Ta Bày Quán Ở Niên Đại Văn - Chapter 10

Ta Bày Quán Ở Niên Đại Văn - Chapter 10



Vương Tĩnh Ninh giúp Tống Lê đẩy xe, trong khi đó, đầu óc Tống Lê nhanh chóng lướt qua những chi tiết trong truyện liên quan đến cô gái này.

Mẹ của Vương Tĩnh Ninh, bà Lưu Mai Hoa, không có ác ý với vợ chồng Vương Thái Hà và Tống Diệu Quốc, nhưng lại cực kỳ ghét con cái nhà họ Tống, như cậu con trai Tống Hà thường gây rối hay cô con gái Lâm Nhã Nhu với tính cách mưu mô. Trong truyện, ngày Tống Lê trở về nhà, cô đã chết đuối, nhưng lại không bị bà Lưu Mai Hoa trách móc nhiều như những người khác.

Bà Lưu nghiêm cấm Vương Tĩnh Ninh giao tiếp với Tống Hà, thậm chí gặp mặt cũng không được nhìn nhau. Nhưng cả hai đã trưởng thành, có suy nghĩ riêng, nên dù bề ngoài tránh né, lại càng dễ dàng để ý đến nhau.

Một lần, Vương Tĩnh Ninh bị quấy rối ở một góc khuất trên đường đi làm về vì cô quá xinh đẹp. Tống Hà xuất hiện kịp thời, một cú đấm khiến kẻ xấu chảy máu. Sau đó, nhà họ Tống phải bồi thường một khoản tiền, và Tống Diệu Quốc đánh Tống Hà một trận.

Dù vậy, từ sự việc đó, mối liên hệ giữa hai người bắt đầu. Tống Hà không nói, cô cũng không hỏi, nhưng anh luôn xuất hiện trên con đường cô về nhà mỗi ngày, lặng lẽ đi theo cách một khoảng. Anh như tình cờ đi ngang qua, nhưng lại mang đến cho cô cảm giác an toàn.

Họ không nói chuyện, cho đến khi Tống Hà bỏ nhà đi. Khi trở về, nhà họ Tống đã không còn như xưa, cha mẹ và em gái đều chỉ còn là di ảnh trên bàn thờ Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com. Tống Hà quỳ giữa sân, dập đầu đau đớn.

Cùng lúc ấy, anh nghe được tin bên nhà họ Vương đang tổ chức lễ cưới cho Vương Tĩnh Ninh. Chú rể là một đại gia giàu có nổi tiếng trong vùng. Trong khi Tống Hà đau đớn, nước mắt rơi lã chã, bên kia nhà họ Vương là tiếng pháo nổ giòn tan, tiếng cười nói rộn ràng:

“Chú rể đến rồi! Ha ha, chú rể đến đón cô dâu rồi!”

Nỗi đau như dao cắt. Nhưng ngay sau đó, nhà họ Vương náo loạn.

“Cô dâu tự tử rồi! Làm sao đây? Cô dâu tự tử rồi!”

“Có thư tuyệt mệnh! Trời ơi, ở đây có thư tuyệt mệnh! Cô dâu nói không muốn lấy chồng, bị cha mẹ ép buộc! Đáng thương quá!”

“Còn cứu được không? Không kịp nữa rồi, tay chân lạnh cả rồi!”

“Ôi Tĩnh Ninh, con gái của mẹ! Sao con lại dại dột như vậy!”

Tiếng khóc than thảm thiết vọng ra, Tống Hà đứng lên, mắt đỏ ngầu, bước đến nhà họ Vương, đập phá mọi thứ. Anh phá nát hết những vật dụng trang trí màu đỏ, quét sạch không khí hỷ lễ.

Lý do anh đưa ra rất đơn giản: “Nhà họ Vương quá ồn ào, làm phiền sự yên tĩnh của tôi.”

Kể từ đó, Tống Hà hoàn toàn sa ngã, trở thành một kẻ côn đồ thực sự.

Tống Lê nhìn lướt qua góc nghiêng của Vương Tĩnh Ninh. Cô gái với vẻ đẹp dịu dàng, phong thái trí thức, như một đóa sen mềm mại. Tống Lê khó tưởng tượng được, làm thế nào mà Vương Tĩnh Ninh lại có thể đưa ra quyết định tự sát vào ngày cưới của mình.

Vương Tĩnh Ninh quay đầu, ánh mắt vừa khéo chạm phải ánh mắt của Tống Lê. Cô nở một nụ cười nhẹ, có vẻ rất ấn tượng với Tống Lê. Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm

Từng có lần, Lâm Nhã Nhu – cô em gái được nhận nuôi của Tống Hà – tỏ ra hiền lành, chu đáo. Nhưng trong bóng tối, cô ta lại không ít lần tranh giành tình cảm của cha mẹ bằng cách hãm hại Tống Hà, khiến anh thường xuyên bị trách phạt. Vương Tĩnh Ninh từng muốn vạch trần bộ mặt của Lâm Nhã Nhu với Vương Thái Hà, nhưng mỗi lần đều bị mẹ mình, Lưu Mai Hoa, ngăn cản.

Giờ đây, Lâm Nhã Nhu đã rời đi, Vương Tĩnh Ninh lại cảm thấy vui vẻ một cách khó hiểu.

Cô suy nghĩ một lúc rồi cười nói:
“Tôi với anh trai cô lớn lên cùng nhau. Người quanh đây có nhiều định kiến với anh ấy, nhưng thật ra anh ấy là một người rất tốt. Sau này anh ấy trở về, cô hãy đối xử tốt với anh ấy nhé?”

Tống Lê cảm thấy lòng mềm lại:
“Tôi chưa gặp anh ấy bao giờ. Nhưng ba mẹ tôi rất lo lắng cho anh, cả nhà đều mong anh sớm trở về.”

Nhìn gương mặt trắng trẻo, tinh khôi của Tống Lê với ánh mắt trong sáng, hoàn toàn khác biệt với Lâm Nhã Nhu, Vương Tĩnh Ninh bất giác tin tưởng cô.

Cô không đi cùng Tống Lê quá xa. Đoạn đường phía trước dễ đi hơn, nên Vương Tĩnh Ninh cáo từ để đến chỗ làm.

Khi Tống Lê về đến nhà, Vương Thái Hà đang quét dọn sân. Nhờ ăn thức ăn bổ sung dinh dưỡng mà Tống Lê chuẩn bị, sức khỏe bà đã cải thiện rõ rệt, nhưng vẫn không giấu được nét buồn vì không có tin tức của con trai.

Suy nghĩ một lát, Tống Lê chủ động hỏi:
“Mẹ, anh trai đi đâu rồi? Con có thể làm gì để giúp mẹ không?”

Vương Thái Hà cười buồn:
“Anh con bỏ nhà đi mấy tháng nay rồi. Chúng ta đăng tìm người trên báo cũng không thấy phản hồi. Ba con đang nhờ người hỏi thăm, nhưng mà thằng nhóc này, thật là…”

Tống Lê an ủi:
“Mẹ, anh ấy chắc chắn sẽ trở về.”

Nói chuyện với Tống Lê một lúc, bà Vương cảm thấy thoải mái hơn:
“Nó là người trưởng thành, cũng hơn hai mươi rồi, chắc sẽ không để mình chịu thiệt. Thôi, không nghĩ nữa.” Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com

Bữa trưa, Tống Lê chỉ chuẩn bị phần ăn cho hai người vì Tống Diệu Quốc chưa về.

Cô nấu một nồi cháo ngô vàng óng ánh, thơm ngọt và mịn màng, ăn kèm với một khay há cảo ba nhân mỏng tang. Bữa ăn đơn giản nhưng đầy thư thái.

Đúng lúc đó, bà Lưu Mai Hoa từ nhà bên bưng chén sang, tiện thể ghé chơi. Vừa ngồi xuống, bà đã lái câu chuyện sang con gái mình, Vương Tĩnh Ninh:
“Hôm qua, Tĩnh Ninh đi làm, phụ huynh cứ khen mãi, còn tranh nhau giới thiệu đối tượng cho nó. Có một cậu làm kế toán, điều kiện cũng khá, nhưng tôi không ưng. Con gái tôi điều kiện thế này, phải tìm được người tốt hơn nữa chứ.”



Vương Thái Hà đã quen với việc Lưu Mai Hoa hay khoe con gái, dù Vương Tĩnh Ninh đúng là xuất sắc thật. Nhưng cứ nghe mãi, đến một lúc tai cũng chai sạn.

Vương Thái Hà gắp cho Lưu Mai Hoa một chiếc há cảo ba nhân. Bà Lưu phản xạ từ chối:
“Tôi không ăn đâu, trong chén tôi có mì rồi!”

Miệng thì nói vậy, nhưng đôi đũa lại tự động gắp chiếc há cảo bỏ vào miệng. Lớp vỏ mỏng như cánh ve bọc lấy nhân hẹ, trứng, miến, cắn một miếng như cả mùa xuân bùng nổ trong miệng!

Hương ngọt ngào của hẹ, thơm bùi của trứng, dai dai của miến hòa quyện hoàn hảo. Chỉ một miếng thôi mà như mới bắt đầu hành trình vị giác!

Lưu Mai Hoa không cưỡng được, ánh mắt hướng về xửng há cảo. Vương Thái Hà lại gắp thêm hai chiếc nữa cho bà. Bà Lưu ăn hết ba cái, cả tim gan phổi thận đều vui sướng. Lúc này, ánh mắt bà nhìn Tống Lê thay đổi hẳn:
“Thải Hà, đây là con gái cô làm phải không? Ngon quá trời ngon! Làm thế nào hay vậy? Cô chỉ tôi với, để tôi về nhà thử làm!”


Tống Lê cười tươi, nhẹ nhàng nói:
“Vỏ há cảo phải cán thật mỏng nhưng không được rách, khi trộn bột thì thêm một chút muối. Phần nhân há cảo thì cháu có thêm bột tôm khô để vị ngon đậm hơn. Hẹ thì chọn loại hẹ đất có lá nhỏ, trứng phải là trứng gà ta mới thơm, còn miến thì dùng loại miến khoai lang chính gốc mới ngon.”

Lưu Mai Hoa gật đầu lia lịa:
“Tôi nhớ rồi, tôi về làm thử xem sao!”

Khuôn mặt trắng trẻo, sáng như ngọc của Tống Lê ánh lên nét cười rạng rỡ, đôi mắt trong như hồ nước, mái tóc đen óng được buộc đơn giản -+-Truyện Nhà Bơ -+-, vóc dáng mảnh mai dịu dàng khiến người ta không khỏi yêu mến.

Lưu Mai Hoa bất giác nghĩ, nếu bà có con trai, cưới được Tống Lê về làm dâu thì thật tốt! Nhưng đáng tiếc, bà không có.

Nhưng nếu gả Vương Tĩnh Ninh sang nhà họ Tống, chẳng phải bà cũng có thể “hưởng ké” đồ ăn ngon sao?

Gả cho Tống Hà à? Phì! Ý nghĩ ấy khiến bà giật mình, rùng cả mình. Bà thề, thà chết đói hoặc treo cổ còn hơn để Vương Tĩnh Ninh gả cho một tên côn đồ như Tống Hà!

Ăn trưa xong, Tống Lê định khuyên mẹ nghỉ ngơi, ai ngờ bà Vương Thái Hà lại đề nghị:
“Mẹ thấy người khỏe hơn rồi, hay mẹ con mình đi dạo phố chút. Mẹ muốn dẫn con đi mua đôi giày mới, không thử thì không mua được.”

Tống Lê nhìn xuống đôi giày đang đi. Đó là giày cũ từ nhà họ Lâm để lại, là đôi con gái nhà họ đã dùng rồi. Dù cô không bận tâm, nhưng thực sự đôi giày cũ không hợp với chiếc váy mới cô đang mặc.

Suy nghĩ một lúc, Tống Lê đồng ý. Cô biết mình không thể từ chối lòng tốt của mẹ.

Hai mẹ con bắt xe buýt đến tòa nhà bách hóa. Vừa đến nơi, bà Vương Thái Hà liền đi thẳng đến cửa hàng giày đắt nhất. Nhìn giá, Tống Lê không khỏi giật mình.

“Mẹ, mình mua đôi rẻ hơn đi ạ.”

Cô nghĩ đến giá bán đồ ăn sáng của mình. Một buổi sáng bán lời chưa đến 7-8 đồng, vậy mà một đôi giày ở đây đã hơn 50 đồng!

Ai ngờ, Vương Thái Hà vỗ tay cô, cười nói:
“Con còn trẻ, không hiểu đâu. Đồ đắt có lý do của nó. Như đôi giày này, da bò làm form đẹp, bền, đi mãi cũng không hỏng. Quan trọng là nó thoải mái, không làm đau chân.”

Bà còn thì thầm bên tai cô, cười nhẹ:
“Huống chi mẹ có tiền. Mẹ thích mua đồ tốt cho con!”

Tống Lê không nhịn được bật cười. Cô thử đôi giày da hơn 70 đồng, quả thật, vừa mềm mại, vừa thoải mái! Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com


Bà Vương Thái Hà thoải mái trả tiền mà không chớp mắt, mua hẳn hai đôi giày: một đôi hơn 70 đồng, một đôi hơn 30 đồng. Ngay cả nhân viên bán hàng cũng nhìn Tống Lê bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

Vừa ra khỏi cửa hàng, hai mẹ con đã chạm mặt Lâm Nhã Nhu. Khi thấy hộp giày trên tay họ, Lâm Nhã Nhu không giấu được vẻ kinh ngạc.

Cô ta ngước lên nhìn bảng hiệu cửa hàng, gần như không tin nổi.

Sao mẹ nuôi lại dẫn Tống Lê vào một nơi sang trọng và xa hoa như vậy để mua giày?

Nhớ lại lần trước ba nuôi đã đưa Tống Lê đến cửa hàng thời trang đắt tiền mua váy, trong lòng Lâm Nhã Nhu rối bời, cảm giác như có thứ gì đó đang tuột khỏi tầm tay.

Chẳng phải tiền của nhà họ Tống đã bị mình tiêu sạch rồi sao?

Cô em họ đi cùng thắc mắc:
“Nhã Nhu, có chuyện gì vậy?”

Lâm Nhã Nhu giật mình, vội vàng nén cảm xúc, không thể để em họ biết cô có một mẹ nuôi sống trong con hẻm nghèo nàn. Cô ta cứng rắn nói:
“Không có gì đâu. Đi thôi.”

Cắn chặt môi, Lâm Nhã Nhu giả vờ không nhìn thấy Vương Thái Hà, sải bước ngang qua hai mẹ con như người xa lạ.

Khoảnh khắc ấy, lòng Tống Lê như lạnh đi. Nhà họ Tống đã yêu thương Lâm Nhã Nhu biết bao, vậy mà cô ta lại có thể làm như không nhìn thấy mẹ nuôi của mình.

Đi được vài bước, Tống Lê vẫn không khỏi lo lắng, hỏi nhỏ:
“Mẹ, mẹ có buồn không?”

Nói xong, cô lại mỉm cười:
“Thật ra con không ngại nếu mẹ vẫn còn quan tâm cô ấy. Mẹ là người rất tốt, đã nuôi cô ấy bao nhiêu năm, tình cảm đâu phải nói bỏ là bỏ được.”

Vương Thái Hà nghe vậy, sống mũi cay xè, nắm chặt tay Tống Lê:
“Nhưng người mẹ nên yêu thương chính là con. Trên đời này, mẹ chỉ có một đứa con gái, và đó là con.”

Đối xử tử tế với con gái người khác chính là tàn nhẫn với con gái mình. Dù có ngốc đến đâu, bà cũng không thể tiếp tục như vậy. Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm

Thấy mẹ không bận lòng, Tống Lê cũng yên tâm hơn.

Hai mẹ con đi thêm vài cửa hàng nữa, sau đó Tống Lê vào nhà vệ sinh công cộng, còn Vương Thái Hà tìm một chỗ ngồi nghỉ.

Vừa ngồi xuống chưa đầy một phút, Lâm Nhã Nhu đã xuất hiện, đôi mắt đỏ hoe. Cô ta lên tiếng ngay:
“Mẹ, mẹ chưa bao giờ mua cho con đôi giày nào đắt như vậy.”

Một đôi giày, giá trị bằng nửa tháng lương của người bình thường. Nhà họ Lâm còn chưa từng đối xử tốt với cô ta như thế. Rốt cuộc nhà họ Tống lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?



Danh Sách Chương

Nhận xét Box