ra ngoài tác nghiệp, Chúc Thanh Trần đôi khi cũng đi cùng, vừa phụ giúp việc lặt vặt, vừa học cách chụp nhanh các cảnh tin tức từ Kiều Khải.
Dĩ nhiên, Kiều Khải có đầy oán khí.
Không chỉ vì Chúc Thanh Trần khiến anh mất quyền “ăn ké, uống ké” ở chỗ Tạ Định, mà còn vì với tư cách một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, cô đã chỉ ra hàng loạt lỗi khiến anh giận tím mặt.
Chẳng hạn, cô nói anh lấy nét lộn xộn, chẳng có nguyên tắc gì, chỉ cần tạm được là bấm máy.
Hoặc là, những bức ảnh anh chụp mờ đến mức nhìn gần cũng không rõ mũi hay mắt của nhân vật.
Chúc Thanh Trần suýt tưởng mắt mình bị hỏng.
Cô hỏi Kiều Khải:
"Anh vào Tân Hoa Xã bằng cửa sau phải không?"
Kiều Khải tức đến đỏ mặt:
"Cô nói ai vào cửa sau hả? Tôi đường đường chính chính đi từ cửa trước vào đấy! Nói thêm nữa, năm đó tôi còn là sinh viên tốt nghiệp xuất sắc của Bắc Kinh!"
"Vậy mà kỹ thuật chụp ảnh tệ như thế này, chắc chắn là hối lộ thầy cô phụ trách, không thì sao tốt nghiệp được?"
Kiều Khải không chịu nổi nữa, gào lên:
"Cút! Cút ngay! Ông đây không dạy cô nữa! Đi tìm một nhiếp ảnh gia tốt nghiệp đàng hoàng mà học!"
Cuối cùng, anh quay lại, trừng mắt nhìn Tạ Định, ý nói: Nhìn xem anh tìm đâu ra một người phụ nữ như thế này!
Tạ Định điềm tĩnh thu dọn máy ghi âm, chuẩn bị kết thúc công việc, chỉ buông một câu:
"Chú ý cách dùng từ đấy."
Kiều Khải: "…"
Nhưng điều đáng ghét nhất là Tạ Định vừa đi được vài bước, lại quay lại, nở một nụ cười đầy yêu thương, nói với anh:
"Dù sao, cậu cũng là sinh viên xuất sắc mà."
"!!!"
Đây là định nghĩa của cùng hội cùng thuyền sao?
Đây chính là tiếp tay cho giặc sao?
Tối hôm đó, về đến nhà trọ, Kiều Khải than phiền liên tục về hành vi "ác độc" của hai người họ.
Đồng Diễm Dương ngồi khoanh chân trên ghế, vừa ăn trái cây và đồ ăn mang về của Kiều Khải, vừa cười tủm tỉm:
"Hai người họ cũng có công đấy chứ. Dù sao cậu cũng học thêm được hai thành ngữ: cùng hội cùng thuyền, tiếp tay cho giặc. Không dễ đâu nhé. Nói thật, tôi từng nhầm cái đầu tiên thành cùng phe khác khí trong kỳ thi đại học đấy."
Kiều Khải chửi một tiếng, vẻ khinh bỉ:
"Dưới chữ 'tương' ít ra còn có chữ 'rau hẹ,' gọi là cùng phe hẹ khí nghe còn được, sao lại nghĩ thành khác khí? Trí thông minh của cô còn cứu vãn được không vậy?"
"Thế cũng được mà. Dù sao tôi cũng nhờ gương mặt và dáng người mà kiếm sống, cần thông minh làm gì?" Đồng Diễm Dương thản nhiên gọt xoài.
Trong lòng thầm nghĩ, Đúng là ngây thơ, vài câu thôi đã khiến anh chàng ngốc này đổi chủ đề.
Anh còn mặt mũi nói cô không có cứu vãn trí thông minh…
Mới đây còn nhảy dựng lên vì tức, giờ lại bắt đầu dạy cô học văn rồi.
Đồng Diễm Dương gọt xoài rất khéo. Cô cắt đôi quả xoài qua hạt, sau đó lấy một nửa, rạch những đường ngang dọc, rồi nhẹ nhàng bẻ cong. Những khối xoài vuông vắn bật lên, chỉ chờ được thưởng thức.
Cô cắn một miếng, chỉ để lại nửa vỏ xoài trong tay.
Kiều Khải nhìn đến sững người:
"Trời đất, món này còn ăn kiểu đó được hả?"
Đồng Diễm Dương hờ hững đáp:
"Không thì sao? Bóc vỏ rồi để nước chảy khắp tay à?"
Anh chỉ vào nửa còn lại:
"Cô làm lại lần nữa cho tôi xem kỹ. Nửa này tôi ăn."
Đồng Diễm Dương liếc anh một cái, đưa tay ra:
"Nộp học phí."
Kiều Khải bĩu môi, lấy từ túi ra một tờ 100 tệ, đặt vào tay cô:
"Nộp thì nộp."
Đồng Diễm Dương: "…"
Cầm tờ tiền trong tay, cô lặng lẽ thở dài trong lòng.
Đúng là đồ ngốc, quên mất mấy quả xoài này đều là anh ta bỏ tiền mua, lại còn nộp tiền cho tôi…
Đàn ông Bắc Kinh, đều thẳng thắn như vậy sao?
Đến khi Kiều Khải tắm xong, đứng bên cửa sổ hóng gió, anh bất chợt nhìn thấy ở căn phòng đối diện hai "kẻ giết chó" đang ngồi đút xoài cho nhau ăn, mới sực nhớ ra một điều.
Trời đất, hôm nay mình không phải định về đây học kỹ năng đối đáp từ siêu mẫu sao?
Vậy mà câu chuyện lại trôi đi đâu mất tiêu rồi?
Quyết tâm, anh sải bước dài về phía phòng tắm, định gọi cửa nhắc lại chủ đề, tránh để quên mất.
Nhưng vừa đến cửa, Đồng Diễm Dương đã tắm xong, đẩy cửa bước ra.
Ngẩng đầu lên, anh đối mặt ngay với hình ảnh "xuất thủy phù dung" (hoa sen mới nở) của cô siêu mẫu: quấn mỗi chiếc khăn tắm, tóc dài ướt sũng xõa vai, lớp trang điểm tinh xảo đã được tẩy sạch, để lộ khuôn mặt mộc nhưng vẫn hoàn mỹ.
Da trắng, môi đỏ, đôi mắt hơi xếch ở đuôi khiến người ta không thể rời mắt.
Trời đất, sao có thể đẹp đến thế này?
Đồng Diễm Dương giật mình: Cái tên ngốc này sao lại đứng trước cửa phòng tắm?
Thấy ánh mắt anh nhìn chằm chằm, cô khẽ cong môi, không hề tỏ ra sợ hãi. Đôi mắt híp lại đầy khiêu khích:
"Anh định làm gì?"
Kiều Khải nhìn cô một lúc, như nghẹn ở cổ, cuối cùng không nhịn được hỏi:
"Làm sao cô đến được cái nơi nóng chết người này mà không bị nổi mụn vậy?"
Anh chỉ vào cái mụn dưới cằm mình, rồi rất nghiêm túc lấy từ túi ra một tờ 100 tệ nữa, đưa tới trước mặt cô:
"Cầu xin bí quyết chăm sóc da, chị Đồng, tôi quỳ xuống đây cảm ơn cô."
Đồng Diễm Dương: "…"
Cô gặp phải đồ ngốc thật rồi sao?
__________________
Một tuần sau, Tạ Định dậy từ sáng sớm.
Tất nhiên, với anh, bảy giờ không hề được tính là dậy sớm.
Chúc Thanh Trần đang ngủ say trên giường, đắm chìm trong giấc mơ đẹp, thì bất ngờ bị ai đó bóp mũi đánh thức.
Cô mơ thấy mình đang ở giữa chiến trường ngập tràn khói lửa, len lỏi chụp ảnh trong làn đạn bay rợp trời, vừa hồi hộp vừa lo sợ. Ban đầu, cô vẫn bám sát Tạ Định, nhưng đám đông dày đặc cùng khói mù dày đặc khiến cô không còn nhìn thấy bóng dáng anh nữa.
Xung quanh, những người lính dũng cảm cầm súng xông lên phía trước, vừa chạy vừa hô vang.
Cô đứng ngơ ngác giữa dòng người, hoảng loạn gọi tên Tạ Định thật lớn.
Đột nhiên, một quả bom từ trên cao rơi xuống. Mọi thứ trước mắt cô nhuốm màu đỏ rực của máu.
Hàng loạt người ngã xuống đất, dòng máu đỏ tươi tuôn trào từ cơ thể, thấm đẫm mặt đất vàng.
Trái tim cô như ngừng đập, lập tức lao về phía trước mà không suy nghĩ gì, cố gắng đẩy người ra để tìm kiếm bóng dáng của Tạ Định.
Không khí ngập tràn mùi máu tanh và thuốc súng, khiến cổ họng cô ngứa rát, hơi thở trở nên nghẹn ngào.
Cô ho sặc sụa, cố gắng hít thở nhưng vẫn tiếp tục vùng vẫy tìm anh, cho đến khi phổi không còn chút oxy nào nữa.
Bất thình lình, cô mở to mắt, hét lên:
"Tạ Định—"
Trần nhà cũ kỹ.
Ánh sáng ban mai tràn ngập từ cửa sổ.
Những hạt bụi lơ lửng trong không khí.
...
Bàn tay đang bóp mũi cô rút đi, làn không khí trong lành tràn vào lỗ mũi khiến cô thở dốc, ngồi bật dậy.
Tạ Định hiếm khi bày trò trẻ con, định đùa một chút, nhưng không ngờ Chúc Thanh Trần giật mình tỉnh dậy, vừa hét tên anh vừa ngồi bật dậy, gương mặt đầy hoảng hốt.
Ánh mắt hai người giao nhau.
Cô khóc, đôi mắt đẫm lệ, long lanh ánh nước.
Nụ cười trên môi Tạ Định lập tức biến mất.
"Ác mộng à?"
Chúc Thanh Trần phải mất vài giây để rút mình ra khỏi giấc mơ kinh hoàng.
Anh đang ở ngay trước mắt.
Không có bom từ trên cao, không có chiến trường khói lửa, cũng không có những cơ thể nằm trong vũng máu…
Cô từ từ đưa tay lên dụi mắt, khẽ gật đầu:
"Ừ, ác mộng thôi."
"Mơ thấy gì?"
Cô khựng lại một chút, rồi nhoẻn miệng cười:
"Mơ thấy phim kinh dị tối qua, quái vật trong sách chạy ra ăn thịt người."
"Trong mơ có anh không?"
"Không."
Tạ Định nhìn cô một lúc, không nói gì, chỉ kéo cô vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về lưng cô.
"Đừng sợ."
"Em không sợ..." Chúc Thanh Trần đáp, như một thói quen muốn tỏ ra mạnh mẽ.
Tạ Định cúi đầu nhìn mái tóc đen nhánh của cô, lặng lẽ thở dài.
"Chúc Thanh Trần, đừng sợ anh chết."
Cơ thể cô bỗng nhiên cứng đờ.
Anh tựa cằm lên đỉnh đầu cô, khẽ cọ qua lại, rồi mới nói tiếp:
"Rõ ràng mơ thấy anh, còn gọi tên anh khi tỉnh dậy."
"… Em gọi thành tiếng à?" Cô có chút ngượng ngùng.
Tạ Định bật cười, cúi đầu nhìn cô, rồi bất ngờ cắn mạnh lên cằm cô một cái.
"Ái!" Cô hét lên, ôm lấy cằm, đau đến nhăn mặt.
"Anh là chó à?"
Tạ Định nhìn cô một cái, bình thản nói:
"Nếu lần sau còn nói dối, anh sẽ là sói."
Cô xoa xoa cằm, cuối cùng không nhịn được bật cười, cầm gối đập anh một cái.
"Biến đi! Nếu anh là sói, thì chắc chắn là sói… dê xồm!"
Tạ Định bật cười, không tiếp tục đùa giỡn, chỉ nhìn đồng hồ trên tay.
"7 giờ 10 rồi, mau dậy đi. Hôm nay anh dẫn em đến một nơi."
"Nơi nào vậy?"
Cô ngốc nghếch hỏi, rồi chợt nhớ ra.
"À, đúng rồi, anh nói từ tuần trước sẽ dẫn em đi chụp những thứ khác biệt."
Tạ Định gật đầu.
Tò mò của Chúc Thanh Trần bị khơi dậy, cô liền hỏi tiếp:
"Nơi đó thú vị không?"
Tạ Định lại gật đầu.
"Đông người không?"
Lại gật đầu.
"Liệu có khiến em cảm động, hoặc ngạc nhiên, hoặc nín thở không?"
Thêm một cái gật đầu.
Cô cười rạng rỡ, nhảy xuống giường, không chần chừ.
"Chờ em 10 phút, em sẽ xong ngay, sẵn sàng xuất phát!"
Tạ Định nhìn bóng lưng cô, nụ cười trên môi dần phai.
Rời đi, hay ở lại? Có lẽ hôm nay anh sẽ có câu trả lời.
Tác giả có lời muốn nói:
Thông qua lời Tạ Định, mình đã nói một số điều mà bản thân muốn bày tỏ.
Không dám đề cập quá sâu vào các chủ đề nhạy cảm, nên chỉ lấy một vài ví dụ quen thuộc và không liên quan đến đất nước hay chính quyền. Nếu có độc giả nào theo đạo, hy vọng mọi người hiểu rằng mình không có ý xúc phạm bất kỳ tôn giáo nào. Những phát ngôn của Tạ Định chỉ nhằm vào những kẻ gây ra tội ác chiến tranh.
Nhận xét Box