Tống Hà muốn chạy trốn. Anh biết rõ bản thân hiện tại hoàn toàn không xứng đáng để theo đuổi Vương Tĩnh Ninh.
Vì anh là một kẻ du đãng, chỉ cần từng làm du đãng dù chỉ một ngày cũng đã khiến người ta khinh thường. Huống chi mấy năm nay anh lang thang ngoài xã hội, đánh nhau, gây gổ, thậm chí còn vào trại giam. Ai trong khu này nhìn thấy anh mà chẳng buông vài câu mỉa mai?
Anh khác xa những thanh niên nghiêm túc làm việc tại các đơn vị chính quy.
Anh không xứng với Vương Tĩnh Ninh.
Ít nhất, những thanh niên kia có thể khiến gia đình cô hài lòng. Còn Tống Hà, chỉ cần xuất hiện bên cạnh Vương Tĩnh Ninh, bà Lưu Mai Hoa sẽ mắng cô không thương tiếc.
Nhưng hôm nay là sao đây?
Từ lần đầu gặp Tống Lê, em ấy đã nhắc đến Vương Tĩnh Ninh trước mặt anh. Hôm nay, em ấy còn đưa cho anh chiếc dây buộc tóc hình nơ bướm, bảo anh mang tặng Vương Tĩnh Ninh. Tống Lê giống như đang ủng hộ anh đến gần Vương Tĩnh Ninh hơn.
Ngay cả ba mẹ anh cũng chưa từng nghĩ đến việc anh có thích Vương Tĩnh Ninh hay không, càng không có ý định tác hợp hai người. Nhưng Tống Lê thì khác.
Em ấy nhìn thấu được tình cảm của anh dành cho Vương Tĩnh Ninh, và Tống Lê đang khuyến khích anh theo đuổi cô ấy.
Trong lòng Tống Hà bỗng trỗi lên một cảm giác dũng cảm mãnh liệt.
Anh hạ quyết tâm, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào Vương Tĩnh Ninh:
“Anh biết mẹ em không thích anh, mọi người xung quanh đây cũng gần như đều nghĩ anh là một tên du côn. Đúng là anh từng làm nhiều chuyện không ra gì. Anh...”
Anh vốn định kể từng chuyện một, lý do vì sao anh đánh nhau, bởi lẽ lần nào cũng đều có nguyên nhân. Thấy kẻ xấu bắt nạt người khác, anh không kìm được mà vung nắm đấm dạy chúng một bài học. Thấy kẻ trộm ăn cắp, anh liền lao tới đá một trận. Nhưng, những hành động đó vẫn là vi phạm pháp luật.
Lúc thì đánh nhầm người có quyền thế, lúc thì khiến đối phương bị thương quá nặng...
Tống Hà không biết liệu Vương Tĩnh Ninh có tin anh hay không. Nhưng lúc này, anh vẫn im lặng nhìn cô, nói:
“Anh chưa từng làm điều gì trái với đạo đức lương tâm. Nhưng anh cũng hiểu, không phải cứ xuất phát từ ý tốt thì kết quả sẽ tốt. Sau này anh sẽ dùng cách tốt hơn để giải quyết vấn đề. Anh sẽ tìm một công việc tử tế và chăm chỉ làm việc. Anh sẽ thay đổi, trở thành một thanh niên gương mẫu mà mọi người đều công nhận.”
Anh gần như dồn hết can đảm của cuộc đời mình để khó nhọc nói ra:
“Vì vậy, em có thể đợi anh không? Đừng vội gả cho người khác. Cho anh nửa năm... không, chỉ vài tháng thôi cũng được. Cho anh chút thời gian để chứng minh bản thân, để gia đình em cũng chấp nhận anh. Được không?”
Tay Vương Tĩnh Ninh siết chặt tay lái xe đạp, lòng cô thực sự có chút muốn khóc.
Những lời này cô đã chờ đợi từ rất lâu, --Truyện| Nhà |Bơ -||- rất lâu. Cuối cùng cũng chờ được. Người đàn ông nhìn thì phong trần mạnh mẽ này, thực chất lại yếu đuối đến mức khiến cô ngỡ mình chỉ là đơn phương.
Ngọn lửa nhỏ trong lòng cô nhảy múa đầy vui sướng, nhưng cô chỉ quay mặt đi, khẽ nói:
“Anh đi hỏi mẹ em đi. Mẹ em đồng ý, thì em đồng ý.”
Nói xong, Vương Tĩnh Ninh nhét chiếc dây buộc tóc vào túi, treo bánh tiêu lên tay lái xe, rồi đạp xe rời đi.
Tống Hà trên mặt rạng rỡ, hướng về bóng lưng Vương Tĩnh Ninh hô lớn:
"Đợi anh nhé!"
Vương Tĩnh Ninh hướng về phía mặt trời đang từ từ mọc lên, cố sức đạp bàn đạp xe đạp, chưa bao giờ cảm thấy cuộc sống tràn đầy hy vọng đến thế!
Tống Hà cũng như một quả bóng bay được bơm căng tràn khí thế, vừa về đến nhà đã đi tìm mẹ là Vương Thái Hà để nói về kế hoạch của mình.
Anh muốn kinh doanh!
Vương Thái Hà nghe xong cũng đồng ý:
"Bây giờ là thời kỳ cải cách mở cửa, người làm kinh doanh ngày càng nhiều. Nhưng làm kinh doanh cũng rủi ro lắm, nếu con muốn làm thì mẹ ủng hộ, con cần bao nhiêu vốn thì cứ tự mình lấy."
Tống Hà cười nói:
"Mẹ, con không cần tiền vốn từ nhà."
Vương Thái Hà ngạc nhiên:
"Vậy con tính làm sao?"
"Đến lúc đó mẹ sẽ biết."
Tống Hà trong lòng như dòng sông Hoàng Hà cuộn chảy, ngay hôm đó lập tức ra ngoài.
Trong khi đó, Tống Lê vẫn bày quán bán bữa sáng như thường lệ. Nhưng hôm nay, khi cô mang hàng ra bày, cảnh tượng trước mắt khiến cô giật mình!
Cái ngõ nhỏ vốn dĩ chỉ có mỗi mình cô bán đồ ăn sáng, nay bỗng dưng xuất hiện thêm mấy người bán hàng khác! Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com
Có người bán bánh bao, có người bán hoành thánh, còn có cả người bán bánh kếp, cháo... không khí trở nên vô cùng nhộn nhịp.
Bà Lưu Mai Hoa vừa đi chợ sớm mua rau về, gặp Tống Lê liền kéo cô lại nói:
"Trời đất ơi, con nhìn mấy người này xem! Mấy người đó vốn bán đồ ăn sáng bên cầu vượt phía tây, nghe nói quán con bên này làm ăn tốt quá, khách kéo đến đông nghịt, họ cũng kéo qua đây giành khách. Để cô tìm cho con chỗ khác mà bày quán!"
Chỗ đắc địa ở đầu ngõ vốn đã không nhiều, giờ lại bị chiếm hết, thật sự không còn chỗ nào ra hồn.
Bà Lưu giận đến mức dậm chân bình bịch:
"Mấy người này toàn kiếm tiền thất đức! Lúc trước con chưa bày quán ở đây thì họ cũng chẳng thèm đến. Giờ con đến thì họ ùn ùn kéo đến!"
Tống Lê cười đáp:
"Cô Lưu, không sao đâu. Con bán ở đâu cũng vậy mà."
Cô chọn một góc nhỏ không mấy ai để ý rồi đặt quầy hàng xuống. Mấy chiếc bánh tiêu vàng óng giòn rụm vừa nướng xong được cô xếp ngay ngắn. Cô lấy một cái gói lại đưa cho bà Lưu Mai Hoa.
Mắt bà Lưu sáng rỡ, thích thú vô cùng:
"Trời đất ơi, sao mà được! Không được đâu, cô sao có thể ăn đồ của con..."
Vừa nói, bà vừa không nhịn được cắn thử một miếng. Vỏ bánh giòn tan rơi vụn, bên trong lại mềm mại, thơm ngát. Nhân bánh là thịt kho mặn mà với mùi hương của cải khô, hương vị độc đáo lan tỏa khắp miệng. Bà Lưu ăn mà mắt mở to hết cỡ!
Bà không kiềm được mà kêu lên:
"Trời ơi! Trời ơi! Trời ơi! Cái gì thế này! Ngon quá trời ơi! Trời đất ơi mẹ ơi!"
Mấy người bày quán gần đó nhìn mà mặt mày không mấy vui vẻ. Bán hàng chẳng được bao nhiêu, trong lòng ai nấy đều không khỏi tức tối. Rõ ràng lúc trước nhìn thấy con bé này ở đầu ngõ bán đắt như tôm tươi, tại sao mình đến lại không buôn bán được?
Đảo mắt nhìn thấy bà Lưu ăn bánh tiêu mà phản ứng khoa trương như vậy, mấy người không khỏi chế nhạo. Đặc biệt là ông chú trung niên bán bánh tiêu cách đó không xa, ông nhìn chằm chằm mấy chiếc bánh tiêu trông rất bình thường trên bàn của Tống Lê, không nhịn được mà lên tiếng:
"Tôi năm nay 47 tuổi, làm bánh tiêu hơn 20 năm, chưa từng thấy bánh tiêu của đứa trẻ nào ngon hơn bánh của tôi."
Ông chú trung niên giọng nói vang rền, lời vừa dứt đã thu hút sự chú ý của nhiều người xung quanh.
Mấy người bày quán khác đều quen biết nhau, lập tức cười đùa góp chuyện:
“Giờ bọn trẻ con thích ra đây giành mối làm ăn của tụi già chúng ta, nhưng bày quán đâu có dễ! Phải có tay nghề mới được!”
“Đúng vậy, không có mười năm tay nghề rèn giũa thì làm sao mà ra món ngon được. Trẻ con đúng là ngây thơ.”
“Bày được vài ngày là chán ngay ấy mà! -+-Truyện Nhà Bơ -+- Nhìn cái bánh tiêu đó cũng chả có gì đặc biệt!”
Mấy người tranh thủ lúc khách vãn bắt đầu đùa cợt.
Nhưng bất ngờ, tiếng hét lớn của Trương Bằng - một khách quen của Tống Lê - phá tan bầu không khí:
“Chủ quán Tống! Cuối cùng cô cũng đến rồi!”
Ngay sau đó, một nhóm người vốn loanh quanh gần đó lao nhanh về phía quầy hàng của Tống Lê!
Dù cô bày quán ở góc khuất nhất, nhưng chỉ trong chốc lát đã có hơn chục khách lao tới. Bánh tiêu và cháo bí đỏ trên bàn bị mua sạch gần như ngay lập tức!
Những người bán hàng khác trố mắt nhìn cảnh tượng này, chẳng ai nói nên lời.
Tống Lê chỉ bán mỗi người một cái bánh tiêu, nhưng khách hàng vẫn không hài lòng, thi nhau kêu lên:
“Ít quá! Chủ quán, cô mở quán đi! Một ngày tôi ăn ba bữa cũng được!”
“Đúng đó! Ăn thế này không đã gì cả! Món hoành thánh rau chân vịt lần trước cô còn bán nữa không?”
“Phải rồi! Cả món phở bò trộn thịt bò kho nữa, tôi còn muốn ăn thêm lần nữa!”
“Canh phù dung đâu rồi? Chủ quán, mở quán đi, làm ơn đó!”
Một người khách vừa nói, những người khác cũng nhao nhao hưởng ứng. Đặc biệt là Trương Bằng, anh chàng hăng hái nhất.
Anh ta phấn khích kêu lên:
“Chủ quán! Tôi vốn thích một cô gái, theo đuổi mãi không được. Nhưng từ khi tôi mua đồ ăn sáng của cô tặng cho cô ấy, cô ấy đã để mắt đến tôi! Chủ quán mà không mở quán, tôi không mua được đồ ăn tặng cô ấy, chẳng phải sẽ đứt đường duyên sao? Làm ơn mở quán đi!”
Ngay cả Trưởng phòng Trần cũng không giữ được phong thái, thở dài ngao ngán:
“Đúng vậy đó, Tiểu Tống, giờ chú và ba cháu coi như đồng nghiệp rồi. Nể mặt ba cháu, bán thêm cho chú vài phần nữa được không?”
Tống Lê sửng sốt:
“Không phải tối qua chú vừa ăn cơm ở nhà cháu sao?”
Bữa tối hôm qua rõ ràng rất thịnh soạn!
Trưởng phòng Trần cười khổ, nói:
“Chính vì bữa đó! Vợ chú mắng chú đến tận đêm! Bảo là chú ăn một mình, không thèm nghĩ đến cô ấy và đứa con trong bụng! Chú khổ lắm, Tiểu Tống, làm ơn, bán thêm cho chú một cái bánh tiêu đi!”
Nghe vậy, những người khác lập tức náo động:
“Sao lại bán thêm cho mình ông được? Tôi cũng muốn nữa mà!”
Khung cảnh trở nên hỗn loạn, suýt chút nữa thì ẩu đả. Cuối cùng, Tống Lê phải lên tiếng ngăn cản:
“Nếu các anh chị còn đánh nhau, tôi sẽ không bao giờ mở quán đâu!”
Mọi người lập tức im bặt.
Tống Lê dịu dàng nói:
“Thế này nhé, xét thấy nhu cầu mạnh mẽ của mọi người, tôi sẽ cân nhắc việc mở quán --Truyện Nhà Bơ --. Nhưng phải có kế hoạch rõ ràng, hiện tại cứ bán bữa sáng ở đây trước đã.”
Nhìn thấy tia hy vọng, mọi người lập tức phấn khích, nài nỉ mãi mới mua được mấy cái bánh tiêu cuối cùng.
Tống Lê mang chén cháo bí đỏ cuối cùng cho bà Lưu Mai Hoa. Bà Lưu nhìn cô, lại nhìn chén cháo, trong lòng tự trách bản thân tham ăn, nhưng cuối cùng không kìm được mà thử một ngụm.
Bí đỏ ngọt dịu hòa quyện cùng gạo nấu nhừ, hương vị ngọt ngào đến tận xương tủy làm bà suýt rơi nước mắt.
"Trời ơi!" Bà Lưu buột miệng, rồi như bị ma xui quỷ khiến, hỏi:
"Tống Lê, sao con không phải là con trai nhỉ?"
Tống Lê cười thầm trong bụng nhưng vẫn đáp:
"Anh con là con trai, con là con gái, nhà con đủ nếp đủ tẻ rồi mà."
Bà Lưu trong lòng vừa tiếc vừa khổ sở. Nếu Tống Lê là con trai, bà nhất định sẽ nhanh chóng thu xếp cho Vương Tĩnh Ninh lấy Tống Lê!
Nhưng Tống Lê là con gái, còn Tống Hà thì... vẫn cái tính đó...
Nghĩ đến đây, bà Lưu tức điên lên!
Nhưng phải công nhận, trừ cái tật không ra gì kia, Tống Hà quả thực đẹp trai, cao ráo, lại biết làm việc nhà…
Không được! Bà Lưu tự véo mình một cái. Nghĩ gì thế này!
Tống Hà kiểu người như vậy, có đánh chết cũng không thể để con gái mình lấy!
Bà Lưu giúp Tống Lê đẩy xe bán hàng về nhà. Những người bán hàng khác đứng ngẩn ra, hoàn toàn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Tống Lê như một cơn gió thoáng qua, đến rồi đi nhanh chóng.
Rốt cuộc đồ cô bán có sức hút gì mà kỳ lạ đến vậy?
Sau khi chia tay bà Lưu trước cổng nhà, mỗi người quay về nhà mình. Khi Tống Lê về đến nhà, thấy mẹ cô, bà Vương Thái Hà, đang phơi đồ. Hai mẹ con nhân cơ hội bàn luận chuyện vui buổi sáng ở chợ.
Bà Vương gợi ý:
"Nhà mình mở một quán ăn nhỏ tư nhân cũng được, chỉ bán nửa ngày thôi, như vậy con đỡ vất vả."
Tống Lê cũng thấy cách này hợp lý:
"Nhưng nếu làm thế phải dành riêng một phòng, nhà mình đâu còn phòng trống."
Bà Vương suy nghĩ rồi nói:
"Thế này nhé, dựng một cái mái che ở sân, thêm một cái bàn mới. Mỗi ngày chỉ làm hạn chế số lượng, như vậy là ổn. Tiểu Lê, con nghĩ thế nào thì bảo mẹ, mẹ sẽ tìm người lo liệu!"
Hai mẹ con đang bàn bạc, thì cửa nhà kêu "két" một tiếng.
Ngoài sân, bà cụ Tống còng lưng đeo một bọc đồ bước vào.
Nhận xét Box