Nội dung bảo vệ
Gương mặt Từ Ý thoáng chốc ửng hồng. Tim cô đập loạn trong lồng ngực, vội vã cúi thấp đầu để giấu đi sự bối rối.
“Vừa nãy em còn chủ động ôm anh, giờ lại sợ à?” Yến Hòa Dư nhìn phản ứng của cô, không nhịn được trêu chọc.
Từ Ý nheo mắt, lập tức phản bác: “Đó là vì lo cho anh nên em mới…”
Chưa kịp dứt câu, cô đã bị Yến Hòa Dư kéo trở lại vào vòng tay ấm áp. Giọng anh dịu dàng thì thầm bên tai: “Yên tâm đi, anh sẽ không làm gì đâu.”
Đối với anh, việc được ở bên cạnh Từ Ý như thế này đã là một niềm hạnh phúc lớn lao. Anh không muốn tham lam hay gây áp lực gì thêm.
Từ Ý vốn dĩ đang hồi hộp, nhưng lời nói nhẹ nhàng của anh khiến cô bất giác yên lòng. Hương thơm từ người anh mang lại cảm giác quen thuộc: chút mùi cỏ lau phảng phất, hòa quyện cùng hương nước hoa cô tặng, tạo nên một mùi hương dễ chịu đến bất ngờ.
Cô khẽ nhích lại gần hơn trong lòng anh, cong môi mỉm cười: “Sau này anh chỉ được dùng nước hoa em tặng thôi đó.”
Đây là loại nước hoa cô tự tay điều chế, độc nhất vô nhị, cũng là dấu ấn thuộc về cô dành riêng cho anh.
Yến Hòa Dư bật cười, gật đầu đáp: “Được, anh nghe lời em.”
Từ Ý nở nụ cười hài lòng, chỉ một lát sau đã chìm vào giấc ngủ sâu, gương mặt an tĩnh trong vòng tay của anh.
_______________
Buổi sáng hôm sau.
Từ Ý tỉnh dậy tự nhiên, mắt còn lơ mơ chưa nhìn rõ xung quanh đã nhận ra điều gì đó không ổn. Cô nhận thấy tay mình vẫn đang đặt trên eo Yến Hòa Dư, và cánh tay anh thì vẫn ôm lấy cô từ phía sau.
“Mấy giờ rồi?” Cô chớp mắt, vừa hỏi vừa tìm kiếm đồng hồ.
Yến Hòa Dư liếc nhìn đồng hồ trên tủ đầu giường sau lưng cô, mỉm cười đáp: “9 giờ rưỡi.”
“9 giờ rưỡi?!” Từ Ý mở to mắt, giọng đầy kinh ngạc. “Hôm nay là thứ Tư mà, anh không phải nên đi làm sao?”
Ánh mắt anh rơi xuống bàn tay cô vẫn đặt trên hông mình, khẽ cười: “Anh đã nói với Hà Lâm rồi. Công ty không có việc gì quan trọng, không cần gấp.” Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com
Từ Ý chớp mắt ngẩn người, rồi cuối cùng mỉm cười, đôi mắt cong cong: “Vậy thì chúng ta cùng dậy, ăn sáng nhé?”
Yến Hòa Dư cười gật đầu: “Được.”
Khi Từ Ý rời giường đi rửa mặt, Yến Hòa Dư nhận được cuộc gọi từ Kỳ Nhiên.
Đầu dây bên kia vang lên giọng điệu trêu chọc: “Không phải chứ? Lúc anh mất trí nhớ không đi làm đã đành, giờ nhớ lại rồi mà vẫn không chịu đến công ty à?”
Khóe môi Yến Hòa Dư khẽ cong, giọng đáp lại thản nhiên nhưng đầy sát thương: “Sáng nay Ý Ý ôm tôi ngủ, tôi không nỡ rời giường đi làm.”
Câu trả lời này khiến đầu dây bên kia im lặng rất lâu. Cuối cùng, Kỳ Nhiên chỉ nghẹn ra được một từ: “Biến!”
Mặc dù nói vậy, nhưng Yến Hòa Dư vẫn phải đi làm ngay sau bữa sáng. Trước khi rời đi, anh quay lại nhìn Từ Ý, dịu dàng nói:
“Trưa nay anh về cùng em ăn cơm nha.”
“Như vậy phiền phức lắm, không cần đâu,” Từ Ý cười nhẹ, khẽ lắc đầu. “Để em đến công ty anh, rồi mình ăn ở gần đó cũng được.”
Đôi mắt Yến Hòa Dư lập tức sáng rực, giọng nói trở nên phấn khởi hẳn: “Vậy anh chờ em.”
Từ Ý đứng trong sân, nhìn theo bóng Yến Hòa Dư cho đến khi anh khuất hẳn, vẫn không rời đi.
Lúc này, Chu tẩu bước đến bên cạnh cô, mỉm cười trêu: “Tiên sinh đi lâu rồi, phu nhân còn đứng ngẩn ra nhìn gì thế?”
Mặt Từ Ý lập tức đỏ bừng, như thể tâm tư bị bắt gặp, nhưng cô không chịu thừa nhận: “Tôi đứng đây ngắm cảnh thôi, ai nói tôi nhìn anh ấy chứ!”
Chu tẩu hiểu rõ tình hình, chỉ cười nhẹ, sau đó khẽ thở dài cảm thán: “Phu nhân và tiên sinh có thể hòa hảo thật sự là tốt quá. Trước đây nhìn hai người cứ bất hòa làm người ngoài như tôi cũng thấy đau đầu. Nhất là tiên sinh, chuyện gì cũng giấu kín, chẳng bao giờ cho tôi hay phu nhân biết.”
Từ Ý im lặng. Cô biết Yến Hòa Dư luôn giữ mọi chuyện trong lòng. Nếu cô sớm nhận ra tâm ý của anh, có lẽ giữa họ đã không phải trải qua những khúc mắc như vậy. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hiện tại mọi chuyện cũng không phải quá tệ.
"Chú mèo Bơ đáng yêu nhà mình vẫn luôn nằm cạnh bàn phím mỗi khi chúng mình soạn truyện. Cảm ơn bạn đã yêu thương và đồng hành tại nơi mà những câu chuyện luôn được viết bằng cả trái tim."
“Cảm ơn Chu tẩu đã chăm sóc tôi trong suốt thời gian qua.” Từ Ý cong môi cười, rồi kéo Chu tẩu vào nhà.
Thực ra, vì trước đây đã chuẩn bị ly hôn với Yến Hòa Dư, Từ Ý còn chuẩn bị sẵn quà từ biệt cho Chu tẩu. Không ngờ sau đó tai nạn và sự mất trí nhớ của anh lại làm thay đổi mọi kế hoạch.
Cô tặng cho Chu tẩu một chiếc ghế mát-xa, trực tiếp nhờ nhà cung cấp chuyển đến. “Công việc hằng ngày của chị vất vả, buổi tối dùng cái này để mát-xa toàn thân sẽ dễ chịu hơn nhiều. Khoảng một tiếng nữa người ta sẽ giao tới phòng của chị, đừng từ chối đấy nhé.”
Chu tẩu biết giá trị của món quà, vội nói lời cảm ơn: “Cảm ơn phu nhân, nhưng đây chỉ là công việc của tôi thôi, không có gì vất vả cả.”
Từ Ý khẽ cười, ánh mắt sáng lên. Cô nhanh chóng đổi chủ đề: “Nếu đã vậy, chị giúp tôi một chuyện nhé.”
__________________
Tại văn phòng công ty.
Khi Yến Hòa Dư cuối cùng cũng tới công ty, cả văn phòng tổng giám đốc đều len lén dùng ánh mắt tò mò nhìn anh.
Kỳ Nhiên – trợ lý kiêm bạn thân – thì không ngần ngại buông lời trêu chọc: “Tôi còn tưởng anh không định đến luôn chứ.”
“Tôi biết 11 giờ có một cuộc họp quan trọng, làm sao không đến được.” Yến Hòa Dư đã sắp xếp thời gian từ sớm, nên tất nhiên không bỏ lỡ công việc quan trọng.
Kỳ Nhiên: “…”
Hắn đành câm nín. Đúng là kiểu vừa yêu đương vừa làm việc không chệch nhịp.
Yến Hòa Dư không phí thời gian đôi co với Kỳ Nhiên. Sau khi kết thúc cuộc họp, cũng vừa đúng lúc tan ca trưa, anh lập tức chuẩn bị đi gặp Từ Ý.
“Hôm nay tới đây thôi. Tôi đi trước.” Anh xoay người rời đi, dứt khoát không chút lề mề.
Kỳ Nhiên tò mò, bước theo sau hỏi: “Anh đi đâu thế?”
Yến Hòa Dư khẽ nhếch môi, giọng mang theo ý cười: “Ý Ý hẹn tôi ăn trưa.”
Lại thêm một đòn chí mạng, anh đành bất lực im lặng nhìn theo bóng lưng bạn mình.
Kỳ Nhiên cảm thấy mình vừa phải chịu một đòn tổn thương từ người bạn đã "thoát kiếp độc thân," trong khi đó, Từ Ý lại đang bước vào cao ốc Yến Thị với một hộp cơm tự tay chuẩn bị.
Đây là lần đầu tiên cô đến nơi này, nơi trước đây cô luôn chọn cách né tránh mỗi khi đi ngang. Cao ốc Yến Thị cần thẻ quẹt mới vào được, mà cô thì không có. Vì muốn tạo bất ngờ cho Yến Hòa Dư, cô đến quầy lễ tân hỏi:
“Chào bạn, tôi có thể lên thẳng văn phòng Yến tổng được không? Tôi là...”
Cô vừa định giới thiệu bản thân, thì lễ tân đã nhận ra cô ngay:
“Chúng tôi biết, cô là Từ Ý, phu nhân của Yến tổng.”
Từ Ý ngạc nhiên: “Sao các bạn biết?”
Lễ tân mỉm cười đáp: “Trước đây Yến tổng đã dặn trợ lý Hà nói với chúng tôi rồi, nếu gặp cô thì hướng dẫn cô đi thẳng vào lối chuyên dụng lên văn phòng Yến tổng.”
“Trước đây...” Từ Ý lẩm bẩm, gần như đoán ra được việc này đã xảy ra từ lúc nào.
Cô khẽ cười bất lực. Không biết nên khen Yến Hòa Dư chu đáo hay trách mình vì đã quá lâu không bước chân đến nơi này, để anh phải âm thầm mong ngóng.
“Cảm ơn nhé.” Từ Ý nói lời cảm ơn, sau đó bước đến lối dẫn lên tầng cao. Một nhân viên bảo vệ đã đứng sẵn để hỗ trợ cô.
Từ Ý mang theo hộp cơm, bước vào thang máy. Khi vừa đặt chân tới tầng của Yến Hòa Dư, cô còn chưa kịp đi được vài bước thì điện thoại trong túi vang lên.
“Ý Ý, anh họp muộn một chút, giờ mới tan ca. Em đến chưa?” Giọng nói trầm ấm của Yến Hòa Dư vang lên qua điện thoại.
"Cảm ơn bạn đã ghé thăm truyện nhà, nơi có chú mèo Bơ luôn thủ thỉ cùng những câu chuyện tuyệt vời. Sự đồng hành của bạn chính là món quà quý giá nhất với chúng mình và cả Bơ!"
Từ Ý đã đứng ngay trước cửa văn phòng tổng tài, nhưng lại giả vờ như chưa đến. Cô ra hiệu cho thư ký không tiết lộ gì, chậm rãi đáp: “Làm sao bây giờ, em vẫn còn ở nhà, chưa đi.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, sau đó giọng Yến Hòa Dư pha chút hụt hẫng: “Không sao, anh đến đón em cũng được.”
“Vậy được, anh ra đây đón em nhanh đi,” Từ Ý cười đáp rồi nhanh chóng cúp máy.
Thư ký đứng gần đó đã nhận ra Từ Ý từ lúc cô xuất hiện. Sau khi cô cúp điện thoại, thư ký ngạc nhiên hỏi: “Cô là...”
Từ Ý thở dài: “Tôi còn chưa nói cho anh ấy biết tôi đã đến đây.”
Đúng lúc đó, một loạt tiếng bước chân vội vã vang lên.
Từ Ý quay lại, thấy Yến Hòa Dư đang mặc bộ vest xanh ngọc, vẻ mặt hớt hải chạy về phía cô. Anh chưa để cô kịp nở nụ cười, đã nhanh chóng kéo cô vào lòng, ôm chặt.
“Anh còn tưởng em không đến,” giọng anh mang theo chút ủy khuất.
Từ Ý đỏ mặt, tai cũng nóng bừng. Cô mỉm cười nhẹ: “Em đã hứa với anh rồi, làm sao không đến được.” Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com
Thư ký đứng gần đó đã hoàn toàn ngơ ngác. Cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ được tận mắt chứng kiến Yến tổng ân cần thế này, lại còn trực diện nhận "cẩu lương" đến choáng váng.
Bảo vệ nội dung
Mật khẩu sai. Vui lòng thử lại.
Nhận xét Box