Tình Yêu Mãnh Liệt - Chapter 21

Tình Yêu Mãnh Liệt - Chapter 21

 Chương 21

Không ai ngờ rằng Yến Hòa Dư lại bất ngờ xuất hiện, ngay cả Từ Ý cũng không kịp chuẩn bị.

Giữa ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, Từ Ý kéo Yến Hòa Dư ra hành lang vắng người rồi lên tiếng hỏi:

“Làm sao anh đến đây? Khoan đã, làm sao anh biết tôi ở đây?”

“Em quên rồi à? Lúc gọi điện thoại, anh ở ngay bên cạnh, nghe thấy hết.” Yến Hòa Dư mỉm cười, ánh mắt cong cong, “Sau đó anh hỏi Hà Lâm, nhờ cậu ấy đưa tới đây.”

Từ Ý thở dài bất lực: “Anh đến làm gì?”

“Nếu anh không đến, làm sao nghe được mấy người đó dựng chuyện?” Gương mặt Yến Hòa Dư tối sầm lại, ánh mắt lạnh đi, “Còn dám nói chúng ta ly hôn? Là ai lan truyền, anh phải tính sổ với hắn!”

Ánh mắt Từ Ý lóe lên một chút, nhanh chóng đổi chủ đề: “Anh chưa hồi phục hoàn toàn, đừng đi lung tung, ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi đi.”

“Bác sĩ nói rồi, phải ra ngoài hít thở không khí thường xuyên, nếu cứ ở nhà mãi sẽ không tốt cho sức khỏe.” Yến Hòa Dư trả lời ngoan ngoãn.

"Mỗi ngày, bé mèo Bơ đều ngồi canh để kiểm tra xem bạn đọc có quay lại với truyện nhà không. Cảm ơn vì đã khiến Bơ hạnh phúc như vậy!"

Từ Ý: “…”

Biết không thể thuyết phục Yến Hòa Dư, Từ Ý đành im lặng không nói gì thêm.

Vì sự xuất hiện bất ngờ của Yến Hòa Dư, tin tức nhanh chóng lan đến tai Hạnh Tòng Vân.

Khi bà bước vào đại sảnh, nghe thấy mọi người đang bàn tán sôi nổi:

“Tôi nghe nói Yến Hòa Dư dù mất trí nhớ, nhưng chỉ nhớ mỗi Từ Ý thôi!”

“Cậu nghe tin này từ đâu vậy?”

“Chú họ tôi có cô em gái xa lấy chồng là bác sĩ ở bệnh viện đó. Lúc anh ấy bị tai nạn xe, được đưa đến bệnh viện của họ, đập đầu một cái, mất trí nhớ. Sau đó cứ bám lấy Từ Ý không rời. Mọi người trong bệnh viện đều bảo hai người họ rất ân ái.”

“Chẳng lẽ từ trước tới giờ tin đồn là sai? Hai người họ không phải liên hôn thương nghiệp, mà thật lòng yêu nhau?”

“Nhìn ánh mắt Yến Hòa Dư dính chặt lên Từ Ý từ lúc bước vào, chắc là thật rồi.”

“…”

Hạnh Tòng Vân nhìn Từ Ý bước về phía mình, phía sau còn có Yến Hòa Dư, bà không khỏi bật cười.

“Trông cậu có vẻ khỏe hơn rồi,” bà nói với Yến Hòa Dư, “Nhưng chắc cậu không nhớ tôi đâu.”

Yến Hòa Dư lập tức nghiêng đầu, ánh mắt ỷ lại nhìn Từ Ý: “Ý Ý…”

Từ Ý bật cười, giới thiệu: “Nhà họ Yến và nhà họ Hạnh là thế giao. Đây là dì Vân. Là anh từng giới thiệu tôi với dì Vân, nên tôi mới có cơ hội làm ở công ty bà ấy.”

Yến Hòa Dư nghe vậy, ngoan ngoãn gọi một tiếng: “Dì Vân.”

Hạnh Tòng Vân nhìn vẻ mặt xa lạ của Yến Hòa Dư, khẽ thở dài: “Không có chuyện lớn gì là may mắn rồi.”

Khi hai người rời khỏi buổi tiệc --Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com, Hà Lâm lập tức chạy từ trong xe ra, vội vã giải thích:

“Phu nhân, tôi không có cách nào cả, ông chủ nhất quyết muốn đi, tôi không ngăn được.”

Yến Hòa Dư trừng mắt nhìn anh ta: “Tôi đã biết cậu không đáng tin mà.”

Hà Lâm nhìn sang Từ Ý cầu cứu: “Phu nhân, chị xem việc này…”

Từ Ý bất đắc dĩ nhìn Yến Hòa Dư: “Nếu lần sau muốn đi đâu, anh phải báo với tôi trước. Đừng làm khó Hà Lâm nữa.”

Yến Hòa Dư chớp mắt, như vừa hiểu ra: “Vậy là em không giận anh sao?”

“Giận gì chứ.” Từ Ý mím môi nói, “Tôi chỉ lo sức khỏe của anh chưa hồi phục, xảy ra chuyện gì thì phiền.”

Yến Hòa Dư lập tức sát lại gần: “Chỉ cần em không giận, bảo anh làm gì anh cũng chịu.”

Hà Lâm đứng bên nhìn mà cảm khái trong lòng. Một ông chủ oai phong lẫm liệt trên thương trường, trước mặt vợ cũng chỉ là kẻ thấp cổ bé họng. Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.

Từ Ý bước tới xe mình, quay đầu hỏi: “Giờ phải về, anh định…”

Không đợi Từ Ý nói hết, Yến Hòa Dư đã nhanh chóng ngồi vào ghế phụ: “Đương nhiên là đi xe em!”

Từ Ý đành quay sang Hà Lâm: “Hà trợ lý, hôm nay vất vả rồi, anh về nghỉ ngơi đi.”

“Không vất vả, không vất vả.” Hà Lâm vội xua tay, cầu còn không được.

Lên xe rồi, ánh mắt Yến Hòa Dư gần như không rời khỏi gương mặt Từ Ý.

Bị ánh mắt nóng rực của Yến Hòa Dư dán chặt, Từ Ý tuy cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng tim trong lồng ngực lại đập loạn nhịp. Cảm nhận gương mặt càng ngày càng nóng, cô cắn răng lên tiếng:

"Anh có thể đừng nhìn chằm chằm tôi được không {bơ bui bặm}? Làm thế thì tôi lái xe kiểu gì?"

Yến Hòa Dư không hề thu ánh mắt lại, thậm chí còn nghiêng đầu, giọng điệu ngạc nhiên mà vô cùng hợp lý: 

"Không nhìn em thì anh biết làm gì đây?"

Câu trả lời quá mức thẳng thắn khiến Từ Ý nghẹn lời, không thể phản bác.

Đến ngã tư đèn đỏ, cô dừng xe lại, sau đó quay sang nhìn anh:

"Anh cứ nhìn tôi thế này, tôi dễ phân tâm. Lỡ xảy ra chuyện thì làm sao?"

"Phân tâm?" Yến Hòa Dư như ngộ ra điều gì, đôi mắt sáng lên, nụ cười càng rõ hơn:

"Anh hiểu rồi. Được, anh không nhìn em nữa."

Từ Ý không biết anh đã hiểu cái gì, nhưng thấy anh đột nhiên vui vẻ như vậy, cô cũng không hỏi tiếp. Đúng lúc đó đèn chuyển xanh, cô tập trung lái xe.

Bữa tiệc quá vội vàng, Từ Ý chỉ kịp ăn vài món điểm tâm lót dạ. Lúc này, bụng cô đã bắt đầu réo.

Ngay trên xe, tiếng bụng cô kêu vang rõ ràng.

Yến Hòa Dư cũng nghe thấy, vội vàng hỏi:

"Ý Ý, em đói à?"

Vừa nói xong, bụng anh cũng kêu theo.

Từ Ý vốn hơi ngượng ngùng, nhưng nghe tiếng bụng anh kêu thì bật cười:

"Anh cũng đói sao?"

Yến Hòa Dư xoa xoa bụng mình, thành thật đáp:

"Anh đi tìm em nên quên mất cả ăn tối."

"Chắc dì Chu đã chuẩn bị bữa tối. Về nhà ăn cũng được." Từ Ý mỉm cười nói.

Yến Hòa Dư mím môi, đề nghị:

"Chúng ta cũng có thể ăn ở ngoài. Em thích ăn gì?"

Từ Ý không trả lời ngay mà cố ý hỏi ngược lại:

"Anh nghĩ tôi thích ăn gì?"

Yến Hòa Dư nhíu mày suy nghĩ, trong đầu thoáng hiện một vài mảnh ký ức vụn vặt, rồi anh buột miệng đáp:

"Bánh cheesecake việt quất!"

Từ Ý tròn mắt ngạc nhiên, vội vàng tấp xe vào lề, vui mừng quay sang nhìn anh:

"Anh nhớ ra rồi?"

"Anh chỉ vừa nhớ một chút gì đó liên quan đến em..." Yến Hòa Dư khẽ nhíu mày, tay đè lên đầu, giọng hơi bối rối. "Vậy đây là món em thích ăn đúng không?"

Từ Ý gật đầu mạnh mẽ:

"Đúng rồi, là món tôi thích! Anh cứ từ từ nhớ lại, xem thử có hồi tưởng thêm được gì không."

"Anh..."

Cơn đau đầu thoáng qua, kèm theo vài hình ảnh chập chờn xuất hiện trong đầu anh. Đó là cảnh anh cầm hộp bánh bước ra khỏi một tiệm bánh.

"Anh nhớ ra có một tiệm bánh nào đó..."

"Tiệm bánh?" Từ Ý lặp lại, đầy thắc mắc. "Anh có nhớ nó trông như thế nào không?"

Yến Hòa Dư cố gắng nghĩ tiếp nhưng vẫn không thể rõ ràng hơn:

"Mờ mịt quá, không nghĩ ra."

"Không sao, anh nhớ được như vậy đã là giỏi rồi." Từ Ý lập tức trấn an anh.

Sau đó, cô liên kết hai chi tiết trong đầu và bất giác thốt lên:

"Chẳng lẽ là tiệm bánh bán cheesecake việt quất đó?"

Dù không rõ tại sao anh lại nhớ đến tiệm bánh này, Từ Ý cũng nhanh chóng khởi động xe:

"Để tôi đưa anh đến đó xem thử, biết đâu sẽ giúp anh nhớ thêm điều gì!"

Daisy Bánh Kem.

Từ Ý nhìn biểu cảm của Yến Hòa Dư, không khỏi cẩn thận hỏi:

"Anh có cảm giác gì quen thuộc không?"

Yến Hòa Dư khẽ nhíu mày, ánh mắt như đang cố lục lọi ký ức:

"Hình như cảm thấy quen, nhưng lại..."

"Không sao, chúng ta vào xem thử." Từ Ý nắm tay anh, dẫn vào trong tiệm.

Lúc này trong tiệm khá vắng vẻ. Hai người vừa bước vào, nhân viên đã đồng loạt chào:

"Hoan nghênh quý khách!"

Nhưng ngay sau đó, một nhân viên bất ngờ reo lên:

"Thì ra hai người là vợ chồng!"

Từ Ý sững người:

"Sao em biết?"

"Vị tiên sinh này là khách quen của tiệm, thường xuyên tới mua bánh kem, ai trong tiệm cũng biết." Nhân viên mỉm cười đáp.

Từ Ý quay qua nhìn Yến Hòa Dư, người đang hơi ngơ ngác, rồi lại hỏi nhân viên:

"Anh ấy thường mua bánh cheesecake việt quất đúng không?"

"Đúng vậy, anh ấy còn là hội viên của tiệm. Anh ấy nói vợ mình thích ăn nên thường ghé mua. Hình như tôi từng gặp chị một lần, --Truyện Nhà Bơ - - lần trước chị cũng đến mua cheesecake việt quất phải không? Không ngờ hai người là vợ chồng!"

Lời này khiến Từ Ý ngạc nhiên đến không biết phải nói gì.

Hóa ra những chiếc bánh cheesecake việt quất mà cô từng ăn do dì Chu chuẩn bị đều là do Yến Hòa Dư mua về?

Cô nhìn sang Yến Hòa Dư, thấy anh đang quan sát khắp tiệm bánh. Tạm gác lại sự kinh ngạc, cô hỏi:

"Anh có nhớ ra gì không?"

"Nơi này... hình như anh đã từng đến." Yến Hòa Dư xoa nhẹ thái dương, giọng nói có chút mơ hồ:

"Nhưng không nhớ được rõ hơn nữa."

"Không sao, đừng nghĩ nữa." Từ Ý siết nhẹ tay anh, sợ anh lại bị đau đầu. "Nếu đã vào đây, mua vài chiếc bánh đem về."

Nhân viên nhanh nhẹn nói:

"Tiệm hiện còn cheesecake việt quất đấy ạ!"

Từ Ý mỉm cười:

"Lấy cho tôi một phần nhé."

Sau đó, cô chọn thêm vài chiếc bánh khác và bánh mì, nhờ nhân viên gói lại cẩn thận.

"Tôi không mang thẻ hội viên. Có thể báo số điện thoại được không?" Từ Ý hỏi.

"Được ạ." Nhân viên gật đầu.

Lúc này, Yến Hòa Dư chợt lên tiếng:

"Cô nói tôi có thẻ hội viên ở đây?"

Nhân viên hơi ngạc nhiên nhưng vẫn đáp:

"Đúng vậy, thưa anh. Anh là hội viên VIP của tiệm, được giảm giá 50% cho tất cả bánh kem từ 6 giờ trở đi."

"Vậy báo số của tôi đi." Yến Hòa Dư đọc dãy số của mình.

Nhân viên nhanh chóng nhập số, rồi nói:

"Thẻ của anh còn dư 8.345 tệ."

"Ngần ấy tiền?" Từ Ý kinh ngạc nhìn Yến Hòa Dư:

"Anh điên rồi à?"

Lúc trước cô còn thắc mắc tại sao anh lại là hội viên VIP ở tiệm bánh này. Hóa ra là vì anh nạp vào số tiền lớn đến vậy.

Nhận túi bánh từ nhân viên, Yến Hòa Dư cười nói:

"Vì em thích, chừng này có là gì đâu."

Nhân viên nhìn cảnh trước mắt, cảm giác như vừa bị "phát cẩu lương" nhưng vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp:

"Hẹn gặp lại quý khách!"

Trên xe trở về, Từ Ý không ngừng nghĩ về việc những chiếc bánh cheesecake việt quất trước đây đều là do Yến Hòa Dư mua --Truyện Nhà Bơ - -. Lòng cô không khỏi dâng lên một cảm xúc khó tả.

Đi được một lúc, cô không kiềm được mà hỏi:

"Tại sao anh lại mua bánh kem cho tôi?"

Nhưng vừa dứt lời, cô lại tự bật cười tự giễu. Yến Hòa Dư đã mất trí nhớ, sao có thể nhớ lý do chứ?

Không ngờ, Yến Hòa Dư bên cạnh cong khóe môi, mỉm cười trả lời:

"Bởi vì anh thích em."


Danh Sách Chương

Nhận xét Box