Từ Ý đi theo sau, nghe những lời đó thì ngẩn cả người, trong chốc lát không biết nên trả lời ra sao.
Yến Hòa Dư nhận thấy sự khác thường, liền hỏi ngay:
“Anh nói sai gì sao? Hay có điều gì anh chưa biết?”
Nghĩ tới lời dặn của bác sĩ, Từ Ý vội mở miệng giải thích:
“Chúng ta dạo trước có chút tranh cãi, nên tạm thời tách ra một thời gian.”
“Tranh cãi?” Yến Hòa Dư nhìn cô đầy nghi hoặc, sau đó lại hỏi:
“Chúng ta cãi nhau vì chuyện gì?”
Khó khăn lắm Từ Ý mới viện ra được một cái cớ để qua chuyện, vậy mà anh lại hỏi thêm một câu.
“À…” Cô lúng túng suy nghĩ, rồi đáp:
“Chỉ là mấy chuyện nhỏ nhặt thôi. Sống chung lâu ngày, không tránh được đôi lúc có va chạm.”
Nghe vậy, Yến Hòa Dư liền tiếp lời:
“Vậy sao? Vậy thì anh xin lỗi em.”
Từ Ý sững sờ, sau đó không nhịn được cười nhìn hắn:
“Anh còn không biết vì lý do gì, đúng sai chưa rõ mà đã xin lỗi em rồi sao?”
“Mặc kệ đúng sai, anh đều nên nhường em.” -||-Truyện _Nhà_ Bơ -||- Ánh mắt Yến Hòa Dư chăm chú nhìn cô, môi mím nhẹ rồi nói tiếp:
“Tuy rằng anh không nhớ rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng em có thể nói với anh. Nếu em không muốn nói, em cũng có thể giận anh, nhưng không cần thiết phải tách ra ngủ.”
Lòng Từ Ý bất giác khẽ rung lên, lúc này thực sự không nghĩ ra được lý do gì hợp lý hơn, đành mơ hồ đáp:
“Tôi không giận ngươi.”
Đôi mắt Yến Hòa Dư lập tức sáng bừng:
“Vậy thì tốt quá!”
Nói xong, anh kéo tay Từ Ý, dẫn cô vào phòng ngủ.
Phòng ngủ của Yến Hòa Dư, Từ Ý chưa từng bước vào lần nào. Lần này đi vào, cô không kìm được mà đưa mắt nhìn khắp nơi.
Không gian tối giản với tông màu trung tính, mọi vật dụng được sắp xếp ngăn nắp đến mức giống như đo đạc tỉ mỉ từng li từng tí, hoàn toàn phù hợp với hình tượng thường ngày của anh.
“Em cãi nhau với anh mà dọn hết đồ đi rồi à.” Yến Hòa Dư vừa nhìn quanh vừa lên tiếng, “Đến cả một món đồ của em cũng không còn.”
Từ Ý ho khan một tiếng, giải thích:
“Thời gian đó chúng ta đang chiến tranh lạnh, em cũng lười nhìn thấy anh, nên chuyển thẳng sang ở phòng đối diện.”
Yến Hòa Dư theo bản năng nắm chặt tay cô:
“Vậy chúng ta đừng cãi nhau nữa.”
“Được.” Lúc này, Từ Ý chỉ có thể cúi đầu đáp lời.
Hà Lâm không lập tức rời đi, bữa tối đã được Chu tẩu chuẩn bị xong. Đây là lần đầu tiên bốn người cùng ngồi ăn cơm, xem như chúc mừng Yến Hòa Dư xuất viện.
“Ông chủ, chuyện ở công ty anh tạm thời không cần lo lắng, cứ nghỉ ngơi ở nhà trước đã.” Hà Lâm lên tiếng, “Có Kỳ đổng và mọi người lo liệu, hơn nữa Kỳ phó tổng cũng sắp đi công tác trở về.”
Yến Hòa Dư gật đầu:
“Dù sao kêu tôi đi, tôi cũng chẳng nhớ được gì.”
Khóe miệng Hà Lâm giật nhẹ, dù rằng Yến Hòa Dư nói rất hợp lý, nhưng sự thật thì quả thật không thể phản bác.
Chu tẩu nhìn anh, ngạc nhiên hỏi:
“Tiên sinh thật sự không nhớ được gì sao?”
Yến Hòa Dư lắc đầu:
“Ngại quá, tôi không nhớ nổi.” Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm
Nhắc đến chuyện này, Hà Lâm không khỏi thở dài:
“Ông chủ, tôi đã theo anh bao nhiêu năm như vậy, sao anh lại có thể quên tôi, chỉ nhớ mỗi phu nhân thôi chứ!”
Bất ngờ bị gọi tên, Từ Ý cảm nhận được ánh mắt của mọi người đều hướng về mình. Lòng cô không khỏi căng thẳng, liền phản ứng:
“Nhìn tôi làm gì?”
Chu tẩu bật cười, vỗ nhẹ vai Hà Lâm:
“Cậu tranh gì với phu nhân, làm sao cậu so được với vị trí của phu nhân trong lòng tiên sinh.”
"Khụ khụ..." Từ Ý đột nhiên bị sặc bởi những lời nói đó, không kịp chuẩn bị tinh thần. Nếu không phải biết Yến Hòa Dư mất trí nhớ nên mới cố ý nói vậy, cô có lẽ đã thật sự tin tưởng lời này.
Sau bữa tối, Yến Hòa Dư ngồi lại cùng Hà Lâm trò chuyện về công việc ở công ty. Dù tạm thời anh chưa nhớ ra gì, nhưng nói chuyện thêm cũng giúp ích cho việc khôi phục trí nhớ.
Từ Ý quay về phòng mình. Vừa đặt lưng xuống giường, điện thoại của Chúc Mịch Hạ đã gọi tới.
“Cậu dạo này chắc mệt lắm hả? Yến Hòa Dư giờ thế nào rồi?”
Từ Ý thở dài một hơi:
“Cũng ổn, hôm nay anh ấy vừa xuất viện. Ít ra giờ không phải chạy qua chạy lại giữa bệnh viện và nhà nữa.”
"Chú mèo Bơ đáng yêu nhà mình vẫn luôn nằm cạnh bàn phím mỗi khi chúng mình soạn truyện. Cảm ơn bạn đã yêu thương và đồng hành tại nơi mà những câu chuyện luôn được viết bằng cả trái tim."
“Vậy thì tốt, ít nhất cậu đỡ vất vả hơn.” Chúc Mịch Hạ đáp.
Từ Ý hơi bất đắc dĩ:
“Chỉ là ký ức của anh ấy vẫn chưa phục hồi. Bác sĩ bảo chúng mình phối hợp với anh ấy, không được kích thích quá mức, có lẽ như vậy sẽ hồi phục nhanh hơn.”
“Vậy thì phối hợp đi.” Chúc Mịch Hạ nói, “Chẳng lẽ diễn một chút thôi mà khó khăn thế sao?”
Từ Ý nghiến răng nói:
“Buổi tối còn phải ngủ chung, chẳng lẽ không tính là khó khăn à?”
“Ôi trời~” Chúc Mịch Hạ không nhịn được huýt sáo, “Kích thích đấy, cậu cứ ngủ đi. Dù sao cậu cũng thích anh ấy mà. Yến Hòa Dư là ai chứ, trước khi ly hôn cậu ‘ngủ’ được anh ấy thì coi như lời to.”
“…” Từ Ý bị câu nói của Chúc Mịch Hạ làm đỏ bừng cả mặt. May mà trong phòng không có ai, cô cắn môi, phản bác:
“Chúc Mịch Hạ, cậu có thể nói chuyện đàng hoàng chút không?”
Chúc Mịch Hạ cười khúc khích:
“Không phải mình đang chỉ cậu một chiêu sao. Nếu thấy chiêu này không được, mình đổi cái khác.”
“Đổi ngay đi, chiêu này không xong đâu.” Từ Ý lập tức cắt ngang.
Chúc Mịch Hạ chậc một tiếng:
“Vậy thì đánh anh ấy ngất xỉu, như vậy anh ấy cũng chẳng làm được gì.”
“Anh ấy còn chưa lành hẳn vết thương trên đầu đâu.” Từ Ý cảm thấy bất lực:
“Cậu đúng là chuyên đưa mấy ý tưởng tệ hại.”
“Cậu đã nói anh ấy bị thương, chắc cũng chẳng làm gì đâu. Đắp chăn trò chuyện thôi.” Chúc Mịch Hạ cười phá lên, “Nếu không yên tâm, cứ bật ghi âm toàn bộ, có chuyện gì thì gọi cho mình ngay.”
Từ Ý suy nghĩ một lát, cảm thấy cách này cũng không tệ.
Nói xong chuyện của Yến Hòa Dư, cô đổi chủ đề:
“Cậu vẫn còn ở Dục Thành à?”
“Không, hôm nay mình vừa đi rồi. Sau này cũng không định quay lại.” Chúc Mịch Hạ đáp với vẻ chán nản.
Nhận ra sự khác thường, Từ Ý hỏi:
“Sao thế? Không vui à?”
Chúc Mịch Hạ khẽ ừ một tiếng:
“Bình thường thôi. Tạm thời mình chưa tìm được cảm hứng, đang tính ra biển dạo vài ngày.”
“Vậy cậu chú ý an toàn nhé.” Từ Ý dặn dò.
Chúc Mịch Hạ bật cười:
“Cậu đừng lo cho mình, chuyện của cậu với Yến Hòa Dư thoạt nhìn còn rắc rối hơn đó.”
Từ Ý chỉ biết thở dài. Cô vốn nghĩ mọi thứ sẽ được giải quyết nhanh chóng, nhưng không ngờ lại kéo theo nhiều chuyện ngoài ý muốn thế này.
Hà Lâm rời đi, Chu tẩu cũng ra khỏi nhà chính.
Từ Ý cúp điện thoại, sau đó đi tắm. Khi cô thay đồ xong và vừa bước ra, tiếng gõ cửa vang lên.
Tiếp theo là giọng nói trầm thấp của Yến Hòa Dư:
“Ý Ý, anh có thể vào không?”
Từ Ý ngẩn người, sau đó nhanh chóng ra mở cửa:
“Sao vậy?”
“Anh không tìm thấy áo ngủ ở đâu.” Yến Hòa Dư nhẹ giọng trả lời.
Lúc này Từ Ý mới nhớ ra mình chưa dẫn anh đi xem phòng để đồ:
“Quần áo của anh đều để ở phòng chứa đồ. Vừa rồi tôi quên dẫn anh qua.”
Nói rồi, cô dẫn anh đi vào phòng để đồ bên cạnh phòng ngủ của Yến Hòa Dư. Bố cục ở đây tương tự phòng để đồ của cô, nhưng quần áo thì đơn điệu hơn nhiều, màu sắc chủ yếu là đơn sắc, kiểu dáng cũng giống nhau đến lạ.
“Bên tay trái là phòng tắm, bên tay phải là phòng ngủ.” Từ Ý nói, “Ra cửa quẹo phải là thư phòng. Khi nào rảnh anh có thể đến đó xem Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm, biết đâu sẽ giúp anh nhớ lại gì đó.”
Nhìn hàng quần áo trước mắt chỉ toàn màu tối, Yến Hòa Dư không khỏi lên tiếng hỏi:
“Sao ở đây không có đồ của em?”
“Tôi có phòng để đồ riêng.” Từ Ý mỉm cười, rồi nhắc nhở:
“Áo ngủ ở bên kia, nhớ lúc tắm cẩn thận đừng để vết thương dính nước.”
Áo ngủ của Yến Hòa Dư rất đơn giản, hầu hết là lụa với các màu đen, xám, và xanh biển, không cần mất thời gian lựa chọn.
Nghĩ đến việc Yến Hòa Dư chưa hoàn toàn bình phục, Từ Ý dặn thêm:
“Tôi chờ anh ở phòng ngủ. Nếu có chuyện gì, nhớ gọi em.”
Yến Hòa Dư ngoan ngoãn gật đầu:
“Được.”
Thấy anh bước vào phòng tắm, Từ Ý xoay người đi về phòng ngủ của anh. Lúc này, cánh cửa tủ quần áo vẫn đang mở toang vì vừa bị lục lọi.
Cô khẽ cười, tiến lại gần để đóng cửa tủ.
Nhưng khi đi tới, ánh mắt cô dừng lại ở một chiếc túi giấy đặt bên trong. Nhìn thấy nó, cô sững sờ đứng yên tại chỗ.
Đó là chiếc túi cô từng dùng để gói chai nước hoa mà mình tặng cho Yến Hòa Dư. Nước hoa vẫn còn nguyên bên trong. Từ Ý vẫn luôn nghĩ rằng chai nước hoa này đã sớm bị anh vứt bỏ, không ngờ lại được giữ gìn cẩn thận trong tủ đồ của anh.
Kìm nén những cảm xúc phức tạp trong lòng, Từ Ý khẽ đóng cánh cửa tủ lại.
Cô muốn hỏi Yến Hòa Dư về sự việc này, nhưng ngay cả khi hỏi, cô biết mình sẽ không nhận được câu trả lời rõ ràng.
Một lát sau, Yến Hòa Dư tắm rửa xong bước ra.
“Ý Ý, bác sĩ bảo anh về nhớ thay thuốc. Một mình anh chắc làm không xong, em có thể giúp anh được không?”
Từ Ý vẫn đang chìm đắm trong suy nghĩ riêng, nghe thấy tiếng gọi bỗng ngẩng đầu lên. Ngay lập tức, cô ngẩn người.
Tóc của Yến Hòa Dư còn ướt nửa chừng, sự chỉn chu thường ngày biến mất, thay vào đó là vẻ thoải mái, có phần tự nhiên. Sự sắc lạnh thường thấy nơi anh dường như tan biến, thay vào đó là vẻ dịu dàng, thanh nhã. Trông anh lúc này giống như một chú sói cô độc bỗng hóa thành một chú cún đáng yêu.
Sự tương phản này khiến Từ Ý bối rối, trái tim cô bất giác đập nhanh hơn.
“Ý Ý?” Yến Hòa Dư bước tới gần, nhẹ giọng hỏi:
“Em đang nhìn gì thế?”
Từ Ý giật mình tỉnh lại. Khi cô nhận ra gương mặt tinh tế của anh đang ở rất gần, cô theo bản năng lùi lại một bước, gương mặt hơi ửng đỏ:
“Không có gì, tôi sẽ giúp anh thay thuốc ngay.”
Cô vội xoay người, hấp tấp đi lấy hộp thuốc, hành động có phần luống cuống.
Yến Hòa Dư ngồi xuống mép giường, ánh mắt vẫn dõi theo bóng dáng cô. Trong đôi mắt anh hiện lên một tia ý cười khó giấu.
Với Từ Ý, cô chỉ muốn thay thuốc thật nhanh để kết thúc việc này.
Nhưng khi cô vừa cầm tăm bông lên, định bắt đầu, thì phát hiện Yến Hòa Dư đã nhắm mắt lại, ngoan ngoãn ngồi im. Có lẽ vì vừa tắm xong, -+-Truyện Nhà Bơ -+- hơi nước còn phảng phất quanh anh, khiến anh trông càng dịu dàng hơn, như thể sẵn sàng để người khác tùy ý xử lý.
Từ Ý cố kìm nén sự xao động trong lòng, nhẹ giọng nhắc nhở:
“Có thể sẽ hơi đau, anh cố chịu chút.”
Cô vừa dứt lời, tay còn lại đã bị Yến Hòa Dư nắm lấy.
Từ Ý ngẩn người, chỉ nghe anh mỉm cười nói:
“Như vậy sẽ không đau nữa.”
Nhận xét Box