Nội dung bảo vệ
Thứ bảy không cần đi làm, tối qua lại là lần đầu tiên của hai người, nên cả Từ Ý và Yến Hòa Dư đều thức dậy rất muộn.
Khi tỉnh dậy, Từ Ý vẫn nằm trong vòng tay của Yến Hòa Dư, đầu tựa vào ngực anh, cảm giác ấm áp và thân mật tràn ngập.
“Dậy rồi à?” Giọng Yến Hòa Dư khàn khàn, vừa tỉnh ngủ lại thêm vài phần mê hoặc.
Mở mắt, thứ đầu tiên hiện ra trước mắt Từ Ý chính là lồng ngực trần của Yến Hòa Dư. Trên làn da trắng mịn lộ rõ vài vết cào đỏ hồng từ tối qua, khiến cô không khỏi nhớ lại những gì đã xảy ra, mặt bất giác đỏ lên.
Cô kéo vội áo ngủ của anh che lại, miệng lẩm bẩm:
“May mà hôm nay anh không phải đi làm, nếu không...”
Yến Hòa Dư khẽ cười:
“Anh mặc áo sơ mi, ai mà thấy được chứ.” Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm
Từ Ý ngẩng lên, cố ý trêu:
“Nhỡ đâu anh cởi cúc áo thì sao?”
“Yên tâm, ra ngoài anh nhất định mặc chỉnh tề, không để ai khác nhìn thấy. Chỉ em mới được xem thôi.” Yến Hòa Dư nháy mắt đáp, giọng điệu nghiêm túc nhưng lại đầy ý cười.
Câu trả lời khiến Từ Ý không nhịn được bật cười, cô không ngờ anh lại trả lời như vậy.
Yến Hòa Dư nghiêm mặt bổ sung:
“Bảo đảm giữ gìn nam đức chuẩn mực.”
Từ Ý khẽ véo má hắn, vừa cười vừa gật đầu:
“Rất tốt, ý thức rất tốt.”
Nhân cơ hội, Yến Hòa Dư siết chặt vòng tay, kéo Từ Ý sát lại gần hơn. Giọng anh trầm thấp, đầy ý ám muội thì thầm bên tai cô:
“Tối qua anh biểu hiện chưa tốt. Tối nay, có thể cho anh thêm một cơ hội không?”
Đôi tai Từ Ý đỏ bừng. Tối qua, từ phòng tắm đến trên giường, cô bị anh trêu đùa đến nửa đêm không thể ngủ. Còn nói biểu hiện không tốt sao?
“Không được!” Cô lập tức đẩy anh ra, nghiêm túc nói:
“Để lần sau anh thể hiện tiếp. Tối nay em cần nghỉ ngơi.”
Thấy cô kiên quyết, Yến Hòa Dư cũng không ép, nhưng lại vội vàng hỏi:
“Anh có làm em đau không?”
Từ Ý lắc đầu cười:
“Không hề.”
Yến Hòa Dư nhẹ nhõm thở phào, sau đó siết chặt vòng ôm, dịu dàng nói:
“Ý Ý, anh cũng là lần đầu tiên. Nếu có gì khiến em không thoải mái, cứ nói, anh sẽ sửa.”
Tựa vào ngực hắn, Từ Ý khẽ cười, giọng mềm mại đáp:
“Biết rồi.”
Chu tẩu đã chuẩn bị bữa sáng xong từ sớm. T-r-u-y-e-n-n-h-a-b-o Hai người cùng nhau dùng bữa, sau đó dành cả buổi sáng quấn quýt bên nhau.
Trước bữa trưa, Yến Hòa Dư đã sớm nói với Chu tẩu rằng mình muốn tự tay chuẩn bị. Có lẽ lời khen của Từ Ý hôm qua đã tiếp thêm động lực cho hắn, khiến hắn càng muốn trau dồi kỹ năng nấu ăn.
Chu tẩu mỉm cười, nói đùa:
“Nhìn tiên sinh và phu nhân tình cảm tốt như vậy, tôi cũng yên tâm rồi.”
Yến Hòa Dư khựng lại một chút, sau đó chân thành đáp:
“Kỳ thực, tôi phải cảm ơn Chu tẩu rất nhiều. Nếu không nhờ cô đứng giữa giải thích, có lẽ tôi và Ý Ý đã có thêm nhiều hiểu lầm. Lúc trước cũng làm phiền cô che giấu giúp tôi không ít chuyện.”
Chu tẩu vội xua tay:
“Tôi đâu có làm gì nhiều, chỉ cần thấy hai người hạnh phúc là được.”
Yến Hòa Dư mỉm cười:
“Tôi nghe nói con gái cô mới tốt nghiệp đại học. Nếu thấy công ty Yến Thị phù hợp, có thể đến thực tập.”
Ánh mắt Chu tẩu sáng rực, không giấu được vẻ ngạc nhiên:
“Thật sao?”
“Đương nhiên, chỉ cần cô ấy đồng ý. Còn việc có được nhận chính thức hay không, phải xem năng lực của cô ấy.”
Chu tẩu vui mừng gật đầu lia lịa:
“Chắc chắn nó sẽ rất chăm chỉ, tôi nhất định dặn con gái cố gắng hết sức!”
“Chuyện này tôi sẽ bảo Hà Lâm sắp xếp.” Yến Hòa Dư nhẹ nhàng kết thúc câu chuyện.
Bữa trưa hôm đó, anh tham khảo ý kiến của Chu tẩu, chọn vài món dễ làm.
Khi dọn lên bàn, Từ Ý ngạc nhiên nhìn các món ăn, mỉm cười trêu:
“Mới một ngày mà đã tiến bộ thế này à?”
Yến Hòa Dư gắp thức ăn vào chén cho Từ Ý, cười đùa:
“Có lẽ anh thực sự có năng khiếu nấu nướng.”
"Chân thành cảm ơn bạn đã ghé thăm truyện nhà! Bé mèo Bơ rất vui khi biết bạn đã đồng hành cùng chúng mình qua từng chương truyện."
Từ Ý khen ngợi anh vài câu, sau đó tập trung thưởng thức bữa trưa.
Được nửa chừng, cô đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó:
“Hình như em vẫn chưa giới thiệu anh chính thức với Mịch Hạ. Cô ấy là bạn thân nhất của em, thậm chí còn thân thiết hơn cả quan hệ huyết thống. Hay là tìm dịp nào đó, chúng ta cùng đi ăn một bữa cơm nhé?”
Yến Hòa Dư gật đầu:
“Được thôi.”
Nhưng ngay sau đó, anh lại cố ý ghen tuông hỏi:
“Em với cô ấy còn thân hơn cả với anh sao?”
Từ Ý không ngờ anh lại "ăn dấm" với cả Chúc Mịch Hạ, liền cười dỗ dành:
“Đây là hai kiểu thân thiết khác nhau, tình yêu và tình bạn không giống nhau. Hơn nữa, trước đây cô ấy luôn chăm sóc em rất nhiều. Anh đừng ghen với cô ấy nha.”
Yến Hòa Dư trầm ngâm một lát rồi nghiêm túc đáp:
“Vậy anh nên chuẩn bị quà cảm ơn gì cho cô ấy đây?”
Từ Ý bật cười:
“Nghe nói gần đây cô ấy rất thích một ngôi sao.”
“Chữ ký được không? Anh sẽ bảo Hà Lâm liên hệ giúp.” Yến Hòa Dư lập tức đáp.
Từ Ý cong môi cười:
“Cô ấy chắc chắn sẽ rất vui.”
Yến Hòa Dư suy nghĩ một chút rồi đề nghị:
“Nếu em muốn giới thiệu anh với bạn của em, vậy anh cũng rủ Kỳ Nhiên đến. Mọi người làm quen với nhau, để bạn em không thấy lạc lõng.”
Từ Ý gật đầu:
Buổi chiều, Từ Ý gọi điện thoại cho Chúc Mịch Hạ.
“Bảo bối, sao cậu biết lúc này mình vừa tỉnh dậy mà gọi tới?” Đầu dây bên kia vang lên giọng nói ngái ngủ, hơi mơ hồ.
Từ Ý cau mày, bất lực nói:
“Có phải tối qua lại thức khuya không? Mình đã bảo cậu đừng làm việc trễ như vậy mà.”
“Ý tưởng đến vào ban đêm, mình đâu có ngăn được.” Chúc Mịch Hạ ngáp một cái rồi hỏi:
“Cậu gọi tới không phải chỉ để nói chuyện này chứ?”
“Ngày mai trưa cậu rảnh không?” Từ Ý hỏi. “Mình và A Dư muốn mời cậu ăn cơm, coi như chính thức gặp mặt. A Dư cũng rủ bạn thân của anh ấy đến nữa.”
Nghe vậy, Chúc Mịch Hạ lập tức tỉnh táo:
“Cậu gọi thân mật như vậy rồi đó hả? Mình không vấn đề gì, miễn là không phải mình trả tiền, haha.”
“Được rồi, mình sẽ nhắn thời gian và địa điểm cho cậu. Đến đúng giờ nhé, còn có quà tặng cho cậu nữa.” Từ Ý bình thản đáp.
Chúc Mịch Hạ bật cười:
“Đừng đổi chủ đề! Sau khi ở bên Yến Hòa Dư, quan hệ của hai người tiến triển vượt bậc thật đấy.”
Từ Ý ho nhẹ, hơi lúng túng:
“Bọn mình vốn đã là vợ chồng hợp pháp, mối quan hệ tiến thêm một bước cũng không có gì lạ.”
Chúc Mịch Hạ cười tủm tỉm, cố ý chọc ghẹo:
“Vậy hai người đã tiến triển đến đâu rồi?”
Câu hỏi này khiến Từ Ý chột dạ, vội vàng chuyển đề tài:
“Nhớ đi ngủ sớm đó, không mai lại không dậy nổi.”
“Biết rồi.” Chúc Mịch Hạ cười đáp, nhưng vẫn không quên thêm một câu:
“Hai người tiến triển nhanh như trong tiểu thuyết nam nữ chính mà mình viết luôn đó..hehe.”
Từ Ý: “…”
________________
Yến Hòa Dư đã sớm nhờ Hà Lâm đặt trước một phòng riêng tại khách sạn. Khi anh cùng Từ Ý đến nơi, Chúc Mịch Hạ và Kỳ Nhiên vẫn chưa tới.
Hai người vừa ngồi xuống thì cửa phòng vang lên tiếng động, là Chúc Mịch Hạ tới.
“Mịch Hạ, qua đây ngồi với tớ,” Từ Ý vẫy tay, mỉm cười đón bạn.
Yến Hòa Dư cũng đứng dậy, đưa hộp quà đã chuẩn bị sẵn:
“Cảm ơn cô đã chăm sóc Ý Ý suốt thời gian qua.”
Chúc Mịch Hạ vừa nhận quà vừa cười:
“Tôi với cô ấy còn khách sáo gì nữa --Truyện Nhà Bơ --, chuyện nhỏ thôi. Quà gì vậy?”
Khi mở ra, Chúc Mịch Hạ kinh ngạc phát hiện bên trong là bức ảnh Polaroid của ngôi sao cô đang yêu thích, còn kèm cả chữ ký và lời chúc. Mắt cô sáng lên, cầm không rời tay:
“Món quà này mình thích quá! Cảm ơn nha! Nhưng mà này, Ý Ý giờ đã chính thức phó thác cho anh, không được ức hiếp cô ấy đâu đó!”
Thấy Chúc Mịch Hạ hạnh phúc ra mặt, Từ Ý mỉm cười:
“Cậu thích là được rồi.”
Chúc Mịch Hạ liếc nhìn hai người họ, ánh mắt cuối cùng dừng trên mặt Từ Ý, bật cười:
“Chắc chắn là cậu gợi ý đúng không?”
Từ Ý chỉ cười mà không đáp.
Lúc này, cửa phòng lại mở ra, Kỳ Nhiên bước vào.
Nhưng vừa nhìn thấy hắn, Chúc Mịch Hạ lập tức nhíu mày:
“Sao lại là anh?”
Kỳ Nhiên cũng cau mày:
“Sao cô lại ở đây?”
Từ Ý và Yến Hòa Dư liếc nhau, đều ngạc nhiên:
“Hai người quen nhau à?”
Kỳ Nhiên đi đến ngồi bên cạnh Yến Hòa Dư, hừ một tiếng:
“Trước đây ở Dục Thành…”
Chưa kịp nói hết câu, Chúc Mịch Hạ đã lạnh lùng ngắt lời:
“Không quen biết.”
Kỳ Nhiên như bị chặn họng, vẫn không nhịn được cãi:
“Rõ ràng chúng ta gặp nhau rồi. Lúc đó cô còn giẫm lên chân tôi!”
Chúc Mịch Hạ không chịu thua:
“Còn anh thì đổ cà phê lên người tôi!”
Thấy tình hình căng thẳng, Từ Ý và Yến Hòa Dư vội phân công nhau khuyên nhủ, mỗi người dỗ dành một bên.
“Hôm nay là bữa ăn chúng tôi mời hai người. Nhân cơ hội này, hai người giải quyết hiểu lầm đi,” Từ Ý nhỏ nhẹ khuyên. Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm
Hai người không nói thêm, nhưng cũng không phản đối, coi như chấp nhận.
Dẫu vậy, không khí trong phòng vẫn luôn phảng phất một dòng chảy ngầm căng thẳng. Chúc Mịch Hạ và Kỳ Nhiên liên tục liếc nhau, dường như chỉ thiếu nước bật lên cãi cọ lần nữa.
Từ Ý và Yến Hòa Dư nhìn nhau, ánh mắt đầy bất đắc dĩ nhưng cũng không khỏi mắt cười.
___________
Dòng nước hoa mới đã được sản xuất xong từ lâu và nhận được sự yêu thích lớn từ công chúng ngay khi ra mắt. Nhiều người đặc biệt tò mò về nhà điều hương mới đứng sau sản phẩm này.
Lần trước, vì tai nạn của Yến Hòa Dư, Từ Ý không thể tham gia buổi họp báo ra mắt. Nhưng lần này, cô là tâm điểm chú ý của cả hội trường, tỏa sáng trên sân khấu.
Lần này, buổi họp báo giới thiệu nước hoa không chỉ mời những nhân vật trong ngành, mà còn có sự tham gia của các khách mời từ nhiều lĩnh vực khác, bao gồm cả Yến Hòa Dư.
Khi Từ Ý bước lên sân khấu, mặc bộ vest trắng tinh tế, cả khán phòng kinh ngạc trước sự xuất hiện của cô. Không ai ngờ rằng, dòng nước hoa nổi tiếng và được yêu thích như vậy lại do một nhà điều chế trẻ trung, tài năng và đầy sức hút như cô tạo ra.
Cô mỉm cười, phá tan bầu không khí ngỡ ngàng:
“Có vẻ mọi người khá bất ngờ về thân phận của tôi. Nhưng tôi nghĩ đây cũng chính là lý tưởng mà dòng nước hoa của chúng tôi muốn truyền tải: không định nghĩa cái đẹp, tuổi tác hay giới tính.”
Lời nói vừa dứt, khán phòng lập tức vang lên một tràng vỗ tay nhiệt liệt.
Đúng lúc đó, một vài người nhận ra Từ Ý chính là vợ của Yến Hòa Dư. Ánh mắt tò mò không ngừng chuyển từ cô trên sân khấu sang Yến Hòa Dư, người đang ngồi dưới hàng ghế khán giả với ánh mắt kiêu hãnh, dõi theo từng bước đi của vợ mình.
Cô đi đến đâu, Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com ánh mắt hắn theo đến đó, như thể chỉ có cô là tâm điểm của hắn.
“Đây là dòng nước hoa mới nhất của chúng tôi, lần đầu tiên ra mắt công chúng.” Từ Ý cầm lọ nước hoa màu đỏ với họa tiết hoa hồng tinh xảo, khẽ nâng lên, giới thiệu.
Một phóng viên nhanh chóng đặt câu hỏi:
“Nước hoa này tên là gì?”
Cô mỉm cười, trả lời:
“Nó được gọi là Tình Yêu Mãnh Liệt, một mùi hương chủ đạo từ hoa hồng Damascus, với hương thơm ngọt ngào và say đắm, tựa như lời thì thầm của những người yêu nhau.”
Cô dừng lại một chút, ánh mắt dịu dàng hướng về phía Yến Hòa Dư dưới khán đài, tiếp tục:
“Dòng nước hoa này lấy cảm hứng từ tình yêu giữa tôi và chồng tôi.”
Lời nói của cô khiến cả khán phòng bùng nổ tiếng xôn xao và kinh ngạc. Các phóng viên lập tức bấm máy lia lịa, cố gắng ghi lại khoảnh khắc đáng nhớ này.
Sau khi buổi họp báo kết thúc, Từ Ý bước vào phòng nghỉ, vội rót một ly nước để trấn tĩnh. Dù bên ngoài có vẻ điềm tĩnh, bên trong cô vẫn còn hồi hộp và căng thẳng.
Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên. Nghĩ rằng là Hạnh Tòng Vân, cô bước ra mở cửa.
Nhưng người đứng trước mặt lại là Yến Hòa Dư.
“Sao anh lại ở đây?” Từ Ý ngạc nhiên hỏi.
Hắn mỉm cười, bước vào phòng, đáp:
“Anh đợi để cùng em về nhà.”
Cô khẽ nhăn mũi, nhận ra trên người hắn có mùi hương nước hoa rất quen thuộc. Cô hỏi:
“Anh xịt Tình Yêu Mãnh Liệt đấy à?”
Yến Hòa Dư khẽ cười, bước đến gần, vòng tay ôm lấy eo cô. Giọng hắn trầm ấm, đầy ý nhị:
Gương mặt Từ Ý lập tức đỏ bừng. Trước đó, cô từng nói với anh rằng dòng nước hoa này như một “vũ khí” tình yêu, hương thơm tựa như một loại hormone hấp dẫn, là cách người yêu cố ý thu hút đối phương.
Thấy cô đỏ mặt, Yến Hòa Dư cười khẽ, thì thầm:
“Tối nay về sớm nhé, anh chờ em.”
Lời nói vừa dứt, cả không gian dường như chỉ còn lại sự ngọt ngào và hơi thở của hai người.
Bảo vệ nội dung
Mật khẩu sai. Vui lòng thử lại.
Nhận xét Box