Nội dung bảo vệ
Biệt thự Lung Cảnh.
Từ Ý quan sát nét mặt Yến Hòa Dư, trong lòng không khỏi hừ lạnh. Cô đứng dậy, cầm lấy túi xách rồi nói:
“Lần này chúng ta cùng đi, em lái xe.”
Yến Hòa Dư: “...”
Không những muốn ly hôn, cô còn nghi ngờ kỹ năng lái xe của mình sao?
Từ Ý không đợi anh đáp lại, tiếp tục nói với vẻ mặt thản nhiên:
“À, tiện thể nói luôn, hôm nay em đã bảo dì Chu nghỉ, em cũng sẽ không ăn ở nhà. Anh muốn ăn gì thì tự mình chuẩn bị đi.”
Cô để lại câu nói như thể hiện chút "trả thù nhỏ" vì bị anh giấu chuyện ký ức. Không cho Yến Hòa Dư bất kỳ cơ hội phản ứng nào, Từ Ý thẳng bước ra cửa.
Yến Hòa Dư nhìn theo bóng dáng cô rời đi, bất giác cười khổ. Anh có thể nhận ra Từ Ý đang giận, và lý do không gì khác ngoài việc anh giấu cô chuyện mình đã khôi phục ký ức.
Khi vừa nhấc điện thoại lên, giọng điệu quen thuộc của Kỳ Nhiên vang lên:
“Đấy, tôi đã bảo mà, chuyện anh giấu giếm không thể nào tốt đẹp được. Giờ thì hay rồi, cô ấy muốn ly hôn thật đấy!”
Yến Hòa Dư mím môi, giọng trầm thấp:
“Giờ nói xem làm thế nào để sửa chữa.”
Kỳ Nhiên khẽ "chậc" một tiếng, giọng điệu đầy vẻ bỡn cợt:
“Cách duy nhất chính là nhận lỗi. Anh nghĩ mà xem, trong thời gian anh mất trí nhớ, cô ấy đã luôn chăm sóc anh, thậm chí không nhắc đến chuyện ly hôn T-r-u-y-e-n-n-h-a-b-o. Tự hỏi xem tại sao cô ấy bỗng nhiên đòi ly hôn ngay khi biết anh đã nhớ lại?”
Yến Hòa Dư trầm ngâm một lúc lâu, cuối cùng do dự mở lời:
“Ý cậu là... thật ra cô ấy không phải hoàn toàn không có tình cảm với tôi?”
“Anh còn không tự tin đến vậy sao?” Kỳ Nhiên gần như hét lên:
“Tôi nhớ Yến Hòa Dư trước đây là người đàn ông làm mưa làm gió trong thương giới mà. Sao giờ lại nhát gan thế này? Anh vẫn là anh đấy chứ?”
Yến Hòa Dư khẽ cười khổ:
“Nếu cậu trải qua những chuyện như tôi, có lẽ cậu cũng sẽ giống thế này thôi.”
Kỳ Nhiên bật cười:
“Tôi thì không muốn trải qua đâu. Nhưng theo quan sát của tôi, chắc chắn trong lòng cô ấy có anh.”
“Thật sao?” Yến Hòa Dư thoáng vui mừng, “Vậy tôi nên làm gì bây giờ?”
“Chân thành nhận lỗi.” Kỳ Nhiên nghiêm túc nói:
“Và nói rõ tất cả những gì anh cảm nhận trong lòng. Từ Ý không phải kiểu người thích vòng vo. Anh càng giấu, cô ấy càng xa anh.”
________________________
Tiệm lẩu.
Chúc Mịch Hạ đã sớm tìm được một vị trí đẹp và gọi sẵn đồ ăn. Khi thấy Từ Ý bước vào, cô lập tức vẫy tay:
“Bên này!”
Từ Ý nhìn quanh một lượt, thấy Chúc Mịch Hạ đang ngồi với mái tóc nhuộm màu nổi bật, liền nhanh chóng bước tới.
“May là lần này cậu nhận ra mình.” Chúc Mịch Hạ không nhịn được trêu chọc.
Từ Ý cười nhẹ:
“Cậu nhuộm cái màu sáng như thế, mình muốn không nhận ra cũng khó.”
Chúc Mịch Hạ khẽ vuốt tóc mình, tự đắc nói:
“Màu hồng anh đào đang là xu hướng năm nay đó. Đẹp không?”
Từ Ý vừa cắn một viên bò viên vừa nói:
“Mình vừa rời khỏi nhà, đúng lúc Yến Hòa Dư tan làm. Mình nói thẳng chuyện ly hôn rồi.”
“Thế nào? Anh ta phản ứng ra sao?” Chúc Mịch Hạ hưng phấn hỏi.
Từ Ý hồi tưởng một lát, rồi đáp:
“Nhìn có vẻ rất sốc.”
“Chỉ vậy thôi?” Chúc Mịch Hạ trố mắt, “Không phải anh ta lao tới ôm cậu, cầu xin cậu đừng đi sao?”
Từ Ý liếc mắt nhìn bạn, giọng nhàn nhạt:
“Nếu anh ấy cầu xin, liệu mình có ngồi đây ăn lẩu với cậu không?”
Chúc Mịch Hạ đặt đũa xuống bàn, vẻ mặt bất mãn:
“Yến Hòa Dư sao lại không biết nắm bắt cơ hội vậy trời? Muốn giữ vợ mà không chủ động thì chỉ có mơ!”
Nhìn sự bất bình của bạn, Từ Ý không khỏi bật cười:
“Sao cậu còn kích động hơn cả mình vậy?”
“Cậu không hiểu đâu! Những người như thế trong tiểu thuyết của mình chỉ xứng làm nam phụ thôi! Không chủ động, không tiến tới, thì từ đâu ra tình yêu?”
Từ Ý cười khẽ, thong thả đáp:
“Mình đã nói rồi, cứ để xem anh ấy làm thế nào.”
“Cậu không lo lắng thật sao? Nhỡ đâu anh ta đồng ý ly hôn thì sao?” Chúc Mịch Hạ kinh ngạc.
Từ Ý mỉm cười đầy tự tin:
“Nếu là trước đây, mình có thể sẽ lo lắng. Nhưng sau khi hiểu rõ mọi chuyện, mìn đã thấu được tâm trạng của anh ấy. Càng thích thì càng sợ. Vì sợ làm không tốt, hoặc làm chưa đủ, nên anh ấy chỉ dám cẩn thận từng chút.”
Chúc Mịch Hạ nhìn cô, không nhịn được trêu:
“Cậu giờ giống chuyên gia tình cảm ghê. Được rồi, mình chờ tin vui của cậu.”
Sau bữa lẩu, Từ Ý và Chúc Mịch Hạ tiếp tục dạo quanh trung tâm thương mại gần đó. Mãi đến khuya, cô mới lái xe về nhà.
Vừa bước vào tiền sảnh, không khí trong biệt thự yên tĩnh một cách bất thường. Từ Ý đoán rằng Yến Hòa Dư đã đi ngủ, liền chuẩn bị trở về phòng mình.
Nhưng khi đến trước cửa phòng, cô phát hiện một túi giấy treo trên tay nắm cửa.
Nhíu mày nhìn chiếc túi, Từ Ý không khó để đoán ra người nào đó để nó ở đây. Khẽ cong môi, cô xách túi giấy vào phòng.
Khi vừa bước vào phòng, cánh cửa phòng đối diện cũng lặng lẽ mở ra. Yến Hòa Dư ló đầu ra, khuôn mặt đầy vẻ nôn nóng nhưng lại không dám lên tiếng.
Ngồi xuống giường, Từ Ý mở chiếc túi giấy. Bên trong có một món quà và một phong thư.
Không vội mở quà, cô cầm phong thư lên đọc trước.
**“Ý Ý, lần đầu gặp em là ở nước Pháp. Lúc ấy, anh chỉ kịp chụp lại nụ cười rạng rỡ của em. Lần thứ hai gặp lại là trong một buổi tiệc. Nhận ra em, anh đã nhờ Hà Lâm điều tra mới biết em bị gia đình ép cưới. Khi thấy em say khướt, anh bỗng nảy ra ý nghĩ này – một ý nghĩ nóng nảy và điên rồ.
Dù bên ngoài chúng ta nói đó là một cuộc giao dịch, nhưng anh chưa từng xem nó như vậy. Đêm tân hôn, khi nghe em nói rằng em sẽ sớm rời đi Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm, anh đã rất đau lòng. Em lạnh nhạt với anh, nên anh chỉ còn cách kìm nén, cố gắng không đến gần em quá mức. Anh muốn nói rõ lòng mình, nhưng lại sợ em không chấp nhận.
Ngày em đòi ly hôn, có lẽ đó là ngày thảm hại nhất trong đời anh. Anh rất muốn từ chối, nhưng thái độ kiên quyết của em khiến anh không dám níu kéo.
Giả vờ mất trí nhớ không phải để lừa em, mà vì anh sợ em sẽ rời bỏ anh một lần nữa.
Bây giờ, khi mọi chuyện đã rõ ràng, anh chỉ có một mong muốn: Ý Ý, chúng ta đừng ly hôn nữa, được không?”**
Đọc đến dòng cuối cùng, Từ Ý bất giác bật cười. Sự khép nép và chân thành trong từng chữ của Yến Hòa Dư hiện lên thật rõ ràng.
Cô lật mặt sau tờ thư, phát hiện còn một đoạn viết thêm:
“Loại phô mai việt quất mà em thích nhất đang ở trong tủ lạnh. Còn món quà này, anh đã chuẩn bị cho dịp kỷ niệm một năm ngày cưới. Nếu em vẫn cần một người làm thuốc ngủ, anh đang đợi em trong phòng.”
Từ Ý đặt thư xuống, rồi mở món quà bên cạnh. Chiếc hộp được gói rất tinh xảo. Bên trong là một chiếc vòng cổ được thiết kế tinh xảo, gắn những viên kim cương lấp lánh.
Từ Ý không phải là người quá yêu thích trang sức, nhưng khi nhìn chiếc vòng cổ này, cô không khỏi cảm thấy lòng ngọt ngào.
Khẽ cong môi, cô gần như không chần chừ mà đứng dậy đi thẳng đến cửa.
Đứng trước cửa phòng Yến Hòa Dư, Từ Ý giơ tay định gõ thì cánh cửa đã tự động mở ra.
Yến Hòa Dư đứng ngay trước mặt, ánh mắt chạm vào chiếc vòng cổ trên tay cô, trái tim anh lỡ mất một nhịp. Khuôn mặt anh hiện rõ vẻ nôn nóng, thậm chí chẳng kịp giấu đi sự bất an:
“Ý Ý, em…”
Không nói một lời, Từ Ý đưa chiếc vòng cổ về phía anh. Nhưng thay vì giải thích, cô chỉ im lặng nhìn anh.
Yến Hòa Dư nhận lấy chiếc vòng, lòng chùng xuống như rơi xuống đáy vực. Anh mím môi, chuẩn bị sẵn sàng đối mặt với việc bị từ chối.
Đúng lúc này, Từ Ý bất ngờ xoay người lại, vén mái tóc dài sang một bên, để lộ chiếc gáy thon gọn. Cô khẽ mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng vang lên:
“Giúp em đeo vào.”
Yến Hòa Dư ngẩn người trong giây lát, rồi vội vàng tiến tới. Tay anh run nhẹ khi cầm chiếc vòng, nhưng cuối cùng vẫn cẩn thận đeo nó lên cổ cô.
Khi chiếc vòng cổ nằm gọn trên cổ Từ Ý, Yến Hòa Dư đứng yên phía sau, ánh mắt đầy dịu dàng và sâu lắng.
“Ý Ý…” Anh cất giọng, nhưng không biết phải nói gì tiếp.
Từ Ý quay lại, ánh mắt đầy ý cười:
“Yến Hòa Dư, anh sợ em đòi ly hôn đến thế sao?”
Anh cười khổ, nhưng trong ánh mắt vẫn ánh lên vẻ ấm áp:
“Đúng, anh sợ lắm.” Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm
Từ Ý bật cười, nhưng lần này, trong tiếng cười có chút dịu dàng, chút tha thứ:
“Anh đúng là ngốc thật.”
Cô ngẩng đầu nhìn anh, giọng điệu thoáng đùa cợt nhưng đầy chắc chắn:
“Được rồi, em không ly hôn với anh nữa.”
Bảo vệ nội dung
Mật khẩu sai. Vui lòng thử lại.
Nhận xét Box