Ánh Lửa Trong Khói Sương - Chapter 30

Ánh Lửa Trong Khói Sương - Chapter 30

 Chương 30: Theo Đuổi

“Chúc mừng năm mới, đại anh hùng Tạ Định!”

Bên tai vang lên những câu thoại dí dỏm từ chương trình hài kịch, ngoài cửa sổ là một bầu không khí tĩnh lặng. Vùng thủ đô cấm pháo hoa, không còn âm thanh rộn ràng, chỉ còn lại tiếng tuyết rơi và giá lạnh của mùa đông.

Tạ Định cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, ánh mắt dừng lại ở lời chúc mừng năm mới từ “nữ hoàng nợ nần.”

Một cảm giác ấm áp kỳ lạ len lỏi vào lòng anh, xóa tan sự lạnh lẽo của mùa đông.

Anh dựa người trên ghế sofa, ngồi bắt chéo chân, khóe môi cong lên thành một nụ cười đậm nét. Tay anh thoăn thoắt gõ dòng chữ trả lời:

“Chúc mừng năm mới, nữ chiến sĩ Chúc!”

Rất nhanh sau đó, Chúc Thanh Trần đáp lại với một câu phản đối: “Tên quái quỷ gì vậy? Nghe còn không hay bằng gọi tôi là thủ lĩnh thủy thủ Mặt Trăng!”

Anh đáp: “Với tuổi này của cô, tôi không gọi là nữ chiến sĩ trung niên là may rồi.”

“Vậy anh chỉ đáng là đại gấu ngốc Tạ Định thôi. Tôi rút lại lời chúc lúc nãy!”

“Rút lại vô hiệu. Tôi nhận rồi thì sẽ không trả đâu.”

Cả hai liên tục tung hứng qua lại, từng câu từng chữ đầy vẻ hài hước và trêu chọc.

Sau mỗi tin nhắn được gửi đi, Tạ Định không chú ý đến chương trình đang phát trên TV, mà luôn dán mắt vào dòng chữ nhỏ trên màn hình: Đối phương đang nhập...

Không biết từ khi nào, khoảng thời gian ngắn ngủi chờ đợi tin nhắn hồi đáp lại khiến anh cảm thấy niềm vui bất ngờ đến vậy.

Đúng 11 giờ 59 phút, chương trình mừng năm mới trên TV bắt đầu đếm ngược.

Tại một khoảng sân nhỏ ở Thành Đô, Chúc Thanh Trần cùng bạn thân và mẹ cô đứng giữa đám đông, tất cả đều ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Pháo hoa nở rộ, ánh sáng lấp lánh rực rỡ khiến màn đêm như bừng tỉnh. Cả đám đông đồng thanh đếm ngược:

“Mười, chín, tám, bảy, sáu…”

“Năm, bốn, ba, hai, một!”

Khi mọi người nhảy lên reo hò, tiếng trẻ nhỏ vang vọng, tràn ngập sự vui mừng, Chúc Thanh Trần chợt cúi đầu, gõ lên màn hình điện thoại một lời chúc đầy chân thành.

Mọi người đều nói, lòng thành sẽ biến điều ước thành hiện thực. Nhưng từ nhỏ đến lớn, Chúc Thanh Trần không phải kiểu người mê tín, cô chưa từng tin vào những điều như vậy.

Khi còn nhỏ, Chúc Thanh Trần từng được người trong viện dẫn đến chùa Chiêu Giác, rủ cô cùng đi cầu phúc. Cô từ chối.

Khi trưởng thành, dù đôi lần muốn bắt chước người khác xin quẻ bói tình duyên, cô vẫn từ chối.

Cô không tin những chuyện thần bí huyền hoặc.

Xưa nay chưa từng tin.

Nhưng vào thời khắc này, khi phút đầu tiên của năm mới vừa đến, cô lại bất chợt mong rằng “thành tâm thì sẽ linh nghiệm.” Cô hy vọng, nếu bản thân thật sự thành tâm chúc phúc cho một người, lời chúc ấy nhất định sẽ được trời xanh lắng nghe.

Giữa tiếng hò reo náo nhiệt lúc nửa đêm, cô gửi một tin nhắn cho người đó.

Gần như ngay sau khi cô nhấn nút gửi, điện thoại trong tay cô rung lên. Tin nhắn của người ấy cũng hiện lên trên màn hình.

Trong khung trò chuyện yên tĩnh, hai dòng tin nhắn mới lặng lẽ nằm đó.

Chúc Thanh Trần: Năm mới, chúc anh mọi điều suôn sẻ, bình an.

Tạ Định: Hy vọng mọi điều không thuận lợi đều ở lại năm cũ, năm nay là khởi đầu mới của nữ chiến sĩ chúng ta.

Pháo hoa rực rỡ khắp trời, âm thanh vang dội dường như cũng chạm đến tận sâu đáy lòng cô.

Chúc Thanh Trần cúi đầu nhìn tin nhắn ấy, cả trong lòng lẫn bên tai như vang lên tiếng pháo hoa nổ tung. Đôi tay cầm điện thoại khẽ run rẩy. Cô đưa tay lên dụi mắt, nhưng lòng bàn tay lại ướt đẫm.

Anh không giống bất kỳ ai khác.

Anh luôn là người đặc biệt nhất.

Đêm nay, cô nhận được vô số lời chúc. Ai cũng chúc cô năm mới vui vẻ, sớm tìm được nửa kia, giàu sang phú quý, công việc thuận lợi… Những lời chúc tốt lành ấy cô đã nghe từ khi còn nhỏ, nghe xong rồi cũng sẽ quên ngay, chẳng nhớ nổi ai là người nói, cũng chẳng quan tâm họ có ý gì đặc biệt hay không.

Bởi vì cô hiểu, người chúc cũng không thật sự để tâm, người nghe cũng chẳng cần quá nghiêm túc.

Nhưng Tạ Định thì khác.

Anh nói những lời giản dị nhất, nhưng từng chữ đều chân thành. Anh không chúc cô giàu sang phú quý, cũng không cầu mong cho cô những điều khiến người khác ngưỡng mộ. Anh chỉ hy vọng những điều không như ý ở lại năm cũ, và năm nay sẽ là khởi đầu mới mẻ của cô.

Anh gọi cô là “nữ chiến sĩ.”

Thế nhưng, ngay cả danh xưng ngốc nghếch ấy cũng khiến cô không nỡ cười chê.

Ở đầu bên kia, Chúc Thanh Trần dường như sắp khóc. Trong khi đó, Tạ Định lại khẽ bật cười.

Nhiều hình ảnh chợt lướt qua tâm trí anh.

Anh nhớ lần cô lái chiếc xe cũ kỹ phóng như bay đến bệnh viện, khóe mắt vương nước mắt nhưng vẫn lớn tiếng quát anh:

“Này, anh không được chết đó!”

Nhớ lần chia tay ở Israel, cô cũng từng lớn tiếng trong hàng chờ sân bay:

“Tạ Định, anh thích làm anh hùng đến thế, nhưng đừng có chết đấy!”

Cách đây vài ngày, ở Thương huyện, khi tiễn anh đi, cô cầm máy ảnh chụp lại anh, nói rằng để làm kỷ niệm. Lúc đó anh cười, trêu cô rằng cô đang nguyền rủa anh, chụp ảnh để làm di ảnh. Nhưng cô lại cau mày nhìn anh, mắng rằng anh không được nói nhảm.

...

Người phụ nữ này, thật sự rất lo lắng cho an nguy của anh. Cô sợ anh không cẩn thận mà mất mạng trong khói lửa chiến trường.

Anh khựng lại, chậm rãi gõ từng chữ lên màn hình:

“Yên tâm, tôi sẽ sống sót sau mỗi nhiệm vụ, rồi trở về tìm cô đòi nợ.”

Dù cô ở Thương huyện, Vu thị, hay bất cứ đâu trên thế giới này, anh cũng sẵn sàng vượt ngàn dặm để gặp cô một lần. Không phải vì đòi nợ, cũng chẳng vì lý do gì khác, chỉ đơn giản là để yên lòng.

Anh cúi đầu nhìn màn hình, có chút thất thần.

Từ khi nào, anh lại cảm thấy an tâm khi nhìn thấy cô?

Ở khoảng sân trống, Giang Du nghiêng đầu nhìn con gái mình. Nhưng tất cả những gì bà thấy là cô đang dụi mắt, cúi đầu chăm chú nhìn màn hình điện thoại.

Mọi người đều đang hân hoan đón chào năm mới, vậy tại sao cô lại khóc?

Giang Du đưa tay xoa đầu con gái, dịu dàng hỏi:

"Con đang xem gì thế?"

Chúc Thanh Trần vội vàng giấu điện thoại đi, lắc đầu:

"Không có gì đâu mẹ."

Cô ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm một lần nữa, trong lồng ngực vẫn còn chút ngọt ngào như mật, nhẹ nhàng và thoảng qua.

Cô biết mình có lẽ đã bị mê hoặc rồi. Chỉ cần nghĩ đến việc anh và cô đang ở dưới cùng một bầu trời đêm, cô không kìm được cảm giác vui sướng.

Trong số tiền Tạ Định đưa cho, sau khi dùng 310 nghàn để giải quyết vụ kiện, vẫn còn lại 280 nghìn.

Vào mùng 4 Tết, Chúc Thanh Trần lại nhắn tin cho Tạ Định.

"Cho tôi địa chỉ của anh."

Tạ Định trả lời:

"Muốn địa chỉ làm gì?"

Cô đáp:

"Tôi có thứ cần gửi cho anh."

Ngay lập tức, cô nhận được một câu từ chối dứt khoát:

"Nếu cô định gửi lại thẻ tiền, thì bỏ ngay ý định đó đi."

Chúc Thanh Trần ngẩn người:

"..."

Cô kiên nhẫn giải thích:

"Tôi không phải đồ ngốc. Làm gì có ai gửi thẻ qua đường bưu điện chứ?"

Tạ Định đáp lại:

"Làm sao tôi biết cô có ngốc hay không? Nhìn cô thì cũng khá giống."

Người này, thật sự không thể nói chuyện tử tế được sao!

Chúc Thanh Trần mở ngăn kéo, lấy tờ giấy thỏa thuận ly hôn ra, chụp ảnh rồi gửi cho anh:

"Nhìn cho kỹ, mọi chuyện đã giải quyết xong rồi. Tiền trong thẻ cũng đã dùng hết, nếu tôi gửi lại, thì chỉ còn chút tiền thừa thôi."

Nhìn thấy bức ảnh tờ thỏa thuận ly hôn, Tạ Định khẽ bật cười, cảm giác nhẹ nhõm không hiểu từ đâu ùa đến.

Khi gửi địa chỉ cho cô, anh còn đùa:

"Đừng gửi bom đến nhé, định xử lý chủ nợ à?"

Chúc Thanh Trần đáp lại ngay, không chút do dự:

"Với nghề của anh, tôi cần gì phải gửi bom? Những nơi anh từng đến, bom rơi từ trời xuống chắc còn nhiều hơn cả mưa ở đây."

Vấn đề địa chỉ kết thúc tại đó.

Nhưng điều Tạ Định không ngờ là, sau khi có địa chỉ, Chúc Thanh Trần lập tức bỏ thẻ tiền vào túi, nhanh chóng cùng Đồng Diễm Dương rời nhà.

Trước khi đi, Giang Du hỏi:

"Sao mùng 4 đã phải về Vu thị làm việc rồi?"

Đồng Diễm Dương cười hì hì, khoác tay Giang Du:

"Dì yên tâm, có cháu đi cùng, dù ở Vu thị, tụi cháu vẫn vui như đang ăn Tết. Mỗi ngày sẽ rất vui vẻ."

Giang Du mỉm cười gật đầu:

"Dì chỉ lo mỗi mình cháu thôi. Đi nước ngoài công tác suốt, thường xuyên di chuyển, không chú ý đến sức khỏe. Lần nào về cũng ốm đi vài ký, dì không yên tâm chút nào."

Bà vừa nói vừa dặn dò một loạt những điều cần chú ý về ăn uống.

Ngay cả Đồng Diễm Dương, người luôn vô tư, cũng cảm thấy mắt mình nóng lên. Cô nghẹn ngào:

"Cháu biết rồi, biết rồi mà."

Giang Du dặn dò câu cuối cùng:

"Vậy dì giao Thanh Trần lại cho cháu."

Chúc Thanh Trần đứng bên cạnh, im lặng từ đầu đến cuối.

Giang Du hiểu rõ tính cách kiên cường và bền bỉ của con gái mình. Nhưng làm mẹ, có lẽ cả đời sẽ luôn xem con như đứa trẻ cần được bảo bọc, luôn mong mỏi có ai đó thay bà chăm sóc cho con gái.

Khi rời khỏi sân, Đồng Diễm Dương thở dài:

“Mẹ cậu đối tốt với mình như thế, suýt nữa mình đã nói thật rồi. Giúp cậu nói dối lừa bà ấy, lương tâm mình đau quá!”

Cô còn giả vờ khoa trương, lấy tay ôm ngực như đang đau đớn thực sự.

Chúc Thanh Trần thản nhiên đáp:

“Nếu cậu dám vạch trần mình, thì đau không chỉ là lương tâm đâu.”

“Vậy đau ở đâu?”

“Thể xác.”

“...”

Cả hai cùng lên xe khách đến Vu thị. Đồng Diễm Dương quay về căn hộ hai người thuê chung, còn Chúc Thanh Trần lại đổi xe ở bến, lên chuyến tàu kéo dài hơn mười tiếng để đi Bắc Kinh.

Trước khi đi, Đồng Diễm Dương dặn dò:

“Nhớ cẩn thận, bảo vệ mình cho tốt.”

Chúc Thanh Trần gật đầu.

Nhưng Đồng Diễm Dương như nghĩ ra gì đó, lại thêm một câu:

“À, nhưng khi theo đuổi đàn ông thì không cần quá cẩn thận. Đến lúc cần cởi đồ thì cứ cởi, cần ra tay thì ra tay.”

“...” Chúc Thanh Trần lập tức đầy vạch đen trên đầu, “Cậu không lo mìn bị lợi dụng sao?”

“Mình chỉ lo cậu quá nguyên tắc, không cho người ta cơ hội lợi dụng. Quan hệ nam nữ bây giờ ấy mà, muốn yêu đương thì đừng giữ mình như ngọc. Dù gì cũng thử xem, không thiệt đâu. Biết đâu anh ta giỏi chuyện đó, cậu còn lời hơn...”

“Dừng lại!” Chúc Thanh Trần lập tức đưa tay bịt miệng cô bạn. “Chuyện này mình tự biết làm gì.”

Trong suốt 26 năm cuộc đời, chưa bao giờ cô cảm thấy bản thân chìm đắm trong những suy nghĩ táo bạo đến thế.

Cho đến khi gặp Tạ Định.

Nữ tính trong cô dường như bùng nổ.

Đến cả khi nghĩ đến việc trả nợ, cô cũng từng thoáng nghĩ đến phương án "trả bằng thân." Cô tự nhủ rằng chuyến đi Bắc Kinh này chắc chắn không phải kiểu hành trình trong sáng, thậm chí còn cảm giác... khả năng cô “ra tay trước” với Tạ Định là rất lớn?

Sáng sớm mùng 4 Tết, Tạ Định đã có mặt tại văn phòng.

Tân Hoa Xã, Chi nhánh Bắc Kinh.

Sau hơn một tháng trở về nước, anh thấy đã đến lúc nhận nhiệm vụ mới, chuẩn bị kỹ lưỡng để bắt đầu công việc sau Tết.

Ý kiến của trưởng phòng rất rõ ràng:

“Cậu ở Israel hơn ba năm rồi, tiếng Hebrew cũng học được kha khá, giao tiếp hằng ngày không còn vấn đề gì. Với sự quen thuộc của cậu về tình hình và địa hình khu vực đó, tôi nghĩ cứ tiếp tục điều cậu quay lại Israel là tốt nhất.”

“Cậu có ý kiến gì không?”

“Tôi không có ý kiến.”

Trưởng phòng cười:

“Cậu lúc nào cũng không có ý kiến. Giao gì cũng làm, lúc nào cũng tự cao tự đại, cứ như thể chuyện gì trên đời này cậu cũng làm được.”

Tạ Định khẽ cười, điềm nhiên hỏi lại:

“Trên đời này có gì mà tôi không làm được sao?”

Trưởng phòng bật cười lớn:

“Biết tôi thích gì ở cậu không? Chính là cái tính ngạo mạn đó!”

Nhưng trước khi rời khỏi văn phòng, Tạ Định nhớ ra một chuyện, bèn đề cập:

“Mấy hôm trước tôi liên lạc với Kiều Khải, cậu ấy nói sẽ tiếp tục làm việc cùng tôi. Tôi cũng đã quyết định sẽ trở lại Israel, nên cậu ấy đi cùng tôi không vấn đề gì. Nhưng còn Kiều Vũ...”

“Kiều Vũ làm sao?”

“Tôi đề nghị anh sắp xếp nhiệm vụ mới cho cô ấy, đừng để cô ấy làm cùng tôi nữa.”

Trưởng phòng ngẩn người:

“Sao thế? Cô ấy có vấn đề về năng lực à? Hay làm sai chuyện gì?”

Kiều Vũ vốn là sinh viên tốt nghiệp xuất sắc từ Học viện Truyền thông, rất được coi trọng ngay khi vào cơ quan.

Tạ Định mỉm cười:

“Chuyện cá nhân thôi. Tôi không hợp làm việc với phụ nữ, có cô ấy ở đó, mọi thứ đều không tiện.”

Tạ Định không bao giờ đưa ý nghĩ của Kiều Vũ ra nói thẳng, bởi anh biết, với một cô gái, danh dự là điều quan trọng nhất.

Chuyện này, không thể nói được.

Trưởng phòng năm nay đã 47 tuổi, mái tóc bạc đi một phần ba. Ông từng kinh qua bao nhiêu sóng gió, từng đi qua những nơi như Afghanistan, Iraq.

Người như ông, đã thấy quá nhiều sự đời.

Lúc này, ông nhìn Tạ Định, ánh mắt sắc bén nhưng lại ẩn chứa chút tinh quái:

“Cậu nhóc, cậu đúng là giỏi đấy, cứ như đang đánh thái cực với tôi vậy. Có phải cô gái đó thích cậu, nên cậu muốn mượn tay tôi để đẩy cô ấy đi không?”

Tạ Định đáp thản nhiên:

“... Ông đúng là xem nhiều phim truyền hình quá rồi.”

Anh quay người đi vài bước, chẳng buồn quay đầu lại, chỉ nhàn nhạt vẫy tay:

“Thôi, lời tôi đã nói, ông tự cân nhắc. Chỉ cần đừng bán đứng tôi là được.”

Trưởng phòng không làm khó anh, nhưng Kiều Vũ thì không phải người dễ đối phó.

Buổi chiều hôm đó, sau khi Tạ Định rời khỏi văn phòng trưởng phòng, Kiều Vũ nhận được tin cô không được tham gia đội công tác của anh đến Israel. Cô lập tức tức giận, tìm thẳng đến nhà anh.

“Tạ Định, anh ra đây!” – cô đập cửa sân tứ hợp viện, tiếng đập vang dội.

Buổi chiều sáu giờ, trời vẫn còn rơi tuyết nhẹ, mặt đất đã phủ một lớp trắng xóa.

Ngày tuyết rơi, bầu trời như chìm vào một tông xám nặng nề, khiến cả không gian có cảm giác bị đè nén.

Lúc này, mẹ của Tạ Định, bà Lưu Học Anh, đang đi công việc ở phía nam thành phố, trong nhà chỉ còn lại anh.

Nghe tiếng đập cửa gấp gáp, Tạ Định không mặc áo khoác, chỉ khoác một chiếc áo len màu xám nhạt, bước ra mở cửa.

Cánh cửa sân tứ hợp vừa mở, anh đã thấy Kiều Vũ đứng đó, sắc mặt âm u, đôi mắt như bốc lửa.

“Chuyện gì thế?” Anh bình thản đứng đó, không mời cô vào nhà.

Trong nhà không có ai, dù bên ngoài trời rét buốt, anh vẫn không muốn để Kiều Vũ vào.

Trong các mối quan hệ, anh luôn rạch ròi rõ ràng. Biết rằng Kiều Vũ có ý với mình, anh càng cẩn thận để tránh bất kỳ hành động nào có thể khiến cô hiểu lầm.

Kiều Vũ cũng nhận ra điều đó, ánh mắt đỏ hoe, giậm chân tức giận:

“Là anh nói với trưởng phòng không để tôi theo anh sang Israel, đúng không?”

Tạ Định im lặng vài giây, sau đó đáp lại bằng một câu hỏi:

“Cô không muốn đi?”

Không phủ nhận lời cô nói, nghĩa là ngầm thừa nhận.

Kiều Vũ cười gằn hai tiếng, giọng nghiến răng:

“Không muốn? Nhiệm vụ đã được giao rồi, giờ anh còn hỏi tôi muốn hay không? Tạ Định, anh quá đáng rồi! Anh dựa vào cái gì mà quyết định việc tôi đi hay ở?”

Không đợi anh trả lời, cô tiếp tục nói liên tục, như pháo nổ:

"Đúng, tôi thích anh. Nhưng tôi đã gây phiền phức gì cho anh chưa? Tôi và Kiều Khải cùng làm việc ở Israel hơn một năm, tự thấy mình làm việc không hề thua kém anh ấy. Bây giờ, chỉ vì chút chuyện cá nhân, anh lại không cho tôi đi. Cả cơ quan bao nhiêu con mắt nhìn vào, ai cũng biết anh chọn Kiều Khải chứ không chọn tôi. Anh bảo tôi còn mặt mũi nào mà đối diện với họ? Hay là tôi không xứng đáng được coi trọng?"

Bên ngoài sân tứ hợp viện là một con hẻm khá rộng, nhưng hẻm ở Bắc Kinh dù rộng đến đâu cũng chẳng thể rộng được là bao.

Cả hẻm đều là khu dân cư, bất kỳ tiếng động nào cũng dễ dàng lọt vào tai hàng xóm.

Lúc này, không ít người đã thò đầu ra khỏi cửa sổ hoặc đứng ngoài sân để nhìn.

Tạ Định chỉ mặc một chiếc áo len, đứng ngay trước cổng, không chút vội vã trước sự tức giận của Kiều Vũ.

Lưng anh thẳng tắp, ánh mắt bình tĩnh nhìn cô.

Chờ cô nói xong, anh để yên vài giây, sau đó mới hỏi:

“Nói xong chưa?”

Kiều Vũ tức đến đỏ cả mắt, gần như sắp khóc.

Ngược lại, anh vẫn đứng đó với thái độ ung dung, ánh mắt luôn trong trẻo.

“Kiều Vũ, thứ nhất, cô làm tốt hay không, không phải do tôi hay ai khác quyết định. Người quyết định điều đó là trưởng phòng, người sẽ trao danh hiệu lao động tiên tiến cho cô trong buổi tổng kết năm tới.”

Kiều Vũ khựng lại, ánh mắt bỗng thoáng bối rối.

Cô hoàn toàn không biết rằng chính Tạ Định đã đề xuất để cô nhận danh hiệu này.

Anh tiếp tục:

“Thứ hai, tôi biết cô có tình cảm với tôi. Dù cô chưa từng nói, nhưng tôi cũng chưa bao giờ làm gì để gợi ý hay khuyến khích điều đó. Tôi không cho cô tiếp tục đi theo tôi không phải vì cô gây rắc rối, mà vì tôi không muốn chuyện này kéo dài. Rõ ràng đây là chuyện không thể, tôi không muốn gây thêm khó khăn cho cô. Cô thích tôi, tôi không thể đáp lại, nhưng cứ để cô ở bên tôi mãi, chỉ làm cô thêm đau khổ, càng ngày càng lún sâu.”

“Thứ ba, tuy cô rất có năng lực, nhưng làm việc bên cạnh Kiều Khải, anh trai cô, người luôn bảo vệ và che chở, khiến cô không thể phát huy hết 100% khả năng. Tôi nghĩ, nếu cô và anh ấy làm việc ở hai nơi khác nhau, tự mình đối mặt với mọi thứ, không còn dựa vào người anh luôn là tấm chắn, sẽ tốt hơn cho sự phát triển lâu dài của cô.”

Tạ Định đứng thẳng lưng, giọng điệu điềm tĩnh:

“Tôi nói xong rồi. Cô suy nghĩ kỹ đi. Nếu vẫn cảm thấy quyết định của tôi không thỏa đáng, ngày mai hãy đến trưởng phòng mà khiếu nại.”

Lời nói có vẻ khách sáo, nhưng nhìn biểu cảm của anh, rõ ràng là tự tin tuyệt đối.

Anh biết rõ trưởng phòng sẽ không thay đổi quyết định.

Chỉ chờ Kiều Vũ tự mình nghĩ thông suốt.

Kiều Vũ rõ ràng bị sốc. Cô nhìn anh, không thốt nổi một lời, cuối cùng quay đầu bước đi, chạy khỏi con hẻm.

Tạ Định đứng yên một lúc, rồi chuẩn bị đóng cửa quay vào nhà.

Chỉ mặc một chiếc áo len đứng giữa trời tuyết lạnh gần nửa ngày, đúng là hơi tính sai.

Nhưng trước khi đóng cửa, anh chợt liếc mắt thấy phía dưới gốc cây lớn bên kia hẻm có một người đang đứng.

Cây ngô đồng dưới hẻm đã tồn tại hàng chục năm, thân cây to lớn, cành nhánh chắc khỏe. Lá đã rụng hết từ lâu, bình thường chỉ là một khung xương trơ trọi. Nhưng hôm nay, tuyết dày đã khoác lên nó một lớp áo bạc lấp lánh.

Thật sự rất đẹp.

Dưới gốc cây, có một người phụ nữ đang đứng, khoác áo dạ trắng, mỉm cười rạng rỡ.

Trước ngực cô là một chiếc máy ảnh DSLR màu đen, đời mới nhất của Canon.

Môi được tô đỏ rực, tạo nên sự tương phản nổi bật.

Đôi mắt đen láy, sáng ngời như những viên ngọc quý được mài dũa kỹ càng.

Cô không cao lắm, nhưng đôi chân dài, eo thon, cùng những đường cong hoàn hảo được tôn lên bởi chiếc áo dạ chiết eo. Nhìn thoáng qua, thật sự rất cuốn hút.

Tạ Định ngẩn người trong giây lát, tim như ngừng đập. Anh chỉ đứng yên, chăm chú nhìn cô, ánh mắt phức tạp không rõ cảm xúc.

Rất nhanh sau đó, anh lấy lại bình tĩnh.

Như để che giấu khoảnh khắc thất thần vừa rồi, anh nheo mắt, giọng trêu chọc:

“Hay lắm, nói là gửi bưu kiện, hóa ra lại tự đóng gói chính mình rồi gửi đến đây?”

Chúc Thanh Trần chẳng thèm để ý đến màn cà khịa của anh. Cô vừa cười vừa bước đến, từng bước chân nhẹ nhàng như mang theo cả không khí tươi sáng.

Nụ cười trên mặt cô tràn ngập niềm vui, rạng rỡ đến mức như muốn xua tan đi sắc trời ảm đạm.

“Đã gặp quân tử, sao lại không vui?”

Cô dừng lại ngay trước mặt anh, ngẩng đầu, nhướng mày:

“Thưa chủ nợ, tôi đến để trả nợ đây.”


Danh Sách Chương

Nhận xét Box