Trong đêm tuyết rơi, Chúc Thanh Trần bước tới gần anh, ánh mắt chăm chú nhìn vào anh:
“Làm sao vậy?”
Tạ Định siết chặt chiếc điện thoại trong tay, một lát sau cười nhẹ:
“Không sao, trong tòa soạn có chút chuyện, tôi vừa gọi cho Kiều Khải.”
Anh nhìn lại quán bar phía sau, hỏi:
“Có cần quay lại xem tiếp không?”
“Không cần đâu, màn múa cột cũng xong rồi, những cái khác chẳng có gì đáng xem.”
Tạ Định bật cười.
Người phụ nữ này, ngay cả việc mê trai đẹp cũng thể hiện một cách thẳng thắn đến lạ thường.
Cả hai cùng bước về nhà, quãng đường chỉ mất mười phút, phải băng qua con phố hẹp đông đúc mang tên Yên Đại Tà.
Dòng người đông đúc, qua lại không ngớt.
Có mấy lần dòng người khiến họ bị tách ra. Tạ Định quay đầu lại, thấy Chúc Thanh Trần đứng cách anh vài người, ánh mắt lo lắng nhìn về phía anh nhưng chẳng thể chen qua được.
Cô không quen đường, nếu bị lạc thì thật phiền phức.
Khi một đợt người khác lại tràn tới, Tạ Định bất ngờ nắm lấy cổ tay cô, nói gọn lỏn:
“Đi theo tôi.”
Đợi đám người qua đi, anh nhanh chóng buông tay ra.
Chúc Thanh Trần cúi đầu, nhìn vào chỗ tay mình vừa bị anh nắm lấy, cảm giác ngưa ngứa lan khắp lòng.
Anh bước tiếp mà không ngoái lại, bàn tay vừa nắm lấy cổ tay cô khẽ động, cảm giác trống vắng lạ kỳ.
Rời khỏi con phố Yên Đại Tà, họ đi một đoạn ngắn nữa rồi gần đến con ngõ nơi Tạ Định sống.
Điện thoại anh reo lên, là cuộc gọi từ Lưu Học Anh.
Bà nói:
“Giờ này tuyết vẫn còn rơi, mẹ đang ở phía bắc thành phố, chắc về không kịp. Tối nay mẹ ở lại đây một đêm, con không cần lo.”
Tạ Định đáp:
“Được rồi, chờ tuyết ngừng rồi hãy về.”
“Ừ, tiện thể mẹ cũng có vài tài liệu cần xử lý, ở đây làm việc cũng dễ hơn.”
Lưu Học Anh đã chuyển về phía bắc thành phố sau khi ly hôn, ở đó bà có một căn nhà.
Lần này vì Tạ Định về nhà ăn Tết, bà mới quay lại tứ hợp viện để ở cùng con trai. Dù cách họ sống chung cũng chẳng khác gì ai làm việc nấy, nhưng chí ít dưới cùng một mái nhà, có người cùng ăn cơm, cùng sinh hoạt vẫn tốt hơn ở một mình.
Nhưng kiểu ở bên nhau này thực sự có ý nghĩa đến đâu, e rằng chẳng ai có thể nói rõ.
Tạ Định tắt máy, quay sang hỏi Chúc Thanh Trần:
“Tối nay cô ở đâu?”
“Nhà anh rộng như vậy, chẳng lẽ không có chỗ cho tôi sao?”
Anh bật cười, bất lực:
“Cô cứ tùy tiện ở nhà người khác như vậy, Chúc Thanh Trần, sự tự trọng của cô đâu mất rồi?”
“Dù sao thì chúng ta cũng từng nằm chung giường, cái cần thấy và không cần thấy anh đều thấy hết rồi, tôi còn gì để tự trọng chứ?” Cô nhún vai, “Hơn nữa, tôi là một kẻ nghèo, đang nợ hơn ba trăm ngàn! Đến Bắc Kinh còn ở khách sạn gần khu du lịch, anh nghĩ tôi lấy đâu ra tiền?”
Nghe qua cũng thấy có lý.
Tạ Định liếc cô một cái, không đáp, chỉ cười nhẹ rồi vẫn dẫn cô về nhà.
Vừa mở cánh cửa lớn của tứ hợp viện, họ thấy trong sân phủ một lớp tuyết dày, trên trời tuyết vẫn rơi lác đác. Anh vốn lười, chẳng buồn dọn tuyết, vì nghĩ rằng đợi mặt trời lên là tuyết sẽ tan, cần gì phải nhọc công.
Ngược lại, Chúc Thanh Trần, một người Nam Bộ chưa từng thấy tuyết lớn, hân hoan reo lên rồi lao ngay vào sân.
“Tôi muốn đắp người tuyết!”
Anh hiếm khi thấy cô vui vẻ như thế này. Có lẽ sau khi chuyện của Giang Du và Chúc Sơn Hải khép lại, cô mới thật sự sống cuộc đời của riêng mình, không còn chút gánh nặng nào.
"Đợi chút, tôi đi lấy ít dụng cụ."
Tạ Định lần đầu tiên muốn chiều chuộng cô một lần.
Không có cha yêu thương cô, thì để anh làm.
Anh đi đến tủ lạnh lục lọi, tìm được một củ cà rốt đỏ. Vì mùa này không có cherry để làm mắt cho người tuyết, anh bèn mở túi chocolate mà đồng nghiệp mang từ Bỉ về vài ngày trước.
Thoạt nhìn có vẻ khá đắt tiền.
Dù sao anh cũng không thích ăn ngọt, đem làm mắt người tuyết thì vừa đẹp.
Khi định đóng cửa tủ lạnh, anh chợt liếc thấy một hộp kẹo đặt trên kệ cao nhất.
Chính là hộp kẹo anh từng cố ý mua cho Chúc Thanh Trần khi còn ở Giang Nam, nhưng lại không có cơ hội tặng. Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm
Anh ngừng một chút, rồi cầm luôn hộp kẹo mang ra.
Ngoài sân, cô đang ngồi xổm dưới lớp tuyết dày, gom thành một đống lớn để cố gắng đắp lên thành cơ thể của người tuyết.
Tạ Định thả túi chocolate và củ cà rốt xuống chân cô.
"Mắt, mũi đây."
Cuối cùng, anh cầm hộp kẹo nhẹ nhàng đưa cho cô.
"Thêm cái này nữa."
"Cái gì đây?" Chúc Thanh Trần tạm dừng, nhận lấy. Nhưng vừa cầm, cô lập tức rụt tay lại vì vỏ hộp kẹo vừa lấy ra từ tủ lạnh, "Lạnh quá!"
Tạ Định đứng bên cạnh, nhìn cô từ trên cao, bịa chuyện một cách tự nhiên.
"Mấy hôm trước đến tòa soạn, đồng nghiệp mang từ nước ngoài về. Tôi không ăn kẹo, nên đưa cô."
Vừa nói xong, Chúc Thanh Trần liền cầm hộp lên, đọc từng chữ nhỏ trên đó:
"Số 27, ngõ 3, phố Tô Châu, huyện Thương, kẹo thủ công của cô Tô."
Tạ Định: "…"
Chúc Thanh Trần: "…"
Hai người nhìn nhau, vài giây sau, Chúc Thanh Trần bật cười thành tiếng.
"Xem ra kẹo ở huyện Thương nhà chúng ta đã xuất khẩu toàn quốc, thậm chí còn vươn ra thế giới."
Tạ Định cũng bật cười, không chút lúng túng vì bị phát hiện. Anh ngồi xổm xuống, rút hộp kẹo từ tay cô.
"Không thích thì thôi."
Cô lập tức giật lại:
"Ai nói không thích? Tôi muốn!"
Anh nhìn cô cẩn thận cất hộp kẹo vào túi áo khoác, lau qua hai lần, khuôn mặt đầy vui vẻ.
Ánh đèn đường vàng nhạt từ bên ngoài cổng lớn rọi xuống, chiếu lên khuôn mặt trẻ trung của cô. Cô cúi đầu, chăm chú đắp người tuyết với vẻ rất nghiêm túc.
Đôi tay đã đỏ lên vì lạnh, nhưng cô vẫn không ngừng làm.
Tạ Định ngồi xổm dưới sân, lặng lẽ nhìn cô, trong đầu không biết nghĩ gì, mọi thứ rối bời tựa như những bông tuyết đang bay khắp trời.
Cô vẫn còn trẻ, dù hiện tại sẵn lòng cùng anh phiêu bạt khắp nơi, không màng ngày mai. Nhưng sau tuổi ba mươi thì sao? Bốn mươi rồi sẽ thế nào?
Liệu cô có muốn một cuộc hôn nhân và một cuộc sống ổn định?
Liệu cô có ghét phải lo lắng và bất an vì anh mỗi ngày?
Liệu cô có chấp nhận theo anh lang bạt cả đời?
Cả đời… Từ này đối với anh thật xa lạ. Dù là cha mẹ, bà nội, hay những người bạn cũ, tất cả đều đã rời đi, hoặc đang dần rời xa.
Anh đã sớm chuẩn bị tinh thần, như một con thuyền độc mộc đơn côi băng qua dòng đời, chẳng bận tâm đến phía trước sẽ ra sao. Thế nhưng --Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com, anh chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày bên cạnh mình xuất hiện thêm một người, khiến anh bận lòng liệu chỗ trống đó có thể giữ được cho cô hay không.
Nếu một ngày cô muốn rời đi giữa chừng, anh sẽ phải làm sao?
Vậy thì, mang theo chút bồng bột nhất thời, thử một cuộc tình ngắn hạn thì thế nào?
Tạ Định nhìn chăm chú vào khuôn mặt nghiêng nghiêng của cô.
Nhưng nếu đã nếm thử sự ngọt ngào này, liệu anh còn có thể buông tay?
Đã nửa năm rồi.
Suốt nửa năm qua, anh không nói một lời nào về tình cảm, cũng chẳng có hành động nào ám muội. Chỉ có thể chờ đợi, nghĩ ngợi, và nhớ nhung. Nhưng như thế thôi cũng đã khiến anh như nhiễm độc, chẳng thể thoát ra.
Nếu thực sự ở bên nhau, anh còn có thể buông được sao?
Người đã chìm sâu trong tình cảm, liệu còn quan tâm được quá nhiều điều?
Tạ Định chìm trong mớ suy nghĩ hỗn độn, tựa như lớp tuyết dày dưới chân. Nhìn thì trắng xóa tinh khiết, nhưng bên dưới lại giấu đi không biết bao nhiêu bụi bẩn.
Yêu ai đó mà không màng hậu quả, khi cơn say tình mãnh liệt qua đi, sự khắc nghiệt của thực tế sẽ hiện lên. Từng vấn đề sẽ đập nát những ký ức đẹp đẽ, để lại một tình yêu đầy vết thương.
Khi anh còn đang mải mê suy nghĩ, Chúc Thanh Trần đã xong một người tuyết sơ sài.
Cô cắm củ cà rốt làm mũi.
Đang định nhét viên chocolate vào làm mắt, cô chợt dừng lại.
Chocolate này trông có vẻ rất đắt tiền.
Nghĩ một lúc, cô nhét luôn vào miệng. Hương vị ngọt ngào tan chảy trong khoang miệng, quả nhiên khác hẳn những loại kẹo rẻ tiền.
Cô quay đầu định hỏi Tạ Định vì sao lại lãng phí đồ ngon như thế.
Nhưng vừa nhìn, cô thấy anh ngồi đó, ánh mắt thất thần, tựa như nhìn cô mà cũng chẳng phải nhìn cô, mà là xuyên qua cô để nhìn về nơi nào khác.
Nghĩ ngợi một chút, Chúc Thanh Trần bỗng nảy ra ý nghịch ngợm.
Cô nhặt một nắm tuyết, nắm thành một quả cầu nhỏ. Nhân lúc anh còn mơ màng, cô bất ngờ ném thẳng vào cổ áo anh.
“Bốp!” Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm
Quả cầu tuyết trúng ngay cổ anh, vỡ tan, những mảnh tuyết lả tả rơi vào trong áo.
Tạ Định giật nảy, rùng mình vì lạnh.
Sau khi hoàn hồn, anh nhanh chóng nhặt một nắm tuyết, đứng dậy ném trả. Anh đâu phải quân tử gì cho cam, thù này phải trả, tuyết có là phải ném ngay.
Chúc Thanh Trần không kịp tránh, đành lấy tay che mặt, theo phản xạ ngả người về sau, rồi ngồi phịch xuống tuyết.
Lớp tuyết nhanh chóng làm ướt quần cô. Cô cố gắng đứng dậy, nhưng tuyết trong sân quá dày, mông cô bị lún sâu xuống, cộng thêm việc ngồi lâu khiến chân tê rần.
Cố thử vài lần vẫn không đứng dậy được.
Tạ Định bước tới vài bước, đưa tay ra kéo cô.
Chúc Thanh Trần bất ngờ nắm chặt tay anh, dùng sức kéo mạnh, khiến cả anh cũng ngã xuống tuyết. Vì quá đà, chính cô cũng bị kéo nằm ra.
Tạ Định ngã sang bên cạnh cô, quay đầu lại, thấy cô nằm ngửa giữa tuyết, cười phá lên không chút kiềm chế.
Giữa nền tuyết trắng xóa, đôi mắt cô đen láy, sáng rực như được mài dũa.
Cô sống động và rực rỡ đến lạ, ánh mắt ngập tràn sức sống nhìn anh, nụ cười rực rỡ như pháo hoa, thắp sáng màn đêm lạnh giá.
Tựa như ngày nào ở cao nguyên Golan, Israel, cô không chút do dự cởi bỏ áo ngoài, bước những bước dài trong cơn mưa gió.
Có lẽ từ khoảnh khắc đó, Tạ Định đã chẳng thể nào quên được cô.
Bề ngoài cô có vẻ lạnh lùng, nhưng sâu bên trong lại ẩn chứa một ngọn lửa không bao giờ tắt.
Anh chống tay lên tuyết, đôi bàn tay đắm chìm trong cái lạnh buốt ẩm ướt mà không hề vội thu về.
Như có một lực hút kỳ lạ, anh cúi người xuống gần cô hơn.
Gió thổi, tuyết rơi, người tuyết vừa đắp đã bị anh đè sập. Đêm tuyết ở phương Bắc lạnh lẽo và tĩnh mịch, trên đường phố hay trong ngõ nhỏ đều vắng bóng người, ai nấy đều ở trong nhà sưởi ấm.
Thế nhưng, trong cái lạnh cắt da cắt thịt này, lại có hai người không sợ rét.
Tạ Định cảm thấy trong ngực mình như có một ngọn lửa, càng nhìn nụ cười phóng khoáng của cô, ngọn lửa ấy càng bùng cháy mạnh mẽ, xoáy lên không ngừng, như muốn phá tan lồng ngực.
Anh muốn đưa ngọn lửa đó cho cô, để cô cũng cảm nhận được sức nóng bỏng rẫy này.
Đừng chỉ thiêu đốt một mình anh nữa.
Đừng hành hạ lý trí mâu thuẫn và dễ vỡ của anh thêm nữa.
Linh hồn anh như bị xé làm hai nửa, một nửa gào thét hãy hôn cô đi, nửa còn lại níu kéo lý trí.
Nhưng con người vốn vậy, dù trong đầu bảo phải lý trí, cơ thể lại thường nghe theo khát khao.
Cuối cùng, Tạ Định chống tay trên tuyết, cúi xuống gần cô hơn.
Chúc Thanh Trần nhìn anh, hàng mi khẽ run, vô thức nhắm mắt lại.
Nhưng đúng lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng gõ mạnh.
"Thình thình thình—"
Chúc Thanh Trần giật mình mở mắt, trong ánh mắt của Tạ Định, cô thấy sự sáng suốt và lý trí đã trở lại.
Tối nay, anh đã hai lần muốn hôn cô.
Thế nhưng cả hai lần đều dang dở.
Cả anh và cô đều hiểu rõ điều đó.
Tạ Định không nói lời nào, đứng dậy, đi đến cổng sân và mở cửa.
Cách đó vài bước là một gã say rượu, chính hắn đã đá cửa. Nghe tiếng cửa mở, hắn quay đầu lại, tay xách một chai rượu, cười hề hề với Tạ Định.
…
Tạ Định suýt không kiềm được mà chửi thề, nhưng ngay khi đóng cửa quay lại, anh đã khôi phục dáng vẻ bình thường.
Phía sau, không biết từ lúc nào, Chúc Thanh Trần cũng đã đứng dậy. Cô phủi tuyết trên người, nhìn anh với vẻ nửa cười nửa không:
"Vừa nãy anh định hôn tôi đúng không?"
Anh liếc cô một cái, cũng phủi tuyết trên áo:
"Tôi phải khát khao đến mức nào mới muốn hôn một thằng con trai chứ?"
Phủi sạch tuyết xong, anh lách qua cô để vào nhà.
Chúc Thanh Trần theo sát phía sau, kéo vạt áo anh:
"Đừng giả bộ nữa T-r-u-y-e-n-n-h-a-b-o, tôi nhìn ra hết rồi. Anh muốn hôn tôi, một lần ở quán bar, một lần vừa nãy trong tuyết."
Tạ Định không quay đầu lại:
"Tự mình đa tình là bệnh, phải chữa."
"Anh chữa được không?" Cô cười hóm hỉnh hỏi lại, xỏ vào đôi dép bông màu xanh nhạt mà anh vừa đưa tới, "Hay là anh thử hôn tôi một cái, biết đâu chữa được bệnh?"
Cô dai dẳng theo anh vào nhà.
Tạ Định mặc kệ, lấy một chiếc khăn mới từ tủ trên phòng tắm, rồi đi đến phòng chứa đồ lấy một trong những bộ đồ dùng cá nhân mà Lưu Học Anh đã chuẩn bị từ trước Tết.
Mẹ anh là người thích lo xa, cuối cùng hôm nay cũng có dịp dùng đến.
Anh mang mấy món đồ ra, đặt hết vào tay Chúc Thanh Trần:
"Cầm lấy, đi tắm đi."
Cô người đầy tuyết, vừa bước vào nhà đã bị hơi ấm làm tuyết tan chảy, ướt sũng từ đầu đến chân, cả tóc cũng không ngoại lệ.
Nếu không tắm nước nóng ngay, chắc chắn sẽ cảm lạnh.
Khoảnh khắc này, cả hai đều có cảm giác như họ không ở Bắc Kinh, mà là Israel.
Tất cả đều quen thuộc, giống hệt như trước kia.
Dưới cùng một mái nhà, làm những điều giống hệt nhau.
Chúc Thanh Trần ôm mấy món đồ, nói một câu:
"Nhát gan, hôn một cái có chết đâu. Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp mà."
Nói xong, cô bước qua anh, hướng về phía phòng tắm.
Nhưng đi được vài bước, cô bất ngờ quay đầu lại.
Tạ Định vẫn đứng ở phía sau, khóe môi thấp thoáng nụ cười chưa kịp giấu, trong mắt là ánh sáng hiếm thấy đầy dịu dàng.
Khi thấy cô bất ngờ quay lại, anh sững người trong thoáng chốc, cố ý thu lại nụ cười như thể để che giấu.
"Chưa đi tắm nước nóng nữa hả?"
Anh nghiêm mặt, liếc xuống vệt nước trên sàn:
"Tắm xong nhớ lau sạch sàn nhà cho tôi."
Cô bất giác cong môi cười rạng rỡ, như thể vừa bắt được điểm yếu của anh. Không nói thêm lời nào, cô quay lưng bước vào phòng tắm.
Cánh cửa khép lại, đối diện cô là tấm gương sáng bóng treo trên tường.
Chúc Thanh Trần nhìn vào hình ảnh mình trong gương: đôi mày hơi cong, đôi má ửng đỏ.
Cô siết chặt những món đồ trong tay, khóe môi khẽ nhếch lên.
"Tên ngốc này."
Lúc nào cũng nghiêm mặt, nhưng cảm xúc thì hiện rõ trong mắt cả rồi.
Động lòng rồi.
Dằn vặt rồi.
Dịu dàng rồi.
Do dự rồi.
...
Cô cứ ôm mấy món đồ dùng cá nhân đó, nhìn vào hình ảnh mình trong gương. Nụ cười trên môi cô càng lúc càng rạng rỡ. Dù toàn thân ướt sũng, trông có phần nhếch nhác, nhưng đôi mắt lại sáng bừng như mang theo ánh sao.
Đêm nay rất yên tĩnh, ngoài tiếng gió thổi ngoài cửa sổ, chẳng còn âm thanh nào khác.
Nhưng không hẳn là hoàn toàn tĩnh lặng.
Thình, thình, thình. Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm
Trong và ngoài căn phòng, có hai trái tim đang đập. Nhịp đập ngày càng rõ ràng, ngày càng không thể bỏ qua.
Cô biết, anh cũng đã động lòng.
Tác giả có đôi lời:
Là một người hào phóng như tôi, chương sau để họ hôn nhau chút xíu nhé.
Ừm... một nụ hôn kéo dài nửa tiếng thì sao?
Nhận xét Box