Sáng sớm, Từ Ý đã rời khỏi giường, bởi hôm nay là ngày Chúc Mịch Hạ trở về sau chuyến du lịch. Cô muốn tự mình lái xe ra sân bay đón bạn.
Khi chuyến bay của Chúc Mịch Hạ hạ cánh, Từ Ý đứng đợi ở cửa ra. Không mất nhiều thời gian, cô đã nhận ra dáng người quen thuộc của bạn mình, nhưng vẫn có chút ngờ ngợ:
“Sao cậu lại phơi nắng đen đến mức này?” Từ Ý ngạc nhiên nhìn khuôn mặt rám nắng của Chúc Mịch Hạ.
Chúc Mịch Hạ trợn mắt đầy oán giận:
“Còn không phải tại cái nắng gay gắt ở bãi biển sao. Mình bôi kem chống nắng đủ kiểu mà vẫn không ăn thua.”
Từ Ý bật cười, đón lấy vali từ tay bạn, dịu dàng nói:
“Không sao đâu. Về nhà chăm sóc một thời gian là ổn thôi.”
“Đúng vậy. Mình về lần này cũng định bế quan một thời gian.” Chúc Mịch Hạ vừa đi theo Từ Ý ra bãi đỗ xe vừa hào hứng nói, “Chuyến đi này thu hoạch được không ít. Linh cảm bùng nổ luôn! mình đã gửi dàn ý cho biên tập, cô ấy bảo cốt truyện rất hay và hối mình nhanh chóng viết ra.”
Từ Ý cho vali vào cốp xe, khẽ cười:
“Nếu cậu định bế quan, hôm nay mình mời cậu một bữa thật ngon để bù đắp trước.”
“Tất nhiên là được rồi!” Chúc Mịch Hạ cười hì hì.
Tại nhà hàng, hai người chọn một phòng riêng và gọi món.
Nhìn Từ Ý, ánh mắt Chúc Mịch Hạ lấp lánh tò mò:
“Lần trước trên điện thoại cậu không nói rõ ràng, giờ thì có thời gian rồi, kể mình nghe mọi chuyện xảy ra giữa cậu và Yến Hòa Dư trong thời gian qua đi.”
Từ Ý không có ý định giấu giếm. Chuyện này khá dài, nên cô chậm rãi kể lại.
“Nhiều chuyện xảy ra ngoài dự đoán của mình Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com. Thậm chí cả chuyện kết hôn cũng thế. Khi đó, mình nghĩ rằng mình và anh ấy chỉ đang giúp đỡ lẫn nhau. Nhưng không ngờ Yến Thị vốn không có vấn đề gì, anh ấy chỉ muốn kéo mình ra khỏi Từ gia.” Cô cười khổ.
Sau khi nghe xong, Chúc Mịch Hạ không giấu được biểu cảm đầy kinh ngạc:
“Chuyện giữa hai người đúng là có thể viết thành tiểu thuyết. Thật sự thú vị quá đi. Hay là để mình lấy hai người làm nguyên mẫu rồi viết một cuốn truyện nhỉ?”
Từ Ý trừng mắt, khóe miệng khẽ giật:
“Cậu cứ lo viết xong cuốn tiểu thuyết đang dang dở của mình đi.”
“Cậu nói đúng, tham quá không tốt. Nhưng mà này, mình nói thật, cậu không cần lo lắng. Rõ ràng Yến Hòa Dư đã thích cậu từ trước, nếu không thì sao anh ấy lại làm nhiều chuyện đến vậy?” Chúc Mịch Hạ nhìn thẳng vào mắt Từ Ý, như muốn khẳng định chắc chắn điều mình nói. “Cậu nghĩ mà xem, Yến Hòa Dư là ai chứ? Anh ấy làm bao nhiêu việc như thế, còn không phải vì cậu sao?”
Từ Ý trong lòng cũng hiểu rõ điều đó. Nhưng chỉ trong một thời gian ngắn, nhiều chuyện bất ngờ xảy ra khiến cô chưa thể tiêu hóa hết được.
“Anh ấy thật sự quá tốt…” Cô thở dài, nhẹ nhàng nói, “Đến mức khiến mình cảm thấy xấu hổ.”
“Cậu không nên nghĩ như thế.” Chúc Mịch Hạ lắc đầu phản đối, “Cậu không hề thua kém. Yến Hòa Dư thích cậu, chứng tỏ mắt nhìn của anh ấy rất tốt.”
Từ Ý bật cười nhẹ:
“Cậu đúng là bạn thân nhất, chỉ biết khen mình.”
“Vậy nên bữa cơm này cậu nhất định phải mời mình đấy.” Chúc Mịch Hạ cười tươi roi rói.
Từ Ý gật đầu:
“Chắc chắn mình mời.”
Sợ Từ Ý vẫn còn suy nghĩ nhiều, Chúc Mịch Hạ nói thêm:
“Nếu anh ấy đã bày tỏ rõ ràng như vậy, chờ đến khi anh ấy khôi phục trí nhớ, hai người cứ thẳng thắn mà nói chuyện với nhau.”
Từ Ý mím môi, lòng đã sớm có quyết định:
“Mình sẽ làm vậy.”
_"Chú mèo Bơ đáng yêu nhà mình vẫn luôn nằm cạnh bàn phím mỗi khi chúng mình soạn truyện. Cảm ơn bạn đã yêu thương và đồng hành tại nơi mà những câu chuyện luôn được viết bằng cả trái tim."
________________
Chạng vạng, Từ Ý lái xe về Lung Cảnh công quán. Khi vừa bước xuống xe, cô liền nhìn thấy Yến Hòa Dư ngồi trên bậc thang cách đó không xa. Anh nâng cằm bằng hai tay, trông ngoan ngoãn hệt như chú chó đang đợi chủ về.
Cô bước đến trước mặt anh, bất đắc dĩ cười:
“Sao lại ngồi ở đây thế?”
“Chờ em về nhà.” Yến Hòa Dư ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn cô, giọng nói đầy thành thật:
“Em bảo anh đừng chạy lung tung, nên anh ở đây chờ.”
Trái tim Từ Ý bỗng mềm nhũn, cô không nhịn được xoa nhẹ lên đỉnh đầu anh, khẽ cười:
“Nếu anh ngoan thế, em cũng có quà cho anh.”
“Quà?” Yến Hòa Dư lập tức nhảy dựng lên, ánh mắt lộ rõ vẻ háo hức:
“Quà gì vậy?”
Từ Ý lấy ra chiếc bình giữ nhiệt mà cô đã chọn khi đi dạo phố cùng Chúc Mịch Hạ.
“Dạ dày anh không tốt --Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com, lại hay thức khuya vì công việc. Hãy dùng cái này để uống trà mật ong hay gì đó, tốt cho sức khỏe.”
Yến Hòa Dư vui vẻ nhận lấy, vội vàng hứa:
“Anh đảm bảo sẽ dùng bình này mỗi ngày! Đi đâu cũng mang theo!”
Từ Ý mỉm cười trước sự phấn khích của anh, nhưng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh:
“Không cần phải mang theo khắp nơi đâu.”
Cầm chiếc bình trên tay ngắm một lúc, Yến Hòa Dư bỗng như nhớ ra điều gì:
“Hôm nay anh lại nhớ thêm được vài chuyện.”
Cả hai bước vào phòng khách, Từ Ý tò mò hỏi:
“Nhớ được những gì?”
“Những người trong công ty, đặc biệt là Hà Lâm và Kỳ Nhiên. Anh có chút ấn tượng với họ.” Yến Hòa Dư thành thật đáp.
Từ Ý quan sát anh kỹ hơn, lúc này mới phát hiện Yến Hòa Dư hôm nay có chút khác biệt. Sau khi mất trí nhớ, anh thường mặc đồ thoải mái, như áo hoodie hay quần thể thao. Nhưng hôm nay, anh lại diện quần tây và áo sơ mi, trông chững chạc hơn hẳn.
Sự thay đổi này khiến trái tim cô đột nhiên lỡ một nhịp, thậm chí cảm thấy hơi xa lạ.
“Đây là chuyện tốt. Có lẽ anh sẽ sớm khôi phục ký ức.” Cô nói, giọng khẽ ẩn chứa chút mất mát mà chính cô cũng khó nhận ra.
Buổi tối, sau khi tắm xong, Từ Ý theo thói quen đi vào phòng ngủ của Yến Hòa Dư.
Cô vừa vào thì anh cũng vừa bước ra từ phòng tắm, trên người mặc một bộ đồ ngủ màu xanh đậm.
“Anh từng bảo không thích màu này mà?” Từ Ý hơi sững người, buột miệng hỏi.
Yến Hòa Dư cúi xuống nhìn bộ đồ trên người, sau đó nở nụ cười dịu dàng:
“Tủ quần áo của anh đa số là màu này, nên tiện tay lấy thôi.”
Nhìn nụ cười của anh, Từ Ý không khỏi so sánh với trước đây. Nụ cười hiện tại trầm lắng và kiềm chế hơn, khác hẳn vẻ thoải mái thường ngày.
Cô nhận ra điều này chắc hẳn có liên quan đến ký ức đang dần trở lại, nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi cảm giác lạ lẫm và chút buồn man mác.
Cố gắng kìm nén cảm xúc, Từ Ý vội nói:
“Em ngủ trước đây.” Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com
Cô nằm xuống giường, trong khi Yến Hòa Dư ngồi xuống cạnh và cầm lấy một cuốn sách trên tủ đầu giường.
“Anh bắt đầu đọc sách từ khi nào thế?” Từ Ý ngạc nhiên.
“Anh luôn có thói quen đọc sách trước khi ngủ. Em cứ ngủ trước đi, không cần để ý đến anh.” Anh cúi đầu, khẽ mỉm cười.
Từ Ý biết trước đây anh không hề có thói quen này. Nghĩ đến điều đó, cô đoán đây hẳn là một thói quen từ khi anh chưa mất trí nhớ.
Cô cố ý nói:
“Phòng sáng thế này, em ngủ không được.”
Yến Hòa Dư thở dài, bất đắc dĩ gấp sách lại:
“Được rồi, nghe theo em.”
Nhưng ngay khi cô còn chưa kịp mừng vì anh thỏa hiệp, Yến Hòa Dư đã nằm xuống và kéo cô vào lòng.
“Anh làm gì thế?” Từ Ý mở to mắt, cố đẩy anh ra nhưng không đủ sức.
Anh khẽ cười, nói:
“Không ôm em, anh ngủ không được.”
Hơi thở ấm áp của Yến Hòa Dư mang đến cảm giác dịu dàng lạ kỳ. Nó giống như một liều thuốc ngủ hiệu quả nhất đối với Từ Ý. Cô không giãy giụa lâu, dần dần nhắm mắt và rơi vào giấc ngủ.
Yến Hòa Dư nhìn sườn mặt yên bình của cô, môi khẽ cong lên, cuối cùng vươn tay tắt đèn ngủ bên cạnh.
Yến Hòa Dư tỉnh dậy trước, đôi mắt đen thẳm tĩnh lặng. Khi nhìn thấy Từ Ý đang ngủ ngon lành trong vòng tay mình, một tia bất ngờ thoáng qua ánh mắt anh.
Ký ức toàn bộ ùa về trong đầu, nhưng thay vì hoảng loạn, Yến Hòa Dư chỉ lặng lẽ siết chặt vòng tay, ôm cô chặt hơn một chút.
Nhận xét Box