Từ Ý đang bối rối, tay bất giác dùng lực ấn miếng bông thẳng lên trán của Yến Hòa Dư.
“Tê…” Yến Hòa Dư đau đến nhăn cả mày.
Thấy thế, Từ Ý không nhịn được cười, nhìn anh trêu chọc:
“Không phải nói không đau sao?”
Yến Hòa Dư mở mắt, cố làm ra vẻ bình tĩnh:
“Anh không đau, vừa rồi chỉ là phản xạ thôi.”
Từ Ý không tiếp tục trêu chọc anh nữa, nhưng động tác của cô cũng dịu dàng, chậm rãi hơn nhiều.
Vết thương trên trán của Yến Hòa Dư được khâu vài mũi. Dù hiện tại đã lành khá tốt, nhưng vị trí trên trán khiến cô có chút lo lắng, bèn hỏi:
“Vết thương này sẽ không để lại sẹo chứ?”
“Sợ anh có sẹo sẽ xấu đi sao?” Yến Hòa Dư cong môi hỏi lại.
Từ Ý khựng lại, rồi đáp:
“Lo là anh sẽ tự thấy mình xấu hơn thôi.”
“Chỉ cần em không chê, anh thế nào cũng được.” Yến Hòa Dư khẽ nhếch môi cười, tiếp tục:
“Hơn nữa, bác sĩ bảo với anh rằng vết thương này rất nhỏ, chỉ cần bôi thuốc trị sẹo thì sẽ từ từ mờ đi.”
Từ Ý mím môi, nhẹ giọng khuyên:
“Sau này anh tốt nhất đừng tự lái xe nữa. Ra ngoài cứ để Hà Lâm đưa đón sẽ tốt hơn.”
“Chỉ là một lần tai nạn thôi, chẳng lẽ anh không được lái xe nữa sao?” Yến Hòa Dư chớp mắt, rồi giả bộ nghiêm túc hỏi:
“Vậy nếu anh muốn cùng em đi hẹn hò, cũng phải gọi Hà Lâm lái xe sao? Lúc đó chẳng phải anh ta sẽ thành bóng đèn à?”
Từ Ý vốn định bật cười, nhưng nghe đến hai chữ “hẹn hò,” tim cô không khỏi rung lên. Ánh mắt cô trở nên phức tạp, nhìn anh rồi khẽ đáp:
“Cũng không biết liệu có cơ hội hay không…”
Có lẽ, đợi đến khi anh khôi phục ký ức, bản thân sẽ không còn giữ những suy nghĩ như vậy nữa.
"Cảm ơn bạn đã ghé thăm truyện nhà, nơi có chú mèo Bơ luôn thủ thỉ cùng những câu chuyện tuyệt vời. Sự đồng hành của bạn chính là món quà quý giá nhất với chúng mình và cả Bơ!"
Đang lúc Từ Ý mải suy nghĩ, Yến Hòa Dư bất ngờ vươn tay ôm cô vào lòng.
“Ý Ý, em đừng rời xa anh.”
Từ Ý ngẩn người, hỏi lại:
“Tại sao anh đột nhiên nói những lời này?”
“Anh luôn có cảm giác như em có thể rời đi bất cứ lúc nào.” Yến Hòa Dư siết chặt vòng tay, giọng nói có chút yếu ớt:
“Anh đã mất hết ký ức, nhưng điều duy nhất anh nhớ rõ là em. Điều đó chứng tỏ em rất quan trọng với anh. Nếu em rời đi, anh biết phải làm sao đây?”
Hơi thở của Từ Ý như ngừng lại trong thoáng chốc. Trái tim cô đập loạn nhịp, hoàn toàn mất kiểm soát. Cô không biết phải trả lời câu hỏi của anh như thế nào. Những gì anh phụ thuộc vào cô lúc này đều là do phần ký ức hiện tại bị thiếu. Nhưng khi anh khôi phục lại ký ức thì sao?
Cô không dám nghĩ đến chuyện đó, chỉ đành hàm hồ đáp:
“Tôi biết rồi. Hiện tại tôi sẽ không rời xa anh.”
“Vậy thì tốt.” Nghe được câu trả lời, Yến Hòa Dư lại càng siết chặt vòng tay, ôm cô thật lâu vào lòng.
Đêm đã khuya.
Sau khi thay thuốc cho Yến Hòa Dư xong, Từ Ý đứng dậy định rời đi:
“Vậy anh ngủ ngon, nghỉ ngơi thật tốt nhé.”
Nhưng vừa mới xoay người, cổ tay cô đã bị Yến Hòa Dư nắm lấy.
Từ Ý quay đầu lại, chỉ thấy ánh mắt anh sáng lên dưới ánh đèn, giọng nói đầy vẻ đáng thương:
“Chúng ta không phải đã làm hòa rồi sao? Tại sao em vẫn muốn ngủ riêng?”
Câu nói này khiến Từ Ý bối rối, trong giây lát không biết phản ứng thế nào. Cô chợt nhớ ra mình đã quên mất chuyện này.
“Em thật sự muốn đi sao?” Yến Hòa Dư nói với vẻ tội nghiệp, “Nếu ban đêm anh đột nhiên đau đầu thì sao? Hoặc là… nếu em ngủ một mình mà sợ thì làm thế nào? Có anh ở bên cạnh, biết đâu em sẽ ngủ ngon hơn.”
Nhìn thấy anh viện đủ mọi lý do, Từ Ý bất giác bật cười, nhẹ nhàng nói:
“Anh biết những lý do này thật sự rất tệ không?”
“Anh biết.” Yến Hòa Dư khẽ nâng mắt, giọng nói mang chút ủy khuất:
“Nhưng anh chỉ muốn giữ em lại thôi.” Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com
Ánh mắt chân thành và vẻ mặt vô hại của anh khiến lòng Từ Ý mềm nhũn. Trong phút chốc, cô thậm chí không kịp suy nghĩ kỹ đã buột miệng đồng ý:
“Được rồi, nhưng anh phải ngoan ngoãn, không được làm loạn và phải ngủ thật nghiêm chỉnh.”
Đôi mắt của Yến Hòa Dư lập tức sáng bừng, anh hớn hở đáp:
“Được!”
Đến lúc này, Từ Ý mới nhận ra mình vừa đồng ý điều gì. Dù trong lòng có chút ảo não, cô cũng không thể rút lại lời đã nói.
Yến Hòa Dư nhanh chóng đứng dậy, chỉnh lại chăn gối, sau đó cười hỏi:
“Ý Ý, em muốn nằm bên nào?”
Từ Ý chỉ cảm thấy một luồng khí nóng bốc thẳng lên mặt. Gương mặt cô đỏ ửng, tai cũng nóng ran. Cô không dám nhìn về phía anh, vội vàng chọn bừa một góc, lật chăn nằm xuống.
“Tôi nằm bên này. Thời gian cũng muộn rồi, ngủ ngon.” Cô vội nói, sau đó nhắm mắt lại, giả vờ như đã ngủ.
Nhưng khi nhắm mắt, các giác quan khác lại trở nên nhạy bén hơn. Cô cảm nhận được Yến Hòa Dư nhẹ nhàng lật chăn, rồi chậm rãi nằm xuống bên cạnh.
Vị trí bên cạnh cô chìm xuống một chút, và hơi thở thoang thoảng hương cỏ của anh lặng lẽ lan tỏa.
Là một chuyên gia pha chế hương, Từ Ý vốn nhạy cảm với mùi hương hơn người khác. Căn phòng này vốn là không gian của Yến Hòa Dư, chiếc giường là của anh, chăn cũng của anh, và bây giờ anh đang nằm ngay phía sau cô.
Trong đầu cô bỗng vang lên lời nói đùa của Chúc Mịch Hạ: “Ngủ với anh ấy đi…”
Từ Ý lập tức xua tan những ý nghĩ viển vông ấy.
Nhưng ngay lúc đó, Yến Hòa Dư bất ngờ vươn tay, ôm cô vào lòng.
Cô mở to mắt, sửng sốt đến không thốt nên lời. Lưng cô dán sát vào lồng ngực anh, thậm chí có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh xuyên qua lớp vải mỏng. Cảm giác đó khiến lưng cô tê rần.
“Anh… anh đang làm gì vậy?” Cô lắp bắp, không dám cử động:
“Em đã bảo anh ngoan ngoãn ngủ rồi mà?”
“Ôm em cũng tính là ngoan ngoãn ngủ mà.” Yến Hòa Dư nói với vẻ ngây thơ.
Từ Ý: “…”
Cô không tìm được lý do để phản bác, cuối cùng chỉ đành từ bỏ.
May mắn thay, sau đó Yến Hòa Dư không có hành động gì khác. Anh nằm im, và chẳng bao lâu, cô cũng chìm vào giấc ngủ sâu.
Sáng hôm sau
Đã lâu rồi Từ Ý mới có một giấc ngủ ngon như vậy. Cô thường xuyên mất ngủ, thậm chí phải dùng hương liệu để hỗ trợ, nhưng dù có ngủ được cũng chẳng mấy khi yên giấc.
Cô không ngờ tối qua lại ngủ ngon đến vậy. Càng bất ngờ hơn, lời nói đùa tối qua của Yến Hòa Dư lại trở thành sự thật.
“Ý Ý, em tỉnh rồi à?”
Giọng nói của Yến Hòa Dư vang lên, khiến Từ Ý giật mình. Cô mới sực nhớ đây không phải phòng mình, mà là phòng của Yến Hòa Dư.
Từ Ý vừa ngồi dậy, ánh mắt lập tức chạm phải cảnh tượng Yến Hòa Dư đang mỉm cười nhìn cô, phần thân trên chưa chỉnh tề. Cảnh tượng bất ngờ khiến cô thoáng bối rối, trái tim như lỡ một nhịp.
“Anh… sao lại không mặc áo?” Từ Ý lập tức kéo chăn lên che mắt, giọng nói lúng túng.
Yến Hòa Dư chớp mắt, giọng điệu có chút thắc mắc:
“Không cởi áo thì làm sao thay đồ được?”
Từ Ý nghiến răng, giọng nói có chút gấp gáp:
“Vậy sao anh không vào phòng tắm mà thay? Sao lại thay đồ ngay trong phòng này…”
“Ở đâu chẳng giống nhau, hơn nữa em đâu phải người ngoài. Có gì đâu mà phải tránh.” Yến Hòa Dư trả lời, vẻ mặt đầy tự nhiên.
Từ Ý khẽ kéo chăn ra nhìn, chỉ thấy anh đang mặc áo sơ mi, nhưng nút áo vẫn chưa cài hết. Một chút vẻ xuề xòa pha lẫn sự thoải mái của anh lại khiến cô cảm thấy hơi mất tự nhiên.
Không kìm được, cô len lén nhìn thêm vài lần, nhưng ngay sau đó vội quay đi.
Những hành động nhỏ này của Từ Ý hoàn toàn không qua được mắt Yến Hòa Dư. Anh khẽ cong môi, bàn tay chậm rãi cài từng chiếc nút áo, như thể cố ý kéo dài thời gian.
“Ý Ý, chúng ta là vợ chồng, -+-Truyện Nhà Bơ -+- chắc em đã quen với điều này rồi, đúng không?” Yến Hòa Dư đột nhiên lên tiếng, giọng điệu bình thản nhưng có chút hàm ý.
Từ Ý thoáng khựng lại, chợt nhớ rằng trong trí nhớ của Yến Hòa Dư, hai người đang trong một mối quan hệ rất thân thiết. Điều này khiến cô phải cố gắng giữ bình tĩnh, dù trong lòng đang rối bời.
“Đương… đương nhiên là quen rồi.” Cô ngẩng đầu, cố tỏ ra tự nhiên, nhưng đôi tai lại đỏ bừng.
“Vậy sao?” Yến Hòa Dư khẽ nhếch môi, bước đến gần hơn:
“Vậy em thấy thế nào?”
Từ Ý giật mình, vội lùi về sau, ánh mắt hoang mang:
“Thấy gì cơ?”
“Anh muốn hỏi cảm nhận của em.” Yến Hòa Dư nghiêng đầu, vẻ mặt như đang suy tư, “Em thấy ổn hay chưa ổn?”
Từ Ý vội quay mặt đi, cố giữ giọng bình tĩnh:
“Sao anh lại hỏi em chuyện đó…”
“Nếu em thấy chưa ổn, anh sẽ cải thiện thêm. Còn nếu ổn rồi, anh sẽ giữ nguyên như vậy.” Yến Hòa Dư thản nhiên trả lời, rồi vươn tay chống lên hai bên, khéo léo chặn đường lui của cô.
Giờ đây, Từ Ý bị ép vào một góc, không thể tiến cũng chẳng thể lùi. Sau lưng cô là đầu giường, trước mặt là ánh mắt đầy thâm tình của Yến Hòa Dư. Hơi thở của anh khiến không gian như trở nên chật chội, trái tim cô đập liên hồi, không biết phải làm gì tiếp theo.
“Tốt tốt tốt.” Từ Ý vội vàng gật đầu, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc chủ đề này.
Nhưng Yến Hòa Dư rõ ràng không có ý định buông tha, lại hỏi tiếp:
“Vậy trong lòng Ý Ý, anh có thể được bao nhiêu điểm?”
Từ Ý nghiến răng, ngẩng đầu trừng anh:
“Yến Hòa Dư, anh quá đáng lắm rồi! Tôi nể tình anh đang là bệnh nhân nên không muốn dùng sức đẩy anh ra. Anh hỏi toàn những câu gì đâu không!”
Yến Hòa Dư làm ra vẻ vô tội, chớp chớp mắt:
“Chỉ là tò mò muốn biết ấn tượng và vị trí của anh trong lòng em thôi. Chẳng lẽ em không hề đặt anh trong lòng chút nào sao?”
Từ Ý: “……” Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm
Cô mím môi, cuối cùng miễn cưỡng trả lời:
“10 điểm trọn vẹn, được chưa?”
Nghe vậy, Yến Hòa Dư bất ngờ cúi xuống, khẽ chạm vào khóe môi cô một cách nhẹ nhàng:
“Anh biết mà, trong lòng em anh là hoàn hảo!”
Từ Ý vì nụ hôn bất ngờ mà sững sờ, không kịp phản ứng. Nhưng đúng lúc này, cửa phòng bất ngờ mở ra, và giọng của Chu tẩu vang lên.
“Tiên sinh, phu nhân, ăn sáng…”
Cả hai vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu. Yến Hòa Dư vừa mới cúi xuống, còn môi anh vừa khẽ lướt qua khóe môi Từ Ý. Quần áo của họ lại có chút lộn xộn, khiến cảnh tượng này trong mắt người ngoài vô cùng ái muội.
Chu tẩu không nhịn được mỉm cười, ánh mắt đầy ý tứ. Ngay sau đó, bà vội vàng xin lỗi:
“Thật xin lỗi, thật xin lỗi. Tôi chỉ lo bữa sáng nguội nên chạy đến gọi hai người, không ngờ lại làm phiền chuyện quan trọng. Tôi sẽ đi ngay đây, hai người đừng vội nhé. Bữa sáng tôi sẽ hâm nóng lại sau!”
Từ Ý hoảng hốt, lúc này chẳng còn nghĩ đến việc Yến Hòa Dư có bị thương hay không. Cô vội đẩy anh ra, hướng về phía cửa kêu lên:
“Chu tẩu, không phải như vậy, chúng tôi…”
Nhưng cô còn chưa kịp giải thích hết câu, Chu tẩu đã đóng cửa lại thật chặt, còn lớn tiếng nói vọng vào:
“Hai người yên tâm, lần này tôi canh ở đây, sẽ không để ai quấy rầy nữa đâu!”
Mặt Từ Ý đỏ bừng, lời định nói cũng bị nuốt ngược trở lại.
Tiếng cười khẽ của Yến Hòa Dư vang lên, giọng cười mang theo chút thích thú và vui vẻ.
Từ Ý quay đầu lại, trừng mắt nhìn anh:
“Anh cười cái gì? Không phải tại anh mà Chu tẩu mới hiểu lầm sao!”
Trong đáy mắt Yến Hòa Dư thoáng hiện lên ý cười sâu xa. Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay Từ Ý, giọng điệu nửa đùa nửa thật:
“Nếu đã bị hiểu lầm rồi, hay là chúng ta biến hiểu lầm thành thật luôn đi?”
Nhận xét Box