Hơi thở của Yến Hòa Dư rất quen thuộc với Từ Ý. Không cần quay đầu lại, chỉ dựa vào mùi hương, cô cũng có thể nhận ra anh.
Khi câu nói của anh vang lên, sự bình tĩnh trong lòng Từ Ý lập tức nổi sóng. Cô nghiêng đầu nhìn anh bước đến đứng cạnh mình, rồi khẽ mím môi hỏi:
"Sao anh lại ở đây?"
"Thấy em lâu chưa về nên tôi đến tìm." Yến Hòa Dư cúi xuống nhìn cô, nở nụ cười dịu dàng.
Hàng mi Từ Ý khẽ rung, ánh mắt thoáng kinh ngạc nhưng nhanh chóng giấu đi.
Yến Hòa Dư ngẩng đầu, nụ cười trên môi dần biến mất, thay vào đó là ánh mắt lạnh băng khi nhìn thẳng vào Tiểu Ngô tổng:
"Cha anh còn phải nể tôi ba phần, Tiểu Ngô tổng cảm thấy Yến Hòa Dư tôi dễ bị bắt nạt sao? Nếu anh cứ muốn gây phiền toái cho Từ Ý, tôi không ngại tìm chút phiền toái cho Ngô gia đâu."
Sắc mặt Tiểu Ngô tổng lúc này đã tái nhợt, thần thái kiêu ngạo ban nãy biến mất không còn dấu vết. Giọng nói của anh ta trở nên nhún nhường:
"Xin lỗi Yến tổng, vừa rồi là lỗi của tôi."
"Anh nên xin lỗi Từ Ý, không phải tôi." Yến Hòa Dư lạnh lùng nhìn anh ta.
Tiểu Ngô tổng lập tức quay sang Từ Ý, cúi đầu xin lỗi:
"Thật xin lỗi."
Từ Ý trong lòng cười lạnh, nhưng bên ngoài vẫn giữ thái độ thản nhiên. Nếu hôm nay không có Yến Hòa Dư, anh ta chắc chắn sẽ không nói lời xin lỗi. Dù vậy, cô sớm đã quyết tâm, nếu anh ta thực sự định làm gì quá đáng, cô cũng sẽ không để mọi chuyện yên ổn mà nhẫn nhịn.
Khi đám người rời đi, Yến Hòa Dư quay sang đánh giá Từ Ý một lượt, sau đó lo lắng hỏi:
"Em không sao chứ?"
Từ Ý lắc đầu:
"Không sao, cảm ơn anh."
"Cảm ơn tôi làm gì? Là tôi kéo em đến đây, người nên xin lỗi phải là tôi." Yến Hòa Dư nhẹ nhàng nói.
Từ Ý mím môi, ánh mắt thoáng chút phức tạp. Người trước mặt từng lạnh nhạt, xa cách, giờ đây lại như biến thành một con người hoàn toàn khác, khiến cô có chút bối rối.
"Anh biết tôi thích giáo sư Hạnh Tòng Vân, nên mới đưa tôi tới đây sao?" Cuối cùng, cô lên tiếng hỏi.
Yến Hòa Dư thoáng sững lại, rồi trả lời:
"Tôi sợ nếu nói thẳng, em sẽ không muốn đi."
"Cảm ơn anh." Từ Ý lại khẽ cảm ơn, rồi mỉm cười:
"Nếu không có anh, tôi có lẽ sẽ không thể gặp trực tiếp bà ấy, lại càng không nhận được lời mời hợp tác như vậy."
"Đây không phải công lao của tôi." Yến Hòa Dư lắc đầu cười. "Dì Vân không phải kiểu người quan tâm đến mối quan hệ. Bà ấy xem trọng tài năng của em trong chế tác nước hoa, nên mới dành sự ưu ái đặc biệt. Điều này không liên quan đến tôi."
Từ Ý sững sờ vài giây, rồi nói:
"Nhưng cơ hội này là anh trao cho tôi."
"Cơ hội trao cho em, nhưng em phải nắm bắt được nó mới quan trọng." Yến Hòa Dư mỉm cười, ánh mắt thoáng dịu dàng. "Mỗi người đều có nhiều cơ hội, kể cả tôi. Nhưng việc có nắm bắt được hay không mới là điều quyết định. Tôi tin em."
Những lời nói ấy cùng nụ cười của Yến Hòa Dư khiến lòng Từ Ý khẽ chao đảo. Cô cố gắng kìm nén để không để lộ bất kỳ cảm xúc nào ra bên ngoài.
"Cậu nói hôm nay đi dự tiệc cùng Yến Hòa Dư là để gặp giáo sư Hạnh Tòng Vân? Hơn nữa anh ấy còn đích thân đưa cậu đi?" Giọng Chúc Mịch Hạ vang lên đầy ngạc nhiên.
Từ Ý ngồi trước bàn trang điểm, vừa thoa kem dưỡng vừa trả lời:
"Đúng vậy, lúc biết được mình cũng ngạc nhiên giống như cậu bây giờ."
Chúc Mịch Hạ im lặng vài giây rồi lên tiếng:
"Yến Hòa Dư đổi tính rồi sao?" Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm
"mình cũng không biết." Từ Ý thở dài. "Cảm giác anh ấy thay đổi hơi kỳ lạ."
Chúc Mịch Hạ ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:
"Quả thật rất kỳ lạ. Nhưng chuyện này thường chỉ có hai khả năng."
"Hai khả năng nào?" Từ Ý tò mò hỏi.
Chúc Mịch Hạ cười khúc khích:
"Một là anh ấy thích cậu. Hai là anh ấy không thích cậu."
"Hả?" Từ Ý nhíu mày khó hiểu. "Ý cậu là gì?"
"Nếu thích cậu, đối tốt với cậu là điều dễ hiểu. Còn nếu không thích, thì chắc anh ấy đang cảm thấy áy náy, có lẽ vì đang giấu cậu chuyện gì đó, nên mới dùng cách này để bù đắp." Chúc Mịch Hạ phân tích hợp lý đến đáng sợ.
Từ Ý không tin lắm, chỉ cười nói:
"Dù là gì đi nữa, việc này cũng đáng để cảm ơn anh ấy."
Cô nói vậy, nhưng trong lòng đã nghĩ đến việc chuẩn bị một món quà để cảm ơn Yến Hòa Dư.
"Vậy nhưng thật ra, nhưng mà câu đã suy nghĩ kỹ chưa? Là muốn tự thành lập phòng làm việc hay chọn hợp tác?" Chúc Mịch Hạ hỏi.
Từ Ý do dự không đáp. Ước mơ ban đầu của cô khi lập phòng làm việc là để nước hoa do mình chế tác không chỉ nằm trong nhà mà còn được nhiều người yêu thích. Nếu điều đó có thể thực hiện nhờ sự hợp tác với Hạnh Tòng Vân, thì đúng là có thể tiết kiệm rất nhiều phiền toái.
Tuy nhiên, cả hai lựa chọn đều có ưu và nhược điểm. Hiện tại, cô vẫn chưa thể đưa ra quyết định rõ ràng.
Chúc Mịch Hạ nhận ra sự phân vân và lo lắng của cô, liền an ủi:
"Không cần phải vội. Hãy suy nghĩ thật kỹ, rồi nhất định sẽ có câu trả lời."
Từ Ý nhìn tấm danh thiếp của Hạnh Tòng Vân bên cạnh, mím môi nói:
"Mình sẽ suy nghĩ cẩn thận."
___________________
Ngày hôm sau.
Hà Lâm đến đón Yến Hòa Dư đi làm. Trên xe, anh ta thấy ông chủ của mình vẫn đang cầm quyển "Thế Thân Ái Nhân" và không khỏi bật cười:
"Ông chủ dường như học được không ít từ quyển sách này nhỉ?"
"Quyển sách này?" Yến Hòa Dư khẽ lắc đầu cười:
"Nếu học theo những gì trong sách, có lẽ tôi đã không còn cơ hội gặp lại cô ấy. Nam chính trong đó làm những điều như vậy, mà nữ chính vẫn chấp nhận ở bên anh ta, đúng là vô lý."
Hà Lâm tò mò:
"Vậy quyển sách này chẳng có ích gì, sao anh còn đọc làm gì?"
"Nhưng trong đó có một câu nói rất đúng." Yến Hòa Dư khẽ thở dài.
"Câu gì vậy?" Hà Lâm hỏi tiếp.
Yến Hòa Dư đặt quyển sách xuống, liếc mắt nhìn anh ta:
"Sao cậu nhiều câu hỏi thế -+-Truyện Nhà Bơ -+-? Không nói cho cậu biết đâu."
Hà Lâm: "..."
Anh ta hít sâu một hơi, rồi báo cáo chuyện mà Yến Hòa Dư dặn dò trước đó:
"Đúng rồi, ông chủ, anh bảo tôi điều tra ai đã tung tin đồn, tôi tìm ra rồi."
"Người nào?" Yến Hòa Dư nheo mắt, hỏi.
"Là cha mẹ của phu nhân," Hà Lâm trả lời, vẻ mặt cũng đầy thắc mắc. "Tôi đã kiểm tra kỹ, đúng là họ. Nhưng tại sao họ lại tung những tin đồn như vậy? Chuyện này chẳng có lợi gì cho phu nhân cả."
Sắc mặt Yến Hòa Dư lạnh lùng:
"Bởi vì nó có lợi cho họ. Mối quan hệ giữa tôi và Ý Ý vốn không ổn định. Nếu những tin đồn này đến tai Ý Ý, cô ấy sẽ ngày càng xa lánh tôi. Đến lúc đó, họ có thể tận dụng cơ hội để thuyết phục cô ấy quay về giúp đỡ Từ gia."
Anh dừng lại một chút, rồi nói tiếp:
"Nhưng đó chỉ là trong tưởng tượng của họ. Sự thật là Ý Ý sẽ không vì nghi ngờ tôi mà tìm kiếm Từ gia làm chỗ dựa, bởi vì cô ấy chưa bao giờ nghĩ đến việc dựa vào ai khác."
"Vậy bây giờ làm thế nào?" Hà Lâm hỏi.
"Liên hệ với người của Từ gia, nói rằng tôi mời họ dùng bữa." Yến Hòa Dư híp mắt, nụ cười lạnh lẽo:
"Họ cứ kéo chân Ý Ý như vậy, chẳng phải chuyện tốt lành gì."
Từ Ý dành cả buổi sáng trong phòng làm việc. Món quà cô muốn tặng Yến Hòa Dư chính là một chai nước hoa, loại nước hoa độc nhất vô nhị, do chính tay cô chế tác.
Thật ra, ý tưởng đã nhen nhóm từ lâu. Lần này chỉ là dịp thực hiện hóa nó.
Tuy nhiên, việc chế tác nước hoa không thể hoàn thành ngay lập tức. Việc phối trộn các hương liệu cần thử nghiệm nhiều lần. Từ Ý không vội, vì cô vẫn còn khá nhiều thời gian.
Trong những ngày bận rộn đó, cô cũng suy nghĩ thông suốt một điều. Cô yêu thích việc tạo ra nước hoa trong phòng làm việc, nhưng nếu phải quản lý các hoạt động phức tạp khác, thời gian dành cho đam mê của cô sẽ bị cắt giảm. Điều đó không phải điều cô mong muốn.
Sau nhiều cân nhắc, cuối cùng Từ Ý gọi vào số của Hạnh Tòng Vân.
Kết quả, Hạnh Tòng Vân hẹn cô gặp mặt tại một nhà hàng vào ngày hôm sau.
"Thật ra, ta đã nghĩ là không còn hy vọng, không ngờ cháu vẫn gọi lại." Hạnh Tòng Vân mỉm cười nói.
Từ Ý mím môi cười nhẹ:
"Thật ra điều kiện lão sư đưa ra rất tốt. Nếu cháu từ chối nữa thì thật kỳ cục."
"Đừng gọi tôi là lão sư. Gọi tôi là dì Vân, giống như Hòa Dư vẫn gọi đi." Hạnh Tòng Vân cười cười, ánh mắt đánh giá Từ Ý. "Nói thật, lúc hai người kết hôn, ta còn ở nước ngoài. Món quà cưới còn chưa kịp tặng đâu."
Từ Ý lập tức xua tay, vẻ mặt hơi hoảng loạn:
"Không cần đâu, được học tập từ lão sư đã là món quà lớn nhất rồi."
"Hẳn là cháu phải đổi cách gọi ta chứ?" Hạnh Tòng Vân giả vờ trách móc, ánh mắt đầy ý cười.
Từ Ý chần chừ một chút, rồi khẽ gọi: "Dì...Dì Vân."
Hạnh Tòng Vân mỉm cười hài lòng, rồi hỏi:
"Con mang nước hoa tự chế đến đây chứ?"
Từ Ý lấy ra ba mẫu nước hoa mà cô tâm đắc nhất, cẩn thận đưa cho bà:
"Con đã dành rất nhiều thời gian để tinh chỉnh từ mùi hương cơ bản đến việc cân bằng các tầng hương. Mong dì Vân góp ý thêm."
Hạnh Tòng Vân thử qua từng mẫu nước hoa, đôi mắt bỗng sáng rực lên, không giấu nổi sự kinh ngạc:
"Chỉ cần đưa ra thị trường là có thể bán ngay rồi. Đây đã là những mùi hương rất thành công."
Từ Ý nhận được lời khen thì có chút ngại ngùng, nhưng trong lòng không khỏi vui sướng.
"Trước đây, công ty chúng ta luôn đi theo hướng cao cấp và sang trọng, nhưng ta luôn nghĩ nước hoa là thứ mà ai cũng có thể sử dụng. Mỗi mùi hương đều mang một dấu ấn riêng, nhưng đôi khi giá cả lại trở thành rào cản với đại đa số người tiêu dùng Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm." Hạnh Tòng Vân chậm rãi nói. "Đặc biệt là những bạn trẻ, học sinh, họ cũng là nhóm tiêu dùng chính của nước hoa. Mùi hương mà con chế tác mang lại cảm giác trẻ trung, tràn đầy sức sống, thật sự khiến ta bất ngờ."
Từ Ý chăm chú lắng nghe, rồi hỏi:
"Vậy dì Vân nghĩ con nên làm thế nào?"
"Chúng ta đang muốn phát triển một dòng nước hoa mang hơi hướng thanh xuân, khác với thương hiệu chính. Nhưng đến nay vẫn chưa tìm được người điều chế phù hợp." Hạnh Tòng Vân cười, nhìn cô với ánh mắt đầy kỳ vọng. "Con chỉ cần tiếp tục làm nước hoa theo cách con muốn. Mọi chuyện khác đã có dì lo."
Từ Ý chớp mắt tò mò hỏi:
"Một thương hiệu nhánh khác sao? Sẽ như thế nào?"
"Con có đói không?" Hạnh Tòng Vân bật cười bất đắc dĩ. "Vừa ăn vừa nói chuyện đi."
Lúc này, Từ Ý mới nhận ra từ khi gặp nhau đến giờ họ còn chưa gọi món, cô hơi ngượng ngùng:
"Dì Vân, vậy mình ăn trước rồi nói tiếp ạ."
Tại một nhà hàng cao cấp.
Hà Lâm đã giúp Yến Hòa Dư hẹn gặp cha mẹ của Từ Ý. Ban đầu, hai người họ nghĩ rằng cuộc gặp này để bàn chuyện hợp tác.
Khi vào phòng riêng, Từ phụ nhìn thấy Yến Hòa Dư liền vui vẻ chào hỏi, dáng vẻ rất quen thuộc:
"Hòa Dư, hôm nay cậu lại muốn mời chúng tôi ăn cơm là có việc gì vậy?"
Từ mẫu thì đưa mắt nhìn quanh, hỏi dò:
"Hình như Ý Ý không đến sao?"
Yến Hòa Dư bắt tay với Từ phụ, sau đó ngồi xuống, giọng nói thẳng thắn:
"Tôi có một vài chuyện muốn làm rõ, để tránh hiểu lầm giữa chúng ta."
Nghe giọng điệu lạnh nhạt của Yến Hòa Dư, Từ phụ lập tức cảm thấy không ổn. Trong lòng ông không khỏi rùng mình, nhanh chóng nhận ra đây có thể là một bữa "Hồng Môn Yến."
Nụ cười trên mặt ông lập tức cứng lại:
"Yến tổng, ý cậu là gì vậy?"
Yến Hòa Dư không hề có ý cười, giọng nói đầy lạnh lùng và xa cách:
"Cuộc hôn nhân giữa tôi và Từ Ý chỉ xuất phát từ những nhu cầu cần thiết của cả hai bên. Tôi nghĩ Từ tổng hiểu điều này rõ hơn ai hết."
Sắc mặt Từ phụ thay đổi, còn Từ mẫu thì hoảng hốt, vội vàng hỏi:
"Có phải Ý Ý đã nói gì đó với cậu không?"
Yến Hòa Dư cười lạnh, ánh mắt đầy nghiêm nghị:
"Không, cô ấy không nói gì. Nhưng tôi muốn nhấn mạnh một điều: Chuyện của Yến thị không cần Từ tổng phải bận tâm."
Lời nói như một đòn giáng mạnh khiến cả hai người ngồi đối diện đều ngẩn ra. Từ mẫu vội vã lên tiếng, giọng điệu thấp thỏm:
"Hòa Dư, chuyện này chắc có gì hiểu lầm, đúng không? Chúng tôi cũng chỉ muốn tốt cho Ý Ý..."
Yến Hòa Dư ngắt lời, ánh mắt lạnh lùng:
"Chỉ mong Từ tổng và phu nhân đừng xen vào cuộc sống của cô ấy nữa. Nếu không, tôi cũng không ngại làm rõ mọi chuyện."
Bầu không khí trong phòng lập tức trở nên căng thẳng.
"Ý Ý đã nói gì với cậu thì tôi không rõ, nhưng chúng tôi chỉ hy vọng có thể hợp tác để đôi bên cùng có lợi thôi." Ông Từ vội vàng tiếp lời.
"Hợp tác cùng có lợi?" Yến Hòa Dư nhắc lại, giọng điệu lạnh nhạt xen chút mỉa mai. Anh nhếch môi cười, nhưng nụ cười ấy lại lạnh lẽo khiến người ta rùng mình. "Từ bao giờ Từ gia các người có tư cách hợp tác với Yến thị rồi?"
Ông bà Từ nhìn nhau, thần sắc đầy lúng túng và lo lắng.
"Tôi nghĩ hai người cũng rõ, giữa tôi và Từ Ý không có tình cảm gì sâu đậm. Trước đây tôi đồng ý giúp Từ gia vực dậy chỉ vì một thỏa thuận với cô ấy." Yến Hòa Dư nói, giọng bình thản nhưng mỗi chữ thốt ra như lưỡi dao sắc lạnh. "Tôi ghét nhất là có người tự tiện can thiệp vào chuyện của mình. Tôi có thể giúp Từ gia phát triển, thì cũng có thể khiến Từ gia biến mất khỏi Cảnh Thành. Mong hai người hiểu rõ điều đó."
Ông Từ vội cười gượng: "Chúng tôi hiểu rồi, chuyện này sau này tuyệt đối không nhắc lại."
"Từ giờ đừng đến Lung Cảnh công quán nữa." Yến Hòa Dư liếc bà Từ một cái, giọng lạnh tanh. "Tôi không thích có người lảng vảng quanh chỗ ở của mình."
Bà Từ tái mặt, lập tức gật đầu: "Tôi biết rồi."
Yến Hòa Dư đứng dậy, ánh mắt sắc bén nhìn xuống hai người như người trên ban phát mệnh lệnh. "Hy vọng từ giờ hai người không xuất hiện trước mặt tôi nữa."
Không khí trong phòng lập tức đặc quánh lại, nặng nề như bị đóng băng. Yến Hòa Dư nói xong liền quay người rời đi, không để lại cho hai người chút cơ hội nào để tiếp lời.
Khi bóng dáng anh khuất hẳn, sắc mặt ông Từ tối sầm, nghiến răng nói: "Tất cả là tại con bé vô dụng Từ Ý! Ngay cả Yến Hòa Dư mà cũng không giữ nổi. Tốt nhất là cắt đứt quan hệ với nó càng sớm càng tốt!"
"Cảm ơn bạn đã ủng hộ và đọc truyện tại nhà, nơi có những câu chuyện ngọt ngào như bơ. Sự yêu mến của bạn chính là động lực lớn nhất để chúng tôi tiếp tục cố gắng!"
Tiễn Hạnh Tòng Vân xong, Từ Ý đi ra bãi đậu xe. Không ngờ, vừa đến nơi cô đã nhìn thấy chiếc xe quen thuộc của Yến Hòa Dư.
Khi cô còn đang băn khoăn, Yến Hòa Dư và trợ lý Hà Lâm vừa vặn đi ra từ nhà hàng.
Hà Lâm đi theo Yến Hòa Dư, không ngớt lời nịnh bợ: "Diễn xuất của anh dạo này ngày càng xuất thần nha!"
Yến Hòa Dư vừa định đáp lời thì ánh mắt chợt dừng lại khi nhìn thấy Từ Ý. Cô lập tức đổi sang vẻ dè dặt.
Từ Ý hơi ngạc nhiên, không ngờ Yến Hòa Dư cũng ăn ở đây. "Anh cũng đến đây ăn sao?"
Yến Hòa Dư gật đầu, định nói tiếp thì ánh mắt của Từ Ý đã chuyển sang phía sau cô.
Từ Ý nhìn thấy ba mẹ mình đang rời khỏi nhà hàng, sắc mặt không mấy vui vẻ. Lòng cô trào lên nghi ngờ. Ánh mắt lại quay về phía Yến Hòa Dư, bất giác lóe lên một suy nghĩ. "Anh đến đây là để gặp ba mẹ tôi sao?"
Nhận xét Box