Tình Yêu Mãnh Liệt - Chapter 12

Tình Yêu Mãnh Liệt - Chapter 12

 Chương 12

Yến Hòa Dư không chút do dự từ chối:

"Không cần đâu, tôi không hứng thú với đồ ngọt. Em cứ đi đi."

Từ Ý cũng không ép, lập tức xuống xe và đi vào cửa hàng bánh kem.

Vừa bước vào, hương thơm ngọt ngào của bánh kem lập tức tràn ngập không gian, khiến tâm trạng cô thoải mái hơn. Một nhân viên cửa hàng tươi cười chào đón:

"Chào chị, chị muốn mua gì ạ? Hôm nay chúng em có món bánh thơm mới ra, hương vị rất ngon."

Từ Ý mỉm cười:

"Vậy cho tôi hai cái nhé."

"Dạ, chị chờ một chút!"

Cô nhìn quanh cửa hàng, rồi hỏi tiếp:

"Tôi nhớ tiệm có món bánh kem việt quất phô mai. Cho tôi hai phần được không?"

Nhân viên có chút ngạc nhiên:

"Đúng là chúng tôi có, nhưng mỗi ngày chỉ làm số lượng rất ít. Để tôi kiểm tra xem còn không nhé."

"Được, cảm ơn."

Trong khi chờ, Từ Ý chọn thêm vài loại bánh khác rồi đến quầy thanh toán. Nhân viên thu ngân nhiệt tình giới thiệu:

"Hiện tại tiệm có chương trình ưu đãi, nạp 300 tặng 50. Chị có muốn làm thẻ hội viên không ạ?"

Từ Ý nghĩ một lúc rồi đáp:

"Có lẽ tôi sẽ thường xuyên ghé đây. Vậy giúp tôi nạp 1.000 đi."

Nhân viên vui vẻ đồng ý. Một lúc sau, nhân viên phục vụ cũng mang bánh kem việt quất phô mai đến, nhưng chỉ còn một phần.

"Chỉ còn một phần, chị thấy được không?"

"Không sao, lấy cho tôi phần đó nhé." Từ Ý gật đầu, rồi hỏi thêm:

"Món này rất ngon, sao tiệm không làm nhiều hơn nhỉ?"

Nhân viên cười đáp:

"Hương vị đúng là rất được yêu thích, nhưng giá thành hơi cao nên không phải khách nào cũng mua. Nếu không nhờ một khách quen thường xuyên đặt, chắc chúng tôi cũng ngừng làm rồi."

Từ Ý bất ngờ, không nghĩ rằng mình lại hưởng lợi từ một người khách nào đó.

Sau khi hoàn thành thanh toán, cô cất biên lai và thẻ hội viên vào túi bánh, rồi quay về xe.

Khi trở lại xe, thấy Yến Hòa Dư đang yên lặng ngồi chờ, Từ Ý hơi áy náy:

"Đợi lâu không? Tôi cất bánh kem xong là về ngay."

Yến Hòa Dư tự nhiên nhận lấy túi bánh từ tay cô:

"Để tôi cầm cho."

Từ Ý hơi sững sờ nhưng nhanh chóng đưa túi cho anh:

"Cảm ơn."

"Em còn làm thẻ hội viên à?" Yến Hòa Dư hỏi, ánh mắt thoáng ý cười.

Từ Ý ngạc nhiên:

"Sao anh biết? Biên lai tôi đã cất rồi mà."

Yến Hòa Dư nhận ra mình lỡ lời, vội che giấu:

"Chỉ đoán thôi, không ngờ đoán trúng thật."

Từ Ý hơi nghi hoặc nhưng cũng không hỏi thêm, chỉ tập trung lái xe về nhà. Yến Hòa Dư ngồi bên cạnh âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm

Khi về đến nhà, Từ Ý mang bánh kem vào bếp rồi chuẩn bị lên phòng làm việc.

Thấy cô ôm bánh kem đi thẳng lên lầu, Yến Hòa Dư nhíu mày hỏi:

"Trễ thế này rồi mà em còn làm việc sao?"

"Tôi có cảm hứng." Từ Ý đáp gọn, rồi nhanh chóng vào phòng.

Đêm hôm đó, Từ Ý tập trung pha chế nước hoa suốt đêm. Mãi đến 3 giờ sáng, cô mới hoàn thành công thức nước hoa chuẩn bị tặng cho Yến Hòa Dư. Dẫu mệt mỏi, cô vẫn cảm thấy hài lòng. Phần nước hoa này cần thêm thời gian để lắng đọng, khoảng một tháng nữa mới có thể hoàn thiện.

Sau khi tắm xong, cô ngủ thiếp đi ngay, mãi đến gần trưa hôm sau mới bị Chúc Mịch Hạ gọi điện đánh thức.

Tại nhà hàng, Chúc Mịch Hạ nhìn Từ Ý với ánh mắt ngạc nhiên:

"Tối qua cậu làm trộm hay gì mà trông phờ phạc thế hả?"

"Đêm qua mình ở phòng làm việc đến tận rạng sáng." Từ Ý xoa đôi mắt đau nhức. "Ngủ trễ nên hôm nay mới thế này."

Chúc Mịch Hạ nhíu mày, giọng có chút trách móc:

"Đã bảo là phải biết cân bằng giữa làm việc và nghỉ ngơi. Có chuyện gì để ngày mai làm cũng được, sao cậu cứ bướng bỉnh mãi vậy?"

Từ Ý nhấp một ngụm cà phê, nở nụ cười nhẹ:

"Lời này đúng ra phải dành cho cậu mới đúng. Chẳng phải cậu thường xuyên thức đêm viết tiểu thuyết chỉ vì chút cảm hứng bất chợt đó sao?"

Chúc Mịch Hạ lập tức cứng họng, không tìm được lời nào để phản bác.

Khi đồ ăn được dọn ra, cả hai vừa ăn vừa trò chuyện.

"Tối qua mình bận pha chế nước hoa cho Yến Hòa Dư," Từ Ý khẽ mỉm cười, đôi mắt ánh lên vẻ hào hứng. "Anh ấy đã giúp mình rất nhiều Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com, nên mình cũng muốn cảm ơn anh ấy. Nhưng không biết anh ấy có thích món quà này không."

Chúc Mịch Hạ nhìn quầng thâm dưới mắt cô bạn, hừ một tiếng, giọng không khỏi mang theo chút trách móc:

"Cậu đã bỏ công đến mức này, nếu anh ta không thích thì thật sự quá đáng."

Từ Ý nhấp môi cười khẽ:

"Có lẽ phải một tháng nữa nước hoa mới hoàn thiện được."

Nghe nhắc đến thời gian, Chúc Mịch Hạ chợt nhớ ra điều gì, liền nói:

"À, tiện đây mình nói luôn. Sắp tới mình dự định đi du lịch một tháng."

Từ Ý lập tức sáng mắt lên:

"Cậu định đi đâu? Có chọn được điểm đến chưa?"

"Chắc là sẽ đi nhiều nơi, nhưng trạm đầu tiên sẽ là Dục Thành." Chúc Mịch Hạ thở dài, giọng pha chút bất lực. "Chủ yếu là biên tập cứ thúc mình viết sách mới, mà mình thì chẳng tìm được cảm hứng. Đi xa một thời gian có khi tâm trạng sẽ khá hơn nhiều."

Từ Ý gật đầu, nhẹ giọng an ủi:

"Đi du lịch cũng tốt. Tiếc là mình không thể đi cùng cậu chuyến này."

"Không sao, lần tới chúng ta đi cùng nhau cũng được." Chúc Mịch Hạ cười, sau đó như nhớ ra điều gì, liền hỏi:

"Mà này, cậu vẫn còn định ly hôn với Yến Hòa Dư không?"

Từ Ý thoáng sững người, lúng túng đáp:

"Mình… không biết…"

"Mỗi ngày, bé mèo Bơ đều ngồi canh để kiểm tra xem bạn đọc có quay lại với truyện nhà không. Cảm ơn vì đã khiến Bơ hạnh phúc như vậy!"

Chúc Mịch Hạ mỉm cười, vẻ mặt đầy ý tứ:

"Có phải cậu vẫn còn thích anh ta?"

Từ Ý giật mình, hàng mi khẽ rung, trong lòng không biết phải trả lời thế nào cho đúng.

Nhìn biểu cảm ngập ngừng của bạn, Chúc Mịch Hạ liền cười khẽ, buông một câu:

"Cậu cứ suy nghĩ thật kỹ lại đi."

Sau khi tạm biệt Chúc Mịch Hạ, Từ Ý lái xe về Lung Cảnh công quán.

Trên đường, ký ức về lần đầu gặp Yến Hòa Dư bất chợt ùa về.

Đó là ngày thứ ba sau khi cô bị cha mẹ lừa quay về nước. Bữa tiệc tối hôm đó tuy rất đông vui, náo nhiệt, nhưng lòng cô lại lạnh lẽo như băng. Cô nhìn thấy cha mẹ mình bận rộn tiếp chuyện các vị khách, còn cô chỉ như một món quà được gói ghém cẩn thận, chờ người nhận đến mang đi.

Đứng trên ban công tầng hai, Từ Ý cúi người nhìn xuống dưới, trong lòng chợt dấy lên suy nghĩ: "Nếu nhảy xuống đây, liệu mọi chuyện có kết thúc ngay lập tức?"

Điện thoại của cô bỗng đổ chuông, phá tan dòng suy nghĩ. Là Chúc Mịch Hạ gọi đến.

Vừa nhấc máy, đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói đầy lo lắng của Chúc Mịch Hạ:

"Mình vừa mua vé máy bay về Cảnh Thành, sáng mai sẽ đến. Cậu đừng làm chuyện dại dột gì, cũng đừng nghe theo lời họ nữa!"

"Hiện tại mình đang ở bữa tiệc, mặc bộ lễ phục đẹp đẽ, nhưng cảm giác chẳng khác gì con rối để người ta sắp đặt." Từ Ý cười khẩy, tự giễu. "Lẽ ra mình nên sớm nghĩ đến chuyện này, nhưng không ngờ họ lại tuyệt tình đến vậy."

"Chờ mình về rồi chúng ta trốn đi thật xa. Đến lúc đó, họ có muốn tìm cũng chẳng tìm ra đâu!" Chúc Mịch Hạ nói chắc nịch.

Trong lòng Từ Ý dâng lên một tia ấm áp. Cô mỉm cười nhẹ, giọng nói như hòa tan:

"Cảm ơn cậu, Mịch Hạ. Có lẽ cậu là người duy nhất mà mình có thể dựa vào."

Sau khi nói thêm vài câu, Từ Ý cúp máy, cầm ly rượu bên cạnh uống cạn.

Cô vốn không quen uống rượu, nghề điều hương của cô cũng yêu cầu hạn chế tối đa việc uống rượu. Nhưng ngay lúc này, cô chỉ muốn say đến mức không biết gì, quên hết mọi phiền muộn.

Ban công gió thổi lạnh buốt, cô đứng thêm một lúc rồi loạng choạng quay vào trong.

Không ngờ, khi xoay người lại, cô va phải một người.

Chưa kịp nhìn rõ đối phương là ai, cô đã vội vàng lên tiếng:

"Xin lỗi…"

Một bàn tay dài và mạnh mẽ đỡ lấy cô. Một giọng nói trầm ấm vang lên, mang theo sự quan tâm:

"Em không sao chứ?"

Từ Ý ngước mắt lên khi nghe giọng nói trầm ấm. Khi nhìn rõ khuôn mặt người đàn ông trước mặt, đáy mắt cô thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc, nhưng ngay sau đó cô liền nhận ra anh là ai:

"Yến Hòa Dư?"

"Em còn nhớ tôi sao?" Ánh mắt Yến Hòa Dư thoáng chút vui vẻ, khóe môi cong nhẹ.

Từ Ý lập tức buông tay anh ra, tự mình đứng thẳng, đôi mi cụp xuống để che đi cảm xúc trong đáy mắt:

"Ai mà không biết tổng giám đốc của tập đoàn Yến thị."

Ý cười nơi khóe môi Yến Hòa Dư chợt nhạt đi:

"Hóa ra là vậy."

Từ Ý không để ý đến sự thay đổi trên khuôn mặt anh, cô thản nhiên nói thêm:

"Nếu không có việc gì, tôi xin phép đi trước."

Khi cô vừa xoay người, giọng nói của Yến Hòa Dư lại vang lên sau lưng:

"Tôi có việc muốn nói."

Cô dừng bước, quay đầu nhìn anh, vẻ ngạc nhiên thoáng hiện lên trên khuôn mặt:

"Anh có chuyện gì sao?" Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm

"Tôi đoán Từ tiểu thư đang đau đầu vì chuyện hôn sự sắp đặt, đúng không?" Anh nhếch môi cười nhạt. "Chúng ta có thể làm một thỏa thuận."

"Chúng ta?" Từ Ý nhíu mày, ánh mắt đầy nghi hoặc.

"Em có thời gian không? Chúng ta có thể ngồi xuống và nói chuyện rõ ràng." Yến Hòa Dư lịch sự hỏi, giọng điệu ôn hòa nhưng ẩn chứa sự tự tin.

Từ Ý thoáng chần chừ, nhưng những lời của anh đã khơi gợi sự tò mò trong cô.

Hai người chọn một phòng riêng yên tĩnh, ngồi đối diện nhau. Từ Ý không kìm được mà hỏi ngay:

"Yến tổng, anh muốn nói về thỏa thuận gì?"

Yến Hòa Dư nghiêm túc nhìn cô, vẻ mặt trở nên trầm tĩnh:

"Có lẽ em không biết tình hình hiện tại của Yến thị. Mặc dù bề ngoài tập đoàn vẫn vững vàng, nhưng kể từ khi cha mẹ tôi qua đời, các cổ đông lớn luôn muốn giành quyền kiểm soát. Tôi chỉ như một con rối trong mắt họ. Thậm chí, bây giờ họ còn ép tôi phải liên hôn với một người phụ nữ tôi không thích."

Từ Ý ngỡ ngàng, không nghĩ người đàn ông trước mặt lại phải chịu áp lực lớn đến vậy.

"Nhưng từ bên ngoài nhìn vào, Yến thị vẫn ổn định mà."

"Đó chỉ là vẻ bề ngoài." Yến Hòa Dư nhẹ nhàng đáp, nụ cười trên môi mang theo chút tự giễu.

"Vậy anh muốn tôi giúp gì?" Từ Ý nhíu mày, ánh mắt đầy nghi ngờ.

"Tôi thấy em cũng đang bị gia đình ép buộc chuyện kết hôn. Nếu hai chúng ta hợp tác, chẳng phải có thể giúp nhau thoát khỏi những rắc rối này sao?" Yến Hòa Dư nhìn thẳng vào mắt cô, từng lời nói đều chắc chắn.

Từ Ý mở to mắt, không giấu được sự kinh ngạc:

"Anh… Anh đang đề nghị chúng ta kết hôn sao?"

"Đúng vậy." Yến Hòa Dư gật đầu. "So với việc để cha mẹ em tìm một người xa lạ, tôi nghĩ tôi là lựa chọn đáng tin hơn. Hơn nữa, chúng ta có thể ký hợp đồng tiền hôn nhân. Nếu sau này em thấy không phù hợp, em có thể chủ động đề nghị ly hôn."

Từ Ý im lặng một lúc lâu, trong lòng không ngừng cân nhắc lời đề nghị.

"Em có thể suy nghĩ thêm. Khi nào quyết định thì liên lạc với tôi." Yến Hòa Dư đặt danh thiếp lên bàn, giọng điệu vẫn trầm ổn như cũ.

Đêm đó, cha mẹ Từ Ý thông báo rằng họ đã sắp xếp cho cô gặp con trai của một tổng giám đốc khác, và lễ đính hôn sẽ được định ngày sớm.

Từ Ý cắn chặt răng, cuối cùng cô gọi điện cho Yến Hòa Dư:

"Tôi đồng ý với thỏa thuận của anh."

Khi trở về Lung Cảnh công quán, Từ Ý thấy xe của Yến Hòa Dư đã đỗ sẵn trong sân. Điều này khiến cô khá bất ngờ, bởi anh thường về muộn hơn nhiều.

"Sao hôm nay anh về sớm vậy?" Từ Ý buột miệng hỏi, nhưng ngay sau đó cô nhận ra câu nói của mình mang đầy ngữ điệu quan tâm. Thoáng chột dạ, cô cúi đầu để che đi sự bối rối.

Yến Hòa Dư nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch, giọng anh nhẹ nhàng nhưng chắc chắn:

"Từ giờ tôi sẽ về vào giờ này, và bữa tối sẽ ăn ở nhà."

Câu nói của anh làm tim Từ Ý khẽ rung lên, nhưng cô chỉ lặng lẽ đáp lại bằng một cái gật đầu, không nói thêm lời nào.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box