Tống Lộ Lộ tính toán rằng, nếu bà nội chuyển đến nhà bác hai sống, cô ta sẽ có nhiều cơ hội đến đó hơn. Đến lúc ấy, chỉ cần tìm được cơ hội, cô ta sẽ lén lút xem xét cái hòm dưới gầm giường nhà bác hai.
Với số lượng thỏi vàng nhiều như vậy, cô ta lấy đi vài cái thì cũng chẳng ai phát hiện ra.
Và thật bất ngờ, đề nghị của Tống Lộ Lộ lại được bà cụ Tống đồng ý.
Phải rồi, Tống Diệu Quốc có thể báo cảnh sát, dùng pháp luật để ép bọn họ, nhưng dù thế nào đi nữa, bà vẫn là mẹ của Tống Diệu Quốc! Bà đến nhà con trai ở, chẳng phải là lẽ hiển nhiên sao?
Tối hôm đó, bà cụ Tống bắt đầu thu dọn hành lý, quyết định sáng mai sẽ chuyển đến nhà con trai đầu sống. Bà sẽ ăn của con trai đầu, dùng của con trai đầu, xem thử con trai đầu làm sao có thể thoải mái mà "ức hiếp" em trai ruột của mình như thế!
Trong khi đó, nhà họ Tống vừa tiễn chủ nhiệm Trần rời đi, cả nhà tận hưởng một bữa tối đầy mãn nguyện!
Món sư tử đầu kho với thịt mềm mịn, sốt đậm đà, mỗi miếng ăn vào như được gói ghém cả niềm hạnh phúc!
Cá chua cay với vị thơm ngon, chua cay hấp dẫn, thịt cá mềm mại, khiến chủ nhiệm Trần hết lời khen ngợi!
Khoai tây xào cay với từng lát khoai mềm sau khi luộc, được áp chảo rồi xào cùng hành, gừng, tỏi. Vị giòn bên ngoài, mềm bên trong, xen lẫn chút cay cay chua chua, ăn rồi chỉ muốn ăn thêm.
Mộc nhĩ xào thịt, kết hợp độ giòn của mộc nhĩ với sự mềm thơm của thịt, khiến người ăn không thể dừng đũa.
…
Cả bàn thức ăn, từng món từng món đều được quét sạch sẽ, ai nấy đều no căng bụng, vừa ăn xong đã thấy sảng khoái tận cùng!
Vì làm món sư tử đầu kho hơi nhiều {bơ bui bặm}, Tống Lê bảo Tống Hà mang một phần sang nhà Lưu Mai Hoa.
Bình thường, Lưu Mai Hoa vốn rất khó chịu với Tống Hà, nhưng khi nhìn thấy anh ta mang theo bát sư tử đầu kho do Tống Lê nấu, vẻ khó chịu trên mặt bà không còn nữa. Thậm chí, bà không kìm được mà nở một nụ cười:
“Ôi trời, phiền cậu quá, thật ngại ghê…”
Sau bữa tối, tiễn chủ nhiệm Trần đi, cả nhà Tống cùng ngồi trên ghế nằm ở sân, uống chung một ấm trà hoa.
Trong ấm trà, Tống Lê đã thêm vào một chút dịch dinh dưỡng hỗ trợ tiêu hóa, để mọi người không bị đầy bụng hay khó tiêu sau bữa ăn quá thịnh soạn.
Tống Lê cũng tự nhủ rằng, sau này không thể nấu quá nhiều món ngon như vậy nữa. Nếu cứ ăn uống không tiết chế thế này, cơ thể sẽ dễ tăng cân đến mức khó mà chịu nổi.
Giờ đây, cả nhà đang nằm thoải mái trên những chiếc ghế ngoài sân. Thành phố vào thời này vẫn chưa được phổ cập ánh đèn điện, những con hẻm nhỏ như thế này không có đèn đường, ánh sáng từ đèn trong nhà cũng rất yếu. Vì vậy, bầu trời đầy sao và ánh trăng trên cao trở nên vô cùng rõ nét.
Gió đêm thổi qua, lá cây xào xạc vang lên. Cả nhà nằm trên ghế, ngước nhìn lên bầu trời rộng lớn vô tận.
Không rõ ai khơi mào trước, nhưng câu chuyện lại rẽ sang những câu chuyện thần thoại.
Đây chính là sở trường của Tống Diệu Quốc. Ông kể lại một cách sinh động chuyện mình từng gặp ma, thấy rồng, làm Tống Lê sợ đến nỗi co rúm người. Vương Thái Hà không nhịn được cười, vỗ nhẹ vào vai Tống Diệu Quốc:
“Đừng có hù con gái nữa!”
Tống Hà cũng cười lớn:
“Không có gì phải sợ đâu. Ba thích bịa mấy chuyện này lắm.”
Tống Diệu Quốc lại nghiêm mặt nói:
“Ba nói thật mà.”
Cả nhà vừa cười vừa nói, không khí rất hòa thuận. Họ chưa từng có được những ngày tháng thoải mái như thế trong suốt nhiều năm qua.
Giữa lúc trò chuyện, Tống Diệu Quốc không nhịn được mà nhắc đến chuyện tương lai của Tống Hà:
“Em gái con muốn làm ẩm thực, cả nhà đều ủng hộ. Còn con thì sao? Có dự định gì không?”
Tống Hà im lặng một lúc rồi nói:
“Ba mẹ... không ép con học nữa sao?”
Thực ra, anh không phải người ghét học. Anh thông minh, thành tích khi còn đi học cũng rất tốt. Nhưng sau vài năm bỏ dở, anh không còn muốn quay lại trường học nữa.
Trước đây, mỗi lần cãi nhau với ba mẹ, yêu cầu của Tống Diệu Quốc dành cho anh hầu như đều là đi thi đại học lại.
Tống Diệu Quốc thở dài:
“Trước kia, ba mẹ luôn mong con có được cái nghề để đứng vững trong xã hội. Vì vậy mới muốn con thi lại đại học, sau khi đỗ đại học thì mọi thứ sẽ dễ dàng hơn. Nhưng từ khi Tiểu Lê trở về, tuy thời gian chưa lâu, ba mẹ đã hiểu ra nhiều điều.
Sống trên đời này, có nhất thiết phải có 'đại bản lĩnh' hay không? Thật ra, ba trăm sáu mươi nghề, nghề nào cũng có người giỏi. Tiểu Lê làm đồ ăn ngon như thế, không phải ngày nào khách cũng tranh giành mua đó sao?
Hơn nữa, gia đình mình đâu thiếu tiền. Chỉ cần con là người tử tế, không cần đại bản lĩnh, con vẫn có thể sống cả đời đủ đầy.”
Nói xong, Tống Diệu Quốc hắng giọng, quay sang nói với vợ:
“Mẹ nó, đưa Tống Hà vào nhà xem một chút.”
Trước đó, ông đã kể cho con gái về số vàng của gia đình. Đương nhiên, bây giờ cũng phải kể cho con trai, tránh việc để con cảm thấy ba mẹ thiên vị.
Không ngờ, Tống Hà vẫn nằm yên, khẽ cười:
“Con biết từ lâu rồi. Mẹ giấu vàng dưới gầm giường có cơ quan, nhưng những cơ quan đó con đều giải mã được. Con biết trong đó có rất nhiều, nhưng con không hứng thú với những thứ đó. Điều con muốn làm, con sẽ tự mình làm. Yên tâm, con sẽ sống đường hoàng chính trực.”
Chỉ cần ba mẹ tin tưởng, ủng hộ và yêu thương anh, anh sẽ không bao giờ để họ phải thất vọng.
Tống Diệu Quốc và Vương Thái Hà ngạc nhiên vô cùng, không kiềm được mà hỏi:
“Con... con còn biết gì nữa?”
Tống Lê ngồi cạnh cũng vô cùng kinh ngạc.
Tống Hà biết về số vàng của gia đình từ lâu sao?
Nhưng anh không hề vì những thỏi vàng đó mà tranh giành với Lâm Nhã Nhu. Từ đầu đến cuối, điều anh quan tâm chỉ là ba mẹ có tin tưởng mình hay không.
Một người coi trọng tình cảm đến thế, thật sự rất đáng quý!
Tống Hà giả vờ thần bí, cười nói:
“Không có gì đâu. Muộn rồi, vào ngủ thôi.”
Nhưng Vương Thái Hà và Tống Diệu Quốc lại nhất quyết gọi cả hai đứa trẻ vào phòng, mỗi người được cha mẹ dúi cho một túi đầy vàng.
“Hai đứa cũng lớn rồi, ba mẹ muốn mua gì đó cho các con, nhưng chẳng biết mua gì cho hợp. Vàng này, các con cầm lấy đổi ra tiền, cần gì thì tự mình mua.”
Túi vàng nặng trĩu làm tay Tống Lê mỏi nhừ, cô không nhịn được cảm thán: Ba mẹ mình đúng là quá phóng khoáng mà!
Gối đầu lên túi vàng, Tống Lê nằm mở mắt mơ màng một lúc rồi ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau, khi cả nhà còn đang ngủ say, Tống Hà đã thức dậy.
Anh có sức khỏe dồi dào, chạy bộ dọc theo con đường trong khu phố khoảng hai mươi phút, rồi dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ kiểu phương Tây.
Nhớ lại chuyện hôm qua, Trần Phượng Linh và Lâm Nhã Nhu đã bắt nạt em gái mình, lại còn quát tháo mẹ anh ở đồn cảnh sát, dù đã có lệnh từ phía công an yêu cầu nhà họ Lâm phải xin lỗi và trả lại đồ hôm nay, Tống Hà vẫn không định để bọn họ yên.
Anh chàng thanh niên đứng trong làn gió sớm Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com, đặt hai tay quanh miệng tạo hình chiếc loa và hét lớn về phía cổng nhà họ Lâm được chạm trổ cầu kỳ:
“Ông Lâm Duệ Kiệt! Bà Trần Phượng Linh! Cô Lâm Nhã Nhu! Làm ơn!!! Trả tiền!!!”
Tiếng hét vang vọng khiến cả nhà họ Lâm, vốn dĩ cả đêm mất ngủ, bị đánh thức ngay lập tức!
Lâm Duệ Kiệt và Trần Phượng Linh đã bàn bạc suốt đêm về cách thắng vụ kiện này, mục tiêu là đẩy trách nhiệm bế nhầm con cho nhà họ Tống, thậm chí ép họ bồi thường một khoản tiền lớn!
Lâm Duệ Kiệt tự tin nói:
“Phải biết cách tận dụng sức mạnh của dư luận. Chúng ta sẽ nắm quyền kiểm soát trước. Ngày mai tôi sẽ viết một câu chuyện, kể lại nỗi đau khổ và uất ức của gia đình mình. Đảm bảo người xem sẽ đứng về phía chúng ta. Đến lúc đó, danh tiếng nhà họ Tống bị bôi nhọ, không còn bằng chứng, thì dù có là ai cũng không giúp được họ!”
Trần Phượng Linh trằn trọc nói:
“Chuyện này dù đã làm rất kín kẽ, nhưng tôi vẫn lo nhà họ Tống sẽ tìm ra điều gì đó. Tôi thật không ngờ họ có thể chữa khỏi bệnh cho Nhã Nhu. Với những người như vậy, chắc chắn không dễ đối phó…”
Nghe nhắc đến album tem của Lâm Nhã Nhu, Lâm Duệ Kiệt càng tức giận:
“Album tem đó đắt đỏ như vậy, họ đã tặng Nhã Nhu rồi mà còn dám đòi lại! Họ không sợ làm tổn thương con bé sao? Tôi đã xem qua, những con tem đó đều rất giá trị. Tuyệt đối không thể để Nhã Nhu trả lại. Sáng nay, thay vào đó, lấy những con tem rẻ tiền trong nhà cho vào mà mang trả.
Còn về chiếc xe đạp, lấy cái xe cũ nát mà trả đi. Xe của Nhã Nhu còn mới đến 90%, trả lại chắc chắn con bé sẽ buồn.
Còn vàng thì… mấy thứ nhỏ như thế, tùy tiện cất đâu đó cũng khó mà tìm được. Nếu họ muốn lấy lại, cứ để họ chờ dài cổ.”
Hai vợ chồng Lâm Duệ Kiệt và Trần Phượng Linh trằn trọc cả đêm, cố gắng động viên nhau. Cuối cùng, họ tự thuyết phục rằng mình nắm chắc phần thắng. Trong suy nghĩ của họ, nhà họ Tống đã trở thành biểu tượng của sự ác độc.
Trong khi đó, Lâm Nhã Nhu đến tận bốn giờ sáng mới thiếp đi, lòng ngập tràn nỗi buồn, thất vọng và oán trách. Cô ta luôn cảm thấy mình đã mất tất cả, vừa uất ức vừa đau khổ.
Tại sao những món đồ ba mẹ nuôi tặng cô ta lại phải trả lại? Những lời yêu thương trước đây chẳng lẽ đều là giả dối?
Khi cô ta vừa chợp mắt, tiếng hét vang dội của Tống Hà đã trực tiếp làm cô ta giật mình tỉnh giấc.
Cả nhà họ Lâm đều nghĩ mình đang gặp ác mộng, nhưng giọng nói to và rõ của Tống Hà vẫn liên tục vang lên từ cổng:
“Ông Lâm Duệ Kiệt! Bà Trần Phượng Linh! Cô Lâm Nhã Nhu! Làm ơn!!! Trả tiền!!!”
Cả ba người trong nhà họ Lâm vội vàng chạy ra ngoài trong bộ dạng ngái ngủ, mặc nguyên đồ ngủ, ai cũng có quầng thâm mắt và vẻ mặt đầy tức giận. Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm
Hàng xóm xung quanh cũng bị đánh thức, tò mò thò đầu ra nhìn về phía nhà họ Lâm.
Khu phố này tập trung toàn những người có địa vị, nên Lâm Duệ Kiệt lập tức như bị đâm trúng chỗ đau, hét lên:
“Cậu! Cậu thật không biết điều! Mới sáng sớm đã gây rối, làm phiền hàng xóm!”
Tống Hà khoanh tay, ánh mắt khinh thường nhìn họ:
“Hôm qua đã nói sáng nay trả tiền, nhưng không thấy ai cả, tôi đành phải đến đây đòi. Nếu các người ngoan ngoãn trả lại mọi thứ, sẽ không có chuyện gì xảy ra. Nhưng nếu không, tôi sẽ tiếp tục đứng đây hét, đến khi nào các người trả mới thôi!”
Giọng anh quá lớn, khiến ngày càng nhiều hàng xóm tò mò ra xem.
Mặt Lâm Duệ Kiệt đỏ bừng vì xấu hổ, tức giận hét lên:
“Nhã Nhu, mang đồ ra đây! Mang hết ra đây! Đúng là đồ lưu manh, vô giáo dục!”
Tống Hà không nói không rằng, bước lên túm lấy cổ áo ông ta, ánh mắt lạnh lùng mà đầy giễu cợt:
“Ông vừa nói gì cơ?”
Lâm Duệ Kiệt, người vốn có chút địa vị trong xã hội, chưa từng gặp phải ai như Tống Hà — không sợ trời, chẳng sợ đất, lại dám động tay động chân với mình.
Hai chân ông ta bị nhấc bổng khỏi mặt đất. Mặc dù cố gắng vùng vẫy, nhưng sức lực của Tống Hà quá mạnh, khiến ông ta cảm thấy vừa nhục nhã vừa bất lực.
Ông nghiến răng nghiến lợi nói:
“Cậu có tin tôi giết cậu không?”
Tống Hà hạ giọng, nở một nụ cười nửa miệng:
“Giết tôi? Ông Lâm, tôi đến đây không chỉ để lấy lại những thứ thuộc về nhà họ Tống, mà còn muốn nhắc ông một câu: Tôi đúng là một tên ‘lưu manh.’ Mà bọn lưu manh thì không nói chuyện đạo lý. Nếu nhà tôi có ai gặp chuyện gì, tôi sẽ đốt rụi cái nhà này của ông! Nghe rõ chưa?”
Chàng thanh niên 20 tuổi, ánh mắt sắc như dao, mang theo một sự lạnh lùng đáng sợ, như băng vỡ vụn trong cơn gió rét.
Lâm Duệ Kiệt chưa bao giờ gặp ai trẻ tuổi nhưng lại đáng sợ đến vậy. Giọng ông ta run rẩy:
“Nhã Nhu! Mau mang đồ trả lại cho cậu ta!”
Lâm Nhã Nhu, người từ trước đến nay luôn bắt nạt Tống Hà dễ như trở bàn tay, không nhịn được tức giận hét lên:
“Tống Hà, anh chỉ là một tên lưu manh! Anh có tin tôi mách ba mẹ, nói anh lại bắt nạt tôi không?”
Vừa nói xong, cô ta đã tự sững lại, nhận ra rằng bây giờ ba mẹ của nhà họ Tống không còn là ba mẹ của cô ta nữa.
Họ liệu còn tin cô sao?
Ánh mắt của Tống Hà quay sang cô, lạnh buốt và sắc bén, như ánh nhìn của một con sói sẵn sàng vồ mồi.
Lâm Nhã Nhu sợ hãi lùi lại hai bước, tim đập thình thịch. Trước đây, khi cô ta bắt nạt Tống Hà, anh ta chẳng bao giờ phản ứng. Nhưng giờ đây, tại sao Tống Hà lại trở nên đáng sợ đến thế?
Nhận xét Box