Nội dung bảo vệ
Trong phòng khách.
Yến Hòa Dư nhẹ nhàng chia chiếc bánh cheesecake việt quất thành bốn phần đều nhau, sau đó đưa một miếng đến trước mặt Từ Ý.
Từ Ý không khách sáo, cầm muỗng xúc một miếng bánh đưa vào miệng. Vị ngọt mềm mịn lập tức tan chảy, khiến cô hài lòng đến mức phải nheo mắt lại.
“Chủ tiệm bảo hôm nay có chương trình khuyến mãi, nên tặng thêm cho anh một phần bánh cheesecake việt quất.” Yến Hòa Dư vừa nói, vừa đẩy thêm một miếng bánh nữa đến trước mặt cô. “Nhưng mà không nên ăn nhiều quá, hai miếng là đủ rồi.”
Từ Ý biết chiếc bánh này không hề rẻ, liền cười đùa: “Khuyến mãi gì mà tặng anh loại bánh đắt tiền như vậy? Chắc là vì anh là khách hàng VIP của họ, lâu rồi không ghé nên họ mới tranh thủ lấy lòng.”
Cô từng nghe nhân viên thu ngân nhắc đến thẻ hội viên của Yến Hòa Dư, một khách hàng lớn như anh mà họ để mất thì đúng là thiệt thòi.
“Chỉ cần em thích, tốn bao nhiêu cũng đáng.” Yến Hòa Dư cười, đôi mắt cong cong tràn đầy vẻ dịu dàng.
Từ Ý bỗng cảm thấy tim mình lỡ một nhịp. Cô ngẩng đầu nhìn anh. Nụ cười này, hiếm khi xuất hiện trên gương mặt anh kể từ sau khi anh mất trí nhớ.
“Anh biết không (truyennhabo.com), sau khi mất trí nhớ, anh thay đổi nhiều lắm.” Cô không nhịn được lên tiếng.
Yến Hòa Dư khựng lại, sau đó mỉm cười: “Biết chứ. Nhưng dù sao thì, đó vẫn là anh.”
Từ Ý nhìn anh đầy tò mò, nheo mắt nói: “Em cứ có cảm giác như có công tắc nào đó trong anh đã được bật lên. Lúc đó, em còn tưởng anh bị đổi linh hồn.”
“Vậy em thích anh trước hay sau khi mất trí nhớ?” Yến Hòa Dư đột ngột hỏi, giọng đầy vẻ chờ mong.
Câu hỏi khiến Từ Ý sững người: “Không phải đều là anh sao? Có gì khác nhau chứ?”
Yến Hòa Dư khẽ mím môi, chậm rãi nói: “Thật ra vẫn có một chút khác biệt.”
Từ Ý bật cười, nhìn anh trêu chọc: “Vừa nãy anh còn nói đều là anh, sao giờ lại đổi ý?”
“Anh chỉ lo em thích con người anh sau khi mất trí nhớ. Dù anh có cố gắng thế nào cũng không thể hoàn toàn giống trước được.” Giọng Yến Hòa Dư nhỏ dần, ánh mắt cúi xuống mang theo chút bất an.
Từ Ý cảm thấy lòng mình mềm nhũn, ngay cả giọng nói cũng dịu dàng hơn: “Em thích anh vì anh là chính anh, dù trước hay sau khi mất trí nhớ thì vẫn không thay đổi.”
Cô vừa dứt lời, khóe môi Yến Hòa Dư đã cong lên thành một nụ cười rạng rỡ: “Nếu Ý Ý đã nói vậy, thì anh yên tâm rồi.”
Từ Ý bỗng chốc nhận ra mình vừa bị anh khéo léo dẫn dắt vào câu chuyện, liền xấu hổ trừng mắt nhìn anh: “Anh cố tình gài bẫy em đúng không!”
Yến Hòa Dư nhếch môi cười: “Anh chỉ muốn chắc chắn về lòng em thôi.”
Từ Ý: “…”
_____________________________
Cuộc gọi với Chúc Mịch Hạ.
“Giờ này mà em gái còn gọi điện cho chị, chẳng lẽ thất bại rồi hả?” Giọng Chúc Mịch Hạ vang lên qua điện thoại, mang theo vẻ trêu chọc.
Từ Ý hơi ngạc nhiên: “Sao cậu lại nghĩ vậy?”
Chúc Mịch Hạ cười khẽ: “Nếu cậu đang ở cạnh Yến Hòa Dư, làm gì có thời gian rảnh gọi mình? Giờ này đáng ra phải bận chuyện khác chứ, không phải sao?”
Dù không ngây thơ, nhưng những lời ám chỉ này khiến mặt Từ Ý nóng bừng: “Cậu lại đang viết mấy tiểu thuyết tình cảm gì đó chứ gì?” Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com
“Sao cậu biết hay vậy?” Chúc Mịch Hạ cười lớn. “Nam nữ chính trong truyện mới của mình còn tiến triển nhanh hơn hai người các cậu đấy, họ đã ‘lên xe’ rồi!”
Từ Ý: “…”
Cô cảm giác như mình vừa bị đả kích.
Sau một hồi đùa cợt, Chúc Mịch Hạ nghiêm túc hơn, hỏi: “Không nói đùa nữa. Nghe giọng cậu thế này, chắc Yến Hòa Dư làm gì đúng không?”
Từ Ý bật cười: “Anh ấy viết cho mình một bức thư.”
“Viết thư? Thời buổi nào rồi còn dùng cách cổ lỗ sĩ đó!” Chúc Mịch Hạ phá lên cười.
Từ Ý vội vàng giải thích: “Chính vì bây giờ mọi người toàn dùng công nghệ, nên việc viết thư mới khiến người ta cảm nhận được sự chân thành.”
“Chân thành à?” Chúc Mịch Hạ cười xì một tiếng. “Ý Ý à, giờ thì chị thấy cậu đúng là chìm quá sâu rồi.”
Từ Ý không phủ nhận, chỉ cười nói: “Anh ấy cũng không đến nỗi nào, đúng không?”
“Không đến nỗi nào? Chuyên tình như anh ấy thì đủ để đánh bại cả đống người rồi, còn chưa kể ngoại hình và gia thế.” Chúc Mịch Hạ cảm thán. “Cậu đúng là nhặt được bảo vật đấy.”
Từ Ý bật cười, cảm thấy hơi ngại: “Thôi, không nói nữa. Mình đi tắm rồi ngủ đây. Câu cũng ngủ sớm đi, đừng thức đêm nhiều quá.”
“Hiểu rồi! Một đêm xuân giá trị ngàn vàng mà!” Chúc Mịch Hạ cười hì hì.
Từ Ý đỏ bừng mặt, lập tức cúp máy.
___________________
Sau khi tắm xong.
Tắm rửa xong, Từ Ý mất một chút thời gian để sấy khô tóc. Vừa bước ra khỏi phòng tắm, cô đã nghe thấy tiếng gõ cửa vang lên.
Hầu như không cần đoán, cô biết ngay giờ này chỉ có Yến Hòa Dư sẽ đến. Từ Ý nhanh chóng đi ra mở cửa.
Trước mặt cô là Yến Hòa Dư, vừa mới tắm xong. Mái tóc đã được sấy qua nhưng vẫn còn chút ẩm, vài sợi tóc mềm mại rủ xuống, khiến anh thoáng chốc trông giống như dáng vẻ lúc mất trí nhớ.
Từ Ý hơi ngẩn người, bất giác hỏi: “Anh đến đây làm gì giờ này?”
“Đêm nay anh ngủ ở phòng em,” Yến Hòa Dư cười nhẹ, đáp lời.
Từ Ý kinh ngạc trừng to mắt, gần như bật thốt lên: “Tại sao?”
“Nếu không thì anh ngủ phòng anh?” Yến Hòa Dư nhướng mày, nụ cười đầy vẻ trêu chọc. “Dù sao cũng là ngủ chung, ngủ bên nào thì có gì khác đâu?”
Từ Ý chớp mắt mấy cái, Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm không hiểu sao lại thấy lời anh nói… rất có lý.
“Hay là em thấy ngủ một mình thoải mái hơn? Chứng mất ngủ của em đã khỏi rồi sao?” Dù giọng anh có vẻ điềm nhiên, nhưng ánh mắt lại phảng phất chút lo lắng.
Từ Ý không thể phủ nhận rằng khi có Yến Hòa Dư nằm bên cạnh, giấc ngủ của cô luôn êm đềm hơn. Vì thế, cô lùi sang một bên, nhường đường cho anh bước vào.
Yến Hòa Dư thở phào nhẹ nhõm, biểu cảm này rõ ràng đến mức Từ Ý nhìn thấy cũng phải bật cười: “Anh sợ em từ chối à?”
Yến Hòa Dư gật đầu nghiêm túc: “Mối quan hệ của chúng ta vừa mới tốt lên. Anh luôn cảm thấy…”
Chưa kịp nói hết câu, Từ Ý đã bước tới, vòng tay ôm cổ anh rồi bất ngờ hôn nhẹ lên má: “Em lại thấy sau khi mất trí nhớ, anh to gan hơn nhiều. Sao bây giờ gan lại nhỏ vậy?”
Cô biết sự cẩn thận của anh xuất phát từ đâu, nhưng không nhịn được muốn trêu chọc anh một chút.
Ánh mắt Yến Hòa Dư thoáng tối lại, nhưng trước khi kịp phản ứng, Từ Ý đã buông anh ra. Cô rất bình tĩnh leo lên giường, giọng điềm nhiên nhưng ngữ khí lại có phần ra lệnh: “Khuya rồi, đi ngủ thôi.”
Cô vừa mới nằm nghiêng, còn chưa kịp điều chỉnh tư thế, đã bị Yến Hòa Dư kéo vào lòng.
Từ Ý kinh ngạc xoay người, không nhịn được trách: “Yến Hòa Dư, anh thế này thì em làm sao mà ngủ được?”
“Anh nhớ lần đầu chúng ta ngủ chung, em là người chủ động ôm anh ngủ. Thậm chí đến sáng hôm sau cũng không chịu buông tay.” Yến Hòa Dư khẽ cười, cố ý nhấn mạnh chữ “chủ động.”
Từ Ý: “…”
Cô vừa định phản bác, thì mùi hương quen thuộc từ người anh phảng phất khiến cô dừng lại. Hương thơm đặc trưng ấy hòa quyện cùng mùi dầu gội và sữa tắm, nếu không lại gần thì khó mà cảm nhận rõ.
“Anh dùng nước hoa em tặng à?” Từ Ý lập tức hỏi.
Dường như chưa chắc chắn, cô lại nhích người sát thêm, khẽ hít một hơi để kiểm chứng. Khoảng cách gần đến mức mặt cô gần như áp sát vào ngực Yến Hòa Dư.
Cảm nhận hơi thở ấm áp phả lên cổ, yết hầu của Yến Hòa Dư khẽ động. Anh trả lời, giọng hơi khàn: “Chỉ xịt một chút, mùi rất nhẹ. Sao em nhận ra được?”
Từ Ý đắc ý ngẩng đầu, nụ cười tự tin: “Dù nhẹ đến mấy thì đây cũng là nước hoa em tự tay pha chế. Làm sao em không nhận ra chứ?” Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm
Cô vừa ngẩng lên, khóe môi Yến Hòa Dư suýt chạm vào tai cô.
Trong khoảnh khắc, cả hai đều sững lại.
Yến Hòa Dư bất đắc dĩ cười khổ: “Ý Ý, em nên cách xa anh một chút, nếu không anh không đảm bảo được mình sẽ làm gì đâu.”
Bảo vệ nội dung
Mật khẩu sai. Vui lòng thử lại.
Nhận xét Box