Ánh Lửa Trong Khói Sương - Chapter 41

Ánh Lửa Trong Khói Sương - Chapter 41

 Chương 41: Theo Đuổi Người Yêu

Sân bay đông đúc, việc tìm một người trong đám đông chẳng dễ dàng chút nào.

Tạ Định cũng không muốn cứ loanh quanh ở sảnh lớn. Nhỡ đâu vô tình đụng mặt Chúc Thanh Trần thì thật là ngại ngùng.

Vì vậy, anh lên tầng hai, chậm rãi bước dọc lan can, mắt dõi về phía các quầy làm thủ tục. Cứ đến một dãy quầy, anh lại dừng chân, cố tìm kiếm bóng dáng cô.

Cô mặc một chiếc áo khoác trắng dài, nổi bật giữa đám đông ồn ào.

Ánh mắt anh lướt qua dòng người tấp nập, giữa những sắc màu rực rỡ khiến người ta hoa mắt.

Tạ Định đi dọc tầng hai được khoảng bảy, tám phút, từ khu vực D đã đến quầy làm thủ tục khu vực J. Phía sau anh là biển hiệu quen thuộc của KFC.

Bỗng nhiên, anh khựng lại, dừng bước.

Đã tìm thấy cô.

Chúc Thanh Trần vừa nhận vé máy bay, bước ra khỏi quầy làm thủ tục. Xung quanh cô là dòng người đi lại không ngừng nghỉ, nhưng cô lại đứng yên tại chỗ, rút điện thoại từ túi áo khoác ra.

Tạ Định cảm thấy có điều gì đó, vô thức nắm chặt chiếc điện thoại trong túi mình.

Quả nhiên, chỉ một giây sau, điện thoại rung lên.

Anh bắt máy, áp sát vào tai:

“...Alo.”

Ở đầu dây bên kia, giọng cô khẽ cười:

“Em vừa nhận vé máy bay, một giờ nữa là đi rồi.”

“Ừ.”

Cô cúi đầu, nhìn xuống mũi giày, thở dài:

“Sảnh lớn này khắp nơi toàn là cảnh chia tay đôi lứa. Hướng ba giờ, có một đôi yêu nhau đang thắm thiết, âu yếm không nỡ rời. Hướng chín giờ, một người đàn ông ôm chặt lấy một cô gái, không buông tay. À, ngay cạnh tôi đây, lúc này, vừa có thêm một đôi ‘ngược cẩu’ tay trong tay bước qua…”

Cô luyên thuyên nói một hồi, rồi nhấn mạnh thêm:

“Nhìn người ta mà xem, rồi nhìn lại anh, tình cảm chẳng đến đâu, bạn bè cũng chẳng làm nổi? Ngay cả tiễn em anh cũng không đến, anh thấy vậy mà được à?”

Tạ Định bật cười.

Từ tầng hai, anh có thể thấy rõ ràng xung quanh cô đúng là có rất nhiều người đi lại từng đôi một. Nhưng hướng ba giờ làm gì có đôi nào đang âu yếm, hướng chín giờ cũng chẳng có cảnh ôm chặt nào cả. Còn bên cạnh cô, chỉ có hai người đàn ông trung niên bước qua, nào có ai tay trong tay?

Cô khó chịu:

“Anh còn cười!”

Tạ Định tựa người vào lan can, ánh mắt không rời khỏi cô. Trong dòng người đủ sắc màu đi qua đi lại, cô với bộ áo trắng tinh khôi là nét chấm phá nổi bật nhất trong mắt anh.

Anh nói:

“Tình cảm không đến đâu thì bạn bè vẫn phải làm. Nhưng giờ ai cũng chưa buông bỏ được, những chuyện như tiễn biệt thế này, tốt nhất là miễn đi.”

Nhỡ đâu, anh không đành lòng để cô đi thì sao?

Nhỡ đâu, cô thấy anh mềm lòng rồi cứ dây dưa mãi, không chịu đi nữa thì sao?

Chúc Thanh Trần đứng trong sảnh lớn, im lặng một lát. Một lúc sau, cô khẽ bật cười:

“Làm bạn à?”

Kiếp này, ngoài làm người yêu, cô không cho anh cơ hội trở thành bất kỳ mối quan hệ nào khác.

Cô định nói thêm gì đó thì bỗng nhiên, tiếng phát thanh thông báo lên máy bay vang lên khắp sảnh. Đồng thời, -+-Truyện Nhà Bơ -+- trong điện thoại của anh cũng vang lên tiếng phát thanh ấy, chậm hơn một nhịp nhưng giống hệt.

Chúc Thanh Trần khựng lại, ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn quanh:

"Anh cũng ở sân bay?"

Tạ Định âm thầm mắng một tiếng, vội vàng cúp điện thoại. Anh thấy Chúc Thanh Trần cầm chiếc điện thoại, ánh mắt đảo qua xung quanh, đôi môi hơi hé ra, vẻ mặt vừa bối rối vừa kinh ngạc.

Trái tim anh thoáng chùng xuống. Anh lập tức nghiêng người, trốn sau biển hiệu KFC. Biểu tượng ông già với bộ râu trắng vừa khéo che khuất bóng dáng anh.

Ngay sau đó, điện thoại lại rung lên.

Anh cắt cuộc gọi. Cô gọi lại. Anh cắt tiếp. Cô lại gọi nữa. Dường như nếu anh không nhấc máy, cô sẽ không chịu dừng.

Tạ Định thở dài, cuối cùng vẫn phải bắt máy.

Cô chỉ hỏi đúng một câu:

"Anh đến sân bay rồi à?"

"..." Anh không nói nên lời, chỉ lặng lẽ nhìn cô từ phía sau biển hiệu.

Giữa sảnh lớn, Chúc Thanh Trần đứng giữa dòng người đông đúc bỗng nhiên nở một nụ cười rạng rỡ.

Cô cầm điện thoại áp vào tai, tay kia vô thức vẫy vẫy trong không trung. Sau đó, cô xoay một vòng tại chỗ, rồi vẫy tay về phía mọi hướng xung quanh, như muốn chào tạm biệt với cả thế giới.

Không biết cô đang vẫy tay với ai.

"Anh đến rồi thì tốt." Giọng nói của cô tràn ngập niềm vui, mỗi lời nói đều chan chứa sự chân thành:

"Em phải qua cổng an ninh đây. Tạm biệt, Tạ Định."

Trong giọng nói của cô, sự vui vẻ là điều không thể che giấu.

Lúc này anh mới hiểu, vừa rồi cô đã vẫy tay tạm biệt anh.

Những ánh mắt kinh ngạc từ mọi người xung quanh hướng về phía cô, nhưng cô chẳng hề bận tâm. Cô cúi đầu, thu tay lại, khóe môi vẫn cong lên, dịu dàng nói lời chia tay.

"Anh thấy rồi chứ?" Giọng cô nhẹ nhàng, pha chút đùa cợt:

"Em biết mà, anh chắc chắn đã thấy."

Tim anh như bị xé nát thành từng mảnh nhỏ, giống như màn pháo hoa rực rỡ trong đêm giao thừa cô từng tận mắt chứng kiến. Từ một điểm nhỏ bùng nổ, sắc màu rực rỡ tràn ra, cảm xúc cuộn trào, làm đảo lộn sự bình lặng vốn có trong anh.

Anh đã đi qua nhiều nơi, gặp gỡ nhiều người, nhưng chưa từng có ai như cô.

Cô, khi mạnh mẽ, tựa như một con sói dũng mãnh. Nhưng khi yêu, lại trở thành một cô gái nhỏ bé, mềm mại và đáng yêu.

Chưa từng có ai khiến anh vừa muốn bật cười, vừa thấy xót xa như vậy.

Chưa từng có ai khiến anh không ngừng muốn từ chối, đẩy xa, nhưng lại không thể ngừng tiến gần thêm lần nữa.

Chúc Thanh Trần, tạm biệt.

Anh nhìn cô rất lâu, chậm rãi thốt ra hai từ:

"Trân trọng."

Rồi anh vẫn đứng im nơi lan can, nhìn cô đi về phía cổng an ninh, làm thủ tục kiểm tra, và cuối cùng biến mất khỏi tầm mắt. Dù cô đã khuất bóng, anh vẫn đứng yên tại chỗ, không hề nhúc nhích.

Chỉ quen cô chưa đầy một năm, nhưng đã chia tay ba lần.

Lần đầu, tại sân bay Israel, anh nhìn cô rời đi. Cô ngông nghênh quay đầu, hét lớn:

"Anh đừng có mà chết đấy, Tạ Định!"

Lần thứ hai, tại bến xe Cang huyện, cô tiễn anh. Trên xe buýt, anh ngoái đầu nhìn lại, thấy cô đứng dưới cửa sổ xe, giơ máy ảnh lên, nghiêm túc muốn ghi lại hình bóng anh.

Phía sau máy ảnh, chỉ lộ ra một đôi mắt đen láy, trong đó ánh lên những giọt nước mắt không thể che giấu.

Lần thứ ba, tại Bắc Kinh.

Ngay bây giờ.

Ngay lúc này.

Tạ Định cúi đầu, nhìn sảnh lớn vẫn đông đúc người qua lại. Sân bay, nơi chưa bao giờ thiếu người. Nửa đêm có chuyến bay đêm, ban ngày lại càng tấp nập kẻ đến người đi.

Mọi thứ vẫn diễn ra như thường lệ, không khác biệt với bất kỳ ngày nào, bất kỳ khoảnh khắc nào.

Nhưng chỉ có anh biết, trong dòng người ấy, người duy nhất anh lưu luyến đã không còn ở đây nữa.

Người anh yêu sâu đậm, đã khắc sâu vào trái tim, giờ đang bay đi mất.

__________________

Ba ngày sau, Tạ Định lại một lần nữa xuất hiện tại sân bay quốc tế thủ đô.

Nhưng lần này, người sắp rời đi là chính anh.

Ban đầu, anh chỉ định đến viện dưỡng lão để chào tạm biệt bà nội. Nhưng bà, như thường lệ, nói mãi không dứt, cuối cùng lại đi theo tiễn anh đến tận sân bay, nhất quyết không chịu ở lại.

Đi cùng bà còn có Lưu Học Anh.

Hai người đứng trong sảnh lớn sân bay, không ai chịu rời đi trước.

Đây là lần đầu tiên anh được gia đình tiễn ra sân bay. Trước giờ, Tạ Định luôn thấy phiền phức, gần như chẳng bao giờ thông --Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com báo trước hành trình của mình. Anh thường tự mình kéo hành lý mà đi, không ràng buộc, không vướng bận.

Anh mỉm cười nhìn bà nội, nói đùa:

"Tết còn chẳng chịu về nhà, vậy mà lần này lại đi tiễn cháu… Nói thật, muộn rồi, trái tim tổn thương của cháu không còn lành lại được đâu."

Bà nội trừng mắt nhìn anh:

"Đừng có được nước làm tới! Bà đây cũng bảy tám chục tuổi rồi, đích thân đi tiễn cháu, cháu phải biết điều mà cảm kích đi!"

Nói xong, bà khẽ thở dài, dường như không muốn ai để ý.

"Con người sống một đời, đến tuổi này rồi, cũng xem như đã một chân bước vào quan tài, chỉ chờ ngày nhắm mắt. Không biết bà còn có thể nhìn thấy cháu bao nhiêu lần nữa. Cháu mỗi năm chỉ về một lần, bà sợ chẳng gặp cháu được mấy lần nữa…"

Trái tim Tạ Định như thắt lại, cảm giác như bị một con dao cùn từ từ cắt qua, đau âm ỉ nhưng dai dẳng.

"Bà, người lạc quan như bà sao lại nói những lời này…"

Bà cụ ngẩng lên nhìn anh, nhẹ nhàng nắm lấy tay anh, vỗ lên mu bàn tay vài cái:

"Ừ, bà vốn dĩ là người lạc quan, thế mà đến lúc này, lại yếu lòng rồi, nhỉ?"

Bà cười, tự mình thấy hơi ngượng, ho khẽ hai tiếng:

"Dù sao thì bà cũng lạc quan cả đời, giờ đến chặng cuối rồi, cho bà buông thả một chút cũng không sao."

Hai bà cháu cùng cười.

Nhưng nụ cười của Tạ Định làm đôi mắt anh nóng lên, còn bà cụ cũng cười đến nỗi hốc mắt đỏ hoe.

Bà là người nhìn anh lớn lên từ nhỏ. Tuy nghiêm khắc, yêu cầu anh rất nhiều, nhưng từ tận đáy lòng, bà luôn yêu thương anh.

Bà xuất thân từ giới văn hóa, cả ngày đọc những cuốn sách kinh điển, thỉnh thoảng lại đăng vài bài viết mà người bình thường chẳng thể hiểu nổi. Ông nội thì làm nghiên cứu khoa học, chẳng hứng thú với mấy chuyện này. Ông thường bảo văn nhân là lũ "chua lè," suốt ngày cãi nhau bằng từ ngữ, thật phiền phức.

Nhưng cậu cháu trai này lại hoàn toàn trái ngược. Từ bé, anh đã thích quanh quẩn trong thư phòng của bà. Bà viết lách, anh thì nghịch ngợm đống sách của bà.

Đôi khi bà nổi hứng, đọc vài câu thơ, anh lại nghiêm túc học theo.

Về sau, bà nhận ra khả năng thiên phú của anh, liền xem anh không chỉ là cháu mà còn là nửa học trò, tận tâm dạy anh đọc sách, học chữ.

Tạ Định lĩnh hội rất nhanh, nhạy cảm đặc biệt với từ ngữ.

Mà người nhạy cảm với chữ nghĩa thường cũng có một trái tim dễ rung động, dễ gắn bó, và khó buông bỏ.

Bà ấy là như vậy, anh cũng thế.

Khi ông nội qua đời, bề ngoài bà tỏ ra bình tĩnh, như chẳng có gì to tát. Nhưng nếu thật sự hoàn toàn buông bỏ, bà cũng không đến nỗi nhốt mình trong viện dưỡng lão, ngày ngày chỉ chúi mũi vào sách mà chẳng bước chân ra ngoài.

Bà nội khẽ vẫy tay:

"Được rồi, cháu đi đi. Bà chỉ muốn nhìn cháu thêm chút thôi. Ra ngoài phải tự chăm sóc bản thân, đừng để bà già này phải lo lắng cho cháu nữa."

Khi nói điều đó, bà cụ hạ ánh mắt xuống, có chút cảm thương.

Từ sau khi ông cụ mất, điều khiến bà bận lòng nhất là đứa con trai và đứa cháu trai.

Con trai thì ở một đại sứ quán tại vùng hẻo lánh ở châu Phi, môi trường khắc nghiệt. Còn cháu trai lại quanh năm lăn lộn giữa khói lửa chiến trường, sống trong nguy hiểm.

Là một nhà giáo, bà cả đời dạy người ta những điều thánh hiền, kêu gọi đóng góp bảo vệ tổ quốc. Nhưng đến khi về già, bà lại không thể cản người thân mình dấn thân vào hiểm nguy. Nghĩ thế nào cũng không thỏa đáng, bà chẳng vượt qua nổi chính mình.

Nhưng cứ phải tận mắt nhìn anh hết --Truyện Nhà Bơ - - lần này đến lần khác bước vào những chuyến đi đầy rủi ro…

Tim bà lại đau nhói.

Năm ngoái, căn bệnh thấp khớp của bà ngày càng nặng, trí óc cũng không còn minh mẫn như trước. Bà cảm nhận được thời gian đang bào mòn tinh thần và thể xác của mình. Có lẽ cũng vì nhận ra sự vô tình của năm tháng, bà mới nhất quyết đến tiễn đứa cháu lần này.

Bà sợ rằng nếu không nhìn thêm vài lần, sau này khi mắt đã mờ, bà sẽ không còn thấy rõ nữa.

Hoặc nếu nói một cách bi quan hơn, có lẽ một ngày nào đó, bà cũng chẳng còn trên đời này nữa.

Tạ Định sao có thể không hiểu được suy nghĩ của bà?

Anh xoay tay nắm lấy bàn tay già nua ấy, dịu giọng an ủi:

"Bà đừng nói cháu. Cháu còn trẻ, dù có ăn gió nằm sương cũng không sao. Nhưng bà thì khác. Điều cháu lo nhất không phải công việc của mình, mà là bà cứ thích gắng sức, không chịu coi mình là người lớn tuổi. Cháu còn nhớ năm ngoái, ngay Tết, bà leo lên ghế cao chỉ để với lấy hộp giày trên nóc tủ…"

Anh ngừng lại, không nói hết câu, chỉ liếc mắt nhìn bà:

"Nếu còn lần sau, xem cháu về sẽ thế nào! Coi như cháu không phải đứa cháu hiếu thảo đi, nhưng chuyện này cháu phải nói cho rõ."

Bà cụ cười ha hả, tiếng cười sảng khoái đến mức rung cả vai:

"Được, được! Bà chờ cháu về nói rõ đấy!"

Không khí trầm buồn cuối cùng cũng được xua tan phần nào.

Lưu Học Anh, mẹ anh, tuy không thân thiết với anh như bà, nhưng tình yêu thương dành cho anh chẳng hề kém đi chút nào.

Ngẩng đầu nhìn con trai, bà lặng im một lúc rồi nói:

"Con là đứa ít nói, có chuyện gì cũng giấu trong lòng. Mẹ không giỏi tâm sự, cũng chẳng phải người khéo léo. Nhưng mẹ hy vọng con nhớ, dù ngoài kia gặp chuyện gì, chỉ cần muốn nói, mẹ luôn sẵn sàng lắng nghe, chỉ cần một cuộc điện thoại."

Tạ Định khẽ gật đầu, khóe môi nhếch lên thành nụ cười:

"Con đi đây."

Nhìn bà cụ già yếu, lại nhìn mẹ mình với mái tóc đã điểm bạc, anh cười khổ hai tiếng. Anh không phải người không vướng bận tình cảm như bề ngoài. Vốn nghĩ mình có thể rời đi một cách dứt khoát, nhưng hóa ra chỉ là vì trước đây chưa từng có ai tiễn anh.

Có lẽ trong tiềm thức, anh cũng hiểu rằng, chỉ cần có cảnh tiễn biệt, cảm giác luyến lưu hôm nay là không thể tránh khỏi.

Thở dài, đúng là thất bại thảm hại!

Qua cổng an ninh, Tạ Định ngồi đợi ở khu vực lên máy bay.

Còn hơn nửa giờ nữa mới đến lúc lên máy bay, anh cầm điện thoại, do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn gọi cho Chúc Thanh Trần.

Chuông chỉ vừa reo một lần, đầu dây bên kia đã lập tức bắt máy.

"Sao vậy? Mới ba ngày không gặp, hối hận rồi à? Muốn năn nỉ em quay về chứ gì?"

Giọng cô mang chút cợt nhả, lại kèm theo một chút gai góc.

Người phụ nữ này…

Tạ Định bật cười, chút cảm giác luyến tiếc của cuộc chia ly phút chốc tan biến.

"Tôi sắp đi rồi." Anh tựa lưng vào ghế, ánh mắt vô thức nhìn về phía đôi tình nhân đang dựa vào nhau xem video ở đối diện, bất giác nhớ đến cảnh tượng mấy ngày trước tại sân bay, khi cô bịa ra những lời nói dối hài hước kia.

Không ngờ, cuối cùng anh cũng được chứng kiến cảnh đó.

Chúc Thanh Trần rất thẳng thắn:

"Vậy chúc anh thượng lộ bình an." Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm

"..." Tạ Định hỏi:

"Em chưa nghe nói à? Người ta ngại nghe câu 'thượng lộ bình an' khi đi máy bay nhất đấy."

"Anh đâu phải kiểu người mê tín, nghĩ ngợi nhiều làm gì?"

Anh bật cười hai tiếng, vì sự trực tính của cô. Chính điều đó khiến anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn, chuyến đi cũng bớt nặng nề.

Anh gọi tên cô:

"Chúc Thanh Trần."

Cô đáp lại:

"Ừm?"

Tạ Định im lặng một lát, đổi tay cầm điện thoại:

"Tương lai có lẽ khó gặp lại nhau. Em đừng quá cứng đầu, cũng đừng luôn lao mình về phía trước. Biết đâu sau này, em sẽ gặp được một người sẵn sàng che mưa chắn gió cho em."

Cuối cùng, anh khẽ nói:

"Đừng mãi làm nữ chiến binh, đôi khi cũng nên thử làm công chúa nhỏ."

Chúc Thanh Trần sững lại, giọng cô cao hơn, ngạc nhiên:

"Vừa mới từ chối em, giờ đã bắt đầu chúc em sớm có người mới? Anh cố tình chọc tức em đấy à?"

Càng nói càng tức giận:

"Em còn chưa nguôi ngoai, anh thì nhìn thấu đáo rồi!"

Cuối cùng, cô nghiến răng buông một câu:

"Tạ Định, hãy đợi đấy!"

Cuộc điện thoại bất ngờ kết thúc.

Tạ Định ngẩn ra, nghe tiếng bíp bíp của đầu dây bên kia, chỉ biết cười khổ.

Người phụ nữ này, vẫn y như cũ, nóng nảy chẳng thay đổi chút nào.

Bên kia, Chúc Thanh Trần vừa tắt điện thoại thì tiếp viên hàng không đứng trong lối đi nhắc nhở:

"Chào cô, xin vui lòng tắt điện thoại. Máy bay sắp cất cánh rồi."

Cô gật đầu, tắt máy.

Nhìn sang bên cạnh, thấy Đồng Diễm Dương đang tựa cổ vào gối chữ U, trên mặt đeo một chiếc bịt mắt to sụ... Cảnh tượng này làm cô không khỏi bật cười, đúng là có khác, người đi du lịch và người đi theo đuổi đàn ông hoàn toàn khác nhau.

Cô đẩy Đồng Diễm Dương một cái:

"Nói chuyện với mình đi, mình đang rất bực bội."

Đồng Diễm Dương vẫn giữ nguyên tư thế, không nhúc nhích, chỉ mở miệng lười nhác:

"Kiềm chế cảm xúc lại, biến cơn giận thành động lực theo đuổi. Đợi đến khi chúng ta đến Israel, bất ngờ tập kích anh ta một trận. Cậu phải giữ lửa, mạnh mẽ áp đảo, áp đến mức anh ta không thể chống cự, đến nỗi không còn cách nào đẩy cậu ra nữa."

Chúc Thanh Trần: "..." Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm

"Thật ra nếu có chuyện gì như áp đảo thể xác xảy ra, thì khả năng cao là mình kiệt sức, bị anh ta bế lên máy bay mang đi thì đúng hơn."

"Đấy là cậu thiếu kinh nghiệm rồi. Chưa từng nghe câu 'cày hỏng trâu, không hỏng ruộng' à?" Đồng Diễm Dương tháo bịt mắt ra, cúi xuống lục lọi trong chiếc túi xách to tướng của mình.

Đồng Diễm Dương cuối cùng cũng lôi ra được một chiếc hộp nhỏ màu tím đậm, trên đó chi chít chữ viết bằng tiếng Pháp.

Chúc Thanh Trần nhận lấy, tò mò hỏi:

"Gì đây?"

Đồng Diễm Dương nhe răng cười, lộ ra hàm răng trắng sáng:

"Thuốc kích… thích."

Chúc Thanh Trần giật mình, tay run lên, chiếc hộp rơi xuống đất.

"Không cần thì cũng đừng làm hỏng!" Đồng Diễm Dương nhanh chóng nhặt lên, nâng niu phủi bụi như thể bảo vật, rồi lẩm bẩm:

"Câậu không biết cái này đắt cỡ nào đâu! Vì cậu mà mình phải đặt hàng tận bên Pháp, tốn cả đống tiền mới mang về được."

Càng nói, cô càng cảm thấy bản thân thật vĩ đại.

"Cậu nhìn lại xem, mình đã mua thuốc kích thích cho cậu, lại còn vượt ngàn dặm xa xôi theo cậu đi theo đuổi trai. Nếu không được trao giải 'Người Bạn Tốt Nhất Trung Quốc' thì đúng là không công bằng!"

Chúc Thanh Trần liếc cô một cái, cười nhạt:

"Cũng chẳng biết ai đã nói rằng, đàn ông Israel vừa đẹp trai lại mang nét đặc trưng dân tộc, đi du lịch mà tiện thể ngủ với cả chục người, đúng là thắng lớn trong đời."

Cô bắt chước giọng điệu của Đồng Diễm Dương, nói đầy vẻ châm biếm.

Cuối cùng, cô lại lườm một cái, cười khẩy:

"'Người Bạn Tốt Nhất Trung Quốc'? Mình nghĩ chắc chắn không phải. 'Bạn Giường Tốt Nhất Trung Quốc' thì cậu đúng là ứng cử viên sáng giá."

Đồng Diễm Dương: "..."

Vị siêu mẫu nổi tiếng với phong cách phóng khoáng như Đồng tiểu thư, có lẽ cũng không ngờ rằng trong chuyến đi này, cô không ngủ được với bất kỳ chàng trai Israel nào có "đặc trưng dân tộc" như cô nói, mà lại rơi vào vòng tay của một "sản vật nội địa" chính gốc…

Nhưng, đó là chuyện về sau.

Còn về phần Chúc Thanh Trần, tuy không dùng đến sản phẩm nhập khẩu từ Pháp kia, nhưng cuối cùng cô cũng đã thành công tiếp quản "dự án khai hoang" to lớn của đời mình...


Danh Sách Chương

Nhận xét Box