Tình Yêu Mãnh Liệt - Chapter 20

Tình Yêu Mãnh Liệt - Chapter 20

 Chương 20

Từ Ý suýt chút nữa bị nụ cười của Yến Hòa Dư làm cho mê mẩn, nhưng cuối cùng cô vẫn giữ vững mấu chốt của mình. Cô đẩy anh ra, nghiêm giọng nói:

“Ban ngày ban mặt, anh nghĩ cái gì vậy? Tôi đói bụng, muốn đi ăn sáng!”

Nói xong, cô vội vàng chạy xuống giường, sợ chậm một chút sẽ bị Yến Hòa Dư kéo lại.

Từ Ý lao nhanh ra cửa, mở cửa rồi chạy thẳng về phòng mình.

Vừa đóng cửa lại, cô dựa người vào cánh cửa, đưa tay lên ngực, cảm nhận trái tim vẫn đang đập thình thịch. Chưa kể, khóe môi cô dường như vẫn còn cảm giác tê dại.

Dù Yến Hòa Dư chỉ khẽ chạm vào khóe môi cô, nhưng đó cũng coi như một nụ hôn thực sự. Đáng nói hơn, đó lại là nụ hôn đầu của cô.

Từ Ý cắn chặt răng, trong lòng không khỏi cảm thấy tức tối.

Lúc ăn sáng, ánh mắt của Chu tẩu cứ liên tục đảo qua đảo lại giữa hai người, trên mặt bà là nụ cười đầy hàm ý.

Ngược lại, Yến Hòa Dư vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên như không. Anh thỉnh thoảng gắp đồ ăn cho Từ Ý, ánh mắt gần như không rời khỏi cô.

Từ Ý cảm nhận rõ ràng ánh mắt nóng rực ấy, đành gắng gượng ăn xong bữa sáng, sau đó vội vàng tìm cớ rời đi.

"Cảm ơn bạn đã ghé thăm truyện nhà, nơi có chú mèo Bơ luôn thủ thỉ cùng những câu chuyện tuyệt vời. Sự đồng hành của bạn chính là món quà quý giá nhất với chúng mình và cả Bơ!"

Ngoài sân, cây hoa tú cầu vẫn chưa hết mùa. Chậu hoa tú cầu màu hồng nhạt mà Hà Lâm mang về giờ đây lại được đặt cạnh chậu hoa tú cầu màu lam, hai chậu hoa phản chiếu nhau, tạo nên một khung cảnh rực rỡ đầy sức sống.

Từ Ý đang tưới nước cho hai chậu hoa thì Yến Hòa Dư bước tới bên cạnh. Anh cúi xuống, nhìn những bông hoa rồi hỏi:

“Đây là hoa tú cầu em tặng cho anh phải không?”

Thấy Yến Hòa Dư ngồi xuống bên cạnh mình, Từ Ý thoáng ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó cô khẽ gật đầu:

“Đúng vậy, Hà Lâm sợ để ở công ty không được chăm sóc tốt nên đã mang về đây.”

“Công ty cũng nhiều hoa lắm, chắc không đến mức không có ai chăm sóc đâu.” Yến Hòa Dư nghi hoặc nói.

Từ Ý nhìn anh, ánh mắt trở nên phức tạp:

“Hà Lâm nói, sau khi anh mang chậu hoa này tới công ty, anh không cho ai chạm vào nó, ngày thường đều tự mình chăm sóc. Sau khi anh gặp tai nạn, Hà Lâm mới vội vàng mang hoa về Lung Cảnh công quán.”

Những lời này khiến Từ Ý nhớ lại khi lần đầu nghe từ Hà Lâm, cô đã vô cùng sửng sốt. Bởi vì cô chỉ tiện tay tặng Yến Hòa Dư chậu hoa, giống như một món quà chia tay. Cô không ngờ anh lại coi trọng đến vậy.

Điều này làm cô nhớ đến lọ nước hoa mình từng tặng anh. Khi đó, vẻ mặt anh rất khó chịu, giống như miễn cưỡng nhận lấy.

Đủ mọi nghi vấn xoay quanh trong đầu khiến Từ Ý càng nghĩ càng không hiểu. Nhưng trước mặt cô bây giờ, Yến Hòa Dư dường như không nhớ gì cả, nên cô cũng không biết phải làm sao.

Yến Hòa Dư không tỏ vẻ kinh ngạc chút nào. Anh khẽ mỉm cười, ánh mắt cong lên:

“Nếu là món quà em tặng, đương nhiên anh sẽ coi như bảo bối.”

Buổi chiều, Kỳ Nhiên từ chuyến công tác trở về, lập tức ghé thăm Lung Cảnh công quán.

Chu tẩu mở cửa cho anh, vừa thấy mặt, anh đã sốt ruột hỏi:

“Anh ấy đang ở đâu rồi?”

“Tiên sinh đang ở trong phòng ngủ, cùng phu nhân ở đó.” Chu tẩu đáp.

Nghe vậy, Kỳ Nhiên vừa bước vào phòng khách vừa lớn tiếng gọi:

“Yến Hòa Dư! Yến…”

Anh còn chưa gọi xong thì Từ Ý và Yến Hòa Dư đã nghe thấy động tĩnh, cùng nhau bước ra khỏi phòng ngủ, tiến về phía phòng khách.

Nhìn thấy Yến Hòa Dư, trên trán vẫn còn dán băng, Kỳ Nhiên vội vàng chạy tới, vẻ mặt đầy lo lắng:

“Anh thế nào rồi? Tôi gọi điện mỗi ngày mà anh không bắt máy. Ngày đó thấy anh nằm trong phòng bệnh, tôi đã không nên đi công tác. Hạng mục quan trọng cũng không quan trọng bằng anh. Nghe nói anh mất trí nhớ, vậy anh còn nhớ tôi không?”

Yến Hòa Dư nhẹ nhàng đẩy tay anh ra, cảm thấy những lời anh nói quá nhiều và ồn ào, liền lùi về sau hai bước, trốn sau lưng Từ Ý.

Thấy vậy, Từ Ý lên tiếng giải thích:

“Hiện tại anh ấy mất trí nhớ nên không nhận ra Kỳ phó tổng. Việc có chút kháng cự là bình thường, anh cứ ngồi xuống nói chuyện chậm rãi thôi.”

Kỳ Nhiên ngồi xuống, ánh mắt vẫn không rời khỏi Yến Hòa Dư. Dù khuôn mặt trước mắt rất quen thuộc, Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com nhưng khí chất toát ra lại khiến anh có cảm giác xa lạ.

“Anh thật sự không nhớ tôi chút nào sao?” Anh hỏi lại, đầy hy vọng.

Yến Hòa Dư dứt khoát lắc đầu:

“Không nhớ.”

Kỳ Nhiên bất lực thở dài:

“Lúc đầu nghe Hà Lâm nói, tôi còn không dám tin. Không ngờ lại là sự thật.”

Yến Hòa Dư nhìn anh, ánh mắt bình thản:

“Tôi có nghe Hà Lâm nhắc đến anh, nhưng không có chút ấn tượng nào. Có lẽ trước đây chúng ta không thân thiết lắm.”

Vừa nghe câu này, Kỳ Nhiên lập tức phản ứng:

“Không thân thiết? Chúng ta cùng nhau lớn lên từ nhỏ, Hà Lâm không nói với anh sao? Tiểu học, cấp hai, cấp ba, đến đại học, trường nào cũng học chung. Khi còn nhỏ tôi bị ba đánh, chính anh là người cầu xin giúp. Thậm chí anh còn từng luyện đàn cùng tôi. Mỗi lần thi cử, anh đều chỉ bài cho tôi, ngay cả bài tập thường ngày cũng là anh giúp tôi làm!”

Nhìn Kỳ Nhiên tuôn ra một loạt sự kiện trong quá khứ, Từ Ý không nhịn được, nhỏ giọng hỏi Yến Hòa Dư:

“Anh có chút ấn tượng nào với mấy chuyện này không?”

Kỳ Nhiên uống một ngụm nước Chu tẩu vừa rót, ánh mắt đầy mong chờ nhìn Yến Hòa Dư, hy vọng anh có thể nhớ lại gì đó.

Nhưng Yến Hòa Dư chỉ nghiêng đầu, khẽ nói vào tai Từ Ý:

“Cảm giác như hồi nhỏ anh bị anh ta làm phiền không ít. Ngay cả bài tập cũng không tự làm, chắc hồi đó anh mệt lắm.”

Từ Ý suýt bật cười thành tiếng. Nếu không phải nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Yến Hòa Dư, cô đã nghĩ anh đang đùa.

Kỳ Nhiên nghe thấy rõ mồn một, sắc mặt tối sầm lại, nghiến răng nói:

“Tôi nghe thấy đấy.”

Từ Ý cố nén cười, vội giải thích:

“Anh ấy mất trí nhớ rồi, anh bỏ qua cho đi.”

Kỳ Nhiên bực bội đáp:

“Vậy sao anh ấy nhớ được em mà không nhớ được tôi?”

Nghe vậy, Yến Hòa Dư lập tức nắm chặt tay Từ Ý, trả lời không chút do dự:

“Bởi vì cô ấy là vợ tôi.”

Kỳ Nhiên sững người, mắt mở to như gặp chuyện kỳ lạ:

“Hai người… hai người từ bao giờ?”

Từ Ý vội ho khan một tiếng, nhẹ nhàng chuyển chủ đề:

“Hiện tại anh ấy đang mất trí nhớ, bác sĩ dặn không nên kích thích quá nhiều. Như vậy mới có lợi cho việc hồi phục.”

Ánh mắt Kỳ Nhiên chuyển qua lại giữa hai người, cuối cùng thở dài nói:

“Được rồi. Anh cứ ở nhà nghỉ ngơi, công ty có tôi lo thì không vấn đề gì.”

____________

Tiễn Kỳ Nhiên rời đi, Yến Hòa Dư lập tức đi theo Từ Ý, bước vào phòng làm việc của cô.

“Anh theo tôi làm gì?” Từ Ý quay lại hỏi, ánh mắt đầy nghi hoặc.

Yến Hòa Dư chớp chớp mắt, nhẹ nhàng trả lời:

“Anh không có việc gì để làm, chỉ muốn đi theo em thôi.”

“Tôi định pha chế nước hoa, việc này cần tập trung. Anh ở đây sẽ thấy rất nhàm chán.” Từ Ý suy nghĩ một chút, rồi ôn tồn nói.

“Anh không sợ nhàm chán đâu, chỉ muốn ở cạnh em.” Yến Hòa Dư lắc đầu, ánh mắt sáng lên.

Từ Ý thoáng ngập ngừng, sau đó dặn dò:

“Nhưng công việc này đòi hỏi không gian yên tĩnh. Anh không được làm phiền tôi và cũng không được nói chuyện.”

“Được! Anh có thể làm được.” Yến Hòa Dư cam kết chắc chắn.

Từ Ý biết không thể từ chối anh, đành gật đầu:

“Vậy được rồi, anh đi cùng tôi.”

Gần đây, dòng nước hoa Thanh Xuân Hệ Liệt nhận được rất nhiều lời khen ngợi, khiến Hạnh Tòng Vân muốn Từ Ý chuẩn bị một dòng sản phẩm mới.

Có ý tưởng mới, Từ Ý quyết định ở lại phòng làm việc để điều chế công thức nước hoa.

Công việc của cô vốn khá khô khan. Ban đầu, cô lo lắng rằng Yến Hòa Dư sẽ không kiên nhẫn ở đó lâu. Nhưng ngược lại, anh ngồi bên cạnh cô suốt cả buổi, không hề phàn nàn và cũng không nói một câu.

Đến chiều muộn, khi Từ Ý kết thúc công việc, cô vừa định xoay cổ để thư giãn thì cảm nhận được một đôi tay nhẹ nhàng xoa bóp phía sau cổ mình.

“Em cứ giữ tư thế này mãi sẽ ảnh hưởng đến cột sống.” Yến Hòa Dư nói nhẹ nhàng.

Từ Ý thoáng ngẩn ra, sau đó bật cười:

“Tôi cứ tưởng anh mất trí nhớ, -+-Truyện Nhà Bơ -+- không ngờ vẫn nói ra được những lời này.”

“Anh mất trí nhớ, chứ không phải mất khả năng suy nghĩ.” Yến Hòa Dư lẩm bẩm.

Cảm giác đôi tay anh mát xa đúng chỗ khiến Từ Ý thư giãn đến mức không muốn nhúc nhích.

“Lực tay thế này có ổn không?” Anh tăng thêm một chút lực, rồi hỏi tiếp.

“Vừa đủ, rất tốt.” Từ Ý thoải mái nhắm mắt, sau đó tò mò hỏi:

“Nhưng anh học mấy chuyện này từ khi nào vậy?”

“Hai hôm trước, xem trên mạng.” Yến Hòa Dư trả lời thật thà.

Từ Ý không nhịn được cười, khẽ nói:

“Anh cũng ham học hỏi ghê.”

Đang trò chuyện, điện thoại của Từ Ý đổ chuông. Thấy người gọi là Hạnh Tòng Vân, cô lập tức nhấc máy:

“Dì Vân, có chuyện gì sao?”

“Buổi tối có một buổi tiệc, cháu có muốn đi cùng dì không?” Hạnh Tòng Vân nói, rồi giải thích thêm:

“Là tiệc của nhà họ Vu. Họ rất thích dòng nước hoa Thanh Xuân Hệ Liệt của chúng ta, muốn hợp tác và đang đề xuất một dự án liên kết.”

“Không vấn đề gì ạ. Buổi tối mấy giờ vậy? Cháu tắm rửa, chuẩn bị một chút chắc sẽ kịp.”

“Được, dì sẽ gửi địa chỉ và thời gian cho cháu ngay.”

Cúp máy, Từ Ý đứng dậy, quay sang Yến Hòa Dư dặn dò:

“Anh ở nhà ngoan ngoãn nhé. Tôi ra ngoài một lát, không thể dẫn anh theo được vì đây là công việc.”

Điều khiến cô bất ngờ là Yến Hòa Dư gật đầu đồng ý mà không phản đối.

________

Buổi tiệc tối không mang lại cho Từ Ý nhiều ký ức đẹp, nhưng vì liên quan đến công việc, cô không thể từ chối.

Khi lái xe đến nơi, Hạnh Tòng Vân đã có mặt từ trước. Nhìn thấy cô, bà liền mỉm cười nói:

“Xin lỗi vì gọi cháu đến gấp như vậy. Vu tổng muốn gặp cháu, nên dì mới phải gọi điện.”

“Không sao đâu dì. Nước hoa của cháu được mọi người yêu thích là chuyện tốt mà.” Từ Ý mỉm cười đáp.

Hạnh Tòng Vân cũng cười, vỗ nhẹ tay cô:

“Đi nào, dì dẫn cháu lên phòng nghỉ.”

Trên đường đi, bà không quên hỏi thăm tình hình của Yến Hòa Dư. Dù đã hỏi qua điện thoại, bà vẫn không khỏi lo lắng.

“Hiện tại sức khỏe anh ấy đã cơ bản hồi phục, chỉ là ký ức vẫn chưa trở lại. Cháu cũng không biết bao giờ anh ấy mới nhớ ra mọi chuyện.” Từ Ý nghiêm túc trả lời, nét mặt có phần trầm ngâm.

“Nếu sức khỏe không sao, thì ký ức không phải điều đáng lo.” Hạnh Tòng Vân trấn an, “Người không có vấn đề gì là may mắn rồi.”

Từ Ý gật đầu, rồi theo Hạnh Tòng Vân lên tầng vào phòng nghỉ.

Cánh cửa vừa mở ra, -+-Truyện Nhà Bơ -+- một người phụ nữ trang điểm tinh tế đứng dậy, mỉm cười với Hạnh Tòng Vân:

“Cuối cùng chị cũng đến.”

Hạnh Tòng Vân và cô ta ôm nhau một cách thân mật, sau đó quay sang giới thiệu với Từ Ý:

“Đây là Từ Ý, người mà tôi từng nhắc đến. Cô ấy là một nhà pha chế nước hoa tài năng, dòng Thanh Xuân Hệ Liệt chính là do cô ấy sáng tạo.”

Từ Ý chớp mắt, còn chưa kịp hiểu tình huống, thì đã nghe Hạnh Tòng Vân giới thiệu với cô:

“Đây là Vu tổng.”

Vu tổng mỉm cười, đưa tay ra bắt tay Từ Ý:

“Dòng Thanh Xuân Hệ Liệt của cô thật sự rất tuyệt. Hương thơm ấy vừa thuần khiết vừa tinh tế. Tôi luôn tò mò không biết ai là người sáng tạo ra nó. Không ngờ lại là một cô gái trẻ tuổi như cô.”

“Chào Vu tổng.” Từ Ý vội vàng bắt tay, lịch sự đáp lời.

“Chúng ta ngồi xuống trò chuyện.” Hạnh Tòng Vân mỉm cười đề nghị.

Sau khi ngồi xuống, Vu tổng chăm chú quan sát Từ Ý, rồi bất ngờ cười nói:

“Cô tìm đâu ra một nhà pha chế giỏi như vậy? Tôi thật sự ghen tị, lần hợp tác này chắc chắn phải ký ngay.”

“Chính là nhờ Yến Hòa Dư phát hiện.” Hạnh Tòng Vân cười tự hào, “Nhắc đến, tôi còn phải cảm ơn cậu ấy.”

Vu tổng như nhớ ra điều gì, ánh mắt liền nhìn về phía Từ Ý với vẻ ngạc nhiên:

“Tôi nhớ Yến tổng kết hôn, vợ của anh ấy cũng tên Từ Ý, đúng không?”

Từ Ý điềm nhiên cười đáp:

“Là tôi.”

Ánh mắt Vu tổng thoáng sáng lên, nhưng cô nhanh chóng chuyển chủ đề sang công việc, không tiếp tục đào sâu vào chuyện cá nhân.

Trò chuyện cùng Vu tổng và Hạnh Tòng Vân, Từ Ý học hỏi được không ít điều. Cô cảm thấy buổi tiệc này không đến nỗi nhàm chán như mình nghĩ.

Khi hai người họ bận rộn với công việc khác, Từ Ý rời phòng nghỉ trước, định xuống sảnh để tìm chút đồ ăn lót dạ.

Trong lúc đang thưởng thức vài món điểm tâm, vài người phụ nữ bất ngờ tiến đến.

“Nghe nói Yến tổng muốn ly hôn với cô?”

“Yến tổng gặp tai nạn, không xử lý chuyện này được, nhưng giữ mãi một người không yêu mình làm gì, Từ Ý?”

Từ Ý nhíu mày, cảm thấy khó hiểu. Rõ ràng cô mới là người đề nghị ly hôn, tại sao lại bị đồn thành Yến Hòa Dư muốn chia tay?

Ngay khi cô đang bối rối, một bóng dáng bất ngờ xuất hiện từ góc khuất.

Người đàn ông mặc bộ vest xanh biển chỉnh tề, bước thẳng đến bên cạnh cô, nhẹ nhàng ôm lấy eo cô. Anh cúi xuống, khẽ mỉm cười:

“Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc ly hôn với Ý Ý.”

Sự xuất hiện đột ngột của Yến Hòa Dư khiến cả sảnh tiệc rơi vào im lặng.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box